Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Niệm Ơn Hai Sư Phụ

06/11/201914:56(Xem: 1239)
Niệm Ơn Hai Sư Phụ


NIỆM ƠN HAI SƯ PHỤ

Cả đời này tôi luôn mang ơn hai Sư Phụ đã xuất hiện trong cuộc đời của tôi.

  Khi vị lãnh tụ nào ra đi là có biến động. Chúng ta có cách nào để cho những biến cố đau buồn kia không xảy ra được không?

Đây là câu hỏi mà tôi luôn trăn trở bao nhiêu năm nay.

Có thể cho người còn ở lại  sống bình yên không? Khi phải đối diện với bao mất mát và tổn thương tâm hồn.

Khi nhận được tin ai đó ra đi chúng ta đến chia sẻ với người còn ở lại. Người ở lại sẽ cần gì? Tinh tế nhất là chúng ta cho họ một hy vọng, một niềm tin để họ có thể đi ngang qua được những gì mà họ đang gặp phải.

Những đứa trẻ được giúp đỡ có nơi chốn để về khi cha mẹ chúng vĩnh viễn ra đi, chúng không còn chỗ nhờ cậy ngoài chúng ta là người thân của chúng. Làm như thế để người ra đi an lòng. Những  việc làm cụ thể nầy là đáng qúy biết bao. 

 Tôi luôn tự hào thời niên thiếu có một đời sống vô ưu, vô lo và luôn sống hết lòng với người thân gia đình. Khi xuất gia học đạo quan tâm đến tất cả những người hữu duyên mà tôi gặp được.

Nhưng đến một ngày kia tôi đã rơi vào một tình cảnh, tôi không thể tin được là nó đến với cuộc đời mình. Cái ngày mà Sư Bà Thiên Long tôi viên tịch.



Chan Dung HT Thich Nhu Y-2a
Sư Phụ Thích như Ý

Bạn biết, con đường tìm đến giải thoát không dễ dàng như ta nghĩ, khi cuộc sống vẫn luôn tiềm ẩn những sóng gió thử thách bất ngờ, bạn khó mà bình an sống hết lòng khi phải rơi vào tình huống ngặt nghèo, hay tình cảnh bất hạnh, bi kịch của cuộc sống luôn làm chùn bước bất kỳ ai. Gặp những nghịch cảnh đau khổ, thường ta luôn cho rằng mình kém may mắn, hay lỗi của một ai đó.

Nhiều năm trước tôi phải đối mặt lớn với nỗi đau khi Sư Bà tôi qua đời. Tôi đối diện với sự mất mát to lớn ấy. Tôi không còn chút năng lượng để sống và làm được gì. Có thể nói tôi đã bị phụ lòng tin mà tôi đã cho đi, nó đã làm cho tôi mất đi niềm tin con người. Nhưng tôi đã chợt hiểu ra, dù sao lòng tin cũng đã mất, tôi không nên đánh mất bản thân mình.

Tôi tự hỏi mình có lỗi gì? Tôi đã sai chỗ nào mà bị đối xử như thế, khi tôi đã cố gắng sống hết lòng tận tụy với việc mà Sư Bà tôi đã phó thác.

Cảm xúc của bản thân, cuộc sống nếu bị đe dọa, giận dữ hay tổn thương, mình lại có khuynh hướng xây lên một rào cản che giấu đi cảm xúc của mình, khiến ta nghĩ  rằng là không có sự chọn lựa tốt hơn.

Rất là dễ dàng để nhận ra bóng dáng mình qua người khác, khi ta nổi giận để che giấu đi những yếu kém của mình, liệu rào cản tự vệ kia có bào chữa được những điều ấy không? Rào cản ấy làm cản trở bước tiến của bạn. Sẽ làm ta mất đi tánh tự chủ, và mất đi cơ hội phát huy năng lực của chính mình.

Nếu một người luôn hướng đến con đường giải thoát chân thật, để tốt hơn cho điều này, cần đòi hỏi sự chân thành và can đảm, sẵn lòng chấp nhận tổn thương. Người tốt thì ít khi phán xét lỗi người mà toàn tâm toàn ý tiếp sức xây dựng củng cố niềm tin cho người.

Nếu muốn có một đời sống vui vẻ tránh làm người khác tổn thương, bạn phải phá bỏ bức tường cảm xúc lạnh lẽo bao quanh mình. Như vậy mới có thể tận hưởng cây trái mật ngọt mà cuộc đời ban tặng.

