Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

26. Loài Thủy Tộc Trả Ơn

07/09/201113:53(Xem: 2047)
26. Loài Thủy Tộc Trả Ơn

LÒNGTHƯƠNG YÊU SỰ SỐNG
(THELOVE of LIFE)
Tácgiả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn

LoàiThủy Tộc Trả Ơn

ÔngLý Cảnh Văn là một người rất nhân từ. Hằng ngày ôngthường ra bờ sông hỏi các ngư phủ: “Hôm nay mấy chú bắtđược thứ gì đó? Cá, cua hay là ba ba?” Vừa hỏi, ông vừađưa tay vào túi quần lấy tiền ra mua hết tất cả loài thủytộc đó rồi mang chúng đi phóng sinh. Người ta nghĩ bởi ôngcó nhiều tiền cho nên mới phung phí tiền bạc như vậy. Thựcra ông vốn không phải là người giàu có gì, nhưng vì ôngmuốn làm phước phóng sanh giải cứu cho những con vật bấthạnh đó.

Saukhi phóng sanh những con cá, cua và ba ba xuống nước, ông sungsướng cười và nói: “A, nay chúng mày được tự do rồiđấy!” Ông cảm thấy vô cùng hạnh phúc suốt cả ngày hômđó.

ÔngLý là nhà hóa học, chế thuốc, tâm lý học và cũng là mộttriết gia. Ông thường hay thử nghiệm các loại hóa chấtxa lạ. Ðôi lúc ông nuốt, uống các hóa chất đó vào đểxem biết kết quả của chúng sẽ ra sao. Cuối cùng ông bịtrúng độc. Trên lưng ông phát sinh một ung nhọt lớn và khôngthuốc nào có thể chữa lành. Cái mụt nhọt đã hành hạông đau đớn suốt đêm không ngủ được.

Ônglăn qua trở lại trên giường. Và nằm xoay hướng nào lưngông cũng cảm thấy đau nhức. Trong lúc hôn mê, ông mơ màngthấy những con cá, cua và ba ba đến dùng nước bọt thoa vàomụt nhọt của mình. Chúng liếm trên lưng đau bệnh của ôngvà ông cảm thấy vô cùng dễ chịu. Trong một thời gian ngắn,cái mụt nhọt đau đớn thấu xương kia không còn nhức nhốinữa và cái ung nhọt trên lưng ông trở nên lành hẳn. Ôngphấn khởi nhảy xuống giường mừng rỡ nói: “A, nay tôicó thể đi đứng được rồi! Tôi đã mạnh khỏe không cònốm đau gì nữa!”

Vịthầy thuốc cũng ngạc nhiên không tin điều đó. Bởi lẽkhông có ung nhọt nào lở loét hôi thối mà có thể chữalành mau như thế! Nhưng cái mụt nhọt sau lưng ông Lý rõ ràngnay đã biến mất, và mọi chất độc trong thân thể ông cũngkhông còn. Thực tế là hiện tại ông thấy khỏe mạnh hơnthời gian trước lúc ông đau bệnh.

Vàocuối đời cuộc sống trường thọ của ông Lý Cảnh Văn,khi nào có tiền ông ra chợ hỏi một cách nhã nhặn các ngưphủ hôm nay nếu có bắt được cá, cua hay ba ba gì thì ônglấy tiền ra mua hết và mang chúng đến bờ sông phóng sinhtất cả. Với nụ cười hiện ra trên nét mặt hân hoan, ôngvui vẻ nói: “Giờ đây, chúng bây được giải thoát rồiđó!” và ông nhìn chúng tự do bơi lội dưới nước cho đếnkhi con cá, con cua, và ba ba cuối cùng không còn trông thấynữa. Sau đó, ông rảo bước trở về nhà với nỗi lòng trànđầy hạnh phúc.

Look,Look, They’re Free Again

LiChingwen was very kind. He would go to the shore and ask the fishermen,“What have you caught today? Fish? Crabs? Turtles?” Then he would pullout his money and buy the fishermen's catch, and let all those fish andcrabs and turtles go free. Maybe you think he had a lot of money to throwaway, but actually, he wasn't rich. He just enjoyed saving doomed animals.

Wheneverhe let those animals go, he would smile happily and say, “Look, look,they're free again!” He would be happy for the rest of the day.

Mr.Li was a chemist, a psychologist and a philosopher all in one. He experimentedwith all sorts of unknown chemicals. Occasionally he even swallowedsome of them to see what would happen. You can guess what happened. Heended up poisoning himself. He got a great big boil on his back, and nomedicine could cure it. It hurt so much he could barely sleep at night.

Hewas tossing and turning in bed. No matter which way he lay, his back hurt.Then he seemed to see fish and crabs and turtles blowing bubbles acrosshis back. They licked his back and he felt indescribably comfortable.

Ina short time, his aching bones stopped aching, and his back was all right.He jumped out of bed. “Wow, I can walk! See, I'm okay again!”

Thedoctor couldn't believe it. No boil that bad could be cured so quickly!But the boil was gone, and all the poison was out of his system. As a matterof fact, he was even healthier than he had been before his sickness.

Forthe rest of his long life, whenever Li Chingwen had a bit of money, hewent to the market and politely asked the fishermen if they had caughtanything-fish? crabs? turtles? Then he would get out his money and takethe fish and crabs and turtles to the shore and let them go. With a bigsmile on his face, he would say: “Look! Look! They're free again!”and watch until the last one was out of sight. Then he would turn and walkhome happily.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn