Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

25. Tổ Bà-Xá-Tư-Đa (Basiasita)

16/04/201109:18(Xem: 1282)
25. Tổ Bà-Xá-Tư-Đa (Basiasita)

BAMƯƠIBA VỊ TỔ ẤN HOA
HTThíchThanh Từ soạn dịch
TuViệnChơn Không 1971

ẤnĐộ

25.-Tổ Bà-Xá-Tư-Đa (Basiasita)
Đầuthếkỷ thứ mười sau Phật Niết-bàn

Ngàidòng Bà-la-môn người nước Kế-Tân, cha hiệu Tịch-Hạnh, mẹ là Thường-An-Lạc. Một hôm, bà Thường-An-Lạc nằmmộng thấy lượm được cây kiếm thần, sau đó có thai Ngài.Khi sanh ra, Ngài nắm chặt bàn tay trái mãi,cho đến gặp TổSư-Tử mới sè ra. Ngài được cha mẹ cho phép xuất gia theohầu Tổ Sư-Tử. Tổ Sư-Tử vì nợ trước phải trả nêntruyền tâm ấn xong, bảo Ngài phải sang Nam-Ấn.

Rakhỏi nước Kế-Tân, Ngài đến Trung-Ấn. Vua nước nầy hiệuCa-Thắng ra đón tiếp Ngài.Trong nước nầy trước có chúngngoại đạo giỏi pháp thuật, ỷ tài khinh chê Phật pháp,người cầm đầu tên Vô-Ngã. Vua thấy thế bất bình, muốnthỉnh Ngài chiết phục chúng.Vua mở hội nghị luận, chínhvua làm chủ tọa. Vô-Ngã đến hội đề xướng mặc luận,không dùng lời nói. Ngài chống: -Nếu chẳng dùng lời làmsao phân biệt hơn thua ? Ngoại đạo nói: -Chẳng tranh hơn thuachỉ lấy nghĩa ấy. Ngài hỏi: -Cái gì là nghĩa? Ngoại đạođáp: -Không tâm là nghĩa. Ngài hỏi: -Ngươi đã không tâmthì đâu thànhnghĩa ? –Tôi nói không tâm chính là danh chẳng phải nghĩa.Ngài nói: -Ngươi nói không tâm chính là danh chẳng phải nghĩa,ta nói phi tâm chính là nghĩa chẳng phải danh. –Chính là nghĩachẳng phải danh thì ai hay biện được nghĩa ?

Ngàibảo: -Ngươi nói chính là danh không phải nghĩa, thì danh nầylà danh gì? –Vì biện cái phi nghĩa nên không danh mà đặtdanh. –Ngài bảo: -Danh đã phi danh thì nghĩa cũng phi nghĩa,người biện là ai và biện vật gì?

Bànqua luận lại như thế đến hơn năm chục lần, ngoại đạomới bặt lời nép phục. Bỗng trong vương cung có mùi hươnglạ bay đến, Ngài chợt nói:< Đây là tin đưa đến, thầyta đã tịch >. Ngài liền xây mặt về hướng Bắc chấp tayđảnh lễ. Lễ xong, Ngài nói với vua: -Khi tôi mới đi, thầydạy qua Nam-Ấn, nay ở lại đây đã lâu là trái ý thầy,xin tạm biệt Đại-Vương sang nơi ấy.Vua và quần thần đồngtiển Ngài sang Nam-Ấn.

Vuanước Nam-Ấn hiệu là Thiên-Đức nghe tin Ngài sang cũng sửasang xe giá ra đón tiếp, thỉnh Ngài về hoàng cung.

Nhơnvua có hai Thái-tử, vị lớn là Đức-Thắng thì thân thểmạnh khỏe mà tánh tình hung bạo, còn em thì hiền lành màbệnh hoạn liên miên, sẵn dịp vua hỏi Ngài. Vua hỏi: -Contôi kính thờ Phật pháp, ưa làm việc lành, mà sao lại mắcbệnh kinh niên, vậy lẽ báo ứng lành dữ như thế nào? Ngàiđáp: -Bệnh của Thái-tử là do công đức phát sanh. Song lýsâu xa nầy Đại-Vương phải khéo nghe.Phật dạy người cónghiệp nặng nơi thân, ví như bệnh nội thương quá nặng,uống thuốc khôngcó công hiệu, sắp chết bệnh càng hoành hành. Nếu là bệnhnhẹ, gặp thuốc liền bớt, bớt rồi từ từ mạnh. Ngườinghiệp nặng cũng vậy, tuy có công đức mà không làm gì được,đến lúc gần chết nghiệp lại càng hiện. Nếu nghiệp nhẹ,làm các việc công đức, nghiệp trước liền hiện, trả xongsau sẽ thanh tịnh. Hiện nay Thái-tử làm việc thiện mà bịbệnh lâu, hẳn là do làm các công đức nên phát ra nghiệpnhẹ nầy. Hiện nay tuy có khổ nhỏ,về sau sẽ an ổn. Kinhđã nói:< Nếu phải chịu nghiệp báo trong ba đường ác,nguyện đời nầy trả xong, để khỏi vào đường ác >. Vuacòn nghi gì ư ? -Vua Thiên-Đức tín nhận, càng phát tâm làmphước. Sau đó, Ngài từ giả nhà vua đi hoằng hóa nơi khác.Mười sáu năm sau, vua Thiên-Đức băng, Thái-tử Đức-Thắnglên nối ngôi. Vua Đức-Thắng tin theo ngoại đạo, chú thuật,nghe lời xúi dục của chúng, muốn làm khó Ngài.Thái-tử convua Đức-Thắng tên Bất-Như-Mật-Đa biết được ác ý đó,liền đến can vua.

Thái-tửthưa: -Tôn-giả Bà-Xá-Tư-Đa xưa kia được ông nội kính trọng,nhiều người muốn hại còn không thể được, đạo đứccủa Ngài rất cao, xin phụ hoàng đừng làm khó Ngài.Vua Đức-Thắngnổi giận cho Thái-tử theo phe Tôn-giả Bà-Xá-Tư-Đa liềnbắt hạ ngục. Sau vua cho thỉnh Ngài vào chánh điện. Vua cậtnạn: -Nước tôi không có pháp tà, thầy tu học về

Tôngphái nào ? Ngài đáp: -Tôi tu học theo tâm tông của Phật.Vua hỏi: -Phật diệt độ đã một ngàn năm, thầy làm saođược tâm tông của Phật? Ngài đáp: -Từ Phật truyền choTổ Ca-Diếp đã trải qua 24 đời đến thầy tôi là Tổ Sư-Tử,tôi được người truyền lại. Vua hỏi: -Tôn-giả Sư-Tửđã bị giết, đâu thể đem pháp truyền cho thầy? Nếu thầythật được truyền thì lấy gì làm tin? Ngài đáp: -Thầytôi truyền bát và trao y Tăng-già-lê để làm tin, hiện nayvẫn còn. Ngài liền lấy y đưa cho vua xem. Vua vẫn không tinbảo đem lửa đốt. Khi lửa cháy, y hiện năm sắc hào quang.Lửa tắt, y vẫn còn nguyên như cũ. Vua mới tin nhận, xin sámhối tạ tội. Đồng thời, vua truyền lệnh tha Thái-tử.

Saukhi được thả, Thái-tử Bất-Như-Mật-Đa quyết chí xuấtgia, xin phép vua cha được như nguyện. Vua thấy không thểngăn được chí Thái-tử, nên đành phải cho. Thái-tử đếnyết kiến Ngài xin cho làm đệ tử xuất gia. Ngài hỏi: -Nhàvua bằng lòng chăng? Thái-tử thưa: -Phụ vương bằng lòng.Ngài hỏi: -Ông muốn xuất gia để làm việc gì? Thái-tửthưa:

-Conmuốn xuất gia để làm việc Phật. Ngài thấy Thái-tử thathiết cầu đạo, liền nhận cho xuất gia. Sau sáu năm, Ngàitriệu thỉnh các vị thánh chúng vào vương cung truyền giớicho Bất-Như-Mật-Đa. Giờ truyền giới đó có nhiều điềmlành ứng hiện, toàn hội đều hoan hỷ. Một hôm, Ngài gọiBất-Như-Mật-Đa đến dặn dò: -Ta đã già lắm, chẳng baolâu sẽ rời cõi nầy, xưa đại pháp nhãn tạng của Như-Lai,nay ta trao lại cho ngươi. Hãy nghe ta nói kệ:

Thánhnhơn thuyết tri kiến, Đương cảnh vô thị phi, Ngã kim ngộkỳ tánh, Vô đạo diệc vô lý.

Dịch:Thánh nhơn nói tri kiến, Ngay cảnh không phải quấy, Nay tangộ tánh ấy, Không đạo cũng không lý.

Bất-Như-Mật-Đathọ pháp xong, thưa: -Còn y Tăng-già-lê thầy không truyềncho con, là sao vậy? Ngài bảo: -Xưa ta được truyền y vìthầy ta bị nạn truyền pháp không rõ ràng. Nay ngươi đượctruyền, mọi người đều biết, cần y làm gì? Chỉ cầnhóa đạo. Nói xong, Ngài thị hiện thần biến rồi vào Niết-bàn.Đồ chúng lượm xá-lợi xây tháp thờ.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn