Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. [email protected]* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

76. Kinh Sandaka

19/05/202010:34(Xem: 9171)
76. Kinh Sandaka

TAM TẠNG THÁNH KINH PHẬT GIÁO

TẠNG KINH (NIKÀYA)
Thi Hóa
TRUNG BỘ KINH

( Majhima  Nikàya )


Tập II
Hòa Thượng THÍCH MINH CHÂU
Dịch sang tiếng Việt từ Tam Tạng Pàli

Chuyển thể Thơ :

Giới Lạc  MAI LẠC HỒNG  tự TUỆ NGHIÊM

 ( Huynh Trưởng Cấp Tấn  - GĐPTVN tại Hoa Kỳ )

Email : [email protected]



76. Kinh SANDAKA
( Sandaka sutta )
 
Như vậy, tôi nghe :
 
          Một thời, Đức Thế Tôn vô ngại
          An trú tại xứ Kô-Săm-Bi  (1)
            ( Còn có tên Kiều-Thưởng-Di )
       Ở trong tu-viện Gô-Si-Ta (2) lành.
 
          Lúc ấy, Sanh-Đa-Ka (3) du-sĩ
          Cùng đại chúng du-sĩ ngoại gia
              Khoảng năm trăm vị, trú qua
       Tại hang tên Pí-Lắc-Ka (3) sống hòa.
 
          Buổi chiều, A-Nan-Đa Tôn-giả
          Xuất định, rồi thong thả nói là :
 
        – “ Chư Hiền ! Ta hãy xem qua
       Đê-Va-Ká-Tá-Sốp-Pha (4) nơi này ”.
 
    – “ Thưa vâng, xin theo ngài Hiền-giả ”.
 
          Rồi với cả số đông Tỷ Kheo
       Đi đến hang động vừa nêu.
       Bấy giờ các du-sĩ đều tập trung
          Đang lớn tiếng để cùng bàn luận
          Nhiều vấn đề lôi cuốn, sa đà
              Phù phiếm – cãi vả nổ ra
       Câu chuyện vua chúa, hoàng gia, đại thần,
    _______________________________
 
 (1): Thủ đô Kosambi - Kiều-thưởng-di của vương quốc Vatsa ,
      nằm trên tả ngạn sông Yamuna  .
(2) : Tu viện Ghosita  ( Cù-sư-la ).
(3) : Du sĩ ngoại đạo Sandaka .    Hang Pilakka .
(4) : Địa phương Devakatasobbha , nơi có hang Pilakka .
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA            *  MLH –  534
 
          Chuyện ăn trộm, thần dân bách tính,
          Chuyện binh lính, chiến trận hãi hùng  
              Chuyện ăn uống, chuyện kiếm cung,
       Giường nằm, đồ mặc, chuyện dùng vòng hoa,
          Chuyện hương liệu, chuyện bà con họ,
          Chuyện xe cộ, làng xóm, thị thành, 
              Chuyện thị trấn, chuyện chiến tranh,
       Chuyện về quốc độ, chuyện dành đàn ông,
          Chuyện đàn bà, rồi dông dài mãi
          Chuyện lề đường, chỗ lấy nước dùng,
              Câu chuyện về vị anh hùng,
       Chuyện người đã chết, chuyện vùng biên cương,
          Về hiện trạng đại dương, thế giới,
          Chuyện tạp thoại lui tới lòng vòng,
    Chuyện về hiện hữu và không…
 
   Các du sĩ ấy nói trong ồn ào.
          Ngài A-Nan đi vào hang đá,
          Du-sĩ Sanh-Đa-Ká chợt nhìn
              Liền khuyến cáo Chúng của mình :
 
 – “ Các Tôn-giả ! Hãy lặng thinh, đừng ồn !
          Nay đệ tử Sa-môn Sắc-Dá      ( Sakya – Thích-Ca)
          Là Sa-môn tên Á-Nan-Đa
              Đang đến, nhìn thấy từ xa.
       Đệ tử vị Gô-Ta-Ma, hiện thì
      Trú tại Kô-Săm-Bi nơi đấy. 
          Các vị ấy ưa mến lặng im,
              Tu tập trong sự lặng im,
       Tán thán trầm lặng và tìm tịnh an.
          Nay A-Nan cùng với các vị   
     Họ có thể trực chỉ đến đây.
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  535
 
              Các vị du-sĩ nghe vầy
Thảy đều im lặng đợi ngài A-Nan.
          Khi Tôn-giả A-Nan vừa tới,
          Sanh-Đa-Ka thưa với ngài là :
 
        – “ Thưa Tôn-giả A-Nan-Đa !
       Lành thay ! Ngài lại ghé qua chốn này.
          Đã lâu rồi mà ngài không đến,
          Nay đã đến, xin thỉnh ngài ngồi
              Vào chỗ đã soạn sẵn rồi ”.
 
Tôn-giả an tọa vào nơi được mời.
          Sanh-Đa-Ká thì ngồi trên ghế
      Kê thấp hơn và kế một bên.
 
              Tôn-giả A-Nan hỏi liền :
 – “ Này Sanh-Đa-Ká ! Nhân duyên thế nào
          Mà các vị họp nhau bàn luận,
          Và bàn luận về vấn đề gì ?
              Chuyện bị gián đoạn là chi ? ”.
 
 – “ Tôn-giả ! Chẳng có chuyện chi lớn mà !
          Hãy gác qua một bên chuyện đó,
       Lát nữa có dịp sẽ nêu ra.
              Nếu được ngài A-Nan-Đa
       Thuyết cho pháp thoại trải qua trước này
          Do  Đạo Sư của ngài thuyết giảng ”.
 
    – “ Sanh-Đa-Ka ! Vậy ráng nghe đây : 
              Khéo tác ý, tôi giảng ngay ”. 
 
  Du-sĩ vâng đáp lời ngài A-Nan.
          Rồi Tôn-giả A-Nan giảng giải :
 
    – “ Sanh-Đa-Ká ! Bốn loại pháp đây :
              Pháp phi-phạm-hạnh-trú này
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  536
 
       Được Thế Tôn, bậc đủ đầy Trí Bi  
          Tuyên bố để hành trì chân chánh.
          Pháp bất-an-phạm-hạnh bốn điều
  Cũng được Thế Tôn giảng nhiều.
       Ở đây, người trí có chiều lao đao
          Không thể nào tự sống Phạm hạnh,
          Nếu có sống phạm-hạnh thực hành
              Thì chánh đạo không đạt thành,
       Pháp và chí thiện không thành đạt chi ”.
 
    – “ Bốn pháp phi-phạm-hạnh-trú ấy,
          Được Thế Tôn giảng giải là gì ? ”.
 
    – *  “ Sanh-Đa-Ká ! Có một vì 
       Đạo Sư có quan điểm khi trước rằng :
        “ Không có phần bố thí, tế tự,
          Lễ hy sinh, dị-thục-quả không,
              Các nghiệp thiện ác cũng không,
       Đời khác không có, cũng không đời này,
          Không mẹ cha, hóa sanh không có,
 Cũng không có Phạm-chí, Sa-môn…
              Chánh hướng chánh hạnh đáng tôn
       Sau khi tự giác ngộ tròn đủ xong,
          Với thắng trí, họ đồng tuyên bố
  Về đời này, những chỗ đời sau.
              Người do bốn đại hợp vào,
       Mệnh chung thân hoại, trả mau trở về :
          Địa đại quy nhập về địa giới,
          Thủy đại quy thủy giới nhập vào,
              Hỏa đại – hỏa giới nhập mau,
       Phong đại – phong giới nhập vào chẳng sai.
          Bốn người gánh quan tài, với kẻ   
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  537
 
          Nằm trong hòm, được kể là năm
              Đem đi hỏa táng đúng tầm
       Thân quyến kể lể, lâm râm nguyện cầu.
          Xương còn lại xám màu như củi,
          Vật cúng dường tro bụi tương đương.
 
              Chỉ người ngu mới tán dương
       Sự bố thí, lời họ thường rỗng không.
          Lời giả dối lòng vòng vô ích
          Khi mục đích chấp thuyết như vầy :
             ‘Có sự hiện hữu ở đây
       Người ngu nọ, kẻ trí này mệnh chung
          Sẽ đoạn diệt, cáo chung, tiêu thất
          Không còn sau khi mất đó mà ! ”.
 
              Ở đây, này Sanh-Đa-Ka !
       Người có trí suy nghĩ ra như vầy :
        “ Tôn Sư này thuyết lý, quan điểm
          Như kể trên, kiểm điểm lại thì
              Nếu Tôn Sư nói đúng đi,
       Thời ta làm những điều gì ở đây ?
 Không phải ta làm ngay điều đó.
          Nếu ta có sống đây chăng là
    Cũng không phải ta sống qua.
       Nhưng khi mà cả hai ta đều thì
          Đồng đẳng khi chứng Sa-môn-quả,
          Và ta đã không có nói là :
             ‘Sau khi cả hai chúng ta
       Mạng chung thân hoại thì là diệt đi
          Không còn chi, sẽ không hiện hữu
          Sau khi chết ( chẳng tựu thành gì ! )   
 
               Thật sự hạnh lõa thể ni 
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  538
 
       Thật là quá độ những chi hành vào :
          Ngồi chò hỏ hay đầu cạo trọc,
    Nhổ lông tóc – của Tôn Sư này… 
 
              Trong khi ta sống đủ đầy,
       Gia đình êm ấm, con vây cả đàn,
          Hương chiên-đàn Ka-si xông khắp,
          Dùng phấn sáp, hương liệu, vòng hoa,
              Hưởng thụ vàng bạc của ta
       Đời này, đồng đẳng giữa ta với vì
          Tôn Sư ni, thọ sanh cũng vậy !
          Ta biết gì, ta thấy gì đây ?
              Mà ta sống phạm-hạnh vầy ?
       Dưới sự chỉ giáo của ngài Tôn Sư ? ”.
 
          Người trí từ khi đà biết đủ
          Pháp phi-phạm-hạnh-trú như vầy,
              Yểm ly hạnh ấy, bỏ ngay.
 
       Này Sanh-Đa-Ká ! Điều này đầu tiên
          Phi-phạm-hạnh-trú liền biết rõ.
          Và điều đó được đấng Phật Đà 
     Tuyên bố, rành mạch nêu ra.
       Ở đây, người trí thật là lao đao
          Không thể nào tự sống Phạm hạnh,
          Nếu có sống phạm-hạnh thực hành
              Thì chánh đạo không đạt thành,
       Pháp và chí thiện không thành đạt chi ”.
 
      *  Lại nữa, đã một thì có vị
          Đạo Sư có thuyết lý, luận đàm :
           “ Tự làm hay khiến người làm,
       Chém giết hay khiến người làm việc đây,
          Thiêu đốt hay khiến người thiêu nấu  
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  539
 
          Gây phiền não hay khiến người gây,
              Gây sợ hãi, khiến người gây,
       Sát sanh, lấy của người rày không cho,
          Phá cửa nhà, tự do cướp đoạt
          Đánh cướp hoặc trộm cắp, hay là
              Tư thông với vợ người ta,
       Ác khẩu, hai lưỡi, nói mà dối gian…
          Những hành động trái ngang như vậy
    Thì cả thảy chẳng tội ác gì.
 
              Lấy bánh xe bén cực kỳ 
       Giết hại cả chúng sinh đi cho rồi !
           Ngay tức thời thành một núi thịt
           Đạt mục đích, chẳng tội lỗi chi !
               Bờ nam sông Hằng vừa đi
       Vừa tha hồ giết chẳng vì một ai,
          Tự giết hay khiến người giết hại
 Tội ác cũng không phải ta mang.
              Nếu đi bờ bắc sông Hằng,
       Vừa đi vừa bố thí bằng kim ngân,
          Hoặc bảo nhiều người hằng bố thí,
          Luôn tế lễ vì nghĩ phước nhiều,
              Nhưng dù bố thí bao nhiêu,
       Tế lễ cho lắm, chẳng chiêu phước gì…”
 
          Sanh-Đa-Ka ! Những vì có trí
          Đã suy nghĩ cặn kẽ điều đây
              Biết phi-phạm-hạnh-trú này,
 Yểm ly hạnh ấy, từ rày bỏ ngay.
Phi-phạm-hạnh-trú hai biết rõ
          Và điều đó được đấng Phật Đà 
     Tuyên bố, rành mạch nêu ra.
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  540
 
       Ở đây, người trí thật là lao đao
          Không thể nào tự sống Phạm hạnh,
          Nếu có sống phạm-hạnh thực hành
              Thì chánh đạo không đạt thành,
       Pháp và chí thiện không thành đạt chi ”.
 
      *  Lại nữa, đã một thì có vị
          Đạo Sư có thuyết lý huyên thuyên :     
            “ Không có nhân, không có duyên,     
       Hữu tình các loại bị liền nhiễm ô.
          Loài hữu tình nhiễm ô mắc dính,
          Không nhân duyên, thanh tịnh hữu tình.
              Loài hữu tình sẽ tịnh thanh,
       Không lực, không tinh tấn dành khơi khơi,
          Không sức người, không người cố gắng,
          Vô cùng tận hữu tình, chúng sinh,
              Tất cả nhân loại, sinh linh
       Đều không tự tại, không tinh tấn nào,
          Không có sức. Bị mau dẫn tới
          Chi phối bởi định mệnh an bài
              Bởi trùng hợp, tự tánh đây
       Họ hưởng thọ khổ, nương ngay sáu loài…”
 
          Sanh-Đa-Ká ! Ở đây người trí
          Liền suy nghĩ cặn kẽ điều đây,
              Cho rằng vị Tôn Sư này
       Quan điểm mâu thuẩn dẫy đầy ở trong.
          Thấy, biết gì mà mong sống cạnh ?
          Theo phạm-hạnh của Tôn Sư này ?
              Biết phi-phạm-hạnh-trú đây,
Yểm ly hạnh ấy, vị này tránh xa.
Phi-phạm-hạnh-trú ba biết rõ.
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  541
 
      *  Sanh-Đa-Ká ! Lại có Đạo Sư
              Thuyết lý, quan điểm khư khư :
    “ Có bảy thân ấy không từ làm ra
          Cũng không bị làm ra thế đó
          Không sáng tạo, không có sản sanh,
              Thường tại như đỉnh núi xanh,
       Thẳng như trụ đá, cột đình ví trông,
          Chúng bất động và không chuyển biến,
          Không xâm hại nhau khiền chuyển di,
              Chúng không thể ảnh hưởng gì
       Đến lạc hay khổ tức thì với nhau,
   Ảnh hưởng vào cả lạc lẫn khổ.
 
