Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

18. Bắn Chim Bị Quả Báo

08/09/201100:28(Xem: 2304)
18. Bắn Chim Bị Quả Báo

LÒNGTHƯƠNG YÊU SỰ SỐNG
(THELOVE of LIFE)
Tácgiả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn

BẮNCHIM BỊ QUẢ BÁO

Tránrộng, trên đầu chỉ lưa thưa vài sợi tóc với cặp mắtưa những ngang liếc dọc, không dám những thẳng. Còn cáimũi của y thì quặp vào như mỏ chim ưng. Hai môi xệ xuống,răng thì lễnh khểnh không đều. Dáng người tuy nhỏ thó,nhưng rất dâm đảng. Ðó là Lý Phúc Tài ở Bảo Sơn bênTrung Hoa, mà mọi người đều biết.

LýPhúc Tài là con người độc ác và thích nhục dục. Ông cũnglà nhân vật tàn bạo nhất. Gia đình y giàu có và nhà sốnggần một con sông. Ðể ngăn ngừa khỏi bị lụt lội và ẩmthấp ông đã trồng xung quanh nhà nhiều bụi tre. Do vậy chimchóc thường đến lót ổ trên lùm tre để cư trú.

Súngđược du nhập đến Trung Hoa từ các nước Tây Phương vàothời đại của Lý Phúc Tài. Ngay lúc còn bé, ông đã sănbắn rất giỏi. Ông yêu thích các khóm tre quanh nhà vì chúngcung cấp cho Phúc Tài nhiều tấm bia để nhắm bắn.

“Tôibắn trúng rồi!”, anh ta vỗ tay vui mừng hoan hô khi nhữngthấy con chim từ trên tổ rơi xuống đất.

Ðếnlúc trưởng thành, anh ta lấy việc săn bắn làm thú tiêu khiểnhằng ngày. Vào tuổi năm mươi, Phúc Tài vẫn còn ham thíchbắn chim. Không thể đếm biết được có bao nhiều con chimvô tội đã bị sát hại trước họng súng của y.

Nhưngrồi vào một buổi sáng nọ, người nhà những thấy PhúcTài nhảy xung quanh trước cửa sổ. Hình như ông ta đang vũmúa. Với hai tay đưa lên đầu đập vào không khí kêu rên:“Ðừng mổ cắn tôi!”

Rồianh lấy tay che ở cổ trên vai, nơi cánh tay, phía sau lưng,hai bắp vế, và cuối cùng xuống dưới hai mắt cá ở chân.Nói chung là tay chân cử động lia lịa nhảy nhót giống nhưcon kiến bò quanh chảo nóng, và miệng ông vẫn tiếp tụckêu la: “Ôi chao, ôi chao! Chim, chim, đừng mổ cắn tôi!”

Nhưngkhông ai thấy con chim nào cắn mổ ông ta cả. Rồi y lại bắtđầu la ơi ới: “Chim! Chim! Chim!” Thần sắc anh ta kinh hoàng,khiến người trong nhà nghĩ tưởng ông chẳng khác gì chuộtnhắt vừa bắt gặp mèo già. Thế nhưng mọi người khôngai thấy bóng dáng một con chim nào cả.

PhúcTài lại kêu thét lên: “Tôi sắp chết rồi!” Tay và châncủa y co rút lại. Mặc dù mấy cậu con trai đã cố gắng,vẫn không cách nào kéo tay chân của ông duỗi thẳng ra được.Rồi đầu cổ y hướng lên phía trước, thân mình hơi congxuống giống như hình dạng một con chim lớn đang bay trênhư không.

Thânnhân trong gia đình chỉ còn biết than khóc khi chứng kiếncảnh thân thể của Lý Phúc Tài, con người tài giỏi bắnchim, đang vặn vẹo uốn mình và chết trong tình trạng co quắpvô cùng khốn khổ.

Themarksman

A wideforehead topped by a few strands of hair was set above a pair of poppingeyes that never seemed to look straight ahead. His nose was hooked. Hismouth turned down, and never seemed to close over his crooked, uneven teeth.He was short and viciously daring. Everybody knew that this was Li Futs'aiof Paoshan.

LiFuts'ai was sinister and sensuous. He was the cruelest man around. He camefrom a rich family that lived near the river. For protection from floodsand from the dampness of the river, thick bamboo groves were planted allaround their house. The bamboo attracted birds, which made their nestsin the branches.

Gunshad already been introduced into China from the West by Li Futs'ai's time.An expert marksman even as a boy, he loved the bamboo groves around hishouse, because they provided so many targets for him to shoot

“Igot another one!” he shouted gleefully, clapping his hands as anothernest tumbled to the ground.

Whenhe grew up, shooting was his favorite entertainment. When he was 50, hestill enjoyed shooting. There was no counting the number of birds thathad died before his barrel.

Butone morning, his family found him jumping around in front of the window.He seemed to be doing some strange sort of dance, because he kept thrashingthe air around his head with his arms. He was whining, “Stop peckingme!”

Thenhe seemed to be protecting his neck, then his shoulders, his arms, hisback, his thighs, and finally he was down to his ankles. All this timehe kept jumping around like an ant on a hot pan, whining, “Stop peckingme!”

Butnobody could see anything pecking him. The he started shouting “Birds!Birds! Birds!” The expression on his face reminded his family of a mousewhen it sees a cat. But they certainly couldn't see any birds.

“I'ma goner!” Li shouted. His arms and legs were twitching. Even though hissons tried, they couldn't straighten them out. He kept working his necklike a large bird flying through the air.

Hisfamily could only cry and watch this expert marksman twist and writhe inhis death agonies.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn