Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 02

28/11/201113:14(Xem: 6010)
Tuyển tập 02

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 02

(Từ bài số 11 đến số 20)

thnhattan@yahoo.com.au

Niềm thương 11

Ta cùng em hiện hữu vô cùng 12

Em là ai, thi sĩ ? 13

Nụ hồng cho em 14

Sám nguyện 15

Sars, cướp em tôi 16

Sars, cướp em tôi, (tiếptheo) 17

Vài cảm xúc 18

Một nụ cười 19

Sắc không mỉm nụ vô cùng 20

Niềm Thương

Viết để cảm thương thảm trạng

ngày 11-9-2001tại Hoa Kỳ và toàn thế giới sau này

* Mặc Giang *

Hai mươi năm làm thân lữkhách

Sống quê người tôi ít nghecảm xúc

Những cuộc đau cho tới nhữngrình rang

Dù tâm tư có đôi lần rung lêndây phút

Nhưng chưa reo cùng nhịp khúchòa vang

Sáng hôm nay

Năm 2003 Mồng Hai Tết thậttình cờ

Vì mua vé máy bay bằng vitính

Nên cần ra khoảng trước mộtgiờ

Xe vừa ngừng tôi bước xuốngđi vô

Vừa quay lại thì người đưa,vội đi chưa kịp vẫy

Bước vào phi trường, vừa quakhung cửa

Nhìn cảnh chờ đợi, chao ơichờ đợi !

Trước mặt, sắp ba hàng uốncong lượn khúc nhìn không tới

Sau lưng thì sóng người tấpnập nối đuôi nhau

Thoáng trông qua Đông Tây ÂuÁ đủ sắc màu

Kẻ thấp người cao chen lẫn :nam nữ, gái trai, trẻ già, lớn bé

Tay xách, tay mang, vai đeo, chân đẩy

Chờ lâu lâu mới nhích đượcmột lần

Người nối người cùng nhịpbước theo chân

Thật hối hả,

nhưng ai ai cũng mỉm cười,nhịn nhường tùy theo trường hợp

Bốn mươi phút mới tới tôi

Nói vài câu, rồi đưa giấy tùythân có hình,

Cho họ nhìn kiểm soát

Chỉ chốc lát đã xong

Nhấc và gởi hành trang

Tìm lối rẽ theo đường

Vào cổng an toàn lại sắp hàng

Làm cho tôi cảm thấy thươngthương

Hơn hai mươi năm đã từng đi

Nhưng chưa một lần thấy thế

Lòng thầm nói khẽ !

Hình ảnh này xin ghi lại đôicâu

Hồn lâng lâng bao Bức Xúc PhaMàu

Lẫn lộn mọi buồn vui khôngthể tả ?

Hai mươi năm sống xứ người

Lòng ôm ấp những xa xôi

Tôi vẫn là tôi

Đứng một góc độ nào ?

Hờ hững, dửng dưng, vô tư thếnhĩ !

Xin lỗi người nghe !!!

Lòng tôi không thế đâu

Người và tôi hít thở, nóicười

Nhưng có lẽ tôi khác người

Vì tôi mang hoài : quê cũ xaxôi

Nơi đó có tôi

Từ lúc sinh ra đến một khoảngcuộc đời

Dù vạn dặm nhưng là da là thịt

Nhớ mãi không nguôi và nhớ mãi trong đời

Dòng máu nóng còn tươi

Nhồi nhét con tim

Chiếm trọn vẹn và dâng tràn tâm tư lẽ sống

Còn nơi đây, quê hương xứ người ơi !

Tôi có mặt nhưng không có phần

Mọi phồn vinh như thể thiên đường

Giữ cái cũ chưa xong

Theo cái mới không kịp

Giữa mới cũ, cũ mới đua nhau nối tiếp

Tôi như kẻ hồng hoang lạc bước

Có góp bàn tay

hay một phần sinh lực cũng chẳng ích gì

Nhưng hôm nay niềm cảm thương làm ấm bờ mi

Cho tôi được đứng bên người

Chia nhau những đợi chờ

Chia những vết tích, buồn thương, lo âu, nghẹt thở

mà các xứ Tây Phương từ lâu bỏ ngõ !!!

Tất cả hôm nay như thế đó

Dù văn minh nghèo khó cũng vậy thôi

Những bất an gian khó phủ đầu

Những cút bắt, truy tầm, đaukhổ lên ngôi

Bên tối bên sáng

Kẽ giữa phân đôi

Đau từ xã hội

Đau cả vào người

Để biết được Thuyền Ra KhơiDậy Sóng !

Đừng trách kẻ có mang DòngMáu Lạnh

Đừng khen ai mang được GiọtMáu Hồng

Lạnh Hồng rồi cũng như không

Chỉ mong thức dậy cảm thôngsự tình

Ngừng tay tránh khỏi điêulinh

Dang tay đón nhận bóng hìnhDại Khôn

Khôn sao đày kẻ cô đơn ?

Dại sao gieo rắc oán hờn khắpnơi ?

Dại Khôn bày cuộc để chơi

Nhìn trông đổ nát có vơi oánhờn !

Khép mở đôi lời rơi lệ thắm

Chập chùng cỡi gió lộng từngkhông

Thế giới hôm nay đau khổnhiều rồi

Nhân loại hôm nay đau khổnhiều rồi

Xin đừng thôi thúc

Và ngưng tay khơi động

An lành ơi ! Đáp lại chờ mong!

Đừng Trách Cứ Bóng Thời GianXưa Cũ

Dù Ai Gây Cũng Đã Phủ Đêm Dài

Cho hôm nay, để dựng lại ngàymai

Ai thù oán ? Ai gây thù, gâyoán ?

Nhịp tim thở không cần aitính toán

Tình thân thương ai cũng cóbên lòng

Buông đi tan cuộc hờn vong !

Cười đi xóa sạch Đục Trong Oán Thù !

Oán thù rồi cũng thiên thu

Đục Trong rồi cũng hoang vurêu mờ

Cảm thương chạy bắt vầng thơ

Bồng bềnh hạ cánh cuối giờchuyến bay

Đôi lời to nhỏ ai hay ?

Hai mươi năm mới có ngày hômnay

Đôi môi mím lại còn cay

Đôi tay nắm lại mới hay ấmlòng

Chia nhau một chút ước mong

Đường bay đứng lại tôi ronglên đường

Niềm thương còn đó vươngvương

Tôi xin đón nhận trên đườngtôi đi .

Ta cùng Em, Hiện hữu vô cùng

Kỷ niệm 20 năm. Trọng đông 2002 - Nhâm Ngọ

Quãng đường hai mươi năm

Dòng thời gian, em có nghe

Ta đứng gọi trên lưng đồi

Một phần năm thế kỷ

Tên của em

Nhân duyên nào đưa đẩy

Ánh sáng chín tầng mây

Nương theo màu ngũ sắc

Từ Phật Đản đến Vu Lan

Năm một ngàn chín trăm támmươi hai

Em mở mắt chào đời

Mang tiếng gọi Chánh Quang

Thanh thiên như thể trăngngàn

Huyền vi như thể đạo vàngchân tâm

Hiện sinh nào có kiếm tầm

Em là chân thể uyên thâm bónghình

Trên, Đấng Cha Lành gia hộ

Mười phương Chư Phật tánthành

Bồ Tát, Long Thiên chứng giám

Dưới, Thầy trò, Phật tử

Như một vườn hoa lá tươi xanh

Anh chị em chan chứa tình lam

Nắm chặt bàn tay vun vén

Thì thầm to nhỏ

Tiếng khóc tiếng cười

Những buồn vui, sướng khổ,chịu đựng, hy sinh

Những dẫu hờn, mến thương, ưuphiền, oán trách

Nhưng tấm lòng còn đó

Trái tim còn đây

Tất cả vì em, cho em và chocả mọi người

Tang thương từ độ luân hồi

Khổ đau từ độ nằm nôi khócnhè

Võng đưa kẽo kẹt à ơ

Mẹ ru con ngủ, ngủ ờ, con ơi!

