Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 04

28/11/201113:14(Xem: 6042)
Tuyển tập 04

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 04

(Từ bài số 31 đến số 40)

thnhattan@yahoo.com.au

Tôi mang thân phận Người Mù 31

Non nước Việt Nam 32

Cảm niệm Mùa An Cư 33

Cái nhìn thực tại 34

Vô tình tôi thăm Nấm mộ hoang Bé Thơ 35

Quê nhà sẵn có từ lâu 36

Đức Phật vẫn ngồi yên 37

Núi có từ đồi, biển có từ sông 38

Bùng vỡ 39

Tình dài hóa ngắn, một cõi đi về 40

Tôi mang THÂN PHẬN NGƯỜI MÙ

Sáng tác nhằm mục đích kêugọi giúp đỡ Người Mù tại Việt Nam

Tháng 09-2003

Tôi mangthân phận người mù

Cuộc đờităm tối âm u

Tôi mangkiếp sống mịt mù

Đất trờikhép lại hoang vu

Tôi mangthân phận người mù

Cuộc đờitrả lại cho ai

Thân tôikhốn khổ ngục tù

Sáng mờ đâucó hôm mai

Cuộc sốngcho ai

Đời chếtkhông hai

Bóng tối âmu, còn dài

Ngày thángbao lăm

Còn có trămnăm

Vò võ xaxăm, âm thầm

Tôi mangthân phận người mù

Tháng ngày,sáng tối không hai

Cuộc đờiđâu của riêng ai

Lần bướcđơn côi, miệt mài

Tôi mangthân phận người mù

Cuộc đời khép lại trong tôi

Một ngày là cả thiên thu

Bóng tối âm u, ngục tù !!!

Tôi mang thân phận người mù

Ngày dài đêm ngắn âm u cũnglà

Người mù đếm những xót xa

Đêm dài ngày ngắn cũng làbóng đêm

Ai đem phủ kín khung rèm ?

Nào ai hiểu được bực thềmhoang vu ?

Thời gian đếm những mịt mù

Một ngày cũng thế, thiên thukhác gì !

Lần mò từng bước tôi đi

Mò trong bóng tối biết gìthời gian

Lần mò từng bước bẽ bàng

Làm sao biết được nhân gianthế nào ?

Lần mò từng bước thấp cao

Thân còn không thấy, thấy nàothế nhân ?

Lần mò phận lấy thương thân

Làm sao biết được phương gầnphương xa

Nghe tiếng Cha, biết vậy mà !

Nghe tiếng Mẹ, Mẹ ấy à, Mẹ ơi!

Bóng hình nào thấy trong đời

Dung nhan nào biết ngô khôiđê hèn !

Rà qua, soát lại làm quen

Nhấp nhô, thò thõm, hom hem,nhô lồi

Đếm trong trí nhớ lần hồi

Góc hình, khía cạnh mà lôi radùng

Ở đời muôn sự vô cùng

Người mù mường tượng chungchung khác gì ?

Ở đời muôn loại li ti

Người mù mường tượng biết chivẽ vời ?

Người đời màu sắc muôn lời

Người mù đen đỏ tăm hơi mộtmàu

Người đời nhìn rộng thấy sâu

Người mù một khối ưu sầu đắngcay

Người đời tối sáng đêm ngày

Người mù một khối mà xoaynhân tình

Người đời thành bại nhục vinh

Người mù một khối, một mình,một thân

Lắng nghe cát bụi phong trần

Lắng nghe thế thái phù vânđổi dời

Lắng nghe thiên hạ vui chơi

Lắng nghe tê tái cho đời thêmđau

Lắng nghe đổi sắc thay màu

Mà nghe giọt lệ chưa lau đãsần

Người mù từng bước theo chân

Từng sa hụt hẫng khỏi tầm vóitay

Người mù lần bước đọa đày

Mà vui, mà khóc, mà lay, màcười

Người mù nào có héo tươi !

Héo tươi chi nữa phận ngườitối tăm

Ba mươi nào khác ngày Rằm

Ba vạn sáu cũng âm thầm, aihay ???

Người mù không có đêm ngày

Chỉ nghe, chỉ đón, chỉ chầy,chỉ trông

Bốn mùa xuân hạ thu đông

Người mù quờ quạng mà khôngbốn mùa

Trả đời bóng dáng hơn thua

Tôi mang tăm tối để lùathương đau

Trả đời cuộc sống sang giàu

Tôi mang mờ mịt mà lau phong trần

Trả đời cát bụi phù vân

Tôi mang thăm thẳm đánh vầng trăng soi

Trả đời đắp vẽ tô bồi

Tôi mang cô quạnh đứng ngồi một bên

Trả đời trời đất mông mênh

Tôi mang hải giác núp rèm thiên nhai

Trả đời sáng tối hôm mai

Tôi xin mang hết ngày dài tháng năm

Tôi đi, tôi đứng, tôi nằm

Tôi nghe tiếng nói xa xăm đáy hồn

Nghe từng tiếng nói nỉ non

Vọng vang nho nhỏ, soi hồn gọi ai ???

Tôi nghe tháng rộng năm dài

Không hình, không bóng, không phai, không mờ

Tôi nghe trong mộng trong mơ

Đời không sáng tối, dật dờbóng đêm

Tôi nghe bóng dáng nhớ quên

Phong sương mấy lớp khép thềmhoang vu

Ai ơi, thế giới người mù !

Một thu, hơn nữa, thiên thucũng là

Ai ơi, bóng tối dần qua !

Ngày qua đêm lại cũng là bóngđêm

Tôi xin bóng tối im lìm

Tôi xin nhân thế đừng thêm mùlòa !!!

Cuộc đời là lá là hoa

Xin nhân gian, chớ dại khờ tối tăm

Đẹp không ánh sáng trăng rằm!

Còn không bóng tối xa xăm mịt mờ ?

Cuộc đời ai mộng ai mơ ?

Còn tôi thân phận mù mờ thiên thu !!

Non Nước VIỆT NAM

* về địa lý *

Quê Hương để giữ gìn, đểThương để Nhớ - 09-2003

Tôi xin mở bản dư đồ hình cong chữ “S”

Ngắm từng Tỉnh, từng Vùng

Của nước Việt dấu yêu

Của giang sơn cẩm tú mỹ miều

Cho dòng giống Lạc Hồng gìn giữ nâng niu

Tôi xin mở bản dư đồ hình cong chữ “S”

Bắc NamTrung một dãi nối liền

Của quê hương gấm vóc Ba Miền

Để thắm tô Sông Núi Hồn Thiêng

Nối tình dài Con-Cháu-Tổ-Tiên

Tôi xin mở bản dư đồ hình cong chữ “S”

Biển rộng sông dài non nước Việt Nam

Đi từ Cà Mau đến Ải Nam Quan

Đi từ rừng cao cho đến đồng sâu

Đi từ bờ đê cho đến ruộng dâu

Đất nước yêu thương con cháu da vàng

Mở đầu Miền Bắc khai nguyên

Thượng du miền ngược, xuôimiền Trung du

LAI CHÂUkê núigối đầu

LÀO CAI, Bản Giốcsương mù HÀ GIANG

LẠNG SƠNcáchkhoảng CAOBẰNG

QUẢNG NINHven biển chờ trăng ánh vàng

Vàng lên tựa cửa BẮCGIANG

THÁI NGUYÊN, BẮC KẠN, TUYÊN QUANGmột nhà

Ô kìa YÊN BÁI, SƠNLA

Anh lên Miền Ngược! em về Miền Xuôi!

Xuôi về HÀ NỘImới thôi

Thăng Longhoài cổ, đổi dời thành đô

Năm ngàn năm, dựng cơ đồ

Theo dòng lịch sử điểm tômuôn đời

Em đi, đi nữa em ơi !

Băng qua PHÚ THỌlên đồi BẮC NINH

VĨNH YÊN, VĨNH PHÚCxoay mình

Chở che Hà Nội, HÒA BÌNH, HÀ TÂY

Hà Tây còn có SƠNTÂY

HÀ ĐÔNGbênđó, bên nầy HẢI DƯƠNG

Đi ra tận cửa HẢIPHÒNG

Trùng dương sóng vỗ HẠ LONGtuyệt vời

HƯNG YÊNmộtchuyến rong chơi

HÀ NAM bén gót, buông lơi THÁI BÌNH

NINH BÌNH, NAM ĐỊNHxinh xinh

Hồng Hà sông nước, Thái Bìnhnước sông

Em về THANH HÓAhơn không

NGHỆ AN, HÀTĨNHmênh mông núi đồi

Sông Đà, sông Mã dặm soi

Bắt ngang Đồng Hới, mù khơi QUẢNG BÌNH

Còn kia, QUẢNG TRỊđiêu linh !

Sông Gianh, Bến Hải vặn mình kêu sương !!!

THỪA THIÊN,Phố Huế, sông Hương

Hội An - Đà Nẵngdặm trường QUẢNG NAM

Thương ra QUẢNG NGÃImới cam

Thương vô BÌNH ĐỊNHbao hàm PHÚ YÊN

Thương lên đến tận CaoNguyên

KON TUM, ĐẮC LẮCgiữa miền GIA LAI

Tình xưa lối cũ dấu hài

Hoàng Triều Cương Thổthở dài một phen !

Thu Bồn khói quyện quen quen

Đà Rằng lượn khúc, chưa hoen KHÁNHHÒA

Thùy dương cát trắng phôipha

PHAN RANG, PHAN RÍxót xa thuở nào !!!

Em đi lòng dạ nao nao

Thời gian đi mãi vẫy chàotháng năm

CAMRANHmây nước xanh lam

ĐÀ LẠTmơmộng Suối Vàng, Cam Ly

Đường lên BÌNH PHƯỚCanh đi !

Em về PHAN THIẾTcó chi ngại ngùng ?

VŨNG TÀU, BÀ RỊAmột vùng

Ra khơi nhớ Bưởi mà rung BIÊN HÒA

BÌNH DƯƠNGcâytrái lá hoa

TÂY NINHlàtỉnh cuối bờ Trường Sơn

SÀI GÒNnóithiệt nào hơn !

Viễn Đông Hòn Ngọcdễ sờn mấy ai ???

Ai về GIA ĐỊNH, ĐỒNGNAI?

Đừng quên Bến Nghé, mối maiNhà Bè !

SÀI GÒN chưa vẹn câu thề !!!

Em đi đi nữa xuôi về Miền Nam

Kề vai xỏa tóc LONGAN

MỸ THOmấy khúc, TIỀNGIANGmấy bờ

Em đừng vội đến CẦNTHƠ

Mà quên ĐỒNG THÁPdựng cờ phía Tây

Sông Tiền, sông Hậu là đây

BẾN TREbên đó, bên này TRÀVINH

VĨNH LONGinbóng theo hình

SÓC TRĂNGcuối ngọn, đầu ghình AN GIANG

Hà Tiên, Rạch Giá,KIÊN GIANG

BẠC LIÊUrẽbước đôi hàng CÀ MAU

Muốn ra PHÚ QUỐClên tàu

CÔN SƠNmờtỏa một màu xanh xanh

Việt Nammuôn thuở thanh bình

Việt Nam sông núiđầu ghềnh, biển Đông

Việt Namcòn đó non sông

Mẹ Âu, Cha Lạc, con Rồng,cháu Tiên

Việt Namsông núi Ba Miền

Bắc Nam Trung, quyện an nhiênmuôn đời

Hình Cong Chữ “S” nơi nơi

Non non nước nước của Người Việt Nam.

***

Cảm niệm MÙA AN CƯ

Cảm táctrên đường bay. 07-2003

Mỗi năm trong Đạo Phật có một mùa

Dù hôm nay hay đã tự ngàn xưa

Muôn phương khắp hướng lớn nhỏ cùng về

An trụ tại một nơi gọi là An Cư Kiết Hạ

Thời gian thôi hối hả

Không gian khép khung trời

Mỗi ngày đêm sáu thời

Quay về trong thực tại

Kia lời kinh tiếng mõ

Nọ mật niệm tham thiền

Dừng giả huyễn đảo điên

Rọi soi đường tu tập

Ngày xưa Đức Phật

Từng dạy việc này

Cứ mải mê du hóa miệt mài

Của không bồi đắp, cho hoài cũng hết

Hướng nội, hướng ngoại tuy hai mà một

Tâm vật, vật tâm tuy một mà hai

Đừng quanh co lý luận dongdài

Nói thì dễ mà làm thì rất khó

Cứ nhìn lại Lịch đại Tổ Sưcòn đó

Dù Tây Thiên, Đông Độ, chotới Việt Nam

Nhìn trông một cánh hoa đàm

Thử soi ngọn đuốc ngàn nămkiếm tầm

Nhìn trông sen nở trong đầm

Không vương uế trược mới đâmngọn chồi

Nhìn trông vời vợi núi đồi

Xa từ thung lũng lần hồi dângcao

Nhìn trông vần vũ trăng sao

Bóng đêm mờ tỏa biết baotuyệt vời

Nhìn trông thuyền tít mù khơi

Bờ xưa bến cũ xa rời mới xong

Hãy nhìn lại,

Chúng ta cùng một dòng

Nguyện theo đường Thích Tử

Sống trong cửa thiền môn

Quyết xa lìa nghiệp dữ

Trau gương hạnh vẹn toàn

Nhớ từ thuở xuất gia

Lấy cửa Phật làm nhà

Thờ Đức Phật làm cha

Tất cả là anh em đâu khác

Kẻ trước người sau nối gót

Vào nhà Như Lai

Mặc áo Như Lai

Ăn cơm Như Lai

Nói chuyện Như Lai

Tri và hành bất biến, khôngmột không hai

Đường vạn lý Hoa Từ Bi rạngrỡ

Nước cam lộ nguyện cho đờihết khổ

Mối từ tâm xin chuyên chởthương yêu

Cửa Tam Vô, Thánh Đức đã cónhiều

Đèn trí tuệ, tự chúng ta khaimở

Đạo vàng nở rộ

Rạng ánh thiều quang

Thế giới ba ngàn

Nhờ ơn tế độ

Huynh đệ chúng ta

đã nguyện đi trên đường cứukhổ

Pháp lữ một nhà,

Nguyện tâm lực cứu cả hàmlinh

Con đường tu đâu phải chỉriêng mình

Ta còn Đức Phật, ta còn chúng sinh

Đã thấy một thì qui về tất cả

Một kiếp nhân sinh, dù không cùng cha mẹ

Sáu nẻo luân hồi, dù chưa từng ruột thịt anh em

Nhưng đã nguyện noi theo Đức Từ Phụ pháp vương

Đạo giải thoát, thế giới mười phương đều pháp quyến

Mỗi Mùa Hạ, nhờ công tu luyện

Mở mắt từ, thấy cả xưa nay

“Có thì có tự mảy may

Không thì cả thế gian nàycũng không”

Nhìn xem muôn nước về sông

Muôn nguồn về biển mênh môngdiệu kỳ

Nhìn xem vạn hữu li ti

Có thì chẳng có không thìchẳng không

Chuông ngân thức tỉnh vạnlòng

Nụ Hoa Hàm Tiếu cười trongnhiệm mầu

Mỗi Mùa Hạ, thấm thật sâu

Ba rừng giáo lý lên đồi trinhnguyên

Một ngày tu, dứt vạn duyên

Tử sinh im bặt, não phiền còn đâu

Cùng nhau xây dựng nhịp cầu

Bắt bờ sinh tử, cạn tàu mới thôi

Cùng nhau xây dựng đạo - đời

Lên thuyền Bát nhã, buông lơi biển sầu

Hạ này rồi tới Hạ sau

Từ trong Mùa Hạ, Đạo Mầu trổ bông.

***

Cái Nhìn THỰC TẠI

Trọng Đông 2003

Nhìncho rộng, thấy cho sâu

Ba ngàn thế giới một màu xanhxanh

Tìm sâu ngọn mạch đầu ghềnh

Suối nguồn chưa cạn bên thềmkhởi đi

Tìm sâu từng mảnh li ti

Hồng hoang ẩn hiện vân vichớp lòa

Đi vào gốc rễ tinh ba

Tương sinh bừng nở nụ hoa đầucành

Đi vào sợi nắng long lanh

Trời xanh loáng bạc rơi nhànhthùy dương

Từ tâm tỏa rạng pháp vương

Từ bi tỏa chiếu yêu thươngmuôn loài

Nhịp cầu con đẩy đưa thoi

Xuyên ngàn lớp sóng tỏ soivạn hình

Tìm vào tận đáy vô minh

Sờ lên ảnh tượng, lung linhbảo đài

Tìm vào tận bóng nhạt phai

Hình vương đầu ngõ, bóng dàivầng trăng

Hồ thu thủy, nước tung tăng

Gom tròn đáy nguyệt, cô Hằngngẩn ngơ

Vẽ dấu ngọc, bắt mộng mơ

Ngàn cây xanh lá ngóng chờngọn sương

Đêm khuya gối mộng nghê thường

Ngập ngừng nửa bước, vấnvương bụi rừng

Từng không ngả bóng vô chừng

Vầng dương đứng lặng chưadừng đầu non

Ngẩn ngơ rơi rụng héo mòn

Tan hoang phiền lụy nét sonửng hồng

Quẳng đi một gánh tang bồng

Thuyền không xẻ nước trôisông vô bờ

Tìm sợi tóc, bắt cộng tơ

Mịt mờ nhân ảnh, vật vờ trờimây

Tìm trong gió nhẹ heo may

Phong ba vụt tắt lung lay bụitrần

Gom ngàn vạn bóng phù vân

Vén mây trùng điệp tỏa vầngthiều quang

Vẽ lên lối dọc đường ngang

Chữ tung biến mất, chữ hoànhbiệt tăm

Tỏ soi như ánh trăng rằm

Ngàn sao lấp lánh ngàn nămvẫn còn

Nằm đáy biển, gối đầu non

Phơi mình dưới nắng, tựa hồnđỉnh cao

Ngân lên tiếng hát vang nào

Lời ca chưa dứt, vẫy chào rađi !!!

Vô tình tôi gặp

NẤM MỘ HOANG BÉ THƠ

Cảm tác, nhân một chiều Mùa Đông 2003, viếng nghĩa trang

Một chiều tàn

Vô tình tôi bước tới nghĩatrang

Bên ụ đất hơi nhô

Nhiều cỏ dại xác xơ

Tôi ngồi nghe chim hót

Có một cái cây mục nát

Tôi cầm lên để gạt cỏ ven bờ

Coi kìa ! Có những chữ lờ mờ

Loang lở vài vết sơn sót lại

Cái gì có chữ “phần mộ tuổithơ”

Lại kèm theo chữ “vô danh nhỏdại”

Tôi nhìn thật kỹ để thử xem :

Em sinh ở đâu ?

Em mất lúc nào ?

Thấy ghi thật quều quào :

Em sinh trên bến tàu

Ra đời ba tháng tuổi

Cây mục chữ mờ

Tôi lau tôi phủi

Không thấy năm tháng em sinh

Không thấy ngày giờ em mất

Nắng chiều yếu ớt

Báo hiệu hoàng hôn

Gió lay lất phất

Chim kéo nhau về

Chim ngủ trên cành

Nắng ngủ trên non

Lắng đọng tầm hồn

Thỏ thẻ bé thơ !!!

Này bé thơ ơi !

Chung quanh đây rất nhiều

Em có biết ai không ?

Rải rác đó đây, những nấm mộhoang

Có thường lân la thăm hỏi ?

Đừng buồn nghe em !

Thật tình, em có biết ai đâu?

Mới mở mắt ra

Chưa kịp khóc, chưa kịp cười

Một thoáng lại qua, chưa nặngnợ đời

Em đã đi rồi, không nói năngchi

Đâu ai biết đến em mà nói !!!

Dù họ thương em, khẽ gọi :

Này, em bé này !

Và nhường cho một khoảnh gởibụi mờ

Cũng đã là may !

Còn cha mẹ em

Gian khổ đong đầy

Tháng năm tàn tạ yếu gầy

Trần gian gọt, giũa, xát, xây

Cuộc đời, đầu ngập thươngthay

Chợt nhớ đến em

Như ngọn gió heo may

Như đầu sương ngọn cỏ

Nhưng riêng em, chưa bước đãdừng chân

Đã tựu hình, đừng quên chútnghĩa chút ân

Ân : Ba tháng ẵm bồng cảm ơnCha

Ân : Chín tháng cưu mang nhờđức Mẹ

Cho dù em, lỡ lạc lối một lần

Em xem một áng phù vân

Bay qua bay lại, phong trầncứ bay

Bay cho hết tháng hết ngày

Khi tan khi tụ, áng mây vẫncòn

Như em, có một tâm hồn

Xuống lên, qua lại, tâm hồncòn nguyên

Mồ hoang như ảnh ảo huyền

Thân như bèo bọt nương thuyềnphiêu du

Từ trong cõi mộng âm u

Em như điểm sáng, thiên thuvẫn còn

Giã từ nghe, em bé con

Nghĩa trang vắng bóng mồhoang lạnh lùng

Trẻ già trai gái đi chung

Nương thân cất bước vô cùng nghe em !!!

QUÊ NHÀ Sẵn Có Từ Lâu

Gặp lại một người thân đã 30 năm xa cách. 10- 2003

Lắng nghe từ cõi tâm tư

Khơi lên bấc lửa đã từ bao năm

Lắng nghe từ cõi xa xăm

Rung lên tình tự biệt tăm hiện về

Ngày đi, không hẹn không thề

Ngày về, ai đợi bốn bề tôi đi

Lang thang nào có từ ly !

Mênh mông không lối, nói chinẻo về !

Trèo lên cửa ải sơn khê

Bắc thang mà hỏi hồn quê chốnnào ?

Đứng trên bèo bọt ba đào

Xô tan dòng nước, vẫy chàotrùng khơi

Trăng ngà lơ lửng chơi vơi

Nàng trăng cô quạnh lâu rồi,phải không ?

Lạnh lùng gối mộng đêm đông

Nực cười, ai vẽ tang bồng màchi ?

Năm mươi năm, chẳng ra gì !

Năm mươi năm nữa, thở khì làxong !

Ngược lên tận chốn khơi dòng

Xuôi về cuối nẻo, nghe lòngrỗng không

Trời xanh mây gội nắng hồng

Cõi nhân gian, biết ai đồngcùng ai ?

Mới hay, cõi mộng còn dài

Ngàn xưa rẽ lối, chưa phaibóng hình

Cội già ngả bóng lung linh

Rừng khuya thức giấc, hỏimình là ai ?

Thời gian, cửa đóng then cài

Không gian khép lại, nào aivới mình

Nửa đời, một cuộc tử sinh

Nửa mang nửa gởi chút tìnhtrần gian

Kề vai trĩu nặng hai đàng

Bước đi chưa mỏi, bước ngangchưa về

Trên đồi lộng gió Tào Khê

Miên man nước chảy tứ bề cùngtôi

Tôi đi, còn đó cuộc đời !!!

Quê nhà còn đó, ngỏ lời tôiđi !!!

ĐỨC PHẬT Vẫn Ngồi Yên

Đức Phật vẫn ngồi yên

Từ quang tỏa mọi miền

Khách đi về mỉm nụ

Bảo trì hiện bạch liên

Bặt dấu tích não phiền

Biển trần gian yên lặng

Tựa mình trên ghềnh vắng

Kê đầu ngủ non cao

Bát phong lộng rì rào

Khách mặc nhiên ngon giấc

Nghe âm vang còn mất

Buông cởi trói, chiêm bao

Mở mắt thấy ngàn sao

Nhắm mắt vầng trăng hiện

Bến đò ngang dừng chuyến

Đón khách, đợi lâu rồi

Đâu cần ai gọi mời

Tự bước lên cùng lối

Từng khoang, cứ đứng ngồi

Đò ngang đưa khách mãi

Đục trong đừng ái ngại

Đò đưa khách sang sông

Ra rời bờ bến cũ

Đôi bờ một dòng sông

Khách mừng rỡ, an lòng

Hai bờ không phải một

Giật mình, reo thảng thốt

Một bờ chẳng phải hai

Đường xưa chẳng đóng cài

Lối về cần chi cửa

À, thì ra như rứa !

Đức Phật vẫn ngồi yên

Chấp tay thật ngoan hiền

Bàn tay hoa mầu nhiệm

Pháp giới là thân quyến

Rừng hoa tạng bạch liên

Ai bảo, cõi hữu biên ?

Ai bảo, cõi vô biên ?

Giữa hữu - vô là một

Không có gạch nối liền

Chữ nghĩa, lý luận : Phiền

Thiền, tịnh, mật, hạnh :Chuyên

Lục phàm, tứ Thánh : Viên

Đức Phật mỉm cười : Yên

Một cảnh chùa đang rầm rộ,

Pháp sự xong, họ đi hết

Đức Phật tự tại điềm nhiên

Một mình tôi ở lại,

gợi niềm cảm tác.

Tháng 10-03

Núi Có Từ Đồi, Biển Có Từ Sông

Tiếng chuông vang vọng ngân dài,

Nào ai mê ngủ nào ai tỉnh hồn ?

Viết trên chuyến bay ngày 7-10-2003

Cái kiếp nhân sinh từ vô thỉ

Đã kéo dài đến tận hôm nay

Chạy tới ngày mai

Và cho dù vô chung đi nữa

Có lẽ tìm cầu một chỗ dựa !

Có lẽ, hướng cho đời từngnhịp khúc để đi !

Tiếng quân tử, trượng phu, tôvẽ để làm vì

Cuộc nhân thế xưa nay mấy aiđược ?

Thử tìm từng bước

Kẻ trước người sau

Kìa, tinh nguyên đã thoátkhỏi sắc màu

Nhờ màu sắc mà tinh nguyênmới vẹn

Nếu không có én

Sao bảo là xuân

Thì một con én

Lẻ loi vỗ cánh

Báo hiệu xuân về

Nào ai phủ nhận ???

Trí thức lấn cấn

Dùng chữ mà chơi

Dù cho bao nhiêu tiếng

Dù có bấy nhiêu lời

Vẫn là những trò chơi giả tạo

Tìm trong mộng ảo

Dệt bắt chân như

Tìm phương thiện xảo

Lặn hụp lắc lư

Sao cứ mãi lăn quay cho khổlụy ?

Đi tìm thiện mỹ

Ở tại thế gian

Đi tìm chân lý

Mà xỏ mà quàng

Ôm một mớ bòng bong mà đèthành khối

Đứng tận bùn đen

Lò mò lặn lội

Mắt chụp kính màu

Bới lỗi trăng sao

Té ngửa té nghiêng,

ngước không quá đầu sào

Lật ngược lật xuôi,

trách trời cao biển rộng

Cột chèo lương đống

Đất cát ruôi mè

Cùng xác lập chở che

Mới thành nhà lồng lộng

Có núi nhờ đồi

Có biển nhờ sông

Có lúa nhờ đồng

Có nụ hoa hồng

Nhờ phân nhờ bón

Nhỏ mới thành lớn

Thấp mới thành cao

Dậu mới thành rào

Đó là mối tương dung : dịđồng, đồng dị

Tiếng quân tử, nghe chí lý !

Tiếng trượng phu, nghe tuyệtvời !

Nhưng ai là quân tử, ai là trượng phu

Mà không gật gù,

Nhờ bỏ xa rồi, trần lao vùi dập !!!

Đừng nên lấp bấp

Nói chuyện gần xa

Nay được sao là

Thì xưa đâu khác

Họ ca họ hát

Tối sáng mà chơi

Nay ta ca hát

Cùng đứng trong đời

Đừng tìm mộng ảo chơi vơi

Rơi vào mông lung huyễn tượng

Từ không sắc tướng

Đã hiện lên rồi

Mây gió lên ngôi

U mê sụp đổ

Đất trời loang lở

Vỗ cánh bay đi !!!

Bùng Vỡ

Tháng 10-2003

Tôi bước đi chưa hết một lộ trình

Chân chưa mỏi trên nẻo đường vạn dặm

Núi dốc, biển đồi, đưa tay bắt nắm

Cát bụi, gió sương một cõi trần gian

Nụ chớm ban mai, cánh lỡ chiều tàn

Trước mặt, còn bao nhiêu lối dọc đường ngang

Sau lưng, mờ dấu nét rong rêu bỏ lại

Nhân tình thế thái

Chìm nổi bao phen

Trước lạ sau quen

Con thoi đưa tới

Bước đi chưa mỏi

Bước tới chưa ngừng

Âm vang đá sỏi

Lay động mấy từng

Một khoảng trống không

Nào lưu dấu tích !

Đường đi là những chấm nối dài, đâu cùng đích ?

Đường về là những loang lở hoen mờ,

đâu là khởi điểm mà trông ?

Trời đất mênh mông

Đi thì tới

Đứng thì ngừng

Rẽ thì dọc

Bẻ thì ngang

Ngước thì lên

Cúi thì xuống

Chỉ có :

Đứng !

Đi !

Ngừng !

Nghỉ !

Chứ đâu là tới ?

Chứ đâu là về ?

Quay khắp muôn bề

Đâu không là phương hướng

Đừng thu hẹp mối tâm không, vô lượng !

Đừng giãn co trên vạn nẻo đi, về

Khỏe đi

Mỏi đứng

Không hẹn

Không thề

Nào ai xẻ dọc bờ đê

Nào ai cắt xéo đường về mà trông

Nào ai đem núi lấp sông

Nào ai vẽ lối tầng không bên đàng

Duyên thì tụ, tán thì tan

Trùng khơi tán tụ chưa tràn thùy dương

Ai vẽ một con đường

Đường nào không có nẻo

Ai bắt một nhịp cầu

Nước đã chảy lê thê

Trong huyễn tượng muôn bề

Tôi hiện hình một khoảnh

Cho dù mỏng mảnh

Tựa bóng hư vô

Mờ mịt cuối bờ

Nhưng là chân thực

Đường không lằn mức

Vượt nẻo thời gian

Tựa cửa trên ngàn

Tôi ca tôi hát.

Tình Dài Hóa Ngắn, Một Cõi Đi Về

Ngày 15-11-2003

Ba mươi năm, quãng đường một phần ba vạn sáu

Tên của em, ẩn ở đâu lộn bùn cáu chưa về

Nay cảnh đày, mai cảnh đọa lê thê

Ai đã mệnh danh, để cho em ngục tối ?

Ba mươi năm, tại sao không dám gọi ?

Cửa đóng khung, quyền lực khép bạo tàn

Nhà không nóc, bóng tối sợ hai man

Ngày không đến, bình minh xa dịu vợi !

Ngựa đã thẳng cương, một đường lao tới

Trâu đã vướng cày, giẫm nát đồng xanh

Núi bảo là sông, nhắm mắt cũng đành

Sỏi đá nói gạo cơm, đâu dám trái

Em nằm đó, ba mươi năm quay lại

Bảy mươi năm, đã cuốn hút một bè !

Mỉm cười đi em, tha thứ emnghe !

Thương cho em, có trái timkhông dám thở

Thương cho em, cúi đầu chốngđỡ !

Miệng ngậm câm, dù có vỡ tâmcan

Mảnh hồn đau, dù cay xé ngậptràn

Em có biết, tôi đã khổ

vì em luôn giam hãm trong tâmtư, lẽ sống

Hãy mở từ tâm, cho dòng máutươi khơi động

Hãy mở vành mi, chào giọt lệbiết yêu thương

Em sẽ đến bên tôi, không cầnnẻo cần đường

Vì bảy mươi năm, đã mù saylầm lạc !

Tôi nói cho em nghe !

Cùng bước nhau về cánh đồngquê, ca hát

Lúa đã lên bông, reo nắng ấm,ngẩng đầu

Đám mạ non, không vùi dậpchìm sâu

Hạt ngọc đã từ lâu, mòn gốcrạ !

Em cũng có trái tim

Đâu phải là gỗ đá !

Cùng là khối thịt da

Ai lại chẳng nghe đau !

Tội tình chi, lẫn cửa trước,trốn cửa sau

Ta cứ bước nhau về

Nước phải có nguồn

Tổ phải có Tông

Biển rộng nhờ sông

Cây cao nhờ cội

Ba mươi năm, đến nay mới gọi

Tên của em, một cõi đi về

Xin cúi đầu, thưa gởi Bóng MẹQuê

Tha tất cả một lũ con hư hỏng

Mẹ đã chết rồi, nhưng tim Mẹnóng

Vành môi khô, Mẹ hé mở nụcười

Là anh là em, cùng một Mẹ đó,em ơi !

Mẹ đã chết, nhưng từ nay Mẹsống

Ba mươi năm, chợt như tỉnhmộng

Bảy mươi năm, một cõi đi về

Anh chị em, tắm gội tình quê

Sông bến cũ, gừng cay muốimặn

Ba mươi năm, Tình Dài HóaNgắn

Bảy mươi năm, Một Cõi Đi Về !

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 5434)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/02/202008:52(Xem: 1194)
Nhị thập song đôi (2020) Canh Tý Niên Mừng Xuân, Quảng Đức ngát thiền "Tâm an" thủ bút Thầy ghi tặng Chúc nguyện nhà nhà hưởng phước thiên.
11/10/201807:17(Xem: 4504)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 7297)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 11248)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 15238)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 11273)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 4746)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 25012)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 16373)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.