7. Cảnh Tượng Bất Ngờ

04/02/201108:40(Xem: 1772)
7. Cảnh Tượng Bất Ngờ

CUỘC ĐỜICỦA ĐỨC PHẬT
THESTORY OF BUDDHA
NguyênTác: JOHNATHAN LANDAW - Người Dịch: HT. THÍCH TRÍ CHƠN

7.CẢNH TƯỢNG BẤT NGỜ

VuaTịnh Phạn muốn chắc rằng con của mình trong chuyến du ngoạnra ngoài thành sẽ không gặp thấy bất cứ cảnh tượng gìcó thể gây xáo trộn nơi tâm hồn thái tử. Vì điều nàysẽ khiến người quyết định rời bỏ vương quốc để theođuổi cuộc sống ẩn tu. Cho nên trước ngày thái tử dựtính ra dạo chơi ngoài thành, đức vua phái các triều thầnvà quân lính đi loan báo: “Do lịnh của đức vua, ngày maithái tử Tất Ðạt Ða sẽ viếng thăm kinh thành Ca Tỳ La Vệ(Kapilavastu) (10). Dân chúng, để bày tỏ sự tôn kính, hãytrang hoàng nhà cửa, đường sá và treo đèn kết hoa rực rỡkhắp nơi. Những người già và bệnh hoạn sức khỏe yếukém ngày mai, nên ở trong nhà. Tại kinh thành đừng để tháitử trông thấy những cảnh tượng già nua, xấu xí, cũng nhưkhông đẹp đẽ”. Và, rất từ tốn, các tên lính đã bắtnhững kẻ hành khất ngoài đường và mang họ tập trung vềở một nơi trong thành phố, mà thái tử sẽ không tới viếngthăm được.

Sánghôm sau, tên hầu cận Xa Nặc (Channa) (11), sửa soạn con ngựaKiền Trắc (Kantaka) (12) thân yêu của thái tử, và đánh xeđưa người ra khỏi các cổng thành.

Ðâylà lần đầu tiên mà thái tử, kể từ khi còn là một đứatrẻ thơ, được nhìn thấy thành Ca Tỳ La Vệ, và cũng làlần đầu tiên phần đông dân chúng trong thành gặp mặt vịhoàng tử của họ. Mọi người đều vui mừng và đứng dọctheo những đường phố được trang hoàng mới mẻ để mongnhìn thấy vị thái tử trẻ đẹp.

Khixe ngựa của người đi qua, họ trầm trồ với nhau: “Tháitử dáng người trông cao ráo và đẹp mã làm sao! Cặp mắtvà vầng trán của thái tử quá sáng sủa! Chúng ta thực cóphước một ngày nào đó thái tử sẽ là vua của chúng ta”.

Vàthái tử cũng rất vui mừng. Kinh thành đâu cũng sáng ngời,sạch sẽ, và thái tử thấy dân chúng khắp nơi đều vui cười,hớn hở và nhảy múa. Các đường phố thái tử đi qua đềutràn ngập những cánh hoa do dân chúng hân hoan ném tung vàovị hoàng tử thân yêu. Thái tử sung sướngg tưởng nhớ lại:“Bài hát diễn tả thật đúng. Rõ ràng đây là một kinhthành rực rỡ tráng lệ và kỳ lạ!”.

Nhưngthái tử và tên hầu cận Xa Nặc đang đánh xe ngựa bất chợtnhìn thấy trong giữa đám đông dân chúng vui vẻ này có mộtông lão già lưng còng với nét mặt buồn thảm. Do sự tòmò vì từ trước nay thái tử chưa từng thấy bất cứ hìnhảnh nào như thế bao giờ, nên thái tử quay lại và hỏi:“Này Xa Nặc, ông già đó là ai vậy? Tại sao ông đi khomlưng và không nhảy múa như các bạn trẻ? Tại sao da mặtông nhăn nheo và không sáng sủa như mọi người khác mà nólại xanh mét và khô cằn? Tại sao ông lại quá khác biệtvới thiên hạ?”.