          Thế nào là bảy chỗ vừa phân ?
              Địa thân, thủy & hỏa & phong thân, 
       Khổ & lạc thân với mạn thân – bảy điều.
          Bảy thân đều không bị sáng tạo,
          Không làm ra, không bị làm thành,
              Thường tại như đỉnh núi xanh,  
 Thẳng như trụ đá, trường thành…vân ..vân ..
 
          Ở đây không có phần người giết,
          Người bị giết, người nói, người nghe,
         Người biết, khiến biết… mọi bề.
       Khi có ai đó thuộc về hiểm sâu
          Dùng kiếm sắc chém đầu người khác
          Thời không ai tước đoạt mạng phần,
  Kiếm chỉ lọt giữa bảy thân.
 
       Có cả mười bốn trăm ngàn chúng sanh  
          Thuộc chủng loại thác sanh như thế.
          Lại được kể sáu mươi một trăm
              Và có thêm sáu một trăm    
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  542
 
       Loại nghiệp có năm một trăm thành phần,
          Theo năm căn, lại có năm nghiệp,
          Thân, khẩu, ý – ba nghiệp sẵn dành.
              Lại có toàn nghiệp khẩu, thân,
       Bản nghiệp ( ý ) có đạo phần sáu hai,
          Sáu giai cấp, sáu hai trung kiếp,
          Sáu nhân địa kế tiếp ở trong,
             Sanh nghiệp bốn chín trăm, xong
       Bốn chin trăm chỗ loài rồng – Na-ga,
          Hai ngàn căn, ba ngàn địa ngục,
          Bảy tưởng thai tương tục các loài
              Bảy vô tưởng thai ở đây,
       Bảy tiết thai với bảy loài Thiên oai,
          Bảy loài người, bảy loài quỷ trá,
          Bảy hồ nước, bảy Pá-vu-ta,(1 )
              Bảy trăm vực thẳm(2) sâu xa,
       Bảy ngàn ngọn núi hay là hồ con, 
 
          Bảy mộng con, bảy trăm mộng tiếp,  
          Tám bốn ngàn đại kiếp thiên thu,
              Trong thời gian ấy, kẻ ngu
       Cùng những người trí chuyển lưu, luân hồi
          Sẽ trừ tận, dứt rồi đau khổ
          Không lời nguyện : ‘Với chỗ giới này,
              Với phạm hạnh, khổ hạnh này
       Tôi sẽ khiến chin muồi ngay nghiệp nào
          Chưa thuần thục, hay mau trừ diệt.                
          Những thứ nghiệp thuần thục kể vào
              Bởi những nhẫn thọ kế nhau
       Khổ và lạc không thể nào lường đo
    _____________________________
 
(1) : Pavutas : núi hay hồ nhỏ.  (2) : Papatas : vực thẳm.
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  543
 
          Với những vật dùng đo lường nó 
          Khổ, lạc đó không thể lường cân
              Trong luân hồi không giảm, tăng,
Không có cao thấp. Như hằng ví qua :
          Cuộn chỉ được tung ra hết mực
          Kéo dài đến một mức độ thôi !
              Cũng vậy – kẻ trí, ngu thời
       Sau khi lưu chuyển luân hồi dài lâu,
Sẽ chấm dứt khổ đau tất cả’.
 
          Sanh-Đa-Ká ! Người trí suy tư
              Lý thuyết của vị Tôn Sư
       Vừa kể, mâu thuẩn dẫn từ đơn sai.      
        “ Tôn Sư này thuyết lý, quan điểm
          Như kể trên, kiểm điểm lại thì
              Nếu Tôn Sư nói đúng đi,
       Thời ta làm những điều gì ở đây ?
Không phải ta làm ngay điều đó.
          Nếu ta có sống đây chăng là
Cũng không phải ta sống qua.
       Nhưng khi mà cả hai ta đều thì
          Đồng đẳng khi chứng Sa-môn-quả,
          Và ta đã không có nói là :
 ‘Sau khi cả hai chúng ta
       Mạng chung thân hoại thì là diệt đi
Không còn chi, sẽ không hiện hữu
          Sau khi chết ( chẳng tựu thành gì ! )   
 
               Thật sự hạnh lõa thể ni 
       Thật là quá độ những chi hành vào :
          Ngồi chò hỏ hay đầu cạo trọc,
          Nhổ lông tóc - của Tôn Sư này … 
 
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  544
 
              Trong khi ta sống đủ đầy,
       Gia đình êm ấm, con vây cả đàn,
          Hương chiên-đàn Ka-si xông khắp,
          Dùng phấn sáp, hương liệu, vòng hoa,
              Hưởng thụ vàng bạc của ta
       Đời này, đồng đẳng giữa ta với vì
          Tôn Sư ni, thọ sanh cũng vậy !
          Ta biết gì, ta thấy gì đây ?
              Mà ta sống phạm-hạnh vầy ?
       Dưới sự chỉ giáo của ngài Tôn Sư ? ”.
 
          Người trí từ khi đà biết đủ
          Pháp phi-phạm-hạnh-trú như vầy,
Yểm ly hạnh ấy, bỏ ngay.
       Này Sanh-Đa-Ká ! Điều này thứ tư
          Phi-phạm-hạnh-trú như thế đó,
          Được Thế Tôn chỉ rõ sâu xa
              Tuyên bố rành mạch, nêu ra 
       Ở đây, người trí thật là lao đao
          Không thể nào tự sống Phạm hạnh,
          Nếu có sống phạm-hạnh thực hành
              Thì chánh đạo không đạt thành,
       Pháp và chí thiện không thành đạt chi ”.
 
    – “ Thưa Tôn Giả ! Thật vi diệu quá !
          Thưa Tôn Giả ! Thật hy hữu thay !
              Bốn phi-phạm-hạnh-trú này
       Đã được Đại Giác trình bày, chỉ ra
Tuyên bố là phi-phạm-hạnh-trú.
          Người trí không thể tự sống theo
              Hạnh ấy ; và nếu sống theo
       Thời không thể đạt thành theo nguyện mình
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  545
 
          Là chánh lý, pháp minh, chí thiện ”.
          Thưa Tôn Giả ! Còn chuyện thứ hai :
              Bốn bất-an-phạm-hạnh này
       Đã được Đại Giác chỉ bày là sao ? ”.
 
    – “ Sanh-Đa-Ká ! Nói vào chuyện đó
      *  Lại cũng có Đạo Sư một vì
              Nhất thiết kiến, nhất thiết tri,
       Tự xem đã chứng được tri kiến này
Thật hoàn toàn. Vị đây tự nhủ :
 ‘Khi ta ngủ, thức, đứng, đi… là
              Tri, kiến an trú trong ta
       Liên tục, không gián đoạn qua lúc nào’.
 
          Vị ấy vào một nhà trống vắng,   
          Và không nhận được vật thực nào.
              Rồi bị con chó cắn đau,
Gặp voi, bò dữ, đụng đầu ngựa điên.
          Vị ấy liền hỏi về tên họ
          Một đàn bà, tên họ một ông,
              Hỏi tên những đường làng trong,
       Hỏi tên thị trấn… lòng vòng hồi lâu !
 
          Khi được hỏi : ‘Vì sao như thế ?’
Liền kể lể : ‘Ta phải làm mau
 ‘Phải vào nhà trống, ta vào’,
 ‘Phải không nhận được chút nào thức ăn,         
Ta không được đồ ăn khất thực’.
 ‘Phải bị chó cắn thực, do vầy
Ta đã bị chó cắn ngay’.
 ‘Phải bị voi, ngựa dữ & bầy bò điên,
Ta gặp liền những thú điên dại’.
 ‘Có người phải hỏi họ tên ra
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  546
 
              Của một ông hay một bà  
Do vậy, ta đã hỏi qua họ liền’.
 ‘Có người phải hỏi tên thị trấn,
Tên làng cận, nên ta hỏi mà !’.  
 
              Ở đây, này Sanh-Đa-Ka !
       Người trí suy nghĩ sâu xa như vầy :
       “ Tôn Sư này là nhất thiết kiến,
Nhất thiết tri… nên khiến cho ta
              Đã phải lần lượt hỏi ra,
       Sau khi biết : ‘Hạnh này là bất an’
          Nên hoàn toàn yểm ly hạnh ấy,
          Rồi bỏ đi chẳng mảy may phiền.
Bất-an-phạm-hạnh đầu tiên.
       Được Chánh Đẳng Giác đã tuyên bố đầu,
          Người trí không thể nào tự sống
Theo hạnh ấy. Nếu sống, thực hành
              Không thể chánh đạo đạt thành,
       Pháp và chí thiện không thành đạt chi !
 
      *  Sanh-Đa-Ká ! Một vì khác nữa 
          Là Đạo Sư, nương dựa chắc rằng :
              Xem truyền thuyết là như chân,
       Vị ấy thuyết pháp theo nhân tương truyền,
          Theo truyền thuyết hay truyền thống chính,
Theo uy tín Thánh-tạng xưa xa.
              Như vậy, này Sanh-Đa-Ka !
       Nếu Đạo Sư ấy chỉ mà dựa qua
Các truyền thuyết, xem là chân thật,
          Vị ấy thật khéo nhớ một phần,
              Cũng không khéo nhớ một phần,
       Khi thì thế nọ, khi phân thế này.
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  547
 
          Người có trí ở đây suy nghĩ            
Cho rằng vị Tôn Sư bất toàn.
              Biết : ‘Hạnh này là bất an’
       Yểm ly hạnh ấy, đàng hoàng bỏ ngay.
          Là thứ hai bất an phạm hạnh.
 
      *  Sanh-Đa-Ká ! Bên cạnh nữa là
              Có vị Đạo Sư, vốn là
       Nhà lý luận, suy-luận-gia hàng đầu
          Do đả phá dựa vào lý luận
          Y cứ theo suy luận của mình,
              Vị này thuyết pháp quá trình
       Nguyên tắc sáng tác tự mình đề ra.
          Sanh-Đa-Ka ! Nếu Đạo Sư muốn
          Dựa lý luận, suy luận khăng khăng,
              Thì khéo lý luận một phần
       Không khéo lý luận một phần, có ngay
Khi thế này, khi thì thế nọ.
          Người trí có suy nghĩ như vầy :
 ‘Nhà lý luận Tôn Sư này,
       Hay nhà suy luận, dựa ngay luận điều
          Luôn mâu thuẩn, đảo chiều liên tiếp’.
 
          Vị ấy sau khi biết rõ ràng :   
             ‘Hạnh này đầy sự bất an’,
       Yểm ly hạnh ấy, đàng hoàng bỏ ngay.
Thứ ba đây bất an phạm hạnh
Được đức Chánh Đẳng Giác nói ra.
 
          *Lại nữa, này Sanh-Đa-Ka !
       Đạo Sư một vị thật là ngu si
          Thật đần độn. Và vì ngu độn
          Khi được hỏi căn bổn cho tường,
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  548
 
              Vị ấy miệng lưỡi khôn lường 
       Dùng lời ngụy biện uốn trườn như lươn.
          Phát biểu thường : ‘ Theo tôi, điều ấy
          Thì không phải như vậy mảy may !
              Theo tôi, không phải như vầy !
       Không khác như thế, không tày như đây !
          Không không phải điều này thế đó !’.
          Người trí nọ liền có nghĩ suy :
 ‘Tôn Sư đần độn, ngu si !’
       Sau khi biết : ‘Hạnh này thì bất an’
Nên yểm ly, sẵn sàng dứt bỏ.
Bất an phạm hạnh đó thứ tư
 
              Bốn bất an được Đại Từ
       Tuyên bố, chỉ rõ thật hư đuôi đầu,
          Người trí không thể nào tự sống
Theo hạnh ấy. Nếu sống, thực hành
              Thì chánh đạo không đạt thành,
       Pháp và chí thiện không thành đạt chi ! ”.
 
     – “ Thưa Tôn-giả ! Chung quy được hiểu.  
          Thật vi diệu ! Thật hy hữu thay ! 
              Bốn ‘bất an phạm hạnh’ này
       Được đấng Đại Giác chính Ngài thuyết ra,
          Tuyên bố là ‘bất an phạm hạnh’ .
          Thưa Tôn-giả ! Chân chánh hành trì
              Một vị Thầy dạy những gì
       Mà người có trí thực thi tự mình
          Sống phạm hạnh cao minh như thế ?
          Và khi sống, có thể đạt thành
              Chánh lý, pháp, chí thiện nhanh ? ”.
 
 – “ Này Sanh-Đa-Ká ! Giáng sanh ở đời 
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  549
 
          Bậc Thế Tôn người, trời quy ngưỡng  
          Chánh Biến Tri, Vô Thượng Sĩ này,
Thiện Thệ, Minh Hạnh đủ đầy,
Đại A-La-Hán, bậc Thầy Thiên Nhân,
Thế Gian Giải, xuất trần Thích tử
Bậc Phật Đà, Điều Ngự Trượng Phu,
              Tự mình chứng ngộ đạo mầu
       Với thượng trí, thế giới nào trải qua
Phạm Thiên giới, Thiên và Ma giới,
          Cả thế giới này, với Sa-Môn,
              Trời, Người, cùng Bà-La-Môn,
       Tuyên bố điều đã chứng tôn đạo mầu
          Sơ & Trung thiện rồi sau Hậu thiện 
          Được phô diễn văn nghĩa đủ đầy.
              Ngài truyền dạy Phạm-hạnh này
       Hoàn toàn thanh tịnh, sâu dày mãn viên.
.      Có gia trưởng trong miền thôn ấp
          Hoặc một người giai cấp tiện dân
             Duyên lành nghe pháp thậm thâm
Sinh lòng ngưỡng mộ, kiếm tầm chân như
          Tự suy nghĩ : ‘Đời như cát bụi
          Sống dẫy đầy trói buộc não phiền
             Luân hồi sinh tử triền miên
       Đời sống xuất thế lụy phiền tránh xa
          Ta nay phải xuất gia viên mãn
          Đời xuất gia phóng khoáng hư không
             Cuộc sống thế gian chất chồng
       Phạm hạnh thanh tịnh thật không dễ gìn’..
          Y trưởng dưỡng đức tin vững chắc
          Cạo râu tóc, thân đắp ca-sa
Biệt gia quyến, bỏ cửa nhà
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  550
 
Ba y một bát, xuất gia tu hành.
Sống chế ngự, thực hành phạm hạnh
Giữ oai nghi, tự tánh sáng lòa
             Giới bổn Pa-Tí-Mốc-Kha  (1)
       Thọ trì nghiêm mật, tránh xa điều tà
Thân, khẩu, ý  từ hòa thanh tịnh
Giới cụ túc, thức tĩnh nhiếp tâm
Biết tri túc, giữ các căn
       Là Sa-môn hạnh, pháp đăng soi đường.
     Sanh-Đa-Ká ! Sao tường thuần thục
          Là Tỷ Kheo cụ túc giới điều ?
             Phải thấy nguy hiểm mọi chiều
       Lỗi lầm nhỏ nhặt triệt tiêu dần dần
Bỏ trượng kiếm, sát sanh tránh hẳn      
          Đại từ tâm, bình đẳng, nhẫn kham
             Có tâm hổ thẹn là Tàm
Ghê sợ là Quý, không làm nghiệp sai
          Hành phạm hạnh, bản lai thanh tịnh
          Không trộm cướp, chẳng tính so đo
             Quyết không lấy của không cho
Đó là giới hạnh, thước đo Giới điều.
 
   Vị Tỷ Kheo mong điều giải thoát
Không tà hạnh, dâm ác thấp hèn
             Không nói dối trá đua chen
       Không nói hai lưỡi chê khen dối lòng
          Không lường gạt cũng không ly gián
          Sống hòa hợp giữa nạn rẽ chia
             Sống đời chân thật sớm khuya
Tránh lời độc ác nọ kia lỗi lầm.
    _______________________________
 
(1) : Patimokkhasanvarasìla : Biệt biệt giải thoát thu thúc giới . 
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  551
 
              Là giới hạnh trong tầm Giới Luật
              Vị Tỷ Kheo thuần thục thọ trì.
 
       Cả đến hạt giống, cỏ cây
       Cũng đều thấm nhuận đức dày Sa-Môn
Chỉ ăn ngọ, sống tồn tri túc
          Không múa hát, trang sức, kịch ca
             Sống thanh đạm, tránh xa hoa
       Không dùng hương liệu, dầu thoa thơm nồng
 
          Lại cũng không giường nằm cao rộng    
          Cũng không nhận thịt sống, bạc vàng
Nô tỳ trai, gái – từ nan
Đàn bà, con gái – không màng lưu tâm
          Cừu, dê, heo, gia cầm, voi, ngựa
          Ruộng, đất, vườn, nhà cửa không cần
             Từ bỏ gian lận bằng cân
       Từ bỏ môi giới, không phần gian tham
          Không áp bức, không làm thương tổn
          Không câu thúc, vây khổn, cừu thù
Là giới hạnh bậc chân tu.
 
   *  Các căn bảo hộ đặc thù ra sao ?
          Mắt thấy sắc nhưng nào giữ tướng
          Tướng chung, riêng chẳng nắm giữ gì
             Mắt không chế ngự tại chi
       Khiến bất thiện pháp ưu bi khởi vào
          Nên tham ái dâng trào đủ thứ
          Vị Tỷ Kheo chế ngự nguyên nhân
             Hộ trì tích cực nhãn căn
       Cũng như hộ trợ nhĩ căn cũng cần
          Tai nghe tiếng hay thân cảm xúc
          Mũi ngửi hương, nhận thức : Ý căn
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  552
 
             Tỷ Kheo hộ trì các căn
Nên hưởng lạc thọ, nội tâm sáng ngời.
 
      Sanh-Đa-Ká ! Thời thời tỉnh giác
          Giữ chánh niệm, an lạc tự tâm
             Tỷ Kheo đi, đứng, ngồi, nằm
Đều giữ tỉnh giác, trong tâm biết liền
          Khi tới, lui ; biết mình lui, tới
          Khi nhìn quanh, biết bởi mình làm
             Hay khi co duỗi tay chân
Mặc y, đi bát hay cần uống ăn
          Khi nhai, nuốt, nói năng : Tỉnh giác
          Đại, tiểu tiện, nhổ khạc : Biết mình
             Như vậy Tỷ Kheo tâm minh
       Chánh niệm tỉnh giác, an bình, thanh cao.
 
    “ Sanh-Đa-Ká ! Thế nào biết đủ ?
          Hạnh Tri Túc luôn giữ chỉnh tề
Bằng lòng ba  y để che
       Bình bát khất thực dễ bề cúng dâng
Y và bát luôn gần bên cạnh
Cũng như chim, đôi cánh luôn mang
             Đó là Tỷ Kheo giới toàn
       Giữ hạnh Biết Đủ, không màng nhiều hơn.
 
      Với Giới uẩn chánh chơn cao quý
          Với các căn nhiếp kỹ, hộ trì
             Chánh niệm tỉnh giác trí tri
Thêm hạnh tri túc, còn gì quý hơn.
          Trang bị đủ những gì cao quý
          Vị ấy lựa vị trí lặng yên
Như rừng tĩnh mịch, lâm viên
       Gốc cây, khe núi hoặc liền tha ma
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  553
 
Thời ngọ thực đã qua, rửa bát
          Ngồi kiết già, an lạc, thẳng lưng
             An trú chánh niệm, lâng lâng
Tham ái từ bỏ, thoát dần ái tham
Bỏ sân hận, từ tâm thương xót
          Chúng hữu tình mỗi một cảnh riêng
             Từ bỏ hôn trầm, thụy miên
       Thoát ly khỏi chướng thụy miên, hôn trầm
Giữ tịnh tâm, hướng về ánh sáng
          Cùng chánh niệm, tỉnh giác, tâm yên
Gột rửa chúng, được an nhiên
Từ bỏ  trạo cử thì liền tịnh thân
          Hết nghi ngờ, phân vân lưỡng lự
Gột rửa hết trạo cử, hôn trầm
Gột rửa tham ái, hận sân
Đối với thiện pháp, tinh cần hành theo.
 
          Vị Tỷ Kheo sau khi từ bỏ
          Cả năm triền-cái đó dứt ngay,
           ( Nó làm tâm cấu uế đầy
       Làm trí tuệ trở thành nay yếu xìu ).
          Ly bất thiện và đều ly dục
          Chứng đạt mục Sơ Thiền, trú an
              Trạng thái hỷ lạc vô vàn
       Sanh do ly dục, đeo mang tứ, tầm.
 
          Sanh-Đa-Ká ! Nếu thầm quán sát   
          Một đệ tử chứng đạt ở đây
              Ưu thắng đặc thù như vầy
       Dưới sự hướng dẫn bậc Thầy cao minh,
          Thời tự mình, người trí có thể
          Sống Phạm hạnh ; có thể đạt thành
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  554
 
Chánh đạo, chí thiện, pháp lành.
 
       Lại nữa, Phích Khú diệt nhanh tứ, tầm
          Rồi âm thầm Nhị Thiền chứng đạt,
          Tiếp chứng đạt Tam Thiền, Tứ Thiền.
              Đệ tử chứng đạt mãn viên
       Đặc thù ưu thắng nhờ tuyền Đạo Sư.
 
          Vị Tỷ Kheo tâm từ thuần tịnh   
          Tâm định tỉnh, không nhiễm não phiền
             Nhu nhuyến, vững chắc – theo thiền
       Bình thản như vậy, chẳng phiền chẳng ưu.
          Vị Tỷ Khưu hướng tâm đến với
Túc mạng trí, nhớ tới nhiều đời
Quá khứ với một, hai đời
Năm chục, ba bốn trăm đời đã qua
          Một ngàn đời hay là hơn nữa
          Một trăm ngàn đời thuở lâu xa
             Hoại kiếp, thành kiếp trải qua
Vị ấy nhớ lại như là mới đây.
 
Tại nơi ấy, tên này ta có
          Thuộc giai cấp, giòng họ thế này
Uống, ăn, thọ khổ, lạc  rày
Tuổi thọ như thế, chết ngày ra sao
Ta tái sinh, nhằm vào làng đó
          Có tên tuổi, giòng họ thế nào
Cứ thế, nhớ lại biết bao
       Tiền kiếp, tái kiếp  không sao đếm rồi !
          Vị Tỷ Khưu tâm thời hướng tới
Thiên nhãn thông, dẫn tới tuệ minh
             Xét về sinh tử chúng sinh
       Thiên nhãn thuần tịnh siêu nhân, thấy liền
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  555
 
          Vị ấy biết mối giềng Nghiệp quả
Người hạ liệt, kẻ cả giàu sang
Người đẹp đẽ, kẻ thô hèn
       Đều do hạnh nghiệp trắng đen họ làm.
 
          Gieo ác hạnh về thân, khẩu, ý
          Hoặc phỉ báng các vị Thánh Hiền
             Người này thân hoại, tận duyên     
Do nghiệp tà kiến, đọa liền súc sinh
Các cõi dữ, như sinh địa ngục
Hoặc đọa xứ, thằng thúc nạn tai.
 
Còn bậc hiền giả, những ai
       Làm những thiện hạnh  ý và lời, thân
          Không phỉ báng Hiền nhân, Thánh hiển
          Tạo nghiệp lành, chánh kiến vô cùng
             Sau khi thân hoại mạng chung 
       Được sinh thiện thú, nhân trung, cõi trời
Do thiên nhãn, biết đời sống chết
Người hạ liệt hay kẻ giàu sang
Người đẹp đẽ, kẻ thô hèn
       Người này bất hạnh, kẻ bèn gặp may
          Do hạnh nghiệp kẻ này hành động
Có kết quả chẳng giống nhau này.
              Sanh-Đa-Ká ! Đệ tử vầy   
       Chứng đạt ưu thắng nhờ Thầy cao minh.
 
          Tỷ Kheo hướng tâm mình đến với     
Lậu-tận-thông, dẫn tới biết rành
Lậu Tận Trí, biết ngọn ngành
Đây là sự Khổ, nguyên nhân đưa vào
Đây Khổ Diệt, đường nào diệt khổ
          Biết như thật lậu-hoặc loại này
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  556
 
             Nguyên nhân lậu-hoặc là đây
       Diệt trừ lậu-hoặc, biết ngay con đường.
 
          Nhờ hiểu biết, tận tường nhận thức
          Tâm vị ấy rất mực sáng trong
             Dục-lậu, hữu-lậu  thoát xong
       Thoát vô-minh-lậu, khỏi vòng trói trăn
          Liền hiểu rõ : ‘Tự thân giải thoát
          Sanh đã tận, phạm hạnh đã thành
             Việc cần làm, đã thực hành
       Sau đời hiện tại, Vô sanh hiển bày.
 
          Sanh-Đa-Ká ! Như vầy quán sát   
          Một đệ tử chứng đạt ở đây
              Ưu thắng đặc thù như vầy
       Dưới sự hướng dẫn bậc Thầy cao minh,
          Thời tự mình, người trí có thể
          Sống Phạm hạnh ; có thể đạt thành
Chánh đạo, chí thiện, pháp lành.
       Đạo Sư như vậy uy danh sáng lòa ”.
 
    – “ Tôn-giả A-Nan-Đa ! Xin hỏi
          Một Tỷ Kheo được gọi đạt thành
              Bậc A-La-Hán tịnh thanh
       Các lậu đã tận, tu hành nghiêm trang
          Cả gánh nặng đã mang, đặt xuống
          Đạt lý tưởng mong muốn hàng đầu
              Tận trừ hữu-kiết-sử mau
       Chánh trí giải thoát, trần lao thoát nàn.
          Vị này hằng có thể thọ dụng
          Các dục vọng phóng túng được không ? ”.
 
        – “ Sanh-Đa-Ká ! Phải hiểu thông 
       Vị như ông nói thì không thể nào
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  557
 
          Vi phạm vào năm điều, được kể :
      –  Không có thể cố ý giết ai
  Đoạt mạng chúng sinh mọi loài.
   –  Không thể trộm cắp, lấy ngoài ý cho.
      –  Không có thể làm trò dâm dục.
  –  Không có mục cố ý dối gian.
         –  Tỷ Kheo lậu tận hoàn toàn
       Không thể hưởng thụ mọi đàng dục nao
          Đối với các vật nào tàng trữ
Như trước kia hưởng thụ tại gia.
 
              Cho nên, này Sanh-Đa-Ka !
       Một vị đã đắc A-La-Hán rồi,
          Gánh nặng mang, tức thời đặt xuống
          Đạt lý tưởng mong muốn hàng đầu
              Tận trừ hữu-kiết-sử mau
       Chánh trí giải thoát, trần lao thoát nàn.
          Thời vị ấy hoàn toàn không có
          Vi phạm năm điều đó xảy ra ”.
 
        – “ Thưa Tôn-giả A-Nan-Đa !  
       Một vị đã đắc A-La-Hán rồi
          Khi đi, đứng, nằm, ngồi, ngủ, thức,
          Có phải thực tri-kiến vị này
              Được liên tục an trú đây
       Không bị gián đoạn, biết ngay đó là :
        ‘Các lậu-hoặc của ta đã tận’
          Thì điều ấy chắc chắn hay không ? ”.
 
        – “ Sanh-Đa-Ká ! Để hiểu thông
        Ta cho ví dụ để ông tỏ tường
           Những người trí sẽ thường hiểu rõ
           Về ý nghĩa chuyện đó, biết ngay.
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  558
 
              Như người bị chặt chân tay,
       Khi người ấy ngủ, thức hay làm gì
          Tay chân y cũng đã bị chặt
          Không gián đoạn, sự thật rõ bày
              Khi suy tư vấn đề này
       Người ấy biết rõ : ‘Chân tay mất rồi !’.    
 
          Cũng như vậy, thời thời tỉnh giác,
          Vị đã đạt quả La-Hán, thì
              Dù khi thức, ngủ, đứng, đi,
       Lậu-hoặc đã đoạn, chẳng gì còn lưu.
          Khi vị ấy suy tư, biết chắc :
        ‘ Các lậu-hoặc ta đã diệt tan ! ”.
 
        – “ Nhưng thưa Tôn-giả A-Nan ! 
       Có bao nhiêu vị thuộc hàng tinh thông
          Lãnh đạo tối thắng trong Pháp & Luật ? ”.
 
    – “ Sanh-Đa-Ká ! Pháp & Luật thậm thâm
              Không phải chỉ có một trăm
    Hai trăm, ba, bốn, năm trăm, mà còn
          Có nhiều hơn những vị tối thắng
          Để hướng dẫn, lãnh đạo như vầy ”.
 
        – “ Tôn-giả ! Thật vi diệu thay !  
       Thật là hy hữu ! Chứa đầy tinh hoa.
          Tôn-giả A-Nan-Đa ! Thật sự
          Không có tự tán thán pháp nhà,
              Không hủy báng pháp người ta,
       Nhưng hai điều giảng nói qua hành trì,
          Và nhiều vì lãnh đạo tối thắng,
          Đã được giảng ngay thẳng ở đây.
 
              Các tà-mạng ngoại-đạo này 
Trung Bộ (Tập 2)    Kinh 76 :    SANDAKA           *  MLH –  559
 
       Là con người mẹ lâu ngày không con,
          Tự tán thán và còn khoác lác
          Khen mình, chê người khác thua xa.
              Lãnh đạo tối thắng chỉ là
       Ba vị, gồm có : Nan-Đà-Vách-Cha, (1)
          Ki-Sa Sanh-Kít-Cha (1), và vị
          Mạc-Kha-Lí Gô-Sa-La (1) thôi ! ”.
 
              Khi Sanh-Đa-Ka nói rồi,
       Bảo với đồ-chúng đang ngồi nơi ni :
 
    – “ Chư Tôn-giả ! Hãy đi và sống
          Đời Phạm-hạnh dưới bóng từ hòa
              Của Sa-môn Gô-Ta-Ma .
       Tuy rằng không dễ cho ta bỏ liền
          Những danh tiếng, lợi quyền, tôn kính ”.
 
          Sau đó chính ông Sánh-Đa-Ka   
              Đã đưa đồ-chúng mình qua
       Sống Phạm-hạnh với Phật Đà trí bi ./-
 
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật  ( 3 L )
 
*   *  *
 
(  Chấm dứt  Kinh  số 76  :  SANDAKA   –
SANDAKA   Sutta  )
 
 
---------------------
 
HẾT TẬP II
 
   _____________________________
 
(1) : Nanda Vaccha ; Kisa Sankicca ; Makkhali Gosala.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/07/2021(Xem: 11176)
Thật không ngờ trong bối cảnh xã hội mà toàn cầu thế giới đang khẩn trương đối phó với đại dịch kinh hoàng của thế kỷ 21 thế nhưng những người con đầy tâm huyết của Đức Thế Tôn chỉ trong nửa năm đầu 2021 đã thành lập được hai trang Website Phật học tại hải ngoại : Thư viện Phật Việt tháng 2/2021. do nhóm cư sĩ sáng tạo trang mạng của HĐHP, ( hoangpháp.org ) do ban Báo chí và xuất bản của Hội đồng Hoằng pháp tháng 6/2021 thành lập với sự cố vấn chỉ đạo của HT Thích Tuệ Sỹ Từ ngày có cơ hội tham học lại những hoa trái của Phật Pháp ( không phân biệt Nguyên Thủy, Đại Thừa ) , Tôi thật sự đã cắt bỏ rất nhiều sinh hoạt ngày xưa mình yêu thích và để theo kịp với sự phát triển vượt bực theo đà tiến văn minh cho nên đã dùng toàn bộ thời gian còn lại trong ngày của một người thuộc thế hệ 5 X khi về hưu để tìm đọc lại những tác phẩm , biên soạn, dịch thuật của Chư Tôn Đức,qua Danh Tăng, Học giả nghiên cứu khắp nơi .
26/07/2021(Xem: 8136)
Hòa thượng thế danh là Nguyễn Minh Có, pháp danh Huệ Đạt, pháp hiệu Hoàn Thông, sinh năm Đinh Tỵ (1917) triều Khải Định năm đầu, tại ấp Hội An, xã An Phú Tân, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh, trong một gia đình nông dân nghèo. Thân phụ là cụ ông Nguyễn Văn Phuông, thân mẫu là cụ bà Nguyễn Thị Sửu, Ngài mồ côi cha lúc 13 tuổi. Thiện duyên đưa đến cho hạt mầm Bồ đề trong tâm Ngài phát triển. Năm 1930, trong thân tộc có ông Hồ Trinh Tương, gia tư khá giả, phát tâm phụng sự Tam Bảo, xuất tiền của xây một ngôi chùa, lấy hiệu là Hội Thắng Tự. Ông xuất gia đầu Phật, húy là Tường Ninh, pháp danh Đắc Ngộ, pháp hiệu Niệm Hưng và làm trú trì chùa này để hoằng dương đạo pháp. Ngài được thân mẫu cho phép xuất gia với Sư cụ trú trì chùa Hội Thắng khi vừa mồ côi cha, được ban pháp danh Huệ Đạt. Năm 16 tuổi (1933) Ngài được Bổn sư cho thọ giới Sa Di.
25/07/2021(Xem: 5076)
Mấy ngày nay trên Facebook có chia sẻ lại câu chuyện (nghe nói là xảy ra năm 2014) về cô bé đã “ăn cắp” 2 cuốn sách tại một nhà sách ở Gia Lai. Thay vì cảm thông cho cô bé ham đọc sách, người ta đã bắt cô bé lại, trói 2 tay vào thành lan can, đeo tấm bảng ghi chữ “Tôi là người ăn trộm” trước ngực, rồi chụp hình và bêu rếu lên mạng xã hội. Hành động bất nhân, không chút tình người của những người quản lý ở đây khiến ta nhớ lại câu chuyện đã xảy ra cách đây rất lâu: một cậu bé khoảng 14-15 tuổi cũng ăn cắp sách trong tiệm sách Khai Trí của bác Nguyễn Hùng Trương, mà người đời hay gọi là ông Khai Trí. Khi thấy lùm xùm, do nhân viên nhà sách định làm dữ với cậu bé, một vị khách ôn tồn hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện, tỏ vẻ khâm phục cậu bé vì học giỏi mà không tiền mua sách nên phải ăn cắp, ông đã ngỏ lời xin tha và trả tiền sách cho cậu.
23/07/2021(Xem: 16807)
Giữa tương quan sinh diệt và biển đổi của muôn trùng đối lưu sự sống, những giá trị tinh anh của chân lý bất diệt từ sự tỉnh thức tuyệt đối vẫn cứ thế, trơ gan cùng tuế nguyệt và vững chãi trước bao nổi trôi của thế sự. Bản thể tồn tại của chân lý tuyệt đối vẫn thế, sừng sững bất động dẫu cho người đời có tiếp nhận một cách nồng nhiệt, trung thành hay bị rũ bỏ, vùi dập một cách ngu muội và thô thiển bởi các luận điểm sai lệch chối bỏ sự tồn tại của tâm thức con người. Sự vĩnh cửu ấy phát xuất từ trí tuệ vô lậu và tồn tại chính bởi mục đích tối hậu là mang lại hạnh phúc chân thật cho nhân loại, giúp con người vượt thoát xiềng xích trói buộc của khổ đau. Tuỳ từng giai đoạn của nhân loại, có những giai đoạn, những tinh hoa ấy được tiếp cận một cách mộc mạc, dung dị và thuần khiết nhất; có thời kỳ những nét đẹp ấy được nâng lên ở những khía cạnh khác nhau; nhưng tựu trung cũng chỉ nhằm giải quyết những khó khăn hiện hữu trong đời sống con người và xã hội.
22/07/2021(Xem: 3484)
Tạp chí Nghiên cứu Phật học, một trong những tạp chí nghiên cứu học thuật về Phật giáo tại Hoa Kỳ, đã có buổi lễ ra mắt các thành viên trong Ban Biên tập và nhận Quyết định Bản quyền Nghiên cứu Học thuật từ Thư viện Quốc hội Hoa Kỳ vào ngày 1 tháng 7 năm 2020, Thầy Thích Giác Chinh, người đảm nhận vai trò Sáng lập kiêm Tổng biên tập, đã nhận được Thư chấp thuận cấp mã số ISSN từ Thư viện Quốc hội Hoa Kỳ: Tạp chí Nghiên cứu Phật học in: ISSN 2692-7357 Tạp chí Nghiên cứu Phật học Online: eISSN 2692-739X Ngôn ngữ: Tiếng Anh.
11/07/2021(Xem: 6631)
Tháng vừa rồi, tôi dành thời gian để đọc và suy ngẫm về cuốn sách “Tìm bình yên trong gia đình”. Đơn giản bởi tôi và nhiều chúng ta đã dành quá nhiều thời gian hướng ngoại và đôi khi quên mất gia đình. Đôi khi giật mình, đã không đầu tư đủ thời gian cho ngôi nhà của mình, đã không biết cách để bình yên luôn có trong ngôi nhà thân thương của mình. Cảm quan về tựa đề sách và trang bìa của cuốn sách khiến tôi có cảm giác như được bước vào một thế giới với những trang sách tràn ngập nội dung bình yên, giúp tôi được bồng bềnh nhẹ tựa mây. Đọc sách, tôi giật mình: Những bước chân trên cuộc hành trình TÌM BÌNH YÊN TRONG GIA ĐÌNH trong cuốn sách thực sự không hẳn êm đềm như những gì tôi tưởng tượng. Sau khi đọc hết một nửa chương sách. Mình đã phải dừng lại hồi lâu. Bởi vì quá xúc động!
16/06/2021(Xem: 18226)
Thời gian như đến rồi đi, như trồi rồi hụp, thiên thu bất tận, không đợi chờ ai và cũng chẳng nghĩ đến ai. Cứ thế, nó đẩy lùi mọi sự vật về quá khứ và luôn vươn bắt mọi sự vật ở tương lai, mà hiện tại nó không bao giờ đứng yên một chỗ. Chuyển động. Dị thường. Thiên lưu. Thiên biến. Từ đó, con người cho nó như vô tình, như lãng quên, để rồi mất mát tất cả... Đến hôm nay, bỗng nghe tiếng nói của các bạn hữu, các nhà tri thức hữu tâm, có cái nhìn đích thực rằng: “Đạo Phật và Tuổi Trẻ.” “Phật Việt Trong Lòng Tộc Việt.” “Dòng Chảy của Phật Giáo Việt Nam” hay “Khởi Đi Từ Hôm Nay.” Tiếng vang từ những lời nói ấy, đánh động nhóm người chủ trương, đặt bút viết tâm tình này. Đạo Phật có mặt trên quê hương Việt Nam hai ngàn năm qua, đã chung lưng đấu cật theo vận nước lênh đênh, khi lên thác, lúc xuống ghềnh, luôn đồng hành với dân tộc. Khi vua Lê Đại Hành hỏi Thiền sư Pháp Thuận về vận nước như thế nào, dài ngắn, thịnh suy? Thì Thiền sư Pháp Thuận đã thấy được vận nước của quê hương mà
10/06/2021(Xem: 13036)
Biên cương thế giới ngày nay bị thu hẹp với nền viễn thông liên mạng tân tiến, trong khi nhận thức của các thế hệ trẻ lại được mở rộng và sớm sủa hơn, khiến niềm tin và lẽ sống chân thiện dễ bị lung lay, lạc hướng. Thông tin đa chiều với sự cố ý lạc dẫn từ những thế lực hoặc cá nhân vị kỷ, hám lợi, thúc đẩy giới trẻ vào lối sống hời hợt, hiểu nhanh sống vội, ham vui nhất thời, tạo nên hỗn loạn, bất an trên toàn cầu. Trước viễn ảnh đen tối như thế, con đường hoằng pháp của đạo Phật rất cần phải bắt nhịp với đà tiến của nền văn minh hiện đại, nhằm tiếp cận với từng cá nhân, quân bình đời sống xã hội, giới thiệu và hướng dẫn con đường mang lại an vui hạnh phúc cho mình, cho người. Đó là lý do dẫn đến cuộc họp mở rộng giữa chư tôn đức Tăng Ni, Cư sĩ và Huynh trưởng Gia Đình Phật Tử VN tại hải ngoại và Việt Nam, được tổ chức vào lúc 08:50 PM ngày 08/5/2021 qua chương trình Zoom Online, để rồi đồng thuận tiến đến việc thành lập Hội Đồng Hoằng Pháp. Hội Đồng Hoằng Pháp bao gồm nhiều
10/06/2021(Xem: 4419)
Mỗi lần đến chùa Vạn Phước, dù không chú ý, Phật tử ai ai cũng thấy Thầy Từ An, phó Trụ Trì chùa, mỗi ngày, ngoài những thời kinh, khóa tu, rảnh rỗi Thầy ra sân chùa cặm cụi nhổ cỏ gấu hết cây này đến cây kia, hết chỗ này đến chỗ nọ. Cứ xoay vần như thế ngày này qua tháng khác, năm này sang năm kia rồi khi cỏ gấu mọc lại, Thầy lại tiếp tục nhổ như một hạnh nguyện. Đặc biệt nữa, cứ mỗi lần nhổ xong một cây cỏ gấu, Thầy thường lẩm nhẩm: “Nhổ này một cây phiền não..., nhổ này một cây phiền não...“. Nhưng Thầy nhổ không bao giờ hết, vì cỏ gấu vốn là một loại cỏ dại, đã là cỏ thì rất khó tiêu diệt. Nếu xịt thuốc chỉ cháy lá hoa ở phần trên, rễ vẫn còn ở phần dưới, thậm chí có nhổ tận gốc nhưng chỉ cần sót lại một chút thân, rễ, một thời gian sau cỏ vẫn mọc lại như thường; chỉ trừ duy nhất tráng xi măng lót gạch, cỏ không còn đất sống may ra mới dứt sạch.
20/05/2021(Xem: 12536)
Kinh Đại Bát Nhã có tất cả 600 quyển, gồm 5 triệu chữ trong 25 ngàn câu, là bộ kinh khổng lồ trong tàng kinh cát của Phật Giáo Đại Thừa, do Đức Thế Tôn thuyết giảng trong 22 năm. Pháp Sư Huyền Trang dịch từ tiếng Phạn sang Hán và Đức Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Trí Nghiêm (1911-2003) dịch từ Hán sang Việt. Lão Cư Sĩ Thiện Bửu đã dành 10 năm lao nhọc, vừa học Kinh vừa viết luận bản này để xiển dương tư tưởng Bát Nhã theo tinh thần truyền bá và lưu thông. Ông đã khiêm tốn tự nhủ rằng, không biết những gì mình viết có phù hợp với tinh thần của bộ Đại Bát Nhã Ba La Mật hay không, nhưng chúng tôi cho rằng việc làm của Lão Cư Sĩ là việc cần làm và thiết thực hữu ích, ông đã giúp tóm tắt ý nghĩa và chiết giải những chỗ chính yếu của Kinh. Có thể nói đây là bản sớ giải đồ sộ thứ hai (trọn bộ 8 tập) về Kinh Đại Bát Nhã, theo sau Đại Trí Độ Luận (5 tập) ở Việt Nam. Xin tán thán công đức của Lão Cư Sĩ đã đặt viên đá đầu tiên, để khuyến khích cho những hành giả khác, cùng phát tâm xây dựng nền mó
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Most Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com
http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
[email protected]