8. Chuyến Du Ngoạn Lần Thứ Hai

04/02/201108:40(Xem: 1751)
8. Chuyến Du Ngoạn Lần Thứ Hai

CUỘC ĐỜICỦA ĐỨC PHẬT
THESTORY OF BUDDHA
NguyênTác: JOHNATHAN LANDAW - Người Dịch: HT. THÍCH TRÍ CHƠN

8.CHUYẾN DU NGOẠN LẦN THỨ HAI

Vuacha được biết thái tử không mấy gì vui và ngạc nhiên vềkế hoạch của mình có thể đã thực hiện sai lầm. Ðứcvua suy nghĩ: “Thái tử cần đi xem nhiều cảnh nữa. Ta sẽsắp đặt chuyến đi du ngoạn khác cho thái tử, nhưng lầnnày nên đưa người đến xem cảnh trí nào xinh đẹp hơn trongthành phố”.

RồiXa Nặc lại chuẩn bị ngựa Kiền Trắc, và cả hai cỡi xengựa ra ngoài thành Ca Tỳ La Vệ. Các đường phố đượctrang hoàng như trước, và dân chúng vui mừng nhìn thấy lạivị hoàng tử của họ. Nhưng vào dịp này, chỉ riêng tháitử Tất Ðạt Ða và Xa Nặc trông thấy một người bệnhtật hiện ra trong giữa đám đông dân chúng vui cười.

Tháitử kêu lên: “Xa Nặc, hãy nhìn kia. Người đó là ai vậymà họ đang lên cơn ho dữ dội, với toàn thân rung chuyểnvà kêu rên thảm thiết như thế?”

“Tâuđiện hạ, đó là một người đang đau bệnh”.

Tháitử lại hỏi: “Tại sao ông ta bị ốm đau?”

“Tâuđiện hạ, người ta mắc bệnh tật vì nhiều lý do. Có thểhọ dùng phải thức ăn không tốt, hoặc bị nhiễm thời tiếtquá lạnh. Lúc ấy thân thể họ mất quân bình và có thểbị cảm sốt”.

“Phảichăng ngay cả những người sung sướng trong đám đông dânchúng đó cũng có thể bị đau ốm?”

Ngườiđánh xe ngựa trả lời: “Dạ, thưa vâng. Người ta hôm naylành mạnh, ngày mai có thể ốm đau. Không ai thoát khỏi bệnhtật”.

Lầnthứ hai, thái tử vô cùng sửng sốt. Người nói: “Ta khôngthể hiểu nổi, làm sao một con người không phải lo lắnggì hết và sung sướng như thế lại có thể ngã bệnh bấtcứ lúc nào. Thôi, ngươi hãy đánh xe quay trở về. Ngày nayta xem như vậy là quá đủ rồi”.

Khitrở về cung điện, thái tử cảm thấy không mấy gì vui vẻhơn lần trứơc. Không người nào có thể làm cho thái tửvui cười và thái tử không muốn nói chuyện với ai. Vua cha,sau khi thấu rõ sự bất hạnh của con mình, ông vô cùng lolắng và phân vân: “Ta đã cố gắng bằng mọi cách đểlàm cho con ta hạnh phúc, nhưng cuối cùng tâm hồn thái tửvẫn chứa chan phiền muộn. Chắc ta nên tham vấn các quầnthần thử xem có cách gì giúp cho thái tử trở nên lạc quanyêu đời hơn không”.

Họkhuyên lần sau, thái tử muốn dạo chơi ra ngoài thành, đừngcho thái tử đi một mình. Tốt hơn, cùng đi với thái tửnên có các nhạc công, vũ nữ và những quan lại trong triềuđình. Họ cần tổ chức đến thăm một hoa viên được tranghoàng đặc biệt để tại đây thái tử có thể giải trívà bị quyến rũ bởi đủ loại các thú vui.

Dođó, khi thái tử Tất Ðạt Ða một lần nữa muốn ra ngoàithành du ngoạn mọi sự sắp xếp đã được thực hiện hầugiúp cho chuyến đi của người càng gặp nhiều điều vui càngtốt. Thành phố được trang hoàng đẹp đẽ hơn trước. Nhữngcảnh trí buồn thảm được che giấu và một hoa viên đặcbiệt được sửa soạn với tất cả màu sắc tươi vui rựcrỡ.






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/03/2012(Xem: 9956)
Sự giải thoát có thể dụ cho một sự sáng không bờ mé, ngăn ngại và cái ngã đã được giải thoát (vô ngã) dụ cho một cái sáng khác ở trong cái sáng không bờ mé đó...
01/01/2012(Xem: 11243)
Tập sách Lối về Sen Nở bao gồm những bài viết, bản dịch, bài tham luận trong các kỳ hội thảo, đăng rải rác trên các tạp chí, nguyệt san Phật giáo mấy thập niên qua. Nội dung chủ yếu nói về nhân cách của bậc Đạo sư, giáo pháp của Ngài và lợi ích thiết thực khi thực hiện những lời dạy ấy. Tất cả các bài viết được trình bày một cách giản dị, mạnh lạc, rõ ràng, nhằm giới thiệu nội dung Phật học cơ bản được trích dẫn từ một số kinh điển Bắc truyền và Nam truyền.
10/11/2011(Xem: 16100)
Ðức Thế Tôn muốn cho thầy vun trồng thêm niềm tin nên Ngài mới dạy thêm rằng: Này Upakàjivaka, những người hết phiền não trong thế gian này là người thắng hóa trong mọi nơi.
25/10/2011(Xem: 2091)
Trong kinh Cula-Malunkya-sutta(Trung A Hàm, Majjhima Nikaya, 63) mộtđệ tử của Đức Phật là Malunkyaputta có hỏi Đức Phật rằng "một bậc Giác Ngộ sau khi tịch diệt có còn hiện hữu haykhông?". Đức Phật giữ yên lặng và không trả lời, lý do là vì câu hỏi đãđược đặt sai, và vì đấy chỉ là một hình thức vướng mắc trong sự bám víu và biệnluận. Thật thế, tên gọi của Ngài là "Thích-CaMâu-Ni",có nghĩa là "Bậc TríGiả Trầm Lặng trong họ Thích-Ca", hoặc người ta còn gọi Ngài bằng danhhiệu "Mahamauni" có nghĩa là"Bậc Yên Lặng Lớn Lao"hay "Vị Đại Thánh Nhân của Yên Lặng".
25/08/2011(Xem: 9791)
Cách đây hơn 25 thế kỷ, lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại, đức Phật Thích-ca Mâu-ni đã chỉ ra rằng những gì chúng ta nhận biết về chính bản thân mình qua tri giác thông thường là không đúng thật. Trong khi ta luôn nhận biết về một bản ngã cụ thể đang hiện hữu như là trung tâm của cả thế giới quanh ta, thì đức Phật dạy rằng, cái bản ngã đối với ta vô cùng quan trọng đó thật ra lại hoàn toàn không hề tồn tại trong thực tiễn theo như cách mà ta vẫn nhận biết và mô tả về nó...
15/05/2011(Xem: 2184)
Đức Phật là nhà truyền giáo đầu tiên hoạt động tích cực nhất trong lịch sử nhân loại. Suốt 45 năm, Ngài đã đi từ nơi này sang nơi khác để hoằng dương chánh pháp cho giới bình dân lẫn trí thức.
14/05/2011(Xem: 21648)
Xuất phát từ một nhận thức có tính thuyết phục về đạo Phật, quyển "Thuần Hóa Tâm Hồn" được viết với một văn phong hiện đại, trong sáng và tinh tế; nghiêm trang nhưng vẫn đan xen đôi nét hóm hỉnh.
13/05/2011(Xem: 3560)
Sự kiện Thái tử Tất Đạt Đa có đủ 32 tướng đã báo hiệu Ngài không phải là một người thường. Điều đó trở thành hiện thực khi Ngài xuất gia tìm đạo và đã thành tựu được quả vị Phật Đà.
04/05/2011(Xem: 8208)
Tôi tin rằng, cội nguồn của mọi hành động, lời nói và ý nghĩ thiện lành chính là tình thương yêu bao la, rộng rãi đối với mọi người, mọi vật.
20/04/2011(Xem: 10912)
Bước đường hành đạo của đức Phật thật sinh động trong khung cảnh Ấn Ðộ cổ đại được minh họa bằng các trích đoạn kinh kệ từ Tam Tạng Pàli nguyên thủy đầy thiền vị hòa lẫn thi vị...