 
Su_ba_Thien_Long (1)
Sư Phụ Sư Bà Thích Nữ Như Trí


Trách nhiệm của tôi lúc này là xua tan đám mây u ám đang bao phủ lên cuộc đời mình, vì tôi và những thành viên tại Thiên Long cần phải tiếp tục sống và bước đi, tôi đã cố gắng làm mọi điều mang lại sự an ổn cho huynh đệ, dù chỉ là những khả năng nhỏ nhoi mà tôi có được, từng giờ từng ngày, tôi không cho phép mình gục ngã, dù trong tâm hồn vẫn còn những thương tổn âm ỷ, tất nhiên tôi phải chọn lựa để vượt lên những tháng ngày tồi tệ đó. Nhận ra được sự vô thường của cuộc sống. Tôi cảm thấy quý trọng từng giây phút của sự sống, khi được sống và làm việc, tu học với đệ huynh. Thế nhưng, những nỗi khổ nào mình cũng phải mất một thời gian để hồi phục, những điều này rất cần cho bạn và vết thương của bạn.

Niềm tin trong cuộc sống ở đâu, tình người giữa sự cảm thông rất là cần thiết, cũng phải luôn tin tưởng và hòa hợp, sẽ đạt đến lợi ích cá nhân và đoàn thể, kết quả nhận được cũng tốt đẹp hơn.

Tôi quan sát và đưa ra phương pháp thay đổi cần thiết, để phù hợp cho cuộc sống thực tế của tôi và cho mọi người hiệu quả hơn. Không một ai có cơ hội tạo ra khó khăn đau khổ cho tôi nữa .

Chợt hiểu ra một điều. Cảm giác bất an khi tôi hay tin hoàn cảnh hiện tại dường như muốn xô đẩy tôi xuống vực thẳm. Những ngày buồn khổ ấy, khiến lòng tôi nặng trĩu, như một dấu hiệu chẳng an tâm.

Điều gì đang xảy ra? Tôi tự hỏi mình nên làm gì trong lúc này? Ý nghĩ đầu tiên là muốn rời xa nơi này, đến một nơi thật xa mà không ai tìm thấy mình; hay đến  tâm sự với huynh đệ thầy bạn. Thế nhưng tôi cố ngăn và không thực hiện điều đó.

Một chuyến đi có thể làm tôi quên đi những chuyện không vui, nhưng nó sẽ được gì sau đó.

 Liệu nó có làm cho tôi vui hơn không? Tôi ngồi im lặng nhìn lên hình ảnh đức Phật như thế trong nhiều ngày. Ngài thì luôn tự tại ung dung mỉm cười, còn tôi thì nước mắt không ngừng tuôn chảy. Lúc này tôi thấy mình quá tồi tệ. Tôi  tự hỏi, những tháng năm tu luyện, những gì Sư Bà tôi đã trao truyền những tâm huyết của Người, luôn từng chút một vun vén cho tôi. Năng lượng ấy đâu rồi.

 

Như một luồng năng lượng vô hình thôi thúc trong trái tim yếu đuối của tôi. Không thể như thế này mãi được, lúc này tôi cần phải tỉnh táo hơn bao giờ hết, vì nơi này không chỉ có mình tôi mà còn cả một đàn đệ tử nhỏ của tôi, và các Sư em cần có tôi họ cần tôi, tôi không thể nào gục ngã và yếu đuối như lúc này.

Tôi nhắc phone lên tôi dự định gọi cho mẹ tôi, tôi muốn nghe giọng nói của bà hơn bao giờ hết, nhưng may mắn là tôi gọi nhằm số của Sư Phụ tôi, tôi nghe giọng Sư Phụ bên kia đầu máy, trong tôi vui mừng đến nỗi không tả được, tôi khóc nức nở như chưa bao giờ được khóc. Sư Phụ tôi không hiểu chuyện gì xảy ra, Người nhẹ nhàng hỏi tôi ….Và sau cuộc trò chuyện với Sư phụ, tôi đứng lên bước ra khỏi phòng, đi một vòng, hít thở không khí trong lành của buổi sớm mai, thật dễ chịu.

Tôi nhìn thấy các học trò của tôi và huynh đệ làm việc vào buổi sáng, tôi cười nói với họ. Hoàn cảnh lúc ấy đã  làm cho tôi cảm thấy cởi mở thoải mái hơn, tâm trạng  bớt nặng nề. Sau lần đi thiền hành như thế, dường như nỗi bất an trong tôi tan biến, tinh thần tôi sau đó cũng dịu lại, tôi thấy mình bình tâm hơn, đây là một phương thuốc dịu kỳ hữu hiệu vô cùng, ảnh hưởng đến thể chất và tâm trạng khi  phiền muộn xâm chiếm.

Một khi cơ thể  khỏe mạnh, tâm hồn bạn cũng sáng suốt minh mẫn hơn, khi khổ đau tốt hơn hết là quan tâm đến cơ thể, nên để cho đầu óc được thư thái và tĩnh lặng .

Sự cởi mở của bạn sẽ giúp cho những thành viên đang sống chung với bạn, họ cũng nhận được sự thanh thản tươi mát. Giờ thì tôi thấy mọi thứ  là nguồn động viên mạnh mẽ giúp tôi có hướng giải quyết tốt mọi chuyện, chứ không phải là sự ảm đạm thinh lặng, không tỏ bày làm cho mình trở nên ngột ngạt. Nếu để ta mất đi lòng tin là mất đi tất cả.

Khó mà vui sống khi phải đối mặt với một nỗi đau tinh thần, sự buồn nản chỉ làm cho ta thêm yếu đuối, điều ta cần không phải là than khóc vật vã, mà cần một thái độ tích cực thay đổi tình cảnh, để ta được tưới tẩm lại hạt giống mà bản thân đã tưởng không đủ sức vựt nó dậy.

Được như thế bạn mới có thể chủ động đứng lên và quyết tâm thay đổi tình huống để làm lại cuộc đời mình.

Mặc dù tôi đã đau lòng trước tình cảnh bi thương ấy, nhưng tôi đã cố gắng bước đi. Không thể để mình cứ  mải đắm chìm trong đau đớn. Tôi luôn tự nhủ không được buông xuôi.

Dẫu vậy, mang thân kiếp con người, thật khó khăn khi phải nói lời từ biệt, nhất là khi tất cả chúng ta chưa ai sẵn sàng và can đảm đón nhận sự ra đi của ai đó lúc này, không thể không nói gì, nhưng cũng không thể nói tất cả cho một lần cuối giã từ. Lần cuối ly biệt, nói mấy cho vừa, xin nhường chỗ cho những giọt nước mắt, vì khi người ta khóc là lúc nỗi đau đã chạm đến sâu thẳm cõi lòng. Xin hãy để chúng mặc sức rơi xuống dòng đời, vì chính khi đó tâm hồn con người có thể trở nên nhẹ nhàng và nguôi ngoai hơn.

Nam Mô A Di Đà Phật

Ni Viện Như Ý, Las Vegas   -05 -11- 2019

Đệ tử Thích Nữ Tâm Vân



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/05/202004:19(Xem: 1803)
Tiểu sử Đức Đệ Nhất Tăng Thống GHPGVNTN – Đại Lão Hòa Thượng THÍCH TỊNH KHIẾT , Đệ nhất Tăng Thống - HT Thích Tịnh Khiết, Hòa Thượng thế danh là NGUYỄN VĂN KỈNH. Ngài sinh ngày 17 tháng 11 năm Tân Mão (nhằm ngày 17.12.1891)(1) tại làng Dưỡng Mong Thượng, tổng Phú Mỹ, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên. Nay là thôn Dưỡng Mong, xã Phú Mỹ, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên. Thân phụ của ngài là cụ Nguyễn Văn Toán, thân mẫu là cụ bà Tôn Nữ Thị Lý. Ngài là con thứ hai(2). Bào huynh là Hòa Thượng Trừng Hương – Tịnh Hạnh (chúng tôi chưa tìm thấy thế danh của ngài). Hòa Thượng Tịnh Hạnh sinh năm Kỷ Sửu, 1889; xuất gia năm Ất Tỵ, 1905; thọ Cụ-túc giới năm Canh Tuất, 1910; trụ trì chùa Tường Vân, Huế; viên tịch năm Quý Dậu, 1933.
06/05/202003:48(Xem: 6078)
Công đức hoằng khai nhiếp hóa của Ngài cao hơn núi cao Tấm lòng từ bi độ lượng của Ngài sâu hơn biển sâu Chữ nghĩa của trần gian làm sao phô diễn
04/05/202006:21(Xem: 2278)
Đại lão Hòa thượng Thích Huyền Quang thế danh là Lê Đình Nhàn, sinh năm Canh Thân, ngày 19-9-1920 (tức ngày mồng 8 tháng 8 năm Canh Thân), quê thôn Háo Đức, xã Nhơn An, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định. Thân phụ là cụ ông Lê Vỵ pháp danh Như Hương, thân mẫu là cụ bà Ngô Thị Tư pháp danh Như Tâm cùng ở làng Háo Đức.
02/05/202005:16(Xem: 14129)
Trang nhà Quảng Đức vừa nhận được tin buồn: Đức Đệ Ngũ Tăng Thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ đã thuận thế vô thường, thâu thần viên tịch vào lúc 21 giờ 20 phút ngày Thứ Bảy 22/02/2020 nhằm ngày 29/01 Âm lịch năm Canh Tý, Phật lịch 2563 tại Chùa Từ Hiếu, Phường 1, Quận 8, Sài Gòn. Trụ thế: 93 năm. Chương trình tang lễ sẽ được công bố trong thời gian sớm nhất có thể. Chúng con thành kính nguyện cầu Đức Đại Lão Hòa Thượng Cao Đăng Phật Quốc và sớm tái sanh trở lại thế giới Ta Ba để tiếp tục công cuộc hoằng Pháp lợi sanh. Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật
29/03/202007:48(Xem: 2168)
Hòa thượng Thích Đồng Chơn thế danh là Bùi Văn Bảy, sanh năm Đinh Hợi (1947), nguyên quán thôn Trung Tín, xã Phước Nghĩa, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định - nay là thị trấn Tuy Phước, huyện Tuy Phước. Thân phụ của Ngài là Bùi Tân, Pháp danh Đồng Niên, thân mẫu là cụ bà Phạm Thị Hội, Pháp danh Đồng Hiệp
05/05/202006:23(Xem: 9908)
Như Áng Mây Bay là một phần thành quả của sự huân tập ý đạo, là một phần của cuộc hành trình đầy mạo hiểm mà ta gọi là kiếp người.
20/06/202004:03(Xem: 2737)
Trưởng lão Hòa thượng thượng NGUYÊN hạ TỊNH tự LƯU THANH Đạo Hiệu NGÂN BÌNH. ( 1941-2020 ). Thuận thế vô thường thu thần viên tịch vào lúc 11h30 ngày 19 tháng 06 năm 2020 (nhằm ngày 28 tháng tư nhuận năm Canh tý). Trụ thế : 80 năm Hạ lạp : 55 năm Tang lễ được cử hành theo chương trình như sau: - Lễ cung thỉnh nhục thân nhập kim quan: vào lúc 17h00 ngày 20 tháng 06 năm 2020 (nhằm ngày 29 tháng 04 nhuận năm Canh tý). - Kim quan tôn trí tại Tổ Đình Trúc Lâm, Tp. Huế. - Lễ phụng tống kim quan nhập bảo tháp tại Tổ Đình Trúc Lâm cử hành vào lúc 6h00 ngày 24 tháng 06 năm 2020 (nhằm ngày 04 tháng 05 năm Canh tý).
28/06/202018:15(Xem: 504)
Bức tượng được sơn son thếp vàng, tạc hình ảnh một nhà vua mặc triều phục đang quỳ gập người, hai bàn tay cung kính mở rộng để trên mặt đất, còn bên trên lưng là một pho tượng Phật cao lớn ngồi trên tòa sen nằm đè lên.
11/01/201913:22(Xem: 3065)
Co lẽ mùa trăng Thành Đạo 2562 – 2018 sẽ khó quên đối với nhạc sĩ Hằng Vang và gia đình, khi giữa bao cơn lốc thực dụng xâm chiếm nhiều ngõ ngách cuộc sống và lấn sang cả khu vực luôn được bảo trọng của tâm hồn trong từng con người: Trái tim ! Nếu nói về một sự tưởng thưởng hay tri ân thì nhạc sĩ Hằng Vang có thể còn đi bên trên những khuôn sáo, danh vọng đó. Hơn thế nữa sẽ không ai có thể nhân danh để ghi nhận sự tận tâm , cống hiến gần cả cuộc đời cho âm nhạc Phật giáo mà không hề đòi hỏi một đồng lương, một phần thưởng nào trong suốt 86 năm dài tận tụy của người nhạc sĩ lão thành hiện đang còn sống duy nhất bên chúng ta.
01/04/201704:22(Xem: 7799)
Trọn một ngày làm nhà tu hành – ăn như sư, ngủ cạnh sư, thiền và đọc kinh cùng sư, lao động cùng sư. Có những lúc đã cảm thấy phát điên về sự chậm rãi trong hoạt động, sự khắc khổ trong cuộc sống. Nhưng cũng ngộ ra nhiều điều! Và 24 giờ đó quả là kinh nghiệm đặc biệt trong đời làm báo. Vào những tháng đông đầu năm 1998, khi đang làm việc cho đài phát thanh NHK của Nhật Bản, tôi đề xuất chủ đề tôn giáo với mục đích giới thiệu đầy đủ hơn về các đạo tồn tại ở Nhật cho thính giả Việt Nam, bên cạnh Thần đạo đã được nói đến quá nhiều. Nhưng việc đi thực tế trong lĩnh vực này không đơn giản. May được một đồng nghiệp người Nhật tích cực tìm kiếm và phát hiện một ngôi chùa có thu nhận người nước ngoài. Mọi công việc thu xếp qua điện thoại và… email do người bạn Nhật đảm trách, và đúng ngày hẹn tôi khoác balô lên đường.