Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 43

26/11/201102:45(Xem: 7039)
Tuyển tập 43

Tuyển tập 10 bài – Tình TựQuê Hương 43

Thơ Mặc Giang

macgiang@y7mail.com; thnhattan@yahoo.com.au

01. “Quê hương thứ hai” nghe nhụclắm!

02. Khúc dạ tâm đan

03. Thương lấy Haiti

04. Việt Nam dân tộc anhhùng

05. Ba mươi lăm năm

06. Quán trọ vô thường

07. Biết thương Cha Mẹ

08. Quê Hương yêu dấu

09. Nhớ mãi Tình Quê

10. Một tiếng Tình Quê

“Quê hương thứ hai” nghe nhục lắm!

Tha phương khách thổ đời lưulạc

Xây xát phong trần vọng cốhương

Biển Đông sóng vỗ, mờbụi cát

Núi Thái mịtmờ, bạc khói sương

Tavẫn chạnh lòng nghĩ nhớ quê

Khihoàng hôn xuống kéo đêm về

Trăngsao ủ dột canh khuya vắng

Kiếpsống nơi đây không phải quê

Quêtôi dù có đói hay nghèo

Nhưngcó tự tình dạ đẳng đeo

Xómdưới thôn trên lòng khắn khít

Mỗikhi no ấm hay chèo queo

Đấtkhách tự do ai mặc ai

Sátbên hàng giậu chớ đoái hoài

Mạnhai nấy sống và lo lấy

Cóchết muỗi ruồi cũng chẳng hay

Nướclã chừng như vương chút mùi

Xứngười lạt nhách cứ lui cui

Gặpthì vẫy vẫy qua loa vậy

Khônggặp tháng năm mặc kệ ngươi

Quêmình không biết sẽ ra sao

Thuởtrước đói no ấm lạnh, nào

Cơmcháo ngô khoai nhường ấm cật

Cònnay thời thế có tiêu hao

Dùcó tiêu hao có thế nào

Chỉnhìn đất mẹ bớt nghe đau

Quêcha bụi đất tung bờ cát

Vẫnthấy thương thương gió xạc xào

Cònthêm một mảnh bức dư đồ

Aiđã làm cho nó xác xơ

Cắtbớt chỗ kia, xéo chỗ nọ

TổTiên đau lắm, nát lòng khô

Địađầu đâu nữa Ải Nam Quan

Điểmcuối Cà Mau sóng ngập tràn

Quầnđảo ngoại nhân muốn cưỡng đoạt

Đấtliền Bô-xít đỏ lây lan

Đỉnhnúi Trường Sơn phủ trắng đầu

BiểnĐông trồi trụt nhói lòng đau

Bờ lau cát đá te tua nữa

Gấm vóc giang sơn nát bã trầu

Còn ta biệt xứ kiếp lưu đày

Bởi thế bởi thời bởi loạn lây

Bởi nhiễu bởi nhương bởi ngoại nhập

Nếu không, sao lánh nước non nầy

Họ đâu nặng nghĩa tiếng dân tình

Tráo tráo trơ trơ cái nhục vinh

Bạo bạo tàn tàn cái sắt máu

Vì đồ vì đảng vì lao linh

Chắc người cũng khổ lụy như tôi

Tự đắc gì đâu nương xứ người

Quê hương thứ hai nghe nhục lắm

Ai nói, riêng tôi, chẳng nửa lời.

Tháng 12 – 2009

Mặc Giang

Khúc dạ tâm đan

Dân tộc, quêhương lắm thuẫn mâu

Quốc hồn, quốc túy đắm chìm sâu

Con đò vĩ tuyến chưa dừng bến

Núi Thái biển Đông sóng bạc đầu

Tiếng quốc gọi hồn vọng cố hương

Tiếng gia non nỉ thức canh trường

Vì dân vì nước sao nông nỗi

Con cháu Lạc hồng có khóc thương

Tất cả chúng ta nguyện mến thương

Một tay, xin cứu lấy quê hương

Một tay, xin giữ gìn đạo pháp

Khúc dạ tâm đan nát đoạn trường.

Tháng01-2010

Thương lấy Haiti

Viết sau khi xem tin tức và nhìn thấy hình ảnh điêu linh, thống khổ, kinhhoàng xảy ra tại nước Haiti, nằm ở Châu Mỹ Latin, bị một trận động đất cực mạnhvới cường độ 7.3 Richter xảy ra vào ngày 12-01-2010 tại vùng biển sát bờ, làmcho toàn bộ thủ đô Port-au-Prince và một vùng rộng lớn của quốc gia này đổ nát,hơn 100 ngàn người bị chết, hơn 3 triệu người sống trong cảnh màn trời chiếuđất, trong 9 triệu người theo dân số hiện tại.

Con số tử vong có thể cao hơn. Nạn dịch có thể diễn ra. Tình trạng cứu trợbị tắt nghẽn vì phi trường hư hại, đường sá sụp đổ hay bị gập ghình. Nhiều tệnạn cũng đang hoành hành tại đây,… Liên Hiệp Quốc, rất nhiều nước trên thế giớiđã lên tiếng cứu trợ. Ngay cả Ngoại trưởng Hoa Kỳ, bà Hillary Clinton phải hoãnchuyến công du Úc – Tân Tây Lan, để khảo sát chương trình viện trợ, đủ để biếtmức độ trầm trọng khẩn thiết tới đâu. Nhiều quốc gia đã đưa quân đội, chuyênviên, bác sĩ tới để tìm cách tiếp cứu, đủ biết tính cấp bách và nghiêm trọng vôcùng.

Lại động đất xảy ra tại Haiti

Mới ngày 12 tháng 1 của năm 2010 chứ gì

Hơn 100 ngàn người bị chết chóc như ri

Hơn 3 triệu người sống trong cảnh màn trời chiếuđất

Trời gì mà trời

Đất gì mà đất

Điêu linh chất ngất

Tan nát thê lương

Tận đáy tang thương

Tận cùng thống khổ

Mạng sống con người thua cây thua cỏ

Kiếp sống con người chỉ mành treo chuông

Khi trời đất nổi cơn phẫn nộ điên cuồng

Vô số nạn nhân bị vùi chôn tập thể

Người sống sót nghẽn lòng, nín thở

Tê tái con tim, và nát dạ tâm can

Phũ phàng chi hỡi phũ phàng

Đắng cay chi hỡi ngập tràn đắng cay

Trắngtay, trắng cả hai tay

Nhàtan cửa nát mặt mày xác xơ

Tìmtrong đổ nát dại khờ

Cònai sống sót vật vờ chui ra

Tìmtrong một bãi tha ma

Ai cha, ai mẹ, ai là anh em

Trời đất thênh thênh

Người người trố mắt

Ruột đau hơn cắt

Dạ xót hơn cào

Cuộc đời, tệ quá chiêm bao

Kiếp người, tệ quá bọt trào sóng tuôn

Nhìn trông đổ nát kinh hoàng

Nhìn trông thống thiết da mòn thịt thau

Còn chi mà nói khổ đau

Còn chi mà nói biển dâu điêu tàn

Xin người mở rộng cưu mang

Ít nhiều cũng tấm lòng vàng quý thay

Xin người dang rộng đôi tay

Lá lành lá rách mới hay nghĩa tình

Còn sót lại một mình em đó

Còn trơ vơ một đứa em kia

Emmang cuộc sống chia lìa

Sốngcho hết kiếp đầm đìa thế nhân

Emmang cuộc sống cô thân

Sốngcho cùng tận gốc phần hẩm hiu

Ruộtgan đâu nữa chín chiều

Lòngson đâu nữa chỉ điều tóc tơ

Đờiem, vắt nước ra mo

Vắtcơm ra cháo lần mò thế thôi

Haiti, ơi hỡi Haiti

Nhìntrông đổ nát còn gì hay không

Haiti, đau khổ chất chồng

Xuốngsông tát biển bắt còng lên non

Tìmtrong trái đắng bồ hòn

Đểnghe góc cạnh nỉ non mấy bờ

Tìmtrong tận đáy xác xơ

Đểnghe cuộc sống dại khờ hồn đau

Thươngngười, xin viết đôi câu

Sẻchia bùi ngọt con tàu trần gian

Thươngngười, xin viết đôi hàng

Đấtcòn chi nữa bắt thang hỏi trời

Haiti, tiếng khóc thay cười

Hỡiai thương xót, cho người Haiti!

Ngày15-01-2010

TNTMặc Giang

macgiang@y7mail.com

Việt Nam dân tộc anhhùng

Ta mang theo cả quê hương

Ta mang theo cả hình hài đất mẹ

Ta mang cả vóc dáng quê cha

Năm ngàn năm xây dựng nước nhà

Bao thời đại kinh qua lịch sử

Dòng giống Lạc Hồng,

Thương yêu tình tự

Con cháu Rồng Tiên,

Máu đỏ da vàng

Phía Bắc đỉnh đầu,

Cửa Ải Nam Quan

Phía Nam cuối mũi,

Cà Mau biển lộng

Đức Tổ Hùng Vương,

Cờ bay khói quyện

Đại phá Hán Tàu,

Nhị kiệt Trưng Vương

Ngô Quyền đại thắng,

Quét sạch Bắc phương

Chôn mộng xâm lăng,

Bạch Đằng dậy sóng

Đánh tan Nguyên Mông,

Đức Trần Hưng Đạo

Dẹp lũ tham tàn,

Giặc Minh tàn bạo

Áo vải Lam Sơn,

Lê Lợi phất cờ

Đại đế Quang Trung,

Giặc Thanh chật mồ

ViệtNamthái hòa,

Anbình thịnh trị

BaMiền tổ quốc,

Thànhđồng vách núi

Mộtdãy Trường Sơn,

Chốngđỡ sơn hà

BiểnThái Bình, vượt sóng đẩy bờ xa

Nonnước Việt, thành giang san cẩm tú

Ta mang theo cả quê hương

Ta mang theo cả hình hài đất mẹ

Ta mang theo cả vóc dáng quê cha

NướcViệt Namthế thế an hòa

DânViệt Namthời thời oanh liệt

Mỗitấc đất kết tinh anh hùng hào kiệt

Mỗibước đi cấu thành trung dũng keo sơn

Độiphong ba sức lực không mòn

Dẫmphong trần chí khí không chuyển

Chốngngoại xâm tung hô một tiếng

Triệutriệu con người, và triệu triệu trái tim

Xuấtxử như thần, bão thổi triều dâng

Đạptất cả mọi chông gai thử thách

Ôngcha ta đã khai thông chuyển mạch

Concháu ta mãi nối tiếp truyền thừa

Vượtbại thành, băng nghiệt ngã hơn thua

Điểmcuối đích, khải hoàn bài ca chiến thắng

DânViệt Namta tình sâu nghĩa nặng

NướcViệt Namta biển rộng sông dài

Truyềnngàn xưa lưu lại đến ngàn sau

Khôngbiến thể không lung lay đâu được

Ta ra đi, vì non sông đất nước

Ta ra đi, vì dân tộc quê hương

Đó là lời tuyên xưng, dõng dạc đường đường

Như Hịch Tướng Sĩ, hay Bình Ngô Đại Cáo

Đất anh hùng, sinh ra anh hùng tiết tháo

Đất địa linh, sinh ra nghĩa sĩ anh thư

Chủ hòa, chủ bại, bám danh, bám lợi ư

Hội nghị Diên Hồng, hùm thiêng trỗi dậy

Ta mang theo cả quê hương là thế ấy

Báo khắp cùng trên bốn biển năm châu

Đụng Việt Nam không tan xác cũng bể đầu

Bao nhiêu thời xâm thực đều sứt tai, gãy gọng

Con cháu Lạc Hồng, một dòng một giống

Đất nước Việt Nam, một thế một phương

Trung liệt, trâm anh, nghĩa khí phi thường

Quét tất cả mọi bạo tàn hống hách

Năm ngàn năm văn hiến, vững hơn bàn thạch

Tranglịch sử huy hoàng, son sắt đan thanh

Trên,rúng động trời xanh

Dưới,rền vang khắp đất

Truyềntrao nhau muôn đời không mất

Tiếpnối nhau muôn thuở không cùng

ViệtNamdân tộc anh hùng

ViệtNamlà của giống dòng Việt Nam.

MặcGiang

Tháng4 – 2010

macgiang@y7mail.com

Ba Mươi Lăm Năm

Mườinăm sắc úa lên màu

Haimươi năm rũ con tàu xác xơ

Bamươi năm đã tàn khô

Thêmnăm năm nữa sương mờ bụi bay

Cỗicằn đeo đẳng hao gầy

Tócbay trắng gió mặt mày hằn sâu

Xátxây cho nát khối đầu

Đậpgiũa cho bấy cơ cầu tâm can

Mườinăm đứt mấy đoạn trường

Haimươi năm những tư lường tóc tơ

Bamươi năm luống dại khờ

Thêmnăm năm nữa cơ hồ còn chi

Lốimòn cạn hết nẻo đi

Đườnghầm thăm thẳm đen sì trước sau

Biểnsâu xơ mạn con tàu

Núicao thách đố cánh diều tầm không

Khảnkêu rát cổ chim Hồng

ChimLạc đờ đẫn tang bồng phong sương

Mườinăm còn thắm cương thường

Haimươi năm bấy chao tương sẫm màu

Bamươi năm phủ bờ lau

Thêmnăm năm nữa vàng thau pha chì

Hoàngtuyền ùn nghẽn lối đi

Dươngtrần cũng thế khác gì chưa chôn

Đêmđêm tiếng quốc rợn hồn

Trường canh non nỉ sắt mòn son pha

Cũng vì tiếng quốc gọi gia

Tiếng non gọi nước cửa nhà Việt Nam

Mười năm chưa nỡ sao cam

Hai mươi năm thử đá vàng lửa nung

Ba mươi năm luống chưa cùng

Thêm năm năm nữa anh hùng biết tay

Phần ba thế kỷ miệt mài

Tinh hoa sức lực phơi đài dặm soi

Trùng trùng đất lở cát bồi

Biển khơi sóng vỗ núi đồi mù sương

Cũng vì hai tiếng quê hương

Thế thời thời thế nghê thường tình tang.

Tháng 4 – 2010

Quán trọ vô thường

Nếu ai cũng chọn an bình

Khổ đau để lại cho ai

Đường đời dễ gì bằng phẳng

Hoa hồng nào chẳng có gai

Nếuai cũng chọn thanh nhàn

Nãophiền để lại cho ai

Biếtsống trong đời mới khó

Thếnhân ngày ngắn đêm dài

“Cáiquay búng sẵn trên trời”

Lợidanh phú quý trò chơi

Đốtđèn trượng phu quân tử

Cổkim gương sáng cho đời

Bứcmàn nhân ngã loanh quanh

Sươngsa ngọn cỏ mong manh

Cửatử vô thường vẫy gọi

Hếtrồi một kiếp trôi nhanh

Biếtchia nhau trong cái khổ

Biếtchia nhau trong niềm vui

Cânbằng cuộc đời sướng khổ

Aiai cũng có nụ cười

Cáibè danh lợi cong cong

Giảnhân giả tướng tréo tròng

Tiểunhân lềnh khênh đón gió

Đạinhân thiên hạ khó tìm

Cuộcđời như một trò chơi

Trămnăm rồi cũng tiêu đời

Nghĩa trang xanh rì hoang lạnh

Một mai rồi cũng chơi vơi

Hoathơm trong đời mới khó

Cỏdại thật dễ lây lan

Mộtkhi giã từ quán trọ

Ùnnhau chật ních suối vàng

Saokhông giành nhau trên đó

Mànay chui xuống dưới kia

Thẹnthùng thập thò lấp ló

Muộnrồi tội nghiệp thương chưa!

Tháng3 – 2010

Biết thương Cha Mẹ

Khiem vừa mới sinh ra

Mẹcắt núm nhau chôn đó

Chacắt núm rốn chôn kia

Choem có mặt ấy mà

Khiem vừa mới chào đời

Òalên vang vang tiếng khóc

Mẹcha chúm chím mỉm cười

Contôi thương quá đi thôi

Chíntháng cưu mang đức mẹ

Banăm bồng ẵm ơn cha

Sữamẹ khô dần em khóc

Nhànghèo cơm cháo xót xa

Lớnlên cho ăn cho học

Nuôiem khôn lớn nên người

Mẹcha yếu già thở dốc

Biếtbao công sức em ơi

Nuôicon suốt đời gian khó

Đâuphải ngày một ngày hai

Đấttrời mênh mông còn nhỏ

Emơi nhớ lấy ơn nầy

Cáitiếng con hiền cháu thảo

TổTiên dạy dỗ ngàn xưa

Ngànsau báo bổ chưa vừa

Emđừng tính năm tính tháng

Đầunguồn nước không có cạn

Cuốisông nước chảy miệt mài

Côngcha nghĩa mẹ hoa cài

Thắmtô bông hồng hiếu hạnh

Rừngnon nhấp nhô đồi núi

Vũngsâu nghiêng ngửa lưng đèo

Côngcha nghĩa mẹ đẳng đeo

Thươngcon tới khi nhắm mắt

Coichừng dầu khô đèn tắt

Tìmlại không có được đâu

Mẹcha gian khổ dãi dầu

Đừngđể một mai quá muộn

Dặnnhau để thương để nhớ

Ngheem nghe chị nghe anh

Ngoàikia cửa biển gập ghềnh

Xạcxào gầm vang lệ đá.

Tháng3 – 2010

Quê hương yêu dấu

Quêhương ai không nhung nhớ

Điđâu cũng muốn trở về

Dòngsông ôm ấp bờ đê

Bếncũ con đò đứng đợi

Quêhương không hờn không dỗi

Đấtmẹ không chối từ ai

Đườngxưa mở lối hoa cài

Lốivề chờ trông bỏ ngõ

Dùai đi đây đi đó

Xaxôi góc biển chân trời

Tìnhquê thăm thẳm đầy vơi

Chứachan nỗi niềm cố quận

Ướcmong trở về một chuyến

Đườngdài ly cách chia phôi

Quêhương không phải đón mời

Khônglẽ một đi đi mãi

Quêhương từ khi khôn lớn

Quêhương từ thuở chào đời

Đếnnay vẫn thế không vơi

Lớndần trong ta thì có

Quêhương con đường đất nhỏ

Quêhương con đường cái quan

Bụitre khóm trúc đầu làng

Dấutình in sâu nguyên vẹn

Rađi không hò không hẹn

Nhưngvề ai chẳng chờ mong

Nhưlúa chờ ngày trổ bông

Nhưmầm chờ xanh lá mạ

Sauhè thầm kêu tiếng má

Trướcngõ thầm gọi tiếng ba

Tạothành vóc dáng thân ta

Ấpủ nhà xưa ấm lạnh

Quêhương nào ai xa lánh

Hỏiai không có quê hương

Hỏiai không có tình thương

Dễgì tìm quên khỏi nhớ

Quêhương cho ta hơi thở

Quêhương cho ta nụ cười

Quêhương ta mới làm người

Khôngai có quyền xúc phạm

Quêhương cho ta vóc dáng

Quêhương cho ta hình hài

Quêhương không chối từ ai

Khôngai có quyền đánh mất

Quêhương cho ta tư chất

Quêhương cho ta hành trang

Quêhương máu đỏ da vàng

Củangười Việt Namyêu dấu.

Tháng3 – 2010

Nhớ mãi Tình Quê

“Điđâu cũng nhớ quê nhà

Nhớcơm dưa muối nhớ cà dầm tương”

Mộtcâu ăm ắp tình thương

Mộtcâu mà cả quê hương đong đầy

Dùcho đi đó đi đây

Quêhương mang nặng tháng ngày nào nguôi

Bởivì nơi đó có tôi

Cóanh có chị có người thân thương

Cócây cầu nhỏ bên đường

Cólàng có xóm phố phường dấu yêu

Tìnhquê sầu mộng nâng niu

Tìnhngười chan chứa chắt chiu giữ gìn

Hàngcây lối nhỏ bóng in

Xinhxinh trúc biếc xanh xanh tre vàng

Cònđây núm rốn đang mang

Númnhau chôn đó họ hàng lục thân

Dù cho nay lữa mai lần

Quê nhà cố quận phong trần không phai

Đường về bóng đổ nghiêng dài

Nói ra lỗi hẹn một mai chưa tròn

Tình quê như đảo nhớ hòn

Như sông nhớ biển, như non nhớ rừng

Giật mình tỉnh mộng cây rung

Hồn quê chôn chặt tận cùng biết đau

Một mai còn có trước sau

Cam đâu hỡ quít, cau đâu mấy buồng

Để nghe một cõi tơ vương

Để nghe thấm thía tư lường hồn ta.

Tháng 3 – 2010

Một tiếng Tình Quê

“Quê tôi nghèo lắm ai ơi

Mùa đông thiếu áo hè thời thiếu ăn”

Nóilên không phải than thân

Cũngchẳng trách phận cơ bần gian lao

Dùnghèo nhưng sống thanh cao

Nặngân nặng nghĩa tơ hào chi ai

Chẳngqua cái nạn thiên tai

Đấtcày sỏi đá khổ dài thế thôi

Trắngtay chưa đủ vá bồi

Lũlụt lại đến dập vùi nhiêu khê

Dântôi mang nặng tình quê

Miếngcơm manh áo vỗ về có nhau

Quênghèo trắng dã buồng cau

Đãchôn núm rốn, núm nhau đầu đời

Mớicho muối mặn mềm môi

Mớicho núi thẳm biển khơi điệp trùng

Ởđâu cũng mến nhau cùng

Điđâu cũng nhớ Miền Trung đượm tình

Nóira một tiếng quê mình

Nhưin dấu ngọc bóng hình xa xưa

Quêtôi chan nắng đổ mưa

Chankhoai độn sắn cho vừa lòng nhau

Điđâu nhớ trước nhớ sau

Trởvề như bước nhịp cầu ái ân

Dùcho tắm gội phong trần

Nhưvàng thử lửa luyện thân sá gì

Sôngdài biển rộng thầm thì

Núicao hố thẳm tư nghì thắm tô

Mớithành răng rứa tê mô

Nẫusao kệ nẫu chớ chê nẫu hè

Cũngđừng théc méc chi nghe

Nóira một tiếng tình quê đủ “rầu”!

Tháng 3 – 2010
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn