Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 42

26/11/201102:45(Xem: 6672)
Tuyển tập 42

Tuyển tập 10 bài – Tình TựQuê Hương 42

Thơ Mặc Giang

macgiang@y7mail.com; thnhattan@yahoo.com.au

01. Con tàu Quê Hương

02. Con tàu Tha Phương

03. Đừng tan tro bụi tâm hồn

04. Biên Hòa - Chợ Quán xác xơ

05. Nhớ chuyện Vân Tiên

06. Như cánh chim bay

07. Vọng cố hương

08. Tiếng vọng núi rừng

09. Thương Cội Tùng Già

10. Ai Vua, ai Cọp !

Con tàu Quê Hương

Quêhương nặng mấy con tàu

Sânga mấy bến sắc màu thời gian

Biếtbao nhiêu cuộc ly tan

Biếtbao nhiêu cuộc điêu tàn xát xây

Chìmtrong tận đáy đọa đày

Sứccùng lực kiệt mặt mày tiêu sơ

Khổđau tận đáy dại khờ

Đườnghầm thăm thẳm mịt mờ chưa ra

Đêmthời hết nỗi sương pha

Ngàythời hết nỗi trầm kha bãi sầu

Quêhương nặng mấy con tàu

Dòngsông mấy khúc, nhịp cầu mấy phen

Canhkhuya heo hút bên thềm

Trờiđen như mực bóng đêm còn dài

Sao Hôm chi nữa Sao Mai

Gom bong bóng nước phơi đài giá băng

Ba mươi chi nữa còn trăng

Vành khuyên khuyết nguyệt, vành khăn khắn tì

Hòn chồng, đá tảng đen sì

Lâu đài, thành quách nguyên xi thủ thừa

Thờigian, mưa giập gió lùa

Lạiqua, lên xuống, bốn mùa kéo nhau

Quêhương nặng mấy con tàu

Aihay bãi biển bờ dâu bẽ bàng.

Tháng11 – 2009

Con tàu tha phương

Tha phương từ bước lên tàu

Đoạn đành chấp nhận một màuly tan

Biển khơi sóng bạc phũ phàng

Đẩy xô vận nước ngỡ ngàngchia xa

Chắp tay từ tạ quê nhà

Rầu rầu biển gọi mặn mà thùydương

Chắp tay từ tạ quê hương

Lưu đày biệt xứ tha phươngvọng về

Một năm chưa dám ước thề

Ba mươi năm đã, ước thề cònđi

Nào ngờ một chuyến ra đi

Kéo dài nửa kiếp bờ mi héomòn

Núi kia còn đứng trông non

Nước kia còn đợi chờ con nướcvề

Người đi, bến đã xa bờ

Nửa đời lưu lạc dại khờ hồnđau

Tha phương từ vượt con tàu

Nương dâu bãi biển một màuxanh xanh

Nào em nào chị nào anh

Nghe không sóng vỗ kêu quanhghế ngồi

Nào anh nào chị cùng tôi

Kéo tay em với vạn lời tìnhquê

Rằng non rằng nước chưa về

Rằng thương rằng nhớ vẹn thềcó nhau

Tha phương từ vượt con tàu

Nào hay cố quận một màu biệtly

Tha phương từ bước ra đi

Con tàu đi mãi cũng vì quêhương.

Tháng 11 – 2009

Đừng tan tro bụi tâm hồn

Trăng sao kia nhấp nháy giữa lưngtrời

Đom đóm nhỏ lập lòe soi đêmtối

Ai đánh động, khua thành đồngvách núi

Tiếng vô cùng lộng gió thétuy linh

Biển Đông trêu sóng Cá Kình

Trường Sơn cợt núi hỏi mìnhlà ai

Gập ghềnh biển rộng sông dài

Ôm bong bóng nước phơi đàisắt son

Sỏi đá kia xây xát dẫu haomòn

Đường trường xa vạn lý tri mãlực

Đèo heo hút chông chênh ngànđáy vực

Núi liền đồi khiếp đảm vạnsơn khê

Đã non, thì phải nặng thề

Đã nước, thì phải sắt thềcùng non

Nếu không, nào ngại mất còn

Cơ đồ lịch sử ra hồn gì đâu

Tang thương mới thấm biểu dâu

Bọt bèo mới thấm bờ lau đávàng

Đường nhựa nắng cháy chóichan

Mới thương đường đất cái quanthuở nào

Dù đi Bắc Đẩu, Nam Tào

Nhớ thương thôn dã trăng saoquê mình

Ngàn năm, trúc vẫn xinh xinh

Ngàn đời, tre vẫn thắm tìnhhương quê

Lối xưa còn đó, ai về

Đường xưa còn đó, lỗi thề chinhau

“Ra đi nhớ trước nhớ sau

Nhớ nhà mấy cột nhớ cau ấybuồng”

Ra đi nhớ nước nhớ nguồn

Nhớ cây thương cội nhớ vuôngchưa tròn

Lửa tàn còn chút sắt son

Đừng tan tro bụi tâm hồn ViệtNam.

Tháng 11 – 2009

Biên Hòa - Chợ Quán xác xơ!!!

Ngườita đại lộ thênh thang

Cònmình tiểu lộ bò càn lăn quay

Chặtchân chưa đã, chặt tay

Bôinhau chưa đã, xát mày trấu tro

Tưởngrằng bốn biển hải hồ

Nàongờ chết dí ao hồ vũng sâu

Ngườita đại lộ bắc cầu

Cònmình tiểu lộ bể đầu nhói tai

Thùngthình áo mão cân đai

Xongrồi ủm thủm nằm dài trùm chăn

Tâmcan đeo đá nặng oằn

Tựtình dằng vặc vết hằn không pha

Người ta bốn biển là nhà

Còn mình nhân ngã ta bà chưa thôi

Núi cao thương nhớ đỉnh đồi

Cội nguồn xa xót sông ngòi biển khơi

Cũngmang một kiếp trong đời

Màsao khô kiệt lở bồi không tan

Người ta đại lộ dọc ngang

Còn mình tiểu lộ bẽ bàng ngó nhau

Ngựa đau đày đọa con tàu

Trông qua xem lại một màu tiêu sơ

Tưởng rằng ngất ngưởng phất cờ

Nào ngờ lưng cọp vật vờ sởn gai

Người ta đại lộ đường dài

Còn mình tiểu lộ miệt mài trầm kha

Hình như chung một mái nhà

Mà sao sĩ nhục đẫy đà thế ni

Oan khiên nghiệp dĩ chứ gì

Tu tu rị rị lạ hì Tào Khê

Trần sa nhiễu loạn tứ bề

Một li không dứt đường về còn lâu

Người ta đại lộ dìu nhau

Còn mình tiểu lộ chì thau nhấn bùn

Thằng điên ngó lại thằng khùng

Biên Hòa - Chợ Quán lùng bùng ai hay

Biên Hòa - Chợ Quán khổ thay

Biên Hòa - Chợ Quán cho dày xác xơ!!!

Tháng 11 – 2009

Mặc Giang

Nhớ chuyện Vân Tiên

Ngồi chơi nhớ chuyện Vân Tiên

Cụ Đồ tên Chiểu của miền Bến Tre

Đâu cần ông Phán, ông Nghè

Mà sao thiên hạ học, nghe quá chừng

Cái thời Pháp thuộc vẫy vùng

Tay sai, bán nước ùn ùn lên mây

Cụ mù, dạy học qua ngày

Giữ gìn quốc thể, bọn Tây đừng hòng

Cơm rau, dưa muối cũng xong

Chức tước, danh vị, Cụ quăng ra đường

Hễ ai sỉ nhục quê hương

Cụ Đồ một chữ cái phường vong nhân

Hễ ai sĩ nhục quốc dân

Cụ Đồ một chữ ngu đần ô danh

Hễ ai vân cẩu tranh giành

Cụ Đồ một chữ Đỏ - Xanh trên đầu

Hễ ai nhân ảnh tham cầu

Cụ Đồ một chữ không trâu thì bò

Vân Tiên cõng mẹ chạy vô

Gặp bọn hại đạo, mặc đồ chạy ra

Vân Tiên cõng mẹ chạy ra

Gặp bọn giảo hoạt, ném ngà chạy vô

Vân Tiên cõng mẹ chạy vô

Gặp bọn nịnh hót, vất đồ chạy ra

Vân Tiên cõng mẹ chạy ra

Gặp bọn danh lợi, chửi mà chạy vô

Vân Tiên cõng mẹ chạy vô

Gặp bọn thủ đắc, phất cờ chạy ra

Vân Tiên cõng mẹ chạy ra

Gặp bọn bất chính, ném cà chạy vô

Vân Tiên cõng mẹ chạy vô

Gặp bọn điếm nhục, quật mồ chạy ra

Vân Tiên cõng mẹ chạy ra

Gặp bọn nhân ngã, chết bà chạy vô

Vân Tiên cõng mẹ chạy vô

Gặp bọn mục hạ, chết mồ chạy ra

Vân Tiên cõng mẹ chạy ra

Gặp bọn tán tận, hết đà chạy vô

Nhớ thương Đình Chiểu cụ Đồ

Trẻ con lớn nhỏ hoan hô dậy trời

Chia hai sinh hoạt vui chơi

Câu câu chữ chữ muôn lời thật hay

Nếu cần, đối đáp suốt ngày

Câu kia chữ nọ khéo bày dễ thương

Cụ Đồ nay đã mục xương

Mỗi khi nhớ Cụ, thắp hương niệm tình

Vân Tiên lục bát tài tình

Câu sáu câu tám bóng hình quyện nhau

Vân Tiên có trước có sau

Dù văn hay võ, làu làu Vân Tiên.

Tháng 11 – 2009

Như cánh chim bay

Đã mười năm xa quê hương biền biệt

Hai mươi năm, còn gì nữa xa quê

Ba mươi năm, thôi, nói nữa chi hè

Thắp đom đóm lập lòe soi viễn xứ

Ta nhớ lắm, mái nhà tranh bếp lửa

Ta thương lắm, tiếng tí tách củi khô

Bóng mẹ già chiều tối đợi con về

Rồi cả nhà ấm no cơn đói lạnh

Ta nhớ lắm, bác nông phu nặng gánh

Ta thương lắm, dân quê vụ ngày mùa

Dưới đồng sâu, em cấy lúa đỡ mưa

Trên đồng cạn, anh tay cày chống nắng

Dân quê nghèo nhưng tình sâu nghĩa nặng

Tiếng tự tình vang xóm dưới thôn trên

Nơi chôn nhau, ta đâu biết mà quên

Nhưng núm rốn, mẹ cắt ra từ đó

Qua mười năm, tưởng rằng quên dần nhớ

Hai mươi năm, thêm chồng chất sao quên

Ba mươi năm, rong rêu phủ bên thềm

Gió hiu hắt mỗi đêm về vẫy gọi

Cõi trời quê phơi phương đài mòn mỏi

Chốn tha phương mờ mịt kiếp không nhà

Càng thương thêm tiếng nói của quê cha

Càng nhớ thêm tiếng tự tình đất mẹ

Cánh chim bay, dễ gì về tới tổ

Dù bay về, tổ cũ tìm đâu ra

Phảikhông chim sao vội vỗ bay xa

Nhanhđi nhé, kẻo hoàng hôn khuất núi!

Tháng11 – 2009

Từ bài Giấc ngủ quê hương của Lê NguyênChâu

do Thầy QH tặng, tôi viết bài này.

MặcGiang

Vọng cố hương

Taviết bài thơ vọng cố hương

Khixa mới biết kiếp tha phương

Quênhà một cõi trời cô đọng

Thămthẳm hồn đau nát đoạn trường

Nhữngai mang kiếp sống xa nhà

Mớithấu lòng thương hình bóng cha

Nhớmái quê nghèo nơi đất mẹ

Lá me chi lắm những la đà

Ve kêu não nuột mỗi trưa hè

Thương quá đi thôi, một tiếng Me

Nhớ quá đi thôi, tình phụ tử

Gập ghềnh sóng vỗ nước chìm khe

Khi xa mới thấu những tư lường

Sung sướng gì nghe tiếng cố hương

Lại bắt băng ngang tình cố quận

Một thương kéo nhớ đến ngàn thương

Nếu ai bỏ mất tiếng quê hương

Sống cũng thừa thôi kiếp mộng thường

Lưu lạc lung linh hồn nghĩa địa

Bụi mờ đan kín cỏ phơi sương

Ai ai cũng có một quê hương

Vẫn biết ra đi, biệt dặm trường

Chimchóc còn mong về tổ ấm

Làmngười ray rức vọng tơ vương

Nắmlên chút đất của quê cha

Nặngtrĩu trên tay bóng mẹ già

Mộtcõi trời quê tràn khối óc

Tronglòng sâu thẳm tiếng gia gia

Quêhương tôi viết, đừng nghe đau

Bạctrắng hoa cau, hỏi mấy màu

Vạndặm trường xa, hỏi mấy nhịp

Vànglên cát đá bãi nương dâu.

Tháng11 – 2009

MặcGiang

Tiếng vọng núi rừng

Tađứng giữa rừng khuya khua gió núi

Tiếnguy linh vang vọng bốn phương trời

Hỡinúi rừng kỳ vĩ của ta ơi

Aiđánh đổ nổi thành đồng vách núi

Khiđêm đến, rùng rợn thêm bóng tối

Khingày lên, khiếp đảm thêm điệp trùng

Aivô đây, bé nhỏ giữa núi rừng

Bướctừng bước rụt rè trong kinh dị

Ngướcmỏi ót chưa qua đầu đỉnh núi

Cúimỏi cổ chưa nhìn hết hố sâu

Lạicòn đèo, còn dốc nữa, ôi thôi

Đừnggiỡn mặt nghe, hỡi thế nhân bé bỏng

Trờicòn sợ mỗi đông về giá lạnh

Đấtcòn kinh mỗi hạ đến khô khan

Tímcho tím lòng, tím ngắt thu sang

Xuânmỉm nụ, cho trần gian dễ thở

Tộinghiệp không, hỡi những ai Thế Lữ

Mộtly sơn cả kiếp nhớ thương rừng

Nhớđồi non nghiêng vách núi điệp trùng

Háttrăng sao lộng ngân hà xao quyến

Vũtrụ kia, một khi ta lên tiếng

Tiếngvang rền đẩy nhịp kéo nhau đi

Khuathanh âm ngân vọng đến kiêu kỳ

Chorừng núi thêm uy linh cao cả.

Tháng11 – 2009

MặcGiang

Thương Cội Tùng Già

Thươngthay cho cội tùng già

Ngồitrơ gốc cội giữa nhà trần gian

Nhìnra lối dọc đường ngang

Trôngvào bốn vách khép màn đóng khung

Tùngơi tùng hỡi là tùng

Báchơi là bách cùng chung phận nầy

Nghetùng ngất ngưởng trời mây

Nàohay một cõi niềm tây ngỡ ngàng

Nghebách vượt bóng thời gian

Nàohay phớt gió mây ngàn thế thôi

Đượcmang tiếng quý trong đời

Bốnmùa chết đứng chịu trời ai hay

Nóira xấu mặt hổ mày

Âmthầm heo hút nỗi này tình kia

Buồntrông cánh nhạn chiều về

Chimhồng bạt gió tứ bề xa bay

Cộitùng một gốc khô cây

Đấttrơ đá cuội xát xây thân tàn

Caochi, cho lắm phong trần

Trọngchi, cho lắm cơ cần tim đau

Xanhxanh cũng chỉ một màu

Cõicằn cũng chỉ bàu nhàu bèo mây

Cộitùng trông bách thương thay

Thếgian ai muốn thân nầy tặng cho.

Tháng11 – 2009

MặcGiang

Ai vua, ai cọp !

Tacó nghe câu Một rừng không hai cọp

Thếmới gọi là Chúa tể sơn lâm

Đểcho núi rừng huyền bí uyên thâm

Tăngkỳ vĩ giữa đất trời cao rộng

Cónhững khi gầm gừ, vươn vai, thét rống

Cónhững khi lầm lũi, khép kín, âm u

Chorừng sâu thêm hun hút mịt mù

Chonúi thẳm thêm cao kỳ rùng rợn

Nghetiếng cọp, ai mà không phát ớn

Giữanúi rừng, ai không khiếp uy linh

Cóbiết đâu, cọp cô độc một mình

Cảđêm ngày trầm ngâm vua một cõi

Lỡsinh ra, biết làm sao thoát khỏi

Sungsướng gì mang tiếng gọi sơn lâm

Chúagì chúa, chỉ có chúa âm thầm

Sốngthui thủi một mình trong cô độc

Tacó nghe câu Gần vua như gần cọp

Vuadễ gì gần gũi với dân thường

Cọpdễ gì bầu bạn khách tương lân

Tiếngthì có nhưng làm sao có miếng

Lỡlàm vua, nên cân đai chịu trận

Lỡlàm cọp nên khoác bộ rằn ri

Lộtxác ra vốn thật chẳng có gì

Cũngmột đống bầy nhầy khốc khô lở lói

Vuagì mà vua, cọp gì mà cọp

Biếtbao nhiêu ông vua, thèm cuộc đời dân giã quá đi thôi

Biếtbao nhiêu con cọp, xót xa cho thân phận núi đồi

Aicó hiểu, và ai không có hiểu???

Tháng11 – 2009

Mặc Giang
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn