27. Nhà Vua Và Ông Thần Cây

2/4/201108:40(View: 1743)
27. Nhà Vua Và Ông Thần Cây

CUỘC ĐỜICỦA ĐỨC PHẬT
THESTORY OF BUDDHA
NguyênTác: JOHNATHAN LANDAW - Người Dịch: HT. THÍCH TRÍ CHƠN

27.NHÀ VUA VÀ ÔNG THẦN CÂY

Vàolúc ba mươi lăm tuổi, đức Phật thuyết pháp cho những aicó duyên thích nghe. Trong bốn mươi lăm năm còn lại, Ngàiđi khắp Ấn Ðộ giáo hóa giúp cho tâm hồn mọi người đượcan lạc. Thỉnh thoảng khi đức Phật muốn dạy cho dân chúnghiểu biết về tình thương và lòng hảo tâm Ngài thườngkể những câu chuyện nhằm gây sự chú ý của họ. Dướiđây là một trong các mẩu chuyện đó.

Ngàyxưa lâu lắm rồi, có một ông vua rất tự hào. Ông muốnxây cho mình một cung điện rất lớn nên ông đã ra lịnhcho các triều thần: “Các ngươi đi vào rừng và tìm cho trẩmmột cây cao nhất tại đó. Trẩm sẽ dùng nó để xây cấtcung điện của trẩm”.

Cácquan triều thần đi vào rừng và tìm thấy một cái cây nhưvậy. Cây này to lớn và mọc xung quanh có nhiều cây nhỏ khác.Tối hôm đó, họ báo cáo cho nhà vua biết và tâu rằng: “Thưahoàng thượng, chúng tôi đã kiếm ra được cái cây mà Ngàimuốn. Sáng mai, chúng tôi sẽ trở lại vào rừng để đốnchặt nó xuống”.

Nhàvua rất vui mừng và đi nghỉ. Ðêm ấy, ông nằm thấy mộtgiấc mộng kỳ lạ. Nhà vua chiêm bao thấy rằng vị thầnsống ở cây đó hiện ra trước mặt ông và nói: “Thưa HoàngThượng, xin Ngài đừng triệt hạ ngôi nhà mà tôi đang cưngụ. Nếu Ngài làm vậy, mỗi lát chặt vào cây sẽ làm chothân tôi vô cùng đau đớn và tôi sẽ chết”.

Nhưngnhà vua đã trả lời: “Ngươi là một thân cây đẹp nhấttrong khu rừng này. Trẩm cần dùng cây ấy để xây dựng cungđiện của trẩm”.

Vịthần chống đối, nhưng đức vua vẫn ngoan cố và cương quyếtđòi đốn ngã cây xuống. Cuối cùng, thần cây thưa với nhàvua: “Ðược rồi, Ngài có thể đốn chặt cây. Nhưng mongNgài làm như thế này. Xin đừng chặt nó từ nơi gốc nhưngười ta thường làm. Mà Ngài nên cho người leo lên tớingọn cây và cắt nó từ từ. Ðầu tiên họ chặt một khúc,rồi một khúc nữa cho đến khi họ chặt hết cả toàn cây”.

Nhàvua rất ngạc nhiên khi nghe như vậy nên ông ta nói: “Nhưngnếu trẩm ra lịnh cho người ta làm như nhà ngươi bảo vàchặt vào thân cây nhiều lần điều ấy sẽ gây ra cho nhàngươi rất đau đớn hơn là họ chặt một lát vào gốc đểhạ cây xuống”.

Vịthần đáp lại: “Vâng, đúng vậy. Nhưng nếu Ngài làm theolời tôi đề nghị thì sẽ an toàn hơn cho các sinh vật khácở trong khu rừng này. Ngài xem, cây của tôi rất lớn. Nếuxuống, nó sẽ đập trúng nhằm các cây thấp và giết hạivô số sinh vật bé nhỏ xung quanh. Các tổ ấm của nhữngchim chóc, sâu bọ sẽ bị tàn phá và nhiều cây nhỏ khácsẽ bị hủy diệt. Nếu Ngài chặt cây từng khúc ngắn thìsẽ gây ra ít thiệt hại hơn”.

Nhàvua nghe thần cây nói vậy, liền tỉnh ngộ. Ông ta nghĩ: “Vịthần cây tự nguyện muốn bị chặt hàng trăm lần để tránhkhông gây đau khổ cho những loài vật nhỏ trong rừng. Thầncây đã hết lòng hy sinh và có tình thương thực bao la! Cònta lại quá ích kỷ muốn đốn chặt cây vì thú vui và niềmkiêu hãnh của riêng mình, do đó thay vì chặt ngã nó ta nênsùng kính thần cây. Giấc mộng này còn dạy ta nên có lòngthương và đối xử tốt với mọi người”.

Hômsau, đức vua đi vào rừng để trang hoàng cho thần cây. Vàtừ ngày đó, ông trở nên một nhà cầm quyền nhân đứcvà công bình.








Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
4/16/2011(View: 13996)
Vào đêm ấy, canh ba, giờ đã tới Bao nhiêu người đang ngon giấc mê man Tất Đạt Đa đang ưu tư chờ đợi...
4/10/2011(View: 4523)
Trong Kinh Pháp Cú, Phật nói rằng: “Có 4 cái hạnh phúc chân thật, đó là hạnh phúc thay chư Phật giáng sinh”, bởi vì nơi nào mà có chư Phật giáng sinh thì nơi đó sẽ mang lại nguồn lợi ích, an lạc, hạnh phúc cho chư thiên và loài người. Tại sao chúng ta gọi là ngày giáng sinh hoặc đản sinh? Đản có nghĩa là vui vẻ, hân hoan, lợi ích cho nên ngày đức Phật sinh ra đời là ngày làm cho người hân hoan, vui vẻ. Đó là nguyên nhân mà mỗi mùa Phật Đản những người con Phật chào mừng ngày đức Từ Phụ ra đời với tinh thần thương yêu, hòa ái. Cờ Phật Giáo có 5 màu, và khi xưa người ta làm cờ với quan điểm là 5 màu thể hiện cho 5 châu nhưng về sau địa cầu có tất cả 6 đại châu mà Phật Giáo đều đến và làm cho tất cả xứ sở an ổn, hòa bình.
3/21/2011(View: 15328)
Đức Phật Thích-ca Mâu-ni ra đời cách đây đã hơn 25 thế kỷ. Những gì ngài để lại cho cho chúng ta qua giáo pháp được truyền dạy khắp năm châu là vô giá...
2/19/2011(View: 25812)
Nói đến Phật giáo là nói đến Phật, Pháp, Tăng. Phật, Pháp, Tăng tổng hợp lại thành một Phật giáo hoàn chỉnh. Vì vậy, nếu hiểu rõ Phật, Pháp, Tăng là hiểu rõ toàn bộ Phật giáo.
2/7/2011(View: 6203)
Tập sách bao gồm những bài thuyết pháp thật phong phú và thiết thực của Giảng sư LOKANATHA gốc người Ý, nguyên là tín đồ Thiên Chúa Giáo La Mã, bỗng giác ngộ quay về quy ngưỡng Phật Ðạo...
2/4/2011(View: 2791)
Với niềm vui lớn lao, vua Tịnh Phạn chúc mừng hoàng hậu và thái tử vừa mới đản sinh. Dân chúng tổ chức các buổi hội hè tưng bừng và treo cờ kết hoa rực rỡ trên toàn quốc.
1/17/2011(View: 24270)
Phật Giáo dạy nhân loại đi vào con đường Trung Đạo, con đường của sự điều độ, của sự hiểu biết đứng đắn hơn và làm thế nào để có một cuộc sống dồi dào bình an và hạnh phúc.
1/5/2011(View: 2453)
“Nếu bạn muốn thấy người cao quý nhất của loài người, bạn hãy nhìn vị Hoàng đế trong y phục một người ăn xin. Chính là Phật đó. Siêu phàm thánh tính của Ngài thật vĩ đại giữa con người.” Đức Phật là một con người có nhân cách đặc biệt siêu phàm, có một không hai trong lịch sử của nhân loại. Một nhà văn hào Âu châu nhận định rằng: “Không có nơi nào trong thế giới tôn giáo, sùng bái và tín ngưỡng mà chúng ta có thể tìm thấy một vị giáo chủ chói sáng như thế ! Trong hàng loạt các vì sao, ngài là vì tinh tú khổng lồ, vĩ đại nhất. Một số các khoa học gia, triết gia, các nhà văn hóa đã tuyên bố về ngài “Con người vĩ đại nhất chưa từng có.” Ánh hào quang của vị Thầy vĩ đại nầy soi sáng cái thế giới đau khổ và tối tăm, giống như ngọn hải đăng hướng dẫn và soi sáng nhân loại.” (Phật Giáo dưới Mắt các Nhà Trí Thức)
1/2/2011(View: 2171)
Sau khi rời khỏi hoàng cung trong đêm tối cùng với người đánh xe Channa (Xa Nặc) và ngựa Kanthaka (Kiền Trắc), Thái Tử Siddahattha -- giờ đây là Đạo Sĩ Gotama (Cồ Đàm) -- đi suốt đến sáng, và vượt qua sông Anomà (Neranjara). Trên bãi cát dài theo bờ sông, Ngài tự cạo râu tóc, trao xiêm y cho Channa đem về, rồi khoác lên mình tấm y vàng, nguyện sống đời tu sĩ và sẵn sàng chấp nhận mọi thiếu thốn vật chất. Ngài không ở nơi nào thường trực. Một cây cao bóng mát, hoặc một hang đá hoang vu nào cũng có thể che mưa đỡ nắng cho Ngài. Chân không giày dép, đầu không mũ nón, Ngài đi trong ánh nắng nóng bức và trong sương gió lạnh lùng.
10/21/2010(View: 6079)
Sau khi thành đạo, Đức Phật đã phổ biến con đường giác ngộ cho nhiều người. Giác ngộ là vô cùng quí báu vì đó là con đường đưa đến sự giải thoát tối thượng của Niết bàn.