17. Cuộc Chiến Ðầu Vĩ Ðại

04/02/201108:40(Xem: 1647)
17. Cuộc Chiến Ðầu Vĩ Ðại

CUỘC ĐỜICỦA ĐỨC PHẬT
THESTORY OF BUDDHA
NguyênTác: JOHNATHAN LANDAW - Người Dịch: HT. THÍCH TRÍ CHƠN

17.CUỘC CHIẾN ÐẤU VĨ ÐẠI

Giâyphút mà thế gian chờ đợi giờ đây đang đến gần. Sa mônTất Ðạt Ða, người đã từ bỏ vương quốc ra đi tìm chơnlý, hướng tiến về cây bồ đề. Trên đường đi, sa môngặp một người đang mang cỏ tươi và sa môn xin ông ta mộtbó nhỏ. Ngài dùng cỏ này để lót làm chỗ ngồi.

Khisa môn đến gần cây bồ đề, bầu trời trở nên trong lành.Cả thế giới dường như nín thở, lo lắng mong chờ biếncố trọng đại sắp xảy ra sau đó. Các nhánh cây đều congxuống như đón chào Ngài đến ngồi dưới bóng cây giác ngộ.

Samôn Tất Ðạt Ða đã dùng cỏ sửa soạn kỹ lưỡng làm thànhmột chiếc gối nhỏ để ngồi trên đó và mặt quay nhìnvề hướng đông. Sa môn ngồi trong tư thế kiết già vữngchắc với hai bàn tay đặt trên đầu gối. Rồi Ngài phátlời thệ nguyện đầy dũng cảm và quyết tâm: “Ta sẽ khôngrời khỏi nơi này cho đến chết, nếu ta chưa chứng đạoquả giác ngộ”. Các vị thiên thần trên không đều hoanhỷ nhìn xuống, chứng nghe lời thệ nguyện cao cả của samôn Tất Ðạt Ða. Hôm ấy là ngày Rằm tháng Tư, vào lúcmặt trời sắp mọc.

Nhưngkinh sách thời xưa ghi chép rằng vào lúc ấy không phải mọingười tất cả đều vui mừng. Mà có một thế lực gọilà Ma Vương (Mara)(23), chúng rất khiếp sợ và tức giận.Vì Ma vương là danh hiệu mà dân chúng Ấn Ðộ thời cổ dùngđể chỉ cho các lực lượng tội lỗi xấu ác thường quấynhiễu tâm hồn chúng ta. Ma Vương là những ác tính tham, sân,si, ganh ghét, nghi ngờ, và các tánh độc hại khác có thểmang lại cho con người mọi sự bất an và phiền não.

Chonên, khi nhìn thấy sa môn Tất Ðạt Ða đang ngồi thiền địnhdưới cội bồ đề, Ma Vương rất phẫn nộ. Hắn liền kêugọi, tập họp các con trai lẫn gái đến xung quanh, và la hét:“Này các con hãy trông kìa. Thái tử Tất Ðạt Ða đang ngồithiền định. Nếu người thành công và tìm ra đạo lý chấmdứt hết được mọi sự khổ, thì điều gì sẽ xảy đếnvới chúng ta? Các con có biết chăng lúc ấy chúng ta sẽ mấthết quyền lực? Chúng ta không thể phá hại mọi kẻ khácnếu người giáo hóa cho họ biết rõ chân lý. Vì thế chúngta cần phải đánh phá sự thiền định của thái tử, nếukhông chúng ta sẽ bị tiêu diệt!”

RồiMa Vương cùng với các lực lượng tội ác của y đã cốgắng bằng mọi cách phá quấy sa môn Tất Ðạt Ða. Chúngtạo ra một trận bão kinh hồn với những cơn sấm sét dữdội bủa vây quanh Ngài. Chúng thổi lên trận cuồng phong khiếncảnh vật xung quanh gần như sụp đổ. Nhưng bên dưới cácnhánh cây bồ đề, mọi sự vật, được bao che nhờ thầnlực thiền định của sa môn Tất Ðạt Ða, nên đều yêntỉnh.

Nhậnthấy bão tố không có hiệu quả, Ma Vương liền thu tàn quânvề và hét lớn: “Hãy tấn công!”. Tức thì toàn lực cácđội quân yêu ma, quỷ sứ và những cảnh tượng ghê rợnhiện ra nhắm vào sa môn Tất Ðạt Ða đánh phá. Chúng àoạt chạy đến bao vây gào thét mắng nhiếc, nguyền rủa người.Chúng bắn Ngài với những mũi tên độc hại của sự hậnthù. Nhưng khi các mũi tên này bay đến thái tử, chúng biếnthành những cánh hoa sen vô hại rơi xuống chân Ngài. Khôngđiều gì có thể quấy phá tịnh tâm thiền định của samôn.

MaVương suy nghĩ: “Nếu những vũ khí và cảnh tượng ghê rợnnày không thể đánh phá thái tử, thì có lẽ các hình ảnhxinh đẹp, khêu gợi sẽ quấy rầy được tâm thiền địnhcủa người”. Ma Vương tức thì biến hóa những tên ma quỷkhủng khiếp thành các phụ nữ kiều diễm quyến rủ nhất.Những vũ nữ xinh đẹp mê hồn này nhảy múa trước mặtsa môn đang thiền định, nhưng chúng vẫn không lay chuyểnđược Ngài. Kỷ niệm về những cung điện đầy lạc thú,các hình ảnh vợ con thái tử, những bản nhạc trời mê lyvà thức ăn cao lương mỹ vị - không điều gì có thể phávỡ định tâm yên tĩnh nơi con người cương quyết đi tìmchân lý này.

MaVương đành thua cuộc. Nhưng y cố gắng thực hiện kế hoạchcuối cùng. Ðuổi hết đồ chúng đi, Ma Vương một mình hiệnra trước thái tử. Bằng giọng nhạo báng hắn nói với tháitử: “Phải chăng ngươi là thái tử Tất Ðạt Ða tuyệtluân? Nhà ngươi nghĩ rằng mình là vị đại thiền định.Biết bao đạo sĩ thánh thiện đã thất bại trong việc đitìm chân lý; nhưng ngươi tưởng rằng mình có thể thành công!

“Thựcngươi quá điên rồ! Ngươi không thấy rằng phải tốn biếtbao nhiêu công phu mới thành tựu được cái đạo quả màngươi đang đi tầm cầu. Ngươi đã làm được những gì đểmong đạt tới sự thành công? Trước tiên, ngươi đã thụhưởng nuông chìu bản thân trong hai mươi chín năm. Rồi trảiqua sáu năm tự hành hạ xác thân mình. Và bây giờ ngồi thiềnđịnh ở đây, người mong có thể chứng đạo quả giác ngộ.

“Thậtlà điên rồ! Ngươi nên chấm dứt việc tọa thiền hoặcít ra là hãy cho ta biết ai là chứng nhân có thể quyết chắcrằng ngươi nhất định sẽ thành công trong khi những kẻkhác thất bại!”

Nhữnglời khinh mạn này đã không lay chuyển được sa môn TấtÐạt Ða. Từ nơi đầu gối, Ngài im lặng nâng cánh tay phảilên, đưa trước mặt Ma Vương và chấm xuống mặt đất.Ðúng vậy chính thế gian này đã làm chứng cho Tất ÐạtÐa! Trải qua vô lượng kiếp, Ngài đã xuất hiện trên cõiđời này dưới nhiều hình thức. Ngài đã tu tập hạnh bốthí, nhẫn nhục; đã thực hành hạnh từ bi không làm tổnhại các chúng sanh khác; và Ngài đã thiền định để tìmchân lý. Ngài đã hành trì các hạnh nguyện ấy có kiếp làmthân nam, khi làm thân nữ có đời hiện ra làm người giàu,khi làm kẻ nghèo luân hồi sinh tử nhiều lần. Ngài đã thànhtựu mọi phước đức ấy, với tâm nguyện tìm ra con đườngcứu khổ cho chúng sanh. Và thế gian này là chứng nhân củaNgài.

MaVương nhận thấy rằng giờ đây y thực sự đã hoàn toànthất bại, và biến mất đi như một cơn ác mộng. Duy nhấtcòn lại một mình sa môn Tất Ðạt Ða. Bão tố mây mù đãquét sạch, và ánh trăng rọi chiếu sáng trên bầu trời. Khôngkhí trở nên dịu hiền và sương mai chiếu lấp lánh trênđầu ngọn cỏ. Mọi cảnh vật như sẵn sàng.







Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/04/2011(Xem: 14001)
Vào đêm ấy, canh ba, giờ đã tới Bao nhiêu người đang ngon giấc mê man Tất Đạt Đa đang ưu tư chờ đợi...
10/04/2011(Xem: 4529)
Trong Kinh Pháp Cú, Phật nói rằng: “Có 4 cái hạnh phúc chân thật, đó là hạnh phúc thay chư Phật giáng sinh”, bởi vì nơi nào mà có chư Phật giáng sinh thì nơi đó sẽ mang lại nguồn lợi ích, an lạc, hạnh phúc cho chư thiên và loài người. Tại sao chúng ta gọi là ngày giáng sinh hoặc đản sinh? Đản có nghĩa là vui vẻ, hân hoan, lợi ích cho nên ngày đức Phật sinh ra đời là ngày làm cho người hân hoan, vui vẻ. Đó là nguyên nhân mà mỗi mùa Phật Đản những người con Phật chào mừng ngày đức Từ Phụ ra đời với tinh thần thương yêu, hòa ái. Cờ Phật Giáo có 5 màu, và khi xưa người ta làm cờ với quan điểm là 5 màu thể hiện cho 5 châu nhưng về sau địa cầu có tất cả 6 đại châu mà Phật Giáo đều đến và làm cho tất cả xứ sở an ổn, hòa bình.
21/03/2011(Xem: 15331)
Đức Phật Thích-ca Mâu-ni ra đời cách đây đã hơn 25 thế kỷ. Những gì ngài để lại cho cho chúng ta qua giáo pháp được truyền dạy khắp năm châu là vô giá...
19/02/2011(Xem: 25812)
Nói đến Phật giáo là nói đến Phật, Pháp, Tăng. Phật, Pháp, Tăng tổng hợp lại thành một Phật giáo hoàn chỉnh. Vì vậy, nếu hiểu rõ Phật, Pháp, Tăng là hiểu rõ toàn bộ Phật giáo.
07/02/2011(Xem: 6205)
Tập sách bao gồm những bài thuyết pháp thật phong phú và thiết thực của Giảng sư LOKANATHA gốc người Ý, nguyên là tín đồ Thiên Chúa Giáo La Mã, bỗng giác ngộ quay về quy ngưỡng Phật Ðạo...
04/02/2011(Xem: 2793)
Với niềm vui lớn lao, vua Tịnh Phạn chúc mừng hoàng hậu và thái tử vừa mới đản sinh. Dân chúng tổ chức các buổi hội hè tưng bừng và treo cờ kết hoa rực rỡ trên toàn quốc.
17/01/2011(Xem: 24274)
Phật Giáo dạy nhân loại đi vào con đường Trung Đạo, con đường của sự điều độ, của sự hiểu biết đứng đắn hơn và làm thế nào để có một cuộc sống dồi dào bình an và hạnh phúc.
05/01/2011(Xem: 2454)
“Nếu bạn muốn thấy người cao quý nhất của loài người, bạn hãy nhìn vị Hoàng đế trong y phục một người ăn xin. Chính là Phật đó. Siêu phàm thánh tính của Ngài thật vĩ đại giữa con người.” Đức Phật là một con người có nhân cách đặc biệt siêu phàm, có một không hai trong lịch sử của nhân loại. Một nhà văn hào Âu châu nhận định rằng: “Không có nơi nào trong thế giới tôn giáo, sùng bái và tín ngưỡng mà chúng ta có thể tìm thấy một vị giáo chủ chói sáng như thế ! Trong hàng loạt các vì sao, ngài là vì tinh tú khổng lồ, vĩ đại nhất. Một số các khoa học gia, triết gia, các nhà văn hóa đã tuyên bố về ngài “Con người vĩ đại nhất chưa từng có.” Ánh hào quang của vị Thầy vĩ đại nầy soi sáng cái thế giới đau khổ và tối tăm, giống như ngọn hải đăng hướng dẫn và soi sáng nhân loại.” (Phật Giáo dưới Mắt các Nhà Trí Thức)
02/01/2011(Xem: 2172)
Sau khi rời khỏi hoàng cung trong đêm tối cùng với người đánh xe Channa (Xa Nặc) và ngựa Kanthaka (Kiền Trắc), Thái Tử Siddahattha -- giờ đây là Đạo Sĩ Gotama (Cồ Đàm) -- đi suốt đến sáng, và vượt qua sông Anomà (Neranjara). Trên bãi cát dài theo bờ sông, Ngài tự cạo râu tóc, trao xiêm y cho Channa đem về, rồi khoác lên mình tấm y vàng, nguyện sống đời tu sĩ và sẵn sàng chấp nhận mọi thiếu thốn vật chất. Ngài không ở nơi nào thường trực. Một cây cao bóng mát, hoặc một hang đá hoang vu nào cũng có thể che mưa đỡ nắng cho Ngài. Chân không giày dép, đầu không mũ nón, Ngài đi trong ánh nắng nóng bức và trong sương gió lạnh lùng.
21/10/2010(Xem: 6079)
Sau khi thành đạo, Đức Phật đã phổ biến con đường giác ngộ cho nhiều người. Giác ngộ là vô cùng quí báu vì đó là con đường đưa đến sự giải thoát tối thượng của Niết bàn.