Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 21

26/11/201102:45(Xem: 6061)
Tuyển tập 21

Tuyển tập 10 bài – Tình TựQuê Hương 21

Thơ Mặc Giang

macgiang@y7mail.com; thnhattan@yahoo.com.au

01. Sao lại khóc

02. Gởi cho người và gởi cho ai

03. Trả lời đi anh

04. Em đừng hỏi

05. Đâu nguồn cảm hứng

06. Hoa nở giữa rừng hoang

07. Đường dài nào có ngại chi

08. Chim ơi như một giấc mơ

09. Ngày về, lại một chuyến đi

10. Quê hương là khung trời muônthuở

Sao lại khóc !

Tháng 5-2005

Sao không nói, mà hình như emkhóc

Đời ra sao, mà em khóc, em ơi

Sao nhìn tôi, em không nóinên lời

Tôi đã hiểu, đời em nhiều đaukhổ

Em đã khóc, khi quê hương từđộ

Dòng máu tươi khơi sắc thắmtuôn dòng

Máu xương nào đổ xuống chonon sông

Máu xương nào nát tan cho emsống

Tôi xin cảm ơn em, còn rungniềm xúc động

Chuyện quê hương, dài đằngđẵng xưa nay

Hồn rung rung thành lệ sử đêmngày

Niềm đau đó, không phải riêngem, mà niềm đau dân tộc

Chúng ta hãy lọc qua từngđiểm mốc

Điểm mốc nào cũng mốc điểmtreo gương

Mỗi thời qua đều là của quêhương

Nếu quá khứ, thì dành cholịch sử

Nếu hiện tại, là của ta đó chứ

Học ngày qua để xây dựng hôm nay

Học hôm nay để trao lại ngày mai

Và đừng dẫm những bước đi hoen ố

Khóc, tốt đó, nhưng không phủ đầu, đánh đổ

Than, tốt đó, nhưng không than vãn nói suông

Mà hãy cùng nhau đắp vá mở đường

Mỗi tấc đất chông gai, mới trở thành quê hương sông núi !

Gởi cho người và gởi cho ai !

Tháng 5-2005

Vầng thơ ở trên ngàn, gởixuống trần gian lao khổ

Hỏi trần gian đày nhân thếchi đau

Sao không đem tin yêu hy vọngtẩm màu

Để nhân loại nhìn nhau trongtình người thân thiện

Vầng thơ của con tim, gởinhững nơi chinh chiến

Cho miệng súng bẻ cong, chobom đạn tịt ngòi

Thế giới xưa nay, máu biểnxương đồi

Lửa thù hận cũng điêu tànlịch sử

Vầng thơ của tình thương, gởithành dòng tình tự

Phá tường thành phân chiaranh giới giàu nghèo

San bằng mọi chông gai lênthác xuống đèo

Cho nhân thế biết tương lânđồng đẳng

Vầng thơ mang vị ngọt, gởi đivào biển mặn

Chận phong ba đừng xây xátbãi phù sa

Gọi năm châu khắp bốn biển lànhà

Cùng tôn trọng biên cương, vàkhông nên xúc phạm

Vầng thơ của xinh tươi, gởinhững nơi ảm đạm

Đá đeo chi, đeo đá mãi đeosầu

Từ tuổi thơ cho đến bạc máiđầu

Thôi không còn tiếng kêuthương than vãn

Vầng thơ của tình bằng, gởiđi vào chúng bạn

Hãy bảo nhau nên thêm bạn bớtthù

Tranh chấp nhiều rồi cũng trảthiên thu

Sao không để an bình lên ngôingự trị

Vầng thơ của tình người, gởivề chân thiện mỹ

Nước mắt nào, nước mắt chẳngnghe đau

Dòng máu nào, dòng máu chẳngthẫm màu

Hỡi nhân loại đừng đày nhaumáu lệ

Xin gởi những vầng thơ, nhữngvầng thơ như thế

Gởi cho người và gởi đến choai

Gởi hôm nay và để lại ngàymai

Cùng gìn giữ cho trần giantươi đẹp !

Trả lời đi anh !

Tháng 5-2005

Trả lời đi anh, tôi chỉ hỏimột câu

Thật đơn sơ, nhưng cả đời,không đáp nổi !!!

Tôi đã đi từ ngược dòng lầylội

Giá trả nhiều nhưng đáp sốchẳng ra

Chuyện nào do người, chuyệnnào do ta

Hay cả hai cùng thi nhau kèncựa !!!

Trả lời đi anh, hãy tìm lạitro tàn trong khói lửa

Nói nhau nghe dù có mấythương đau

Đừng đẩy đưa như nước chảyqua cầu

Rồi lặng lẽ như chiều hoangtím ngắt

Trả lời đi anh, dù màn đêm cótắt

Ta cũng thương vì đã quá đêmthâu

Và chúng ta cũng đã bạc đỉnhđầu

Còn gì nữa mà ngại làn tóctrắng

Trả lời đi anh, bọc đường chetúi đắng

Dù ra sao, thấm vị đã nhiềurồi

Dù Trường Sơn có nhả khói núiđồi

Hay Biển Đông có tàn phaisóng bạc

Trả lời đi anh, có còn nghetiếng hát

Những ngày xưa, từng cất bướcra đi

Ghềnh thác cheo leo, dốc đáthầm thì

Ta đã bước đường dài reo thếkỷ

Trả lời đi anh, thật ngôn nhưtự ý

Để ta cùng hội ngộ nẻo tâm tư

Dù thời gian có chậm vẫn còndư

Còn hơn cá ngậm tăm chìm đáynước

Trả lời đi anh, một tiếngthôi, quá được

Vẫn còn hơn khép cánh cửa âmu

Mang vô ngôn gởi vào cõithiên thu

Để ngàn sau vẫn muôn đời bíẩn

Trả lời đi anh, ai chưa từngtự vấn

Anh và tôi, cùng đang sốngmột thời

Tôi và anh, cũng đã cuối cuộcđời

Mở và đóng tuy hai chiềunhưng một

Đường đi đã tột

Nẻo đến đã cùng

Anh và tôi có những điểmtương dung

Sao không hiểu, vì cùng chungmẫu số !!!

Em đừng hỏi ???

Tháng 5-2005

Em đừng hỏi, ngày mai rồi saonữa

Ai đã từng khẳng định đượcngày mai

Khứ còn lầm huống chi chuyệnchưa lai

Nếu không nhận, và sống tronghiện tại

Em đừng hỏi, ngày mai nhưquan ải

Sao hôm nay không thật sự vuntrồng

Bông lúa kia đâu tự dưng xanhngát ruộng đồng

Nếu không có những bàn taychăm bón

Em đừng hỏi, từ đầu ngànhcuối ngọn

Hiểu, chỉ mới là dòng trithức chạy suông

Khi bước đi, mới tiệm tiếntròn vuông

Và còn trải nhiều nét đauchấm phá

Em đừng hỏi, cát bụi nào phơisỏi đá

Nhật nguyệt kia còn lắm nhữngphong sương

Huống chi ta bước trên vạnnẻo đường

Chứ giậm chân thì làm sao đếnđược

Giải ngân hà vẫn còn chim ôthước

Mỗi một năm chỉ gặp một lầnqua

Thật là may ta còn có trong ta

Mỗi một ngày, cứ sống đi, đẹp tuyệt

Ngày nay đi, ngày mai em sẽ biết

Ngày mai làm, ngày mốt sẽ ra sao

Em vững tin, và cứ thế tiêu dao

Từng ngày qua là từng ngày diễm tuyệt.

Đâu nguồn cảm hứng !