Cam lồ giọt nước đầy vơi

Cành dương vẫy nhẹ cho đờisạch trong

Sông xưa nước vẫn khơi dòng

Con đò bến cũ chờ mong đưangười

Nhớ câu chín bỏ làm mười

Sao như tùng bách xanh tươibốn mùa

Ngàn vàng không tốn tiền mua

Minh châu sẵn có chưa hề bớtthêm

Vén lên rũ sạch bên thềm

Trùng dương bóng bạc đầughềnh kêu vang

Từ bi hòa điệu cung đàn

Từ tâm hòa nhịp vô vàn yêuthương

Mai chiều ngọn cỏ còn vương

Ngàn sao lấp lánh ngấn sương đêm dài

Nghe không em !

Đạo đời trĩu nặng hai vai

Biết không em !

Vì đời phụng hiến nào phai lời nguyền

Dấu xưa luôn nhớ mãi

Bóng xưa chẳng nhạt nhòa

Từng bước chân đi mãi

Đời đẹp tựa như mơ

Vì em, là chú là bác

Là anh là chị là tôi

Và tuổi thơ

Đã có tự bao giờ

Từ vô lượng kiếp

Đến tận mai sau

Trên lộ trình sinh tử

Sáu nẻo xuống lên

Ta cùng em

Như bóng theo hình

Như vang theo tiếng

Như ánh Đạo vàng

Mở đường chân chánh

Thì sá gì,

mười năm !

hai mươi năm !

ba mươi năm !

Ta cùng em hiện hữu vô cùng !

Em là ai ? Thi sĩ !

Tháng 6-2002

Này người em nhỏ

Tôi thấy em làm thơ

Dệt ý tưởng trên từng nét chữ

Em cứ trang trải đi

Đón bắt tầm suy tư

Kẻo nó thoáng thật nhanh, rồi biến mất

Trời cao chất ngất

Biển rộng mịt mờ

Suy tư vụt tắt

Em vẫn ngồi yên, nhắm mắt

Chưa có câu nào, tựa như mơ

Em là ai ? Thi sĩ !

Em là ai ? Là thơ !

Vầng thơ theo bóng đợi chờ bên em

Vén lên màn ảnh khung rèm

Vầng thơ đã gởi trên thềm phù vân

Em còn ngồi đó, tần ngần

Moi ra từng chữ lựa vần, lựa câu

Nào hay nước chảy qua cầu !

Nước đi đi mãi sắc màu chưa phai

Nào hay một giấc mộng dài !

Nghìn sao loáng bạc tháng ngày lửng lơ

Hỏi rằng, Em biết làm thơ

Môi em nhoẻn nụ, nào thơ thẩn gì !

Người nghệ sĩ, em ơi !

Biết nghe tiếng rúng động của con tim

Rung lên từng nhịp cảm

Dòng máu tươi co giãn

Đi cùng khắp nẻo châu thân

Hòa tâm hồn theo góc độ không gian

Khi chạy,

Khi đi

Khi nét chấm phá của thời gian

không còn gõ nhịp

Vạn vật đứng yên

Vũ trụ mỉm cười

Trăng sao lấp lánh

Hiện về muôn sắc tường vân

Tình tang tích tịch muôn vần

Tuông như nước chảy có ngần ngại chi

Ngắn dài từng một câu thi

Cung đàn từng phiếm vân vi cung đàn

Nghe lòng rõ nét âm vang

Nghe tim rõ nét vô vàn yêu thương

Nghe chim reo hót bên đường

Hoa cười với lá đêm vương vớingày

Cùng em vỗ cánh tung bay

Vầng thơ bất tuyệt xưa naylựa là

Cho đời khúc nhạc câu ca

Hoa e ấp nụ, chim sa lững lờ

Ai người bảo đó là thơ ?

Đẹp không ? Như một giấc mơđêm dài

Em cùng cảnh vật không hai

Gió hiu hiu nhẹ, trăng phaiphai mờ

Đời em là một bài thơ

Gió trăng trăng gió đợi chờgió trăng

Nhanh không ánh chớp sao băng

Trường giang nước chảy vẫnhằng bên em

Nhẹ, trong như ánh trăng rằm

Vầng thơ đâu nhĩ ! Hỏi nàngthiên thu !

Em đi dưới ánh trăng mờ

Reo lên khúc nhạc lời thơ chođời

Ngàn xưa thơ cũng đầy vơi

Ngàn sau thơ cũng biết khơi ýnguồn

Mai chiều ngọn cỏ e sương

Rong chơi từng kiếp trên đường phù sinh

Dấu xưa nguyên vẹn bóng hình !

Yêu xưa nguyên vẹn như mình với ta !

Nụ hồng cho em

Tháng 6 -2002

Đừng tìm về quá khứ

Đừng kiếm cái đã qua

Quá khứ không còn nữa

Đã qua biến mất rồi

Muốn làm người hạnh phúc

Phải là người biết sống

Sống làm người tỉnh thức

Cực Lạc vốn là đây

An vui trong hiện tại

Là đã có quá khứ

Là đã biết tương lai

Dòng ý thức không hai

Qua dòng sông ý thức

Qua mấy nẻo luân hồi

Và bốn loài sinh tử

Chung cùng chỉ một thôi

Tung lên khung trời rộng

Thu ngắn nẻo đường về

Không từ trong cái có

Có nào khác với không

Em có biết gì không ?

Tôi sẵn có bên người

Em có nghe gì không ?

Em còn mãi trong tôi !

Tôi là em tất cả

Em là tôi nhiệm mầu

Đâu còn tan hợp nữa

Muôn ngàn, hiện hữu thôi

Tôi mãi là nhịp cầu

Bắc đôi bờ sinh tử

Tôi mãi là thuyền từ

Đưa đón mọi người qua

Tôi nguyện cõi ta bà

Là Tây Phương Cực Lạc

Tôi nguyện bãi tha ma

Là dòng sông tươi mát

Chúng sanh hay Hiền Thánh

Địa ngục hay thiên đường

Gian tà hay chân chánh

Quy hướng chỉ một phương

Tam đồ hay sáu nẻo

Ánh sáng hay u minh

Là trò chơi lắt lẻo

Làm khổ mọi sinh linh

Hỡi mười phương ba cõi

Hỡi muôn kiếp u hoài

Bao trầm luân khoắc khoải

Sao cứ mãi lạc loài

Nguyện hay là vô nguyện

Vô nguyện tức nguyện rồi

Cửa tam vô tịch diệt

Chơn thường chơn lạc thôi

Vô ngôn tức không lời

Tôi có nói gì đâu

Núi cao cao ngất mãi

Biển thẳm thẳm thật sâu

Tôi sụp lạy cúi đầu

Xin kết một đài sen

Chắp tay dâng khắp cõi

Gởi cho em nụ hồng

Nụ hồng hai cõi sắc không

Sắc không hai cõi nụ hồng choem.

Sám Tâm Nguyện

Cúi đầu Lễ Phật Di Đà

Một lòng cầu nguyện thiết thachân thành

Nhất tâm bất loạn rành rành

Tây Phương Cực Lạc vãng sanhtức thì

Sen vàng chín phẩm huyền vi

Lạc Bang là nẻo con đi trở về

Dứt trừ một niệm Giác-Mê

Giác-Mê, không niệm là về Phương Tây

Di Đà, Lục-Tự, là đây

Duy tâm Tịnh Độ, hiển bày đích đang

Cho con thấy thật rõ ràng

Chư Phật-Thánh Chúng, haihàng hiện ra

Quán Âm, Thế Chí bên ta

Chúng sinh siêu độ hằng sa không lường

Con từ vô thỉ lên đường

Vào sinh ra tử muôn phương nghiệp dày

Con từ vô thỉ đến nay

Tứ sinh, lục đạo, đọa đày trần lao

Cừu thù, oán đối ra vào

Lợi danh, danh lợi tội cao lỗi nhiều

Hết sinh lại tử tiêu điều

Mượn thân giả hợp bao nhiêu lần rồi

Xa mờ đạo lý nhiệm mầu

Xa mờ tánh giác mà sâu phiêu trầm

Si mê phiền não tham sân

Bát phong suy động, xoay quần mông lung

Nghiệp duyên gây tạo điệptrùng

Cho nên vô thỉ vô chung là vầy

Tấm thân ngũ uẩn đắp xây

Một khi còn mất, ngất ngây đau buồn

Lợi danh tranh đoạt luônluôn

Một khi thành bại điên cuồng nhiểu nhương

Nghĩa tình vay trả vấn vương

Một khi rã hợp, tang thương vô ngần

Cuộc đời, là biển trầm luân

Ba chìm bảy nổi, phong trần thế ni

Tâm thành niệm Phật Từ Bi

Con nguyền tỏ ngộ đường đi Đạo Vàng

Tâm Như, là Bóng Từ Quang

Con nguyền hiển lộ huy hoàng tánh linh

Giác-mê, là niệm hữu tình

Bồ-Đề vô niệm, quang minh tuyệt vời

Tử sinh thị hiện độ đời

Vào sinh ra tử độ người trầm luân

Chí cao Đạo Cả, thấm nhuần

Tự tha, tự độ, Phật Ân đáp đền

Lạc Bang, huyền diệu thênhthênh

Ta Bà kham nhẫn, tạo nên Sen Vàng.

SARS, Cướp Em Tôi

Mặc Giang, cảm tác từ 5amđến 7am sáng ngày 27-4-2003, để thương những

người đã bịnh và chết vìSars, và sự tác hại của nó mang đến cho nhân loại.

Tôi nghe rồi em,

tiếng báo động kêu vang

nhân loại kinh hoàng, lo âu sợ sệt !!!

Tôi nghe rồi em,

từ bịnh viện Việt- Pháp, bác sĩ Urbani

vừa báo động một dịch nhiễm lạ kỳ,

đã đi vào cõi chết !!!

Tôi nghe rồi em,

nhân loại đang tìm, ngơ ngác nhìn nhau

Vi khuẩn thế nào ? Hoạt động ra sao ?

Tạm đặt một cụm từ, gọi tắt chữ SARS

Dịch nôm na là sưng phổi cấp tính !

Này vi trùng Sars !

Ngươi khiếp đảm quá mà !

Vừa báo động tháng ba

Năm hai ngàn lẻ ba

Vào thiên kỷ thứ ba

Chỉ hai tháng thôi mà, cấp số thua xa

Đã lây lan gần hai mươi quốc gia

Người nhiễm bệnh đã ba ngàn ba

Người vong mạng cũng ba trăm có lẽ !

Nhân loại khều nhẹ, anh chàng Trung Quốc ơi !

Sao không cho biết kịp thời

Từ một tỉnh nghèo phía Nam xa xôi

Vào tháng mười một năm rồi

Đã có kẻ lìa đời

Truyền nhiễm thật nhiều người

Vẫn dấu bặt tăm hơi !!!

Bịnh chết người, đâu phảichuyện chơi ???

Vừa phát hiện, ngày một banăm bảy đã rã rời

Người bịnh buông xuôi

Người không bịnh rợn người

Nhìn nhau, bịt mũi, nín khóc,nín cười

Em tôi chớp nhoáng lìa đời

Liền mang thân xác mà thuiđốt liền

Người còn lo sợ láo liêng

Phòng, che, xịt, tẩy có phiềnhay không ?

Em đi cay đắng ngậm lòng

Người thân đừng đến khôngxong đâu mà

Em đi không dám kêu ca

Qua hơi theo gió trùng Sarshại liền

Em đi vì bịnh oan khiên

Đừng lây đừng nhiễm đừngtruyền cho ai

Em đi không dám kêu nài

Dù thương cách mấy cũng hoàimà thôi

Em đi dù thật đơn côi

Cuộc đời bỏ lại cho ngườinhân gian

Em đi cô quạnh bẽ bàng

Thương đời ở lại hai hàng lệrưng

Em đi nhân thế khoanh vùng

Cách ly, cô lập, hãi hùngquanh em

Nghe em bịnh, họ buông rèm

Đời em khép lại, ai thèm nữađâu

Nghe em bịnh, họ lắc đầu

Đời em đã gãy nhịp cầu từ đây

Nghe em bịnh, họ sợ lây

Em đành cúi mặt chờ ngày nínhơi

Nghe em bịnh, họ hết lời

Em đành co lại, hết chơi vớiđời

Em đi như thế Sars ơi

Còn thua lá rụng buông lơigió chiều

Em đi về với cô liêu

Còn thua bèo bọt lều bều bênsông

Em là viên gạch hơn không

Tìm, moi, mổ, xẻ mà phòng mai sau

Em đi dù có thương đau

Thân em bé bỏng như bèo Sars ơi

Tiếng gọi không lời

tôi sợ Sars theo tiếng

Nín thở phì phào

tôi sợ Sars theo vang

Thôi em từ tạ thế gian

Em ôm Sars xuống suối vàng emchơi

Thôi em từ tạ cuộc đời

Đừng tung hoành nữa khổ đờinghe Sars !

Tôi thương lắm mà

Tổ chức tên WHO,

Ôi những người y sĩ khôngbiên giới !!!

Tôi thương lắm mà

Những nhà khoa học, những nhày dược

suy nghiệm, chưa tìm ra manhmối !!!

Sars có thấy không ?

Thế giới chấn động !

Loài người chấn động !

Ngươi tàn nhẫn chi

mà ai ai cũng phòng chống !

Ngươi chỉ là một siêu sinhvật li ti

mà còn hơn triều sóng

Phủ cả đất trời và phủ cảnhân gian

Từng quốc gia điêu đứng

Từng ngành nghề điêu đứng

Nơi ngươi ngang dọc là từngnơi khô cứng

Mọi xuất nhập đều khựng

Khép chặt, đóng cửa, hãihùng,

bịt lối vì Sars

Sars là quái vật ấy mà

Sars là kinh dị mà Sars nỗi gì

Sars ơi đừng ác nữa chi

Người nhân gian có tội gì hở Sars !

Sars còn hơn bóng hồn ma

Cướp em tôi biến khỏi nhà nhân gian

Sars còn gây nỗi phũ phàng

Em tôi biến mất không còn bụi tro

Sars còn gây nỗi âu lo

Nhân gian khắp chốn nhỏ toluận bàn

Ngày mai còn có âm vang

Còn mang âm hưởng bẽ bàng tên Sars

Ngày mai còn có chi mà

Nhân gian chỉ nhắc bịnh Sarslạ kỳ

Rồi ngươi cũng xếp theo ni

Từng loài vi khuẩn dù vikhuẩn nào

Dữ, hiền, lây, nhiễm ra sao

Sars nào đọa nấy, sars nàocũng sars !!!

Vài Cảm Xúc

Viết cho một gia đình đã quen hơn 20 năm.

* Năm 2003 *

Từ xa tôi đến đây

Xin tiễn đưa một người

Vừa nhắm mắt lìa đời

Trần gian đà khép lại

Từ xa tôi đến đây

Xin góp phần cầu nguyện

Cùng bạn bè gần xa, bà conthân quyến

Tiễn đưa người vừa rẽ tuyếnsang sông

Nước trôi gợn sóng bềnh bồng

Hoa trôi man mác theo dòngnước trôi

Từ nay đôi ngả trong đời

Vợ con cháu chắc buông lơigiữa dòng

Từ nay thôi thế là xong

Nào ân nào nghĩa ghi lòng màthôi

Núi cao sao thấu tới trời !

Sông sâu sao thấu biển khơiđiệp trùng !

Lá vàng e ngại gió rung

Tuổi già e ngại gió sương đổidời

Hắt ra kết liễu cuộc đời

Buông tay nhắm mắt nửa hơikhông còn

Bảy mươi hai năm tròn,

nào chồng nào vợ nào con !

Một kiếp sống đã vẹn,

nào anh nào em nào cháu !

Khổ từ lên sáu

Khổ mới đôi ba

Khổ cho tới già

Khổ cho tới khi nhắm mắt

Vui thì cũng đủ

Vui thuở chào đời

Vui khi làm rể làm đâu

Dòng họ vui vầy

Mảnh đất Miền Nam, phì nhiêu,trù phú, ăn chơi

Sau năm bảy lăm, khổ đau,nghèo khó, tơi bời

Đành phó mặc,

cả gia đình vượt trùng khơi,tìm đất sống

Trại tỵ nạn Thái Lan,

cùng nheo nhóc trải qua mộtkhoảng

Hai mươi năm trên xứ Úc địnhcư

Hết Brisbane rồi lại Sydney

Làm đủ mọi thứ nghề, khôngthiếu cũng không dư

Khi bịnh hoạn, một xu cũngkhông thèm ngó tới !

Tôi nghe các cháu hỏi :

Đứa thì còn thiếu của Ba

Đứa thì còn nợ nay là baonhiêu ?

Ba nuôi con đã khổ nhiều

Làm sao báo đáp, bao nhiêucho vừa ?

Ba rằng, thôi chớ hỏi thưa

Biết rồi đừng có hỏi thưa làmgì ?

Bịnh tôi biết sẽ không saoqua khỏi

Được ngày nào hay ngày ấy màthôi

Cả cuộc đời, tôi đâu có muốnchi

Bao đắng cay, gian khó chẳngngại gì

Chỉ mong mái gia đình bìnhyên chút vậy

Nay hết rồi ! Ngày một ngàyhai, tôi nhắm mắt tôi đi

Bà và mấy nhỏ, cháu con

vừa Úc, vừa Mỹ, vừa Việt Nam

Hãy đùm bọc, nương nhau mà ởlại

Đã hơn hai mươi năm, nào Thầynào trò,

làm sao tôi không thấy ?

Những ngày xưa, từng xẻ chiacơm Cao Ủy, gói mì

Qua bên nầy, tôi cũng chẳngkhác chi

Khi thăm viếng,

cũng rau muống rau dền, củkhoai củ sắn

Người đời thường hay gọi, nàogừng cay muối mặn

Tôi nào dám gọi là, tình Thầytrò nghĩa nặng ân sâu

Đến đây xin nguyện kinh cầu

Khói hương nghi ngút một màulan xa

Chắp tay, xin chắp tay hoa

Tấm lòng, xin nguyện kết tòasen xanh

Chắp tay, xin tỏa hương lành

Người đi về với mông mênhcuối trời

Người thân ở lại trong đời

Tình thân xin nguyện, một lờikhông quên !

Đó là ân nghĩa đáp đền

Sống sao cho trọn đáp đềnnghĩa ân.

MỘT NỤ CƯỜI

Tháng 3-2005

Tao nhân mặc khách trong trờiđất

Thiên hạ xưa nay được mấyngười

Ngao du sơn thủy cho cùngkhắp

Để tặng nhân gian một nụ cười

Nụ cười dù đã mấy mươi

Năm ba đi nữa cũng cười màthôi

Nghe trong gió thoảng lưngđồi

Tâm tư mời gọi mở lời lưulinh

Xưa nay nguyên vẹn bóng hình

Trăng sao hòa nhịp như mìnhvới ta

Thì thầm tiếng nhạc lời ca

Kìa xem trước mặt ly trà cònnguyên

Quên đi cho cạn ưu phiền

Bỏ đi cho sạch đảo điên cuộcđời

Ta vui ta hát ta chơi

Cung đàn từng phím buông lơi cung đàn

Xa xôi còn đó âm vang

Tâm tư mờ lối, tay đàn còn rung

Chơi vơi réo rắt chưa cùng

Giật mình mỉm nụ chia chung nụ cười

Nụ cười dù đã mấy mươi

Năm ba đi nữa cũng cười mà thôi !

Sắc Không Mỉm Nụ Vô Cùng

Bài nầy tôi viết vào dịp TếtTây 2003,

Trong lúc đang thăm viếngmột ngôi chùa nhỏ,

nghe tiếng tụng kinh của mộtvị Thầy, và quý Phật tử

trong buổi lễ hàng tuần củangôi chùa này.

Tôi nằm nghe từ nơi chùa nhỏ

Pháp âm vi diệu của Phật Đà

Nghe như Hội Linh Sơn còn đó

Bóng thời gian năm thángkhông xa

Ngày xưa Đức Phật

Dưới cội Bồ Đề

Lục thông chứng đắc

Chân lý trổ hoa

Hoa chân lý hiện sinh trên lộtrình muôn nẻo

Pháp huyền vi có mặt từ nhịpbước vạn đường

Đức Thích Ca

Đã đón nhận từ hai ngàn nămtrăm năm trước

Tôi mỉm cười

dong ruổi mấy chục thế kỷ sau

Giải thoát là gì ?

Sinh tử là gì ?

Nếu không sinh làm sao có tử ?

Không luân hồi nói giải thoát mà chi ?

Có với không, thật ra chỉ một chữ

Không với có, nhận ra chỉ một lời

Chữ với lời tôi nói để mà chơi

Hèn chi Ba trăm hội thuyếtkinh

mà chưa từng lên tiếng

Phật với chúng sinh

Phàm với Thánh

Tôi với người

Thật ra như một nụ cười

Nụ cười vụt tắt trên môi điểmhồng

Điểm hồng hai chữ có không

Có không rũ mặt điểm hồng cònnguyên

Sông xưa bến cũ con thuyền

Trời xanh mây trắng chimchuyền xa đưa

Đã không thì mấy cũng vừa

Có thì một điểm cũng thừa màthôi

Ô kìa mây gió lên ngôi

Cỡi trên sóng bạc rụng rờitrăng sao

Vượt từng không, phớt hồngmao

Xa in dấu ngọc cây đào trướcsân

Hèn chi Đức Thích Ca bảo

Ta chưa từng sinh ra

Ta chưa nhập niết bàn

Tam vô từ đó tôi mang

Tứ đức rũ sạch trên đàng tôi đi

Tôi đi từ chỗ không đi

Luân hồi không đến ngại gì có không

Tôi đi pháp giới rỗng không

Tôi về vạn hữu hằng còn hiện ra

Tôi đi không cửa không nhà

Tôi về lầu các phong ba rêu mờ

Thì ra Đức Phật

Nói chữ Pháp thân

Ngàn sao vụt tắt

Hiện bóng phù vân

Mười phương thế giới ba ngàn

Chân lông nguyên vẹn chưa tràn phải không

Nhẹ hơn một áng mây hồng

Vô chung vô thỉ cũng đồng thế thôi

Biển sông nào khác núi đồi

Tử sinh còn ngắn hơn hồi chuông ngân

Tay cầm hạt chuỗi chưa lần

Long Hoa đã hiện, Linh Sơnchưa tàn

Ngược dòng thời gian

Đứng trên đồi vô thỉ

Vạn hữu mênh mang

Lưu tận đáy vô chung

Sắc, Không mỉm nụ vô cùng !

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 5434)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/02/202008:52(Xem: 1195)
Nhị thập song đôi (2020) Canh Tý Niên Mừng Xuân, Quảng Đức ngát thiền "Tâm an" thủ bút Thầy ghi tặng Chúc nguyện nhà nhà hưởng phước thiên.
11/10/201807:17(Xem: 4504)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 7298)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 11249)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 15239)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 11273)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 4747)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 25012)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 16373)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.