Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 03

28/11/201113:14(Xem: 6410)
Tuyển tập 03

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 03

(Từ bài số 21 đến số 30)

thnhattan@yahoo.com.au

Một chuyến giã từ 21

Dòng sông, tôi gọi tên em 22

Mừng khánh thọ một vị Thầy 23

Từng cuộc hành trình 24

Viết cho anh 25

Tôi chỉ là Một Ông Thầy Tu 26

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam 27

Tôi là Người Mắt Cườm 28

Cuộc sống Người Cùi 29

Em bé mồ côi 30

Một Chuyến Giã Từ

Cảm tác một chiều đông 2002

Để tặng cho những ai trong từng chuyến giã từ.

Tối hôm nay

Đang ngồi trên máy bay

Động cơ chuyển

Tôi biết mình đã giã từ mộtchuyến

Đường lên máy bay như lên đòvĩ tuyến

Bóng tối ơi đừng lưu luyếnđêm dài

Người phi tiêu đang ra dấumột hai

Nương cánh sắt lăn quay trênsạn đạo

Tôi nhắm mắt nghe gì khôngdiễm ảo !

Tôi mơ màng nhưng có thấy gìđâu !

Bóng tối chìm sâu

Vang động tinh cầu

Cánh sắt vẫn lao mình vút tới

Bồng bềnh mây gọi

Lơ lửng trăng sao

Còn không tay vẫy tay chào

Còn không ai hỡi nao nao dạsầu

Ngày qua rồi lại qua mau

Nào ai nắm được sắc màu thời gian ?

Người về góp nhặt ly tan

Người đi rơi rụng cung đàn biệt ly

Qua cầu xin chận nước đi !

Thâu canh xin chận trăng nhô đỉnh đầu !

Nước ơi đừng vội qua cầu !

Trăng ơi đừng vội đêm thâu chưa tàn !

Trời đất mênh mang

Tôi thu mình trong góc nhỏ

Biển gọi mây ngàn

Tôi cỡi sóng vượt đi

Cung đàn nghe tiếng biệt ly

Tâm tư nghe tiếng lỡ thì thờigian

Tiếc không một tiếng gọi ?

Buồn không một lời chào ?

Giữa phút giây đang tới

Quay lộn cả trăng sao

Người đi về đến nơi nào

Người quay mạnh bước mà sao khócthầm

Nghe quay quắt dập dồn hơithở

Nghe nghẹn ngào khép mở giọtkhô

Mà sao sóng vỗ tràn bờ ?

Mà sao nặng trĩu hững hờ bướcđi ?

Mỗi ly biệt, biệt ly là thếđó !

Phút biệt ly tìm lại khó muônvàn

Nếu biết vầy tôi không vộibước ngang

Nhìn lặng lẽ cho tới khi mờlối

Thời gian đi không đợi

Thời gian đến không chờ

Một khi đà vụt tới

Đành chấp nhận trơ vơ

Nước đi hai ngả còn chờ

Sông đi hai ngả còn mơ cuốidòng

Người đi thôi thế là xong

Người về thôi thế buồn khôngđêm dài

Đưa tay tìm bắt nhạt phai

Một tan hợp nữa cũng dàitháng năm !!!

Dòng Sông, Tôi Gọi Tên Em

Tháng 12 - 2002

Dòngsông tôi gọi tên em

Nước xanh in bóng êm đềm thờigian

Nướckhông rẽ sóng đôi hàng

Sông nào uốn khúc bẽ bàng bờlau

Nướcơi đừng có đi mau

Sông ơi đừng cạn cho tàungược xuôi

Dang rộng bàn tay lên bờ xuôingược

Xây lại ngân hà bên cầu ôthước

Nới rộng thời gian, làm hẹplại không gian

Khép kín đợi chờ mong mỏi củanhân gian

Dù thương đau đừng đập vỡ câyđàn

Dù không gảy và cây đàn khônglên tiếng

Dòng sông xưa sao không vềmột chuyến

Bến đò ngang dù lối cũ rêuxanh

Nướcxưa yên lặng trong lành

Không vương sóng gợn khôngtranh gió lùa

Lợidanh rao bán không mua

Ngàn vàng ế ẩm dư thừa màthôi

Nhìntrông sỏi đá lên ngôi

Ngàn xa rủ bóng lên đồi trinhnguyên

Nhìntrông thấp thoáng con thuyền

Trùng khơi sóng bạc bóngthuyền còn đây

Nhìntrông én liệng truông mây

Én chưa mỏi cánh phủ dày hơisương

Nhìntrông loáng ánh tà dương

Gợn soi nhòa nhạt khói hươnglên màu

Nhìntrông lối trước cửa sau

Cỏ cây rợp bóng con tàu lại qua

Nhìntrông ngày lại ngày qua

Thời gian nào gõ nhịp xa nhịpgần

Nhìntrông một áng phù vân

Lửng lơ khắp chốn phong trầnsá chi

Trênđường tôi đã bước đi

Đừng vương cát bụi đừng suylượng nhiều

Tôikhông nói tiếng nâng niu

Tôi không lượm lặt chắc chiugiữ gìn

Tôicòn nhịp thở không xin

Đến khi lịm tắt tôi tìm bướcsau

Ngànxưa sông vẫn một màu

Trầm trầm mặc mặc ngàn saucũng là

Từngkhông vọng tiếng lan xa

Cây in bóng nước hoa sa lữnglỡ

Cuộcđời tôi một câu thơ

Câu thơ dù tắt, chưa mờ nhângian

Cuộcđời tôi một âm vang

Âm vang dù tắt, không màngbóng đêm

Sôngxưa đó vẫn êm đềm

Đưa tay vốc nước vãi rèm phùvân

Nghetrong sóng vỗ gieo vần

Âm theo tiếng bóng theo hìnhngàn năm

Dùai mượn tiếng thánh nhân

Tôi xin mượn tiếng thế giantôi dùng

Dùai oanh liệt trung trinh

Tôi xin muôn kiếp bóng hìnhnhỏ nhoi

Nổitrôi vạn nẻo luân hồi

Bồng bềnh muôn hướng nhưngtôi vẫn còn

Một điểm son, muôn đời xinghi mãi

Một dấu hài, vạn thuở vẫnchưa pha

Đôitay nâng một cành hoa

Ngàn sao lấp lánh ngân hàrụng rơi

Đôichân một bước trong đời

Tử sinh nín thở, hết lời nỉnon

Sôngxưa bến cũ vẫn còn !!!

***

Mừng Khánh Thọ Một Vị Thầy

Cảm tác sau 30 phút máy bay cất cánh.

Kết thúc lúc máy bay chưa hạ cánh

Tuyến đường Brisbane- Adelaide .

Tối thứ bảy 14-6-2003

Một kiếp nhân sinh

Nương bước luân hồi

Thất thập cổ lai

Dễ được mấy người

Dù không bảo, đó cũng là niềmvui Khánh Thọ

Nghe nói khẽ “Tình Thầy Trònho nhỏ”

Nhưng tiếng đã thành lời theogió lan xa

Nói nhỏ nhau nghe tiếng tốtấy mà

Chúc tụng vui mừng Ngài PhápHoa phương trượng

Cây tốt cành tươi muôn chimvề qui hướng

Biển rộng sông sâu bao nhiêunước cũng vừa

Khiêm từ, dung chứa là đức độcủa người xưa

Phụng sự, dấn thân là mẫu mựcnay đâu khác !

Nam Úc đông về thêm tươi mát

Pháp Hoa phương trượng bảymươi năm

Đất Quảng lừng danh miền nướcViệt

Như Huệ nguyệt trung tựatrăng rằm

Tùng bách bốn mùa luôn xanhbiếc

Lâm Tế muôn đời rạng tông môn

Ngàn xưa lưu dấu vẫn còn

Ngàn sau tô điểm sắc sonchẳng nhòa

Đông về mà lá mà hoa

Tây nương ! Thân gởi ! Kínhhòa dễ sao ?

Thời gian ngó lại xem nào

Đã rung dấu ngọc trăng sao lumờ !

Hôm nay ngẫm lại tưởng như mơ

Đã trải một đời như bài thơtuyệt tác

Tôi không hát

Tôi không ca

Chỉ xin ghi vài dấu nét

Hiệu trưởng bồ đề,

chánh đại diện Quảng Đà,Trung Việt pháp sư

khắp vùng đất nước, khôngthiếu không dư

Hội chủ Giáo hội,

lãnh đạo một châu, Hội đồnghải ngoại

Bảy mươi năm âm vang dù khôngnói

Đức cao dày hữu xạ tự nhiênhương

Tôn túc uy nghiêm Như Huệđường đường

Pháp quyến môn đồ vừa thươngvừa kính

Nhạc khúc huy hoàng là vầngthơ không vịnh

Cỡi trời mây, tôi đâu có tínhchi !

Ngồi yên không đến mà đi

Bóng đêm nên ngóng Những VìTrăng Sao !!!

Xem như chẳng nói câu nào

Tâm tư mượn bút kính chàongày vui

Hân hoan Khánh Thọ bảy mươi

Chia niềm hoan lạc một ngườimến thương

Như là như thể pháp vương

Huệ là biển tuệ trên đườngtôi đi

Rạng ngời ánh đạo từ bi

Một đời như thế cũng vì lắmnghe

Bảy mươi năm vẫn còn e !

Bảy mươi năm nữa, ai dè !biết đâu ?

Mới hay đạo pháp nhiệm mầu.

Từng Cuộc Hành Trình

Viết trên đường bay Adelaide– Brisbane *6-2003 *

Từng cuộc hành trình

Tôi thường chọn những chuyếnđi sớm nhất

Hay những chuyến đi rơi rớtsau cùng

Tôi muốn làm một người kháchđộc hành

Lững thững bước đi không aichào ai vẫy !

Nơi tôi đến biết sao hay vậy

Nơi tôi về không thấy khônghay

Dù đêm khuya hay mới chớm banngày

Trong xa lạ, tôi ung dungbước tới

Có những sân ga, chưa ai chờai đợi

Có những bến xe đò, năm bangười mới tới lai rai

Hay những phi trường, chỉ cònngười một người hai

Trong cuốn hút mênh mông, tôilà người có mặt !

Thu về hiu hắt

Đông rét căm căm

Xuân cười khoe sắc

Hạ dắt điêu tàn

Tôi đi từ cõi lang thang

Bước chân đã mỏi dọc nganglối về

Tôi đi không hẹn không thề

Cuộc đời đã mỏi bốn bề chưatan

Tôi đi không một âm vang

Nhạc rung không tiếng lên đànkhông dây

Tôi đi chưa đó chưa đây

Tôi về hoa lá cỏ cây đổi màu

Tôi đi không trước không sau

Tôi về ngày cũ đêm sâu lụntàn

Tôi nghe vũ trụ buông màn

Khép hờ cánh cửa muôn ngànlại qua

Tôi nghe âm vọng gần xa

Từng sinh vật núp dưới nhà tửsinh

Như từng cuộc hành trình

Ai bảo rằng đi đến !

Điểm cuối chỉ một mình

Ai bảo đó hồi qui !

Nhà ga không đến không đi

Bến xe không đỗ, cớ chi vẫychào ?

Đường bay xẻ lối trăng sao

Thuyền không xẻ nước chốngsào đợi ai ?

Quay lại một đường dài

Từ khi tôi có mặt

Đánh thoắt một ngày mai

Tôi lặng yên nhắm mắt

Thử hỏi, đến có ai dắt ?

Thử hỏi, đi có ai chờ ?

Từng đến đi như từng một cơnmơ

Choàng tỉnh dậy mới dật dờ

Có khi nhớ có khi không

tỏ mờ, đầu đuôi, gốc ngọn !!!

Có những chuyến đi thật sớm

Có những chuyến về thật khuya

Tôi thương những con tàu

Tôi thương những sân ga

Cứ lững thững đến đi nhưngkhông phải là nhà

Khách đi vội

Bỏ lại con tàu và nhà gatrống rỗng !!!

Vũ trụ dù lồng lộng

Cũng không đón một ai !

Thời gian dù ngắn dài

Cũng không chờ không đợi !

Uïc ịch, ù ù, boong boong,vút tới

Vểnh tai nghe, đâu ai vẩy aichào ?

Cây lay, gió chạy, bay nhảytrăng sao

Giờ phút đó nếu sẩy một taibiến nào

Tôi là người có mặt

Nhưng là kẻ độc hành trên lộtrình đưa đẩy

Xưa và nay, biết bao lần đãvậy

Tử và sinh

Có thì thấy, không có cũngchẳng ai trông

Nhẹ hơn một mảnh tơ hồng

Bèo hơn một bọt trôi sông mịtmờ

Cuộc đời tôi, một giấc mơ !

Mượn thân hư huyễn trôi bờ tửsinh

Cuộc đời tôi, một bóng hình !

Mờ mờ nhạt nhạt lung linh dặmtrường

Cuộc đời tôi, một ngân sương!

Màn đêm chưa tắt, soi đườngchẳng ra ?

Tàu ơi, còn nhớ sân ga !

Xe ơi, còn nhớ bến xa bến gần!

Thuyền đâu rẽ nước chia phân!

Máy bay đâu xé nổi vầng khônggian !

Đời tôi cũng vậy không màng!!!

Viết Cho Anh

Viết cho Người đã gây đổ nát

Chùa Pháp Hoa, NamÚc ngày 26-6-2003.

Chiều Thứ Năm ngày hai mươisáu tháng sáu

Năm hai ngàn lẻ ba

Một tai ương đã ập phủ ChùaPháp Hoa

Nghe chấn động như tim mìnhrỉ máu !

Đối nghịch ? Hận thù ? Cuồngsi ? Nổi quặu ?

Bày mưu ? Tính kế ? Phẫn nộ ?Hờn căm ?

Dù sao ??? Cớ sự đã làm

Nhìn trông đổ nát, có camkhông nào !

Làm sao chẳng biết làm sao ?

Vì đâu gây nỗi thảm sầu thếni ?

Làm chi ! Như thế mà chi ?

Có nghe tiếng nói lương trikhóc thầm ?

Bầu ơi cùng Bí một giàn

Bí Bầu sao nữa, một giàn màthôi !

Nào là Phật đứng ! Phật ngồi!

Và bao nhiêu nữa, ôi thôi thếnày !

Người thanh niên Việt Nam ơi ???

Dù sao, anh cũng đã ra tay

Ba mươi mấy tuổi, chỉ mộtngày !

Hai mươi mấy năm gầy dựng,chỉ phút giây !

Sự thể đã thế này

Nói chi nữa thêm đau

Có nghe nước mắt đổi màu !

Có nghe lòng dạ càu nhàu ruộtgan !

Có nghe tiếng nói âm vang !

Có nghe giọt lệ lưng tràn bờmi !

Tôi không buồn anh

Tôi không trách anh

Tôi chỉ trách một giây phútcuồng si

Anh đã bị cuốn hút thì cònchi nói nữa ?

Đổ nát rồi ! Làm sao cứu chữa?

Tan hoang rồi !

Đổ tình đổ tội cũng chẳng tớiđâu ?

Ngựa đau nên cả một tàu

Cỏ còn bỏ đấy, thảm sầuthương nhau

Người Việt Nam ơi, nghĩ màđau !

Xưa nay đâu có xỏ xâu thế này!

Đất Mẹ Việt Nam ơi !

Người ta nói, con cháu Mẹ rấthay !!!

Tông Tổ Rồng Tiên ơi !

Người ta nói,

Chúng con mang dòng giống họmuốn thơm lây !

Vậy mà có một người con

Cũng tóc đen máu đỏ da vàng

Mà sao có vẻ lạc đàn

Mất đi cả tính người

Đã làm một hành động xưa naychưa có ???

Thử nhìn lại ! Quay đầu ! Sẽrõ !

Không luận là Đông Tây, NamBắc, cổ kim

Đốt lên ngọn đuốc mà tìm

Nhà thờ, thánh thất, chùachiền, phải không ?

Người ta cố gắng vun trồng

Đời đời tiếp nối chưa xong ấy mà

Chưa ai đập phá tiêu ma ?

Chưa ai gây nỗi kêu ca thế này ?

Dù anh có tỉnh có say

Tỉnh say cũng biết tỉnh sayvậy mà

Dù anh bị ám quỷ ma

Quỷ ma cũng nể chỗ xa chỗ gần

Người điên cũng nể quỷ thần

Người ngu cũng biết lựa lần người khôn

Hỏi rằng ai dại ai khôn ?

Đã làm như vậy dại khôn ích gì ?

Một mình anh cứ nghĩ đi !

Một câu xin hỏi, cớ gì hở anh ?

Rách mà vớ được chiếu manh

Đói mà vớ được của dành của cho

Một mình anh, quắp co ro

Vắt tay lên trán, dày vòkhông anh !

Xin anh cố gắng an lành

Bình tâm nghĩ lại, dỗ dànhlao chao

Một mình anh, cứ thì thào

Nghe trong thổn thức “tôi saothế này ?”

Tỉnh đi đừng cứ lăn quay

Kéo dài chi lắm, đọa đày ngheanh !

Một tiếng nói, thật an lành

Còn hơn gỗ đá rêu xanh đượcgì !

Nghe từ ngưỡng cửa Từ Bi

Cành dương rửa sạch, tội gìhở anh !

Tôi nghe, dù thật mong manh

Tâm tư anh khóc, long lanh lệtrào

Tôi nghe, dù thật chiêm bao

Làm mà dám nói, tự hào mấy ai???

Đời người khi đúng khi sai

Đúng sai biết sửa, ai ai cũngmừng

Đừng quay như cái bung xung

Người điên mà bảo người khùngsao nghe !

Phật, Trời là chỗ chở che

Lầm đường lạc lối, quay về nghe anh !

Chúc anh giấc ngủ yên lành !!!

Tôi Chỉ Là MỘT ÔNG THẦY TU

Trọng Đông2003

Tôi chỉ là một ông Thầy tu

Với tiếng chuông tiếng mõ thâm u

Tránh khỏi những mây mù thấp cao danh lợi

Chức vụ, địa vị, quyền uy không màng tới

Bát phong phe phẩy tựa gió thoảng mây bay

Tương chao dưa muối cỡi theo tháng với ngày

Vẫn tự tại đơn sơ như từ ngày tôi có mặt

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, quê mùa cạn cợt

Phủ lớp nâu sồng áo vải xa xưa

Tránh những tranh chấp, xảo thuật hơn thua

Thong dong rảo bước giữa bốn mùa

Chân đạp đất, đầu nhìn cao giữa trời xanh mây trắng

Lột xác trinh nguyên, gội mình mưa nắng

Góp nhặt ba rừng giáo lý, trắng tay

Đức Phật ngồi yên, bất động, không lay !

Thánh Tổ bặt hình, không vang, không tiếng !

Vũ trụ càn khôn, không cùng không nguyện

Nghe, biết, thấy, làm, vô tác vô tâm

Bước chân đi giữa gió mát trăng rằm

Đếm lại được mấy đồi xanh ngọn cỏ ?

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, nhỏ nhoi kham khổ

Góp nhặt lá vàng trên những con đường sỏi đá quanh co

Đói ăn, khát uống, mệt nghỉ, ngáy kho kho

Kinh luân trống rỗng, lúa thóc thủng bồ

Đưa không nhận, đẩy không cho

Đường không đến, nẻo không đi, không thêm không bớt

Chim hót, bướm bay, ếch nhái ọt ẹt, chật ních đồng gò

Chưa làm loang lổ trên hành tinh xanh rách nát

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, lạnh co nóng quạt

Dọ giẫm, lần mò lối cũ tích xưa

Nhìn những thềm hoang rêu phủ dư thừa

Nhòa bóng thời gian trải dài thế kỷ

Đâu là những vàng son ! uy nghi tuyệt mỹ !!!

Đâu là những cơ ngơi ! đồ sộ huy hoàng !!!

Còn không loang lổ còn không ?

Còn không loang lổ chất chồng phong sương ?

Ô kìa ? Phật Giáo - Quê Hương

Biển dâu mấy độ, tang thương mấy lần ?

Đưa tay vá lại phù vân

Đan tâm vá lại phong trần biển dâu

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, tóc bạc mái đầu

Những sợi đen nhiều xen kẽ điểm sương, nên trắng

Tôi đi trên những con đường quê trống vắng

Nghe tâm tư trĩu nặng

Giang sơn gấm vóc năm ngàn năm

Gia tài Phật Giáo hai ngàn năm

Bóng tối thủng dần, đôi mắt chăm chăm

Màn đêm chợt tắt, hừng đông ló dạng

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, đôi tay chống nạn

Đỡ vòm trời oan nghiệt phủ quê hương

Đẩy vô minh dày xéo làng quê, thành thị, phố phường

Cho Phật Giáo với Quê Hương

Đầy sức sống trong tình thương dịu ngọt

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, cà thò cà thọt

Trông thật khù khờ, hiền giả quá ngu

Lặng tìm từ cõi thâm u

Lòa lên ánh chớp mây mù trần gian

Lặng tìm từ cõi mơ màng

Vẽ lên dấu ngọc leo thang trở về

Lặng tìm từ cõi u mê

Rung chuông đánh thức, đã về hay chưa ?

Gật gù tôi dạ tôi thưa

Đời tôi ư hữ !!! Thầy Chùa thế thôi !!!

Tôi Chỉ Là Một Người ViệtNam

Trọng Đông2003

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Trên quê hương máu đỏ da vàng

Dòng giống Rồng Tiên, con cháu Lạc Hồng

Từ thuở bình minh của các Vua Hùng

Gìn giữ, dựng xây đã năm ngàn năm văn hiến

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Trên quê hường đất nước Ba Miền

Bắc Nam Trung một dãi nối liền

Từ cao nguyên cho tới đồng bằng

Khắp vòm trời, núi sông, và biển cả

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Của những nơi đất cày lên sỏi đá

Gạo thóc chua cay đẫm mồ hôi lúa mạ

Những bác nông phu tàn tạ nắng sớm mưa chiều

Phó thác cuộc đời trên thân phận hẩm hiu

Đôi mắt cằn khô trên đôi bờ thăm thẳm

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Trên những cánh đồng trù phú phì nhiêu

Gạo trắng trăng thanh, phong cảnh mỹ miều

Nam nữ gái trai lớn nhỏ dập dìu

Làng trên xóm dưới câu hát tiếng cười

Đời sống ấm no, ít nặng mùi cay đắng

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Tắm gội đồng xanh lúa nắng tre vàng

Trải tấm thân trên những lối dọc đường ngang

Nhìn những khổ đau, rách nát, điêu tàn

Nhìn những đổi thay, thương hải, tang điền

Nhìn những vết thương cay xé chưa liền

Dày xéo, chất chồng trên hìnhcong chữ “S”

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Đếm những ngu ngơ, khù khờ,ngốc nghếch

Nhặt những lá xanh, lá úa, lávàng

Ngẫm những sử xanh oanh liệtphi thường

Ngẫm những tấm gương lẫm liệtoai hùng

Ôi đất nước Việt Nam !

Là quê hương tôi đó

Ôi nòi giống Rồng Tiên !

Là con cháu da vàng

Ai gieo rắc lầm than !

Tôi vá đắp mía đường

Ai gieo rắc tham tàn !

Tôi gìn giữ yêu thương

Tiếng kêu gọi quê hương

Chỉ mong đợi tình thương vàsức sống

Khắp thôn dã phố phường

Tôi xin nguyện làm người sốngvới quê hương

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Không tiếp tay xương máu hậnthù

Không van xin cặn bã mịt mờ

Không ngửa nghiêng theo giódật dờ

Miếng đỉnh chung quyền uydanh vọng

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Đất nước tôi không cần aichọn lựa ?

Trải thảm nhung sẫm màu xámđỏ trắng đen

Dựng rong rêu nào chủ nàoquyền ?

Bắt dân tôi :

Phải khúm núm, khoanh tay,gục đầu, cúi mặt

Cây gãy củ hư mà sao quá đắt!

Tinh hoa, cốt cách lại únghơn bèo !

Gia tài Tổ quốc lại để mốcmeo !

Nào dế, nào mèo lên cơn phephẩy !

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Xin mãi mãi là người Việt Nam từ ấy :

Của quê hương biển rộng sôngdài

Của cha ông chan chứa tìnhngười

Chỉ cho nhau tiếng hát câucười

Cho sức sống và tình thươngtrổi dậy

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Quê hương tôi hãy để nguyênnhư vậy !!!

Xấu tốt thiếu thừa cũng củaViệt Nam

Dù một năm hay đã cả năm ngànnăm

Cũng là gấm vóc giang sơn

Cũng là của cháu con, non sông nước Việt

Ai hay biết, ai người không hay biết ?

Anh là ai ?

Chị là ai ?

Và, Em là ai ?

Xin hãy trả lời

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Quê hương biển rộng sông dài

Trăm năm cũng chẳng đổi thay

Ngàn năm cũng chẳng đổi thay một ngày

Một ngày là cả xưa nay

Hỏi rằng ai đó ? Tôi này : Việt Nam .

Tôi là NGƯỜI MẮT CƯỜM

Sáng tác nhằm mục đích Cứu Trợ Người Mắt Cườm tạiVN

Tháng 9-2003

Tôi là người mắt cườm

Phủ mờ thân phận

Chỉ thấy thật gần

Không thấy được xa

Tôi ước mong đôi mắt sáng thôi mà

Nhưng mắt đã có cườm thì làm sao sáng được !

Lúc còn nhỏ rõ sau rõ trước

Tuổi càng già nửa thấy nửa không

Phận đuổi đeo nào vợ nào chồng

Di truyền lại thêm con thêm cháu

Cả cuộc đời mượn cơm trả gạo

Cái nợ lần mượn cháo trả cơm

Cái hẩm hiu, ai cũng ngó cũng dòm

Nghèo cú đế trời chê đất chán

Ở trường học thua bè thua bạn

Ra trường đời thiếu trước hụt sau

Áo quần đắp vá đủ màu

Cơm canh dưa muối chén đầy chén lưng

Vợ thì mua gánh bán bưng

Chồng thì làm mướn có chừng vậy thôi

Nhà tranh con đứng cháu ngồi

Vì cườm mà khổ ba đời ai hay ?

Mở mắt cho to, nhưng vì cườmchoán chỗ

Giữa ban ngày, nhưng vì cườmnên ngỡ ban đêm

Nghe người ta diễn tả con mắtsáng mà thèm !

Cái diễm phúc bình thường,

nhưng người mắt cườm đâu cóđược !

Riêng phận tôi cườm, sao cũngmặc

Có dè đâu, cái nợ vợ chồnglần lượt tới con

Nồi nào vung nấy, ráng chođược vuông tròn

Nhưng đời dài ra, nên bồ hònchồng chất

Bồ hòn là chi ? Mà lòng tôiđầy, chật !!!

Cay đắng vì cườm từ thuở tôimang

Mới sinh ra đã thua họ thuahàng

Nói chi nữa đến làng trên xómdưới

Bóng tối giăng ngang màn đêmbủa lưới

Vì mắt cườm, lại càng thuathiệt biết bao

Chỉ “SÁNG, MỜ” đã khổ thế nào?

Còn nói chi đến cuộc đời,nhân tình, thế thái ???

Người mắt cườm ơi !

Mình tâm sự nhau nghe

Xin đừng trách tôi và đừng áingại

Phận tôi mắt cườm biết baokhổ ải

Ai người mắt cườm cũng vậy màthôi !

Vừa mới lớn lên, họ thì thầmnhau

Mình đã mắc cỡ rồi

Huống chi bao nhiêu cái khổ ởđời,

biết sao mà nói !!!

Ngẫm phận mình đắng cay mònmỏi

Rồi chồng, rồi vợ, rồi con

Cột, trói thương thân !!!

Vì cườm mà khổ bao lần

Vì cườm chồng chất nợ nần xưanay

Vì cườm đeo đuổi tháng ngày

Cả đời khốn khổ thương thayhở cườm ???

Nghe đâu chữa được mắt cườm

Có con mắt sáng, có còn hơnkhông ?

Chữa con ! chữa vợ ! chữachồng !

Một đồng không có ! Tiềnkhông thế này ???

Mình già đã khổ xưa nay

Ráng dành ráng dụm, có ngàycho con

Bớt ăn, bớt uống, bỏ lon

Xuống sông tát biển, lên nonbắt còng

Vợ thì mượn gánh trả đong

Chồng thì mưa nắng vén giồngngô khoai

Ngồi đây than trách cũng hoài

Mượn thêm không được họ đòinợ xưa

Con ơi đừng có hỏi thưa

Lâu nay dành dụm cũng chưa đủmà !

Một ngày mai nữa không xa ???

Cho con mắt sáng cho cha mẹmừng

Còn cha, còn mẹ, ĐỪNG !!!ĐỪNG !!!

Lo con trước đã, tới chừng mẹcha

Mai kia mốt nọ ấy mà ???

Cuộc Sống NGƯỜI CÙI

Sáng tác nhằm mục đíchkêu gọi cứu trợ Người Cùi tại Việt Nam

Tháng 10 – 2003

Thương thay thân phận người cùi

Cả đời lê lết nhủi chui thế này

Đất trời bao lớn nào hay

Người cùi quanh quẩn thángngày trong khung

Lết lê mòn mỏi một vùng

Lết ra ngao ngán, lạnh lùnglết vô

Lết mòn vỏ lớp làm mo

Dày thêm lớp nữa lết cho hếtđời

Lếtmòn kiếp sống rã rời

Lết mòn thân phận tơi bờiruột gan

Lết lê nước mắt hai hàng

Lết reo nhân thế động lòngban cho

Lết theo chế độ cân đo

Khẩu phần qui định đói nochịu đời

Lết mong thiên hạgặp thời

Thi nhau từ thiện cứu đời,tới lui

Lết chờ Ngày Hội Ngày Vui

May ra được ngửi chút mùi thơmtho

Lết mong thế giới đầy bồ

Cho thêm manh áo, bộ đồ chethân

Lết cho cứu tế xoay vần

Một Ngày VUI NHỎ, phong trầnbao năm

Ai ơi quanh chỗ tôi nằm

Mùi thơm “ô uế”, muỗi mòng“ca vang”

Tôi mang kiếp sống phũ phàng

Vợ chồng con cái cũng quàngtheo tôi

Tay chân phong, hủi, phì,lòi

Rớt dần, ngắn bớt, lìa, còi,thân đau

Cùi khô, cùi ướt, cùi màu

Cùi thân, cùi phận, cùi nhau,cùi lì

Đã cùi mà lại biết đi

Ăn dần thân thể chết thì mớithôi

Hôm qua, cái đó của tôi

Hôm nay nó rớt, chớ đòi củaai

Nhìn xem thì biết đây này

Hôm qua còn ngón, hôm naykhông còn

Cho tôi xin lại “héo mòn”

Cả lon, cả hộp khô dần củatôi

Dù cho nó thúi nó hôi

Thúi hôi, hôi thúi, thúi hôichút mà !

Cũng là của Mẹ của Cha !!!

Của Anh của Chị, cả Nhà của Tui !!!

Ai ơi ! Thế giới người cùi

Loi nhoi, lúc nhúc, nhủi chui một tàu

Một tàu cùi hủi khổ đau

Chở cho hết kiếp con tàu tang thương

Một tàu cùi hủi không đường

Quay qua quẩn lại thê lương tháng ngày

Một tàu cùi hủi đắng cay

Đắng cay chồng chất phủ dày tháng năm

Người đời bay nhảy xa xăm

Người cùi lê lết chỗ nằm không xa

Người đời trời đất bao la

Người cùi đầy ắp một nhà đóng khung

Người đời non biển vẫy vùng

Người cùi một khoảnh chiachung thân tàn

Ngườiđời ngày một cao sang

Người cùi co lại đầu mình tứchi

Ngườiđời chạy nhảy đứng đi

Người cùi bò, lết, nằm ì mộtnơi

Tôiđâu có trách ông trời !

Thân tôi tôi chịu kêu trờivới ai !

Tôiđâu có dám kêu nài !

Ai cho ? Xin cảm ơn dài tìnhthương !

Tôi xin : một kiếp chán chường

Đừng rao đừng bán đừng vươngngười thường ?

Tôixin : một kiếp đau thương

Cùi ơi, cùi hỡi !!! Đừngvương người ngoài ?

NGƯƠIMÀ NẾU CÓ LÔI THÔI !!!

NGƯỜI TA XA LÁNH KHỔ ĐỜI NGHECHƯA !!!

Xinnhân gian có dư thừa

Nhỏ lòng từ ái đẩy đưa ngườicùi

Xinnhân gian mãi an vui

Thương một thế giới, tới luiđể nhờ

Xinnhân gian đẹp như mơ

Thương một thế giới mịt mờtối tăm

Nhângian hát hội trăng rằm

Người cùi hát hội tháng nămrã rời

Nhângian xin cứ vui chơi

Người cùi lủi thủi hết đời màthôi

XIN TRỜI GIỌT NẮNG LẺ LOI!!!

XIN NGƯỜI GIỌT LỆ NHỎ NHOI CHỐN NÀY !!!

NGƯỜI CÙI KHỔ LẮM AI HAY ???

EM BÉ MỒ CÔI

Sáng tác nhằm cứu trợ. * 2003 *

Em mang một kiếp con người

Em mang một kiếp không vui

Em mang tiếng khóc chào đời

Em mang cuộc sống lẻ loi

Emlà em bé mồ côi

Nổi trôi từ độ nằm nôi khóc nhè

Ngaytừ tấm bé oe oe

Bèo trôi không bến, lúa mè không ươn

Ngẫmrằng dưới đất chui lên

Trên trời rớt xuống bồng bềnh muôn nơi

Vừamang tiếng khóc chào đời

Không cha không mẹ cạn lời ai lo

Ngườita sữa mẹ thơm tho

Trong vòng tay mẹ ngủ cho yênlành

Cònem không mẹ, bò quanh

Tay nâng bình nhựa cũng đành vậy thôi

Người ta có mẹ, ru hời

Em không có mẹ nằm nôi liếc nhìn

Ngườita có mẹ, đòi xin

Em không có mẹ, lặng nhìn, chờ cho

Ngườita có mẹ, ấm no

Em không có mẹ, co ro mộtmình

Người ta có mẹ đẹp xinh

Em không có mẹ, muỗi mòng thò ra

Ngườita có mẹ, khóc la

Em không có mẹ, khóc la ăn đòn

Em nghe những tiếng ví von

Hoa rơi lá rụng mà còn là may

Rồiem theo tháng với ngày

Theo bè theo bạn đến naynhững là

Khôngcha không mẹ không nhà

Không anh không chị không bàkhông con

Trèolên cửa ải tìm non

Xuống sông tìm biển da mònthịt thau

Mộttiếng cha, nghe mà đau

Một tiếng mẹ, gợn đủ màu mồcôi

Tiếngcha tiếng mẹ xa xôi

Tiếng anh tiếng chị ôi thôilưng tròng

Mồcôi còn có chi mong

Một thân trôi nổi theo dòngmênh mông

Tiếngcha tiếng mẹ trống không

Tiếng anh tiếng chị đêm đônglạnh lùng

Mồcôi những trẻ chơi chung

Kết vòng tay lớn ai cùng mồcôi

Mồcôi ai nỡ phân đôi !

Cùng trong bọn trẻ đứng ngồimột bên

Mồcôi thế giới chưa quên

Tình người chưa cạn thế nênmới còn

Voi thì ăn cỏ già non

Mồ côi mà bỏ có còn hay không ?

Tuổithơ em chẳng bông hồng

Hồng còn không có trắng trông có gì ?

Trắnghồng gợn những biệt ly

Em không cha mẹ biết gì mẹ cha !

Mẹlà tiếng nói chưa ra

Cha là tiếng nói cha à, cha ơi !

Phậnmồ côi, khóc hay cười

Khóc ai dành dỗ, cười thời ai nghe !

Aiơi tiếng hát câu vè

Mẹ cha anh chị thèm nghe quá chừng !

Từngkhông én liệng chiều xuân

Én bay mặc én, xuân chừng không hoa !

Lớnlên em ráng làm hòa

Hòa vào trường học, và hòa tuổi thơ

Hòavào thế giới hững hờ

Hòa vào nhân thế không chờ đợi ai

Rồiem sách vở dùi mài

Lớn lên nhờ của bòn chài ban cho

Thử tìm cội cũ cây to

Thử tìm gốc gác lần mò cho em

Trongnhà thương họ giở xem

Bên phòng hộ tịch cũng kèmmột câu

Mộtcâu không có đuôi đầu

“Vô danh”, cha mẹ biết đâu màtìm

Họchúc em được bình yên

Tìm cha tìm mẹ lên miền hoangvu

Nướcmắt em, ứa hoen mờ !

Hoen lên đỉnh núi, mờ bờ thùydương !

Emmang giọt lệ đau thương

Từng bước chân, đếm trênđường đơn côi

Nghecay ! đăng đắng bờ môi

Nghe tim ! nằng nặng nhứcnhoi kiếp người

Mồcôi em cũng cười tươi

Tươi trong cái héo xa xôi đáylòng

Mồcôi nào dám ước mong

Quanh em đã ẩn cái vòng chữkhông !!!

Xuântàn hạ chứa thu đông

Cho em được sống theo dòngthời gian

Người ta có họ có hàng

Cho em sống giữa nhân gianbốn bề

Người ta no ấm phủ phê

Cho em nguyện sống Lời Thề nhớ ân

Ânnuôi dưỡng của thế nhân

Ân Thầy, ân bạn, ân gần, ân xa

Ânmang bốn bể là nhà

Xin đừng han hỏi : Em là Mồ Côi !

Emơi đừng khóc em ơi !!!

Cho tôi xin hỏi, ai người thương em ???

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 5427)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/02/202008:52(Xem: 1182)
Nhị thập song đôi (2020) Canh Tý Niên Mừng Xuân, Quảng Đức ngát thiền "Tâm an" thủ bút Thầy ghi tặng Chúc nguyện nhà nhà hưởng phước thiên.
11/10/201807:17(Xem: 4497)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 7287)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 11239)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 15188)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 11266)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 4738)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 24986)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 16356)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.