Tháng 5-2005

Có người hỏi, từ đâu tôi cảm hứng

Để mở đầu và viết những bài thơ

Tôi nói rằng cuộc sống, ấy là thơ

Và nhân thế, đó là nguồn cảm hứng

Trần thế mênh mông, đứng chỗ nào cứ đứng

Trời đất bao la, nhìn chỗ nào cứ nhìn

Thế là thơ, và ý rộng thênh thênh

Chỉ có điều viết hay là không viết

Khi muốn viết, tự dưng mình sẽ biết

Trải thành thơ tức muốn nói những gì

Đừng đòi hỏi viết cho ai, và viết cái chi chi

Mà hãy thả từng dòng reo nét chữ

Nhìn chỗ nào thiếu dư hay đọng ứ

Thế là thơ nương theo ý khơi dòng

Chờ nắng lên vội vã trải ra hong

Kẻo ẩm ướt, chưa kịp khô, meo mốc

Dưới thung lũng, như đồi cao đỉnh dốc

Giữa thâm u, như bát ngát trăng rằm

Ngồi một nơi nhưng thấy tận xa xăm

Và cứ viết theo hồn thơ cất cánh

Khi đã viết, không đọng cô giới hạn

Không thời gian, không sáng tối, đêm ngày

Nếu muốn thì như phượng múa rồng bay

Còn nếu không như hồn thơ bỏ ngỏ

Có phải không, hãy coi kìa, đó đó

Đọc đến đây, bạn đã thấy một bài

Viết cho mình hay viết cho những ai

Bảo là thơ hay là gì cũng được !!!

Hoa nở giữa rừng hoang

Tháng 5-2005

Ai có nghe cõi trần gian đau khổ

Ai có nghe người nhân thế mỉm cười

Trên rừng hoang có những đóa hoa tươi

Mọc xen kẽ giữa cỏ cây hoang dại

Đời đau khổ bỡi phù du thành bại

Đời còn vui bỡi dạo bước nhângian

Đem tin yêu đắp vá những bẽbàng

Mang hy vọng gắn hàn trên đổnát

Trong tiếng khổ vẫn còn nghetiếng hát

Trong niềm đau vẫn vang vọnglời ca

Để nhân sinh sống nổi cảnh tabà

Cho con người vượt nhiều phengió bụi

Thác róc rách trên đèo heohóc núi

Nước khơi nguồn chìm nổi giữalòng khe

Áo gấm kia lại còn bọc vảithe

Còn gai bố lại chai sần ráchvá

Đường khổ ải hãy trèo lên dốcđá

Nhặt tiêu điều cho hết nhữngtàn khô

Khơi rộng thêm cho thư thả aohồ

Để giao tiếp với suối nguồnsông biển

Đất bao la cản ngăn chi giới tuyến

Trời bao la chia cắt chi tầng không

Hãy nhìn kia cái giá buốt mùa đông

Vẫn còn ấm lửa hồng trong nắng hạ.

Đường dài, nào có ngại chi !

Tháng 5-2005

Ngồi yên một cõi lặng thinh

Sao nghe đến cả đời mình xưa nay

Đường đi nhìn lại thươngthay

Rêu mờ còn giữ bóng này chưa tan

Thương không cát bụi bênđàng

Còn ghi dấu vết thời gian chưa mòn

Bóng chiều mở cửa hoàng hôn

Ráng chiều còn nán ửng son lưng trời

Tầng không đỡ ánh sao rơi

Còn in ánh xẹt sáng ngời mà chi

Tôi chưa quên những bước đi

Hỏi chi còn nhớ đến khi bước về

Núi đồi nào nhớ sơn khê

Dòng sông nào nhớ bờ đê đôi bờ

Như tôi còn nhớ tuổi thơ

Đến nay cũng nhớ dầu phơ mái đầu

“Qua cầu ngả bóng bên cầu”

Nước đi đi mãi nhịp cầu còn ghi

Xanh xanh mây nước xanh rì

Thời gian nào hỏi những gì thời gian

Lặng yên không một âm vang

Nhưng tôi nhớ mãi trên đàng tôi đi

Đường dài, nào có ngại chi !

Chim ơi, như một giấc mơ !

Tháng5-2005

Có con chim nho nhỏ

Bay ngang qua lưng trời

Hót lời ca ríu rít

Chim đã bay đi

Mất hút xa mờ

Hư không nào có hững hờ

Chim bay nào lưu dấu tích

Nhưng tâm trí tôi

Như một cái máy, tinh vi mắcxích

Nhìn khung trời, vẫn còn thấybóng chim

Đi vào một cõi lặng im

Còn in dấu vết bóng chim xamờ

Này con chim nhỏ ngu ngơ

Về đâu để tiếng ơ hờ tầngkhông

Chợt nghĩ cõi hồng

Vô tình chi lạ

Bao sinh vật hiện sinh chi tá

Tựu thành hình tán sẽ về đâu

Thà như mấy lớp biển dâu

Phù du tán tụ rầu rầu tangthương

Biển dâu nào có tơ vương

Tang thương nào có tư lườngbiển dâu

Sinh vật lại có cái đầu

Lại sinh cảm xúc lại xâu lưutình

Nào như cát bụi tựu hình

Vô sinh vô cảm vô tình nàođau

Này chim hôm nọ qua mau

Tôi nghe không phải bờ laubên đàng

Tiếng chim nho nhỏ còn vang

Bay đâu về tận miên man cuốitrời

Hồng trần thắm những đầy vơi

Ai hay cơ cảm cuộc đời phùsinh

Chợt nghe tiếng gọi bên mình

Hữu vô tri giác tử sinh haibờ

Chim ơi, như một giấc mơ !

Ngày về, lại một chuyến đi !

Tháng 6-2005

Ngày về, còn có cho ta

Sao nghe có tiếng còn xa ngàyvề

Ngày về, còn có lê thê

Sao nghe có tiếng vỗ về chiatan

Khi chưa cất bước lên đàng

Nào hay biền biệt mênh mangphương trời

Khi chưa hun hút một đời

Nào hay sóng vỗ trùng khơiđiệp trùng

Đất trời tròn ngửa nắp vung

Vành cong như thể không chungmột vòng

Hay như vòng xoắn cong cong

Càng xoăn xoắn mãi càng vòngvòng xa

Ô kìa, cuối nẻo đường qua

Đường đi lại đến đường xangày về

Cuộc đời như một cơn mê

Ta không nói nữa, lỗi thề maisau

Ngày về, năm tháng lên màu

Phơ phơ bạc trắng hoa cau máiđầu

Ngày về đừng có qua mau

Cho ta dừng bước bên cầu từly

Ngày về, lại một chuyến đi !

Quê hương là khung trời muôn thuở !

Tháng 6-2005

Ngày trở về, từng bước chânbỡ ngỡ

Trên đường đi, tôi nhìn trướcngó sau

Màu quê hương, sao thấy lạ,khác màu

Bóng thời gian đã đổi thaynhiều quá

Ngày trở về, tôi nghe lòngbảo dạ

Tôi nhìn người, người lại ngónhìn tôi

Trông thật gần nhưng có vẻ xaxôi

Như đang đến một nơi chưaquen biết

Những ngày xưa, đã qua rồi,biền biệt

Quá khứ trôi về, nỗi nhớ nỗithương

Hiện tại hôm nay, khác mọinẻo đường

Khác đến cỏ cây, đường đi,lối ngõ

Đi tới đâu, tôi cũng thấy ngồngộ

Đi tới đâu, tôi cũng thấy saosao

Niềm tâm tư, dâng cảm xúc naonao

Đã bao năm, làm sao khôngbiến đổi

Ngày trở về trên quê hươngđồng nội

Mỗi nhớ mong theo chờ đợi lênmàu

Thời gian đã mòn, da thấmthịt thau

Thì huống chi là ngoại hìnhngoại vật

Ngày trở về, khi qua rồi,cũng mất

Cái con thoi ẩn núp bóng thờigian

Chân bước đi, vừa một thoángbăng ngang

Chưa kịp ngoáy, đã lùi về dĩvãng

Mới tinh mơ mà trời chiềubảng lảng

Mới nhìn qua mà cuốn hút lêthê

Rồi một mai lại trông nữangày về

Bởi quê hương là khung trờimuôn thuở !

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn