Niệm Ơn Hai Sư Phụ

06/11/201914:56(Xem: 10071)
Niệm Ơn Hai Sư Phụ


NIỆM ƠN HAI SƯ PHỤ

Cả đời này tôi luôn mang ơn hai Sư Phụ đã xuất hiện trong cuộc đời của tôi.

  Khi vị lãnh tụ nào ra đi là có biến động. Chúng ta có cách nào để cho những biến cố đau buồn kia không xảy ra được không?

Đây là câu hỏi mà tôi luôn trăn trở bao nhiêu năm nay.

Có thể cho người còn ở lại  sống bình yên không? Khi phải đối diện với bao mất mát và tổn thương tâm hồn.

Khi nhận được tin ai đó ra đi chúng ta đến chia sẻ với người còn ở lại. Người ở lại sẽ cần gì? Tinh tế nhất là chúng ta cho họ một hy vọng, một niềm tin để họ có thể đi ngang qua được những gì mà họ đang gặp phải.

Những đứa trẻ được giúp đỡ có nơi chốn để về khi cha mẹ chúng vĩnh viễn ra đi, chúng không còn chỗ nhờ cậy ngoài chúng ta là người thân của chúng. Làm như thế để người ra đi an lòng. Những  việc làm cụ thể nầy là đáng qúy biết bao. 

 Tôi luôn tự hào thời niên thiếu có một đời sống vô ưu, vô lo và luôn sống hết lòng với người thân gia đình. Khi xuất gia học đạo quan tâm đến tất cả những người hữu duyên mà tôi gặp được.

Nhưng đến một ngày kia tôi đã rơi vào một tình cảnh, tôi không thể tin được là nó đến với cuộc đời mình. Cái ngày mà Sư Bà Thiên Long tôi viên tịch.



Chan Dung HT Thich Nhu Y-2a
Sư Phụ Thích như Ý

Bạn biết, con đường tìm đến giải thoát không dễ dàng như ta nghĩ, khi cuộc sống vẫn luôn tiềm ẩn những sóng gió thử thách bất ngờ, bạn khó mà bình an sống hết lòng khi phải rơi vào tình huống ngặt nghèo, hay tình cảnh bất hạnh, bi kịch của cuộc sống luôn làm chùn bước bất kỳ ai. Gặp những nghịch cảnh đau khổ, thường ta luôn cho rằng mình kém may mắn, hay lỗi của một ai đó.

Nhiều năm trước tôi phải đối mặt lớn với nỗi đau khi Sư Bà tôi qua đời. Tôi đối diện với sự mất mát to lớn ấy. Tôi không còn chút năng lượng để sống và làm được gì. Có thể nói tôi đã bị phụ lòng tin mà tôi đã cho đi, nó đã làm cho tôi mất đi niềm tin con người. Nhưng tôi đã chợt hiểu ra, dù sao lòng tin cũng đã mất, tôi không nên đánh mất bản thân mình.

Tôi tự hỏi mình có lỗi gì? Tôi đã sai chỗ nào mà bị đối xử như thế, khi tôi đã cố gắng sống hết lòng tận tụy với việc mà Sư Bà tôi đã phó thác.

Cảm xúc của bản thân, cuộc sống nếu bị đe dọa, giận dữ hay tổn thương, mình lại có khuynh hướng xây lên một rào cản che giấu đi cảm xúc của mình, khiến ta nghĩ  rằng là không có sự chọn lựa tốt hơn.

Rất là dễ dàng để nhận ra bóng dáng mình qua người khác, khi ta nổi giận để che giấu đi những yếu kém của mình, liệu rào cản tự vệ kia có bào chữa được những điều ấy không? Rào cản ấy làm cản trở bước tiến của bạn. Sẽ làm ta mất đi tánh tự chủ, và mất đi cơ hội phát huy năng lực của chính mình.

Nếu một người luôn hướng đến con đường giải thoát chân thật, để tốt hơn cho điều này, cần đòi hỏi sự chân thành và can đảm, sẵn lòng chấp nhận tổn thương. Người tốt thì ít khi phán xét lỗi người mà toàn tâm toàn ý tiếp sức xây dựng củng cố niềm tin cho người.

Nếu muốn có một đời sống vui vẻ tránh làm người khác tổn thương, bạn phải phá bỏ bức tường cảm xúc lạnh lẽo bao quanh mình. Như vậy mới có thể tận hưởng cây trái mật ngọt mà cuộc đời ban tặng.

 
Su_ba_Thien_Long (1)
Sư Phụ Sư Bà Thích Nữ Như Trí


Trách nhiệm của tôi lúc này là xua tan đám mây u ám đang bao phủ lên cuộc đời mình, vì tôi và những thành viên tại Thiên Long cần phải tiếp tục sống và bước đi, tôi đã cố gắng làm mọi điều mang lại sự an ổn cho huynh đệ, dù chỉ là những khả năng nhỏ nhoi mà tôi có được, từng giờ từng ngày, tôi không cho phép mình gục ngã, dù trong tâm hồn vẫn còn những thương tổn âm ỷ, tất nhiên tôi phải chọn lựa để vượt lên những tháng ngày tồi tệ đó. Nhận ra được sự vô thường của cuộc sống. Tôi cảm thấy quý trọng từng giây phút của sự sống, khi được sống và làm việc, tu học với đệ huynh. Thế nhưng, những nỗi khổ nào mình cũng phải mất một thời gian để hồi phục, những điều này rất cần cho bạn và vết thương của bạn.

Niềm tin trong cuộc sống ở đâu, tình người giữa sự cảm thông rất là cần thiết, cũng phải luôn tin tưởng và hòa hợp, sẽ đạt đến lợi ích cá nhân và đoàn thể, kết quả nhận được cũng tốt đẹp hơn.

Tôi quan sát và đưa ra phương pháp thay đổi cần thiết, để phù hợp cho cuộc sống thực tế của tôi và cho mọi người hiệu quả hơn. Không một ai có cơ hội tạo ra khó khăn đau khổ cho tôi nữa .

Chợt hiểu ra một điều. Cảm giác bất an khi tôi hay tin hoàn cảnh hiện tại dường như muốn xô đẩy tôi xuống vực thẳm. Những ngày buồn khổ ấy, khiến lòng tôi nặng trĩu, như một dấu hiệu chẳng an tâm.

Điều gì đang xảy ra? Tôi tự hỏi mình nên làm gì trong lúc này? Ý nghĩ đầu tiên là muốn rời xa nơi này, đến một nơi thật xa mà không ai tìm thấy mình; hay đến  tâm sự với huynh đệ thầy bạn. Thế nhưng tôi cố ngăn và không thực hiện điều đó.

Một chuyến đi có thể làm tôi quên đi những chuyện không vui, nhưng nó sẽ được gì sau đó.

 Liệu nó có làm cho tôi vui hơn không? Tôi ngồi im lặng nhìn lên hình ảnh đức Phật như thế trong nhiều ngày. Ngài thì luôn tự tại ung dung mỉm cười, còn tôi thì nước mắt không ngừng tuôn chảy. Lúc này tôi thấy mình quá tồi tệ. Tôi  tự hỏi, những tháng năm tu luyện, những gì Sư Bà tôi đã trao truyền những tâm huyết của Người, luôn từng chút một vun vén cho tôi. Năng lượng ấy đâu rồi.

 

Như một luồng năng lượng vô hình thôi thúc trong trái tim yếu đuối của tôi. Không thể như thế này mãi được, lúc này tôi cần phải tỉnh táo hơn bao giờ hết, vì nơi này không chỉ có mình tôi mà còn cả một đàn đệ tử nhỏ của tôi, và các Sư em cần có tôi họ cần tôi, tôi không thể nào gục ngã và yếu đuối như lúc này.

Tôi nhắc phone lên tôi dự định gọi cho mẹ tôi, tôi muốn nghe giọng nói của bà hơn bao giờ hết, nhưng may mắn là tôi gọi nhằm số của Sư Phụ tôi, tôi nghe giọng Sư Phụ bên kia đầu máy, trong tôi vui mừng đến nỗi không tả được, tôi khóc nức nở như chưa bao giờ được khóc. Sư Phụ tôi không hiểu chuyện gì xảy ra, Người nhẹ nhàng hỏi tôi ….Và sau cuộc trò chuyện với Sư phụ, tôi đứng lên bước ra khỏi phòng, đi một vòng, hít thở không khí trong lành của buổi sớm mai, thật dễ chịu.

Tôi nhìn thấy các học trò của tôi và huynh đệ làm việc vào buổi sáng, tôi cười nói với họ. Hoàn cảnh lúc ấy đã  làm cho tôi cảm thấy cởi mở thoải mái hơn, tâm trạng  bớt nặng nề. Sau lần đi thiền hành như thế, dường như nỗi bất an trong tôi tan biến, tinh thần tôi sau đó cũng dịu lại, tôi thấy mình bình tâm hơn, đây là một phương thuốc dịu kỳ hữu hiệu vô cùng, ảnh hưởng đến thể chất và tâm trạng khi  phiền muộn xâm chiếm.

Một khi cơ thể  khỏe mạnh, tâm hồn bạn cũng sáng suốt minh mẫn hơn, khi khổ đau tốt hơn hết là quan tâm đến cơ thể, nên để cho đầu óc được thư thái và tĩnh lặng .

Sự cởi mở của bạn sẽ giúp cho những thành viên đang sống chung với bạn, họ cũng nhận được sự thanh thản tươi mát. Giờ thì tôi thấy mọi thứ  là nguồn động viên mạnh mẽ giúp tôi có hướng giải quyết tốt mọi chuyện, chứ không phải là sự ảm đạm thinh lặng, không tỏ bày làm cho mình trở nên ngột ngạt. Nếu để ta mất đi lòng tin là mất đi tất cả.

Khó mà vui sống khi phải đối mặt với một nỗi đau tinh thần, sự buồn nản chỉ làm cho ta thêm yếu đuối, điều ta cần không phải là than khóc vật vã, mà cần một thái độ tích cực thay đổi tình cảnh, để ta được tưới tẩm lại hạt giống mà bản thân đã tưởng không đủ sức vựt nó dậy.

Được như thế bạn mới có thể chủ động đứng lên và quyết tâm thay đổi tình huống để làm lại cuộc đời mình.

Mặc dù tôi đã đau lòng trước tình cảnh bi thương ấy, nhưng tôi đã cố gắng bước đi. Không thể để mình cứ  mải đắm chìm trong đau đớn. Tôi luôn tự nhủ không được buông xuôi.

Dẫu vậy, mang thân kiếp con người, thật khó khăn khi phải nói lời từ biệt, nhất là khi tất cả chúng ta chưa ai sẵn sàng và can đảm đón nhận sự ra đi của ai đó lúc này, không thể không nói gì, nhưng cũng không thể nói tất cả cho một lần cuối giã từ. Lần cuối ly biệt, nói mấy cho vừa, xin nhường chỗ cho những giọt nước mắt, vì khi người ta khóc là lúc nỗi đau đã chạm đến sâu thẳm cõi lòng. Xin hãy để chúng mặc sức rơi xuống dòng đời, vì chính khi đó tâm hồn con người có thể trở nên nhẹ nhàng và nguôi ngoai hơn.

Nam Mô A Di Đà Phật

Ni Viện Như Ý, Las Vegas   -05 -11- 2019

Đệ tử Thích Nữ Tâm Vân



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/07/2024(Xem: 5338)
Giáo sư Cao Huy Thuần - tác giả nhiều sách như "Thấy Phật", "Nắng và hoa", "Khi tựa gối khi cúi đầu" - mất ở tuổi 87, tại Paris, Pháp. Ông Cao Huy Hóa, em trai Giáo sư Cao Huy Thuần, thông báo ông mất lúc 5h ngày 8/7 (giờ Hà Nội). Hòa thượng Thích Hải Ấn - Viện trưởng Học viện Phật giáo Việt Nam tại Huế - cho biết chờ thông tin từ gia đình, sau đó sẽ tổ chức buổi tưởng niệm giáo sư. Ông từng thỉnh giảng một số chuyên đề tại học viện.
28/06/2024(Xem: 3818)
Cung trời cũ, Thầy ung dung dạo bước, Chốn Hồng Trần, xin tạm gác niềm thương. Như Huyền nhiệm, đến đi trong tự tại. Diệt tang bồng, soi ảnh độ Tây phương. Thầy lặng lẽ, như hành thâm đại nguyện. Pháp Đại Bi, mật trú dạ Huân tu. Trong thiền thất, Thầy an nhiên thiền tọa. Thở và cười, chốn Bát Nhã Chơn như.
24/06/2024(Xem: 3662)
Đúng vậy! Tôn Sư Trưởng lão Hòa Thượng thượng NHƯ hạ HUỆ, Nguyên Hội Chủ và Chứng Minh Đạo Sư GHPGVNTNHN UDL-TTL, Phương trượng Chùa Pháp Hoa SA. Với 70 năm tu tập, 60 phục vụ PGVNTN tại quê nhà và hải ngoại, đã giáo dục, đạo tạo nên nhiều Tăng Ni và Phật tử tài giỏi, biết hy sinh bản thân để cống hiến cho đạo Pháp và dân tộc cũng như hết lòng phụng sự chúng sanh. Nhờ tấm lòng từ bi, với đức tánh hài hòa, nhẫn nại, bao dung rồi thâm nhập Phật Pháp. Từ nền móng đó, Phật giáo đồ và Giáo hội ở Úc đã nhiều nhiệm kỳ cung thỉnh Ngài làm Hội Chủ, đã giáo dưỡng nên nhiều đệ tử biết rõ cuộc đời là vô thường, khổ, để không chạy theo sự sanh diệt của thế gian, lánh xa ngũ dục, tìm cách diệt khổ vươn lên và phụng sự đắc lực cho cuộc đời, tạo vô vàn Phước Đức.
22/06/2024(Xem: 3952)
Có người, khi thấy tôi thường nhắc nhở, ca ngợi Hoà Thượng Thích Như Điển, cho rằng, tôi…nịnh Hoà Thượng. Trời, nếu hiểu theo nghĩa “nịnh” thì mục đích để cầu danh hay lợi gì đó. Muốn có danh đâu phải dễ. Giữa hai hạt, kim cương và hòn sỏi đặt dưới bóng đèn sẽ soi rõ bản chất của nó, không thể nhờ chiếu sáng mà sỏi thành ra kim cương được. Con người cũng thế thôi, bản thân chẳng ra gì có đứng bên người tỏa hào quang thì vẫn thấy cái dở của người đó. Còn lợi thì càng buồn cười hơn. Người tu vốn vào cửa...không, Phật tử phải đắp cho...có. Ở đó mà cầu lợi.
01/06/2024(Xem: 6290)
Từ khi mở đất, khai hoang, lập ấp vùng đất mới, Doãn Quốc Công Nguyễn Hoàng (1558-1613) đã để ý đến việc lập chùa và lấy Phật giáo làm nơi nương tựa tinh thần cho việc lập quốc của dòng họ Nguyễn. Theo truyền thống đó, các chúa Nguyễn đều sùng thượng đạo Phật và mời các vị danh tăng Trung Quốc đến Đàng Trong hay vùng Nam Bộ ngày nay để hoằng hóa. Thế kỷ XVII ghi nhận có mặt của các Thiền sư Trung Hoa (Nguyễn Lang 2008):
31/05/2024(Xem: 5917)
Sa môn Endo Mitsunaga (Giáo thọ A-xà-lê Quang Vĩnh Viên Đạo, 光永圓道阿闍梨), sinh năm năm Ất Mão (1975) tại Kyoto. Năm Canh Ngọ (1990), thiếu niên tuổi 15, Ngài xuất gia thụ giới Sa di tại Myoo-do Hall ở Mudojidani, Mt. Hiei. Năm 1997 Ngài tốt nghiệp chuyên khoa Phật học tại Đại học Hanazono (花園大学).
28/05/2024(Xem: 7191)
Huế thường được mệnh danh là “Kinh đô Phật giáo” chẳng phải vì cảm hứng nghệ thuật hay cường điệu vẽ vời mà chính vì Huế có tới 332 ngôi chùa và niệm phật đường lớn nhỏ, trong đó có khoảng 100 ngôi cổ tự. Các ngôi chùa ngày nay hầu như đều được trùng tu nhưng vẫn giữ được nét kiến trúc cổ kính, căn bản mang đậm màu sắc văn hóa Phật giáo. Dẫu là dấu tích truyền thống của tôn giáo nhưng những ngôi chùa cổ của Huế vẫn tiềm tàng những giá trị tâm linh, văn hóa, lịch sử của vùng đất cố đô.
09/05/2024(Xem: 6437)
Nhị vị canh cánh bên nhau suốt cả cuộc đời. Nhị vị cùng tòng học với Ngài BÍCH LIÊN ( Bình Định) rồi nhị vị dấn thân ĐEM ĐẠO VÀO ĐỜI , mỗi vị mỗi phong cách, mỗi vị một vị thế khác nhau, nhưng mỗi vị đều trung trinh lý tưởng : Coi việc phụng sự Phật pháp như là việc Nhà ( Hoằng Pháp vi gia vụ ) Nhị vị trọn đời trung trinh “ Thượng cầu Phật Đạo, hạ hóa chúng sanh.
07/05/2024(Xem: 4832)
Hòa Thượng thế danh NGUYỄN HƯỚNG, pháp danh TÂM HOÀN tự GIẢI QUY, hiệu HUỆ LONG, thuộc dòng thiền phái Lâm Tế đời thứ 43. Hòa Thượng sinh ngày 12 tháng 2 năm Giáp Tý (1924) trong một gia đình môn phong Nho giáo tại làng Phú Thành, xã Nhơn Thành, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định. Giòng họ Nguyễn Phúc định cư dưới chân đồi Phốc Lốc tính đến đời Ngài đã trải qua 7 đời.Thân phụ là cụ ông Nguyễn Phúc Trì tự Tung pháp danh Không Đảnh, đích mẫu là cụ bà Trần Thị Kiện mất sớm, thân mẫu là cụ bà Lê Thị Chiếu pháp danh Không Chiêu, ông bà đều là đệ tử quy y với Quốc Sư Phước Huệ trú trì Tổ Đình Thập Tháp Di Đà. Thân phụ Ngài là một Hương chức trong làng, một vị đồ Nho giỏi văn chương thi phú, tín ngưỡng tôn sùng Phật giáo, ông bà sống rất phúc đức nhân hậu với mọi người. Gia đình Hòa Thượng có mười anh em(5 anh em trai, 5 chị em gái) Ngài là con thứ tám. Người anh cả của Hòa Thượng tục danh Nguyễn Cao theo Pháp Sư Phổ Huệ vào Nam, sau đó ở lại định cư lập nghiệp tại Vĩnh Long, người anh th
13/04/2024(Xem: 3627)
Trang nghiêm Đức Trí châu viên Thậm thâm Bát Nhã bên triền KHỔ KHÔNG Hành vô hành hạnh quán thông LỜI VÀNG KINH PHẬT trãi dòng Chân Như Niết bàn tịnh cảnh vô dư Nhập Như lai tạng như NHƯ LAI về Nhân gian mát bóng Bồ Đề Ma ha Bát Nhã quy về diệu âm.