XaNặc chỉ vào ông già đang đứng mà mọi người không ai nhìnthấy và trả lời: “Tại sao, tâu điện hạ, vì đó là mộtông già”.

Tháitử hỏi: “Già? Người này luôn luôn già như vậy từ haymới xảy ra gần đây?”.

XaNặc trả lời: “Tâu điện hạ, dạ không. Nhiều năm trứơcông lão già ấy cũng trẻ và khỏe mạnh như mọi người khácmà thái tử nhìn thấy tại đây hôm nay. Nhưng sức lực củaông dần dần kém sút. Lưng ông khòm xuống, màu da nơi máđã phai nhạt, phần lớn những răng của ông đều rụng hết,và hiện nay trông ông lão già nua như vậy.”

Hếtsức ngạc nhiên và buồn rầu, thái tử Tất Ðạt Ða lạihỏi: “Phải chăng chỉ có mình ông lão đó phải chịu cảnhkhổ ốm đau vì sự già nua? Hay những người khác đều giốngnhư ông?”

“Tâuđiện hạ, như Ngài biết, chắc chắn rằng tất cả mọingười ai cũng phải trải qua tuổi già. Ngài, con, Da Du ÐàLa, vợ của điện hạ, và La Hầu La, mọi người sống nơicung điện – chúng ta đang già lần trong từng giây phút. Mộtngày nào đó tất cả chúng ta đều trông già nua như ông lãoấy.”

Nhữnglời nói này của Xa Nặc đã làm cho thái tử sửng sốt, khiếnngười ngồi im lặng rất lâu không nói năng gì. Thái tửtrông như người mất hồn, sợ hãi vì bị một tia sét đánhbất ngờ. Sau cùng thái tử lại lên tiếng và nói: “NàyXa Nặc, hôm nay ta chứng kiến những điều mà ta không baogiờ ước mong được thấy. Giữa những người trẻ hạnhphúc này, cảnh tượng của sự già nua đã làm ta kinh hoàng.Thôi ngươi hãy đánh xe quay trở về hoàng cung, mọi niềmvui của ta trong chuyến du ngoạn này đã tiêu tan hết. Hãytrở về. Ta không muốn nhìn thấy gì nữa.”

XaNặc vâng lịnh thái tử. Khi trở về hoàng cung, thái tử đivào cung điện mà không chào hỏi ai cả, thái tử vội vãlên lầu vào phòng riêng của mình, và ngồi im lặng rất lâu.Mọi người ngạc nhiên trước hành động lạ lùng của tháitử, và họ đều cố gắng giúp cho thái tử vui lên. Nhưnghoàn toàn thất bại. Vào bữa ăn tối, thái tử không thiếttha dùng đến thức ăn, mặc dù người đầu bếp chính đãnấu các món ăn đặc biệt cho thái tử. Thái tử cũng khôngcòn ham muốn thưởng thức âm nhạc và xem; vũ múa mà luônngồi một mình suy nghĩ đến “sự già, sự già, sự già”.





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/04/2011(Xem: 14866)
Vào đêm ấy, canh ba, giờ đã tới Bao nhiêu người đang ngon giấc mê man Tất Đạt Đa đang ưu tư chờ đợi...
10/04/2011(Xem: 4606)
Trong Kinh Pháp Cú, Phật nói rằng: “Có 4 cái hạnh phúc chân thật, đó là hạnh phúc thay chư Phật giáng sinh”, bởi vì nơi nào mà có chư Phật giáng sinh thì nơi đó sẽ mang lại nguồn lợi ích, an lạc, hạnh phúc cho chư thiên và loài người. Tại sao chúng ta gọi là ngày giáng sinh hoặc đản sinh? Đản có nghĩa là vui vẻ, hân hoan, lợi ích cho nên ngày đức Phật sinh ra đời là ngày làm cho người hân hoan, vui vẻ. Đó là nguyên nhân mà mỗi mùa Phật Đản những người con Phật chào mừng ngày đức Từ Phụ ra đời với tinh thần thương yêu, hòa ái. Cờ Phật Giáo có 5 màu, và khi xưa người ta làm cờ với quan điểm là 5 màu thể hiện cho 5 châu nhưng về sau địa cầu có tất cả 6 đại châu mà Phật Giáo đều đến và làm cho tất cả xứ sở an ổn, hòa bình.
21/03/2011(Xem: 16133)
Đức Phật Thích-ca Mâu-ni ra đời cách đây đã hơn 25 thế kỷ. Những gì ngài để lại cho cho chúng ta qua giáo pháp được truyền dạy khắp năm châu là vô giá...
19/02/2011(Xem: 26795)
Nói đến Phật giáo là nói đến Phật, Pháp, Tăng. Phật, Pháp, Tăng tổng hợp lại thành một Phật giáo hoàn chỉnh. Vì vậy, nếu hiểu rõ Phật, Pháp, Tăng là hiểu rõ toàn bộ Phật giáo.
07/02/2011(Xem: 6395)
Tập sách bao gồm những bài thuyết pháp thật phong phú và thiết thực của Giảng sư LOKANATHA gốc người Ý, nguyên là tín đồ Thiên Chúa Giáo La Mã, bỗng giác ngộ quay về quy ngưỡng Phật Ðạo...
04/02/2011(Xem: 2831)
Với niềm vui lớn lao, vua Tịnh Phạn chúc mừng hoàng hậu và thái tử vừa mới đản sinh. Dân chúng tổ chức các buổi hội hè tưng bừng và treo cờ kết hoa rực rỡ trên toàn quốc.
17/01/2011(Xem: 25287)
Phật Giáo dạy nhân loại đi vào con đường Trung Đạo, con đường của sự điều độ, của sự hiểu biết đứng đắn hơn và làm thế nào để có một cuộc sống dồi dào bình an và hạnh phúc.
05/01/2011(Xem: 2496)
“Nếu bạn muốn thấy người cao quý nhất của loài người, bạn hãy nhìn vị Hoàng đế trong y phục một người ăn xin. Chính là Phật đó. Siêu phàm thánh tính của Ngài thật vĩ đại giữa con người.” Đức Phật là một con người có nhân cách đặc biệt siêu phàm, có một không hai trong lịch sử của nhân loại. Một nhà văn hào Âu châu nhận định rằng: “Không có nơi nào trong thế giới tôn giáo, sùng bái và tín ngưỡng mà chúng ta có thể tìm thấy một vị giáo chủ chói sáng như thế ! Trong hàng loạt các vì sao, ngài là vì tinh tú khổng lồ, vĩ đại nhất. Một số các khoa học gia, triết gia, các nhà văn hóa đã tuyên bố về ngài “Con người vĩ đại nhất chưa từng có.” Ánh hào quang của vị Thầy vĩ đại nầy soi sáng cái thế giới đau khổ và tối tăm, giống như ngọn hải đăng hướng dẫn và soi sáng nhân loại.” (Phật Giáo dưới Mắt các Nhà Trí Thức)
02/01/2011(Xem: 2212)
Sau khi rời khỏi hoàng cung trong đêm tối cùng với người đánh xe Channa (Xa Nặc) và ngựa Kanthaka (Kiền Trắc), Thái Tử Siddahattha -- giờ đây là Đạo Sĩ Gotama (Cồ Đàm) -- đi suốt đến sáng, và vượt qua sông Anomà (Neranjara). Trên bãi cát dài theo bờ sông, Ngài tự cạo râu tóc, trao xiêm y cho Channa đem về, rồi khoác lên mình tấm y vàng, nguyện sống đời tu sĩ và sẵn sàng chấp nhận mọi thiếu thốn vật chất. Ngài không ở nơi nào thường trực. Một cây cao bóng mát, hoặc một hang đá hoang vu nào cũng có thể che mưa đỡ nắng cho Ngài. Chân không giày dép, đầu không mũ nón, Ngài đi trong ánh nắng nóng bức và trong sương gió lạnh lùng.
21/10/2010(Xem: 6222)
Sau khi thành đạo, Đức Phật đã phổ biến con đường giác ngộ cho nhiều người. Giác ngộ là vô cùng quí báu vì đó là con đường đưa đến sự giải thoát tối thượng của Niết bàn.