Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 31

26/11/201102:45(Xem: 6121)
Tuyển tập 31

Tuyển tập 10 bài – Tình TựQuê Hương 31

Thơ Mặc Giang

macgiang@y7mail.com; thnhattan@yahoo.com.au

5b04117abe5d75c62133c4a2

  • Tiếng chim gọi đàn
  • Cánh chim bạt gió
  • Chuyển trao thế hệ
  • Trắng bạc úa màu
  • Mẹ tóc trắng – Cha bạc đầu
  • Một bọc tình quê
  • Đẽo gọt lòng ta
  • Người Việt Nam phải nhớ
  • Đẹp mãi tình quê
  • Lại nhớ quê mình

Tiếng chim gọi đàn

Tháng 7 – 2008

Tiếng chim nho nhỏ gọi đàn

Xa xa vỗ cánh bay ngang lối về

Bay qua bến cũ con đê

Dừng chân trên mỏm sơn khê thương lòng

Nhìn trông biển nhớ chờ sông

Sông đi ra biển, biển bồng lên non

Tháng năm thương nhớ gọi hồn

Trời quê cuối nẻo cô thôn mộng sầu

Bay qua bãi biển nương dâu

Tình quê cách mấy nhịp cầu thêm đau

Bay qua bến cát bờ lau

Phong sương xây xát thịt thau da gầy

Nỗi niềm gởi đó thương đây

Lay lay ngọn cỏ heo may lạnh lùng

Tình ta như núi nhớ rừng

Bờ cây ôm ấp điệp trùng lan xa

Tình ta như nước nhớ nhà

Sông dài biển rộng sơn hà vóc son

Bay qua dốc cũ đồi non

Bay về cuối nẻo lối mòn xa xưa

Bay đi gởi nhớ nhung thừa

Bay về tổ cũ mấy mùa thời gian

Tiếng chim nho nhỏ gọi đàn

Nương đôi cánh gió bay ngang lối về

Rạt rào một mái tình quê

Bay quanh tổ ấm vỗ về nghe chim.

Cánh chim bạt gió

Tháng 7 – 2008

Cánh chim bạt gió giữa lưng trời

Xa tổ, lìa đàn, biệt dặm khơi

Cách cội, ngăn nguồn, trông mỏi mắt

Nhìn về cố quận gởi chơi vơi

Năm tháng phong trần bởi gió sương

Thời gian xây xát bởi nghê thường

Bùn đen quện cáu dày mây nước

Bạt trắng nương dâu xéo đoạn trường

Thời thế can qua sỏi đá mòn

Thế thời đưa đẩy sắt pha son

Sơn khê vương bóng hồn sông núi

Tổ quốc in hình gợn nước non

Hỡi con chim Lạc gọi chim Hồng

Réo tận Trường Sơn thấu biển Đông

Trông ải Nam Quan ngược lệ sử

Cà Mau cuối Mũi chảy xuôi dòng

Giang sơn gấm vóc mảnh dư đồ

Thế hệ ông cha mãi thắm tô

Thế hệ cháu con luôn dấn bước

Sắt son muôn thuở chẳng phai nhòa

Một bọc trăm con thuở dựng cờ

Đến nay chín chục triệu nên thơ

Rồng Tiên khơi giống dòng Hồng Lạc

Ôm ấp muôn đời đẹp ước mơ

Chuyển trao thế hệ

Không muốn em thấm niềm đau non nước

Bởi quê hương rách nát nhiều rồi

Không muốn em đọng hai bờ lệ ướt

Bởi sông dài mấy khúc phân đôi

Không muốn em nghe cung đàn tê tỉ

Bởi giao thoa rơi rụng im lìm

Không muốn em nát nỗi niềm của ý

Bởi cuối nguồn, máu chảy về tim

Dấu sử nếu không đau,

Làm sao thương lệ sử

Tình tự nếu không đầy

Làm sao biết cưu mang

Khi thấy trắng hoa cau

Mới thương yêu đồng lúa

Gốc rạ kéo khô gầy

Mới thương xót mạ non

Lau sậy kia vẫn lung linh bờ cát

Sỏi đá kia vẫn đau đáu bên đường

Biển dâu kia vẫn xây xát bãi nương

Nghe xương thịt nát tan hồn tử sĩ

Mái nhà tranh ươm mơ tình quê mẹ

Bếp lửa hồng hun đúc đất quê cha

Mảnh da vàng đượm bọc anh em ta

Dòng máu đỏ chuyển lưu trao thế hệ.

Tháng 8 – 2008

Trắng bạc úa màu

Ai đem nước đổ về sông

Để cho con nước bềnh bồng trôi đi

Ai gây loang lở vô nghì

Để cho thành quách kinh kỳ lao lung

Ai đem lá đổ về rừng

Để cho nghẽn lối cây rung lá vàng

Trèo lên trên đỉnh quan san

Biển Đông bạt sóng Trường Sơn sẫm màu

Da mòn mới thấm thịt thau

Đá mòn mới thấm bờ lau bãi sầu

Xác xơ bụi cát nghe đau

Tỉ tê canh gõ đêm sâu lụn tàn

Sông dài sóng vỗ mênh mang

Đôi bờ non nỉ ngỡ ngàng gió bay

Biển dâu, không đắng cũng cay

Tang thương, không đọa cũng đày xát xây

Phơ phơ một mái khô gầy

Đổ trên thân kiệt xéo dày hồn đau

Núi sông bạc trắng úa màu !

Tháng 8 – 2008

Mẹ tóc trắng – Cha bạc đầu !

Mẹ tóc trắng nhìn biển Đông dậy sóng

Cha bạc đầu nhìn núi Thái khói bay

Nhìn quê hương trải nắng táp mưa dày

Bao gấm vóc phải dập vùi sương gió

Một đàn con, đứa thế nầy, thế nọ

Biết sinh con, nhưng không thể sinh lòng

Đạo lý thánh hiền, nhân đức cha ông

Bỏ quên mất, lại chất đầy cặn bã

Vì danh lợi, thi nhau đấu đá

Vì bọt bèo, bôi mặt quết nhau

Còn cày lên cả núm rún chôn nhau

Thiếu điều, muốn đào mồ Tiên Tổ

Chưa kịp mở lời, đã thì thào to nhỏ

Lại những bài từ thời Bảo Đại, Khang Hy

Lại ngược lên đến thời củ hũ kinh kỳ

Nghe muốn điếc lỗ tai, và nhét đầy tâm trí

Cha biết nói sao, đành ôm đầu bó gối

Mẹ biết nói sao, đành nước mắt tàn khô

Nước mắt Mẹ, ngập cả biển sông, suối lạch, ao hồ

Còn mắt Cha, sâu hơn thung lũng, rừng già, núi thẳm

Rồi mai kia, Cha có về chín suối

Đến mốt nọ, Mẹ có lội suối vàng

Đàn cháu con lại mở hội đàn tràng

Hát vang dội bài ca con hiền cháu thảo

Người Cha Việt Nam ơi, dày cơn áo não

Người Mẹ Việt Nam ơi, thảm nỗi sầu vương

Nước biển Đông sao rửa sạch bi thương

Đỉnh núi Thái chất chồng thêm tủi nhục

Nhìn trông Mẹ, tại sao tóc trắng

Nhìn trông Cha, tại sao bạc đầu

Phải thế không, Cha Mẹ tôi ơi

Đàn cháu con hãy khẩn thành tạ tội !!!

Tháng 7 – 2008

Một bọc tình quê

Thương nhớ quê xưa tự thuở nào

Chìm sâu, chợt hiện thấy nao nao

Đã xa, biết mấy mùa thu rụng

Chiếc lá cuối cùng theo gió lao

Quê tôi đón nắng ngập thôn làng

Lối ngõ đi về lối bắt ngang

Khúc rẽ dòng sông bên xóm nhỏ

Có gì sao lại nhớ mênh mang

Ờ, đúng rồi từ thuở ấu thơ

Sông trăng lồng lộng ánh sao mờ

Khuya về bỏ lại sông trăng ấy

Nước chảy làm chìm mất ước mơ

Ờ, đúng rồi từ thuở lớn lên

Tình quê dần lớn bóng quê ươm

Trong ta gói trọn tình quê cũ

Hễ nhắc, muôn đời không thể quên

Khi xa, mới biết nhớ nhung thừa

Chứ nếu không xa chỉ nắng mưa

Cơm độn ngô khoai mòn bếp lửa

Đất cày sỏi đá mái tranh thưa

Nhưng xa, mới biết không đâu bằng

Cát đá phong trần đãi dặm băng

Nhân ngã đèo bồng phơi ảo ảnh

Chút tình đông lạnh rét căm căm

Nếu cho đánh đổi không cân đong

Nhưng nếu dằn co đừng có hòng

Gởi gió ngàn bay treo viễn vọng

Tình quê một bọc gói cong cong.

Tháng 9 – 2008

Đẽo gọt lòng ta

Tôi muốn viết lên lối ngõ về

Mẹ già tựa cửa mắt xa mơ

Cha buồn ngóng đợi từ lâu lắm

Em nhỏ ước mong chẳng thấy về

Tôi viết từ khi xa mái nhà

Dọc đường thấm nẻo đất quê cha

Tình thâm cốt nhục đau quê mẹ

Năm tháng ngừng trôi bóng xế tà

Tình quê còn đó những yêu thương

Góp nhặt nhớ nhung lấp đoạn trường

Vụn vỡ điêu tàn xây ngấn lệ

Chia xa ươm vọng đắp ngân sương

Nếu tôi không có mái tình quê

Thì tội tình chi não ước thề

Sương khói dặm trường phơi gió bụi

Biển Đông núi Thái lộng sơn khê

Cợt trêu kham nhẫn cõi ta bà

Tất dạ tâm đan đãi thịt da

Cát đá phong trần khua động não

Tình quê còn đẽo gọt lòng ta.

Tháng 9 – 2008

Người Việt Nam phải nhớ

Ai bảo em là giấy trắng

Cho ta viết mãi không đầy

Ai bảo em là gừng cay

Cho ta không vơi muối mặn

Ai bảo em lòng sâu nặng

Cho ta mực cạn bút mòn

Kia là một mảnh cô thôn

Đây là giang sơn gấm vóc

Cha Lạc Long Quân nói khẽ

Trăm con một Mẹ Âu Cơ

Quê hương từ thuở dựng cờ

Đã năm ngàn năm Văn Hiến

Hồn thiêng lung linh khói quyện

Dày trang sử ngọc đan thanh

Của bao thế hệ cha anh

Đã từ ngàn xưa để lại

Hôm nay, không gì thay đổi

Ngày mai, chẳng chút lung lay

Dù cho nam bắc đông tây

Nhớ nghe, hùng anh nước Việt

Ai bảo em trang oanh liệt

Cho ta dõng dạc tuyên ngôn

Ai bảo em vẹn sắt son

Cho ta đội trời đạp đất

Ai bảo em con chim Lạc

Cho ta mạnh cánh chim Hồng

Đó là quốc tổ quốc tông

Đó là quê hương nguồn cội

Ngàn xưa, không hề thay đổi

Ngàn sau, chẳng chút đổi thay

Nhớ nghe, đừng cạn lòng này

Ai người Việt Nam phải nhớ.

Tháng 9 – 2008

Đẹp mãi tình quê

Ai bảo em là lúa vàng

Cho ta đồng xanh gió nắng

Ai bảo em là lá mạ

Cho ta xới đất ruộng cày

Ai bảo em bông cỏ may

Cho ta đan trên lối ngõ

Đi qua con đường đất nhỏ

Khúc rẽ bên lũy tre làng

Gặp dòng sông nhỏ băng ngang

Dấu chân vẽ trên bờ cát

Mẹ quê xa đưa tiếng hát

Ru con giấc ngủ trưa hè

Hòa lẫn rả rích tiếng ve

Tự tình hương quê khôn lớn

Ai bảo em làn sương mỏng

Cho ta ươm mượt cỏ xanh

Ai bảo em gió trong lành

Cho ta bớt nồng nắng hạ

Ai bảo em than lạnh giá

Cho ta giảm lại đông tàn

Ai bảo em mùa xuân sang

Cho ta ươm cây nhựa sống

Vậy mà như hình với bóng

Ai ai cũng có tình quê

Đi đâu cũng nhớ nhung về

Đong đầy thềm hoang ký ức

Hỏi rằng nơi đâu đẹp nhất

Khung trời cô đọng tình quê

Dù không một hẹn ước thề

Nhưng không bao giờ đánh mất

Tình quê hương thơm dịu ngọt

Hít thở từ thuở xa xưa

Hít thở cho đến cuối đời

Vẫn còn trong ta mãi mãi.

Tháng 9 – 2008

Lại nhớ quê mình

Quê mình một mái tranh nghèo

Ra đi từ đó mang theo đến giờ

Quê mình một mái nên thơ

Lớn lên từ đó không ngờ chia xa

Nhớ nhung ủ kín lòng ta

Đêm đêm thức giấc canh gà điểm sương

Thanh xuân trải bước lên đường

Tuổi già mới thấm dặm trường chia phôi

Quê nghèo nho nhỏ lưng đồi

Có dòng sông quyện lở bồi nắng mưa

Có hàng trúc biếc lưa thưa

Có tre mấy lũy bốn mùa xanh xanh

Đồng vàng lúa chín trong lành

Mạ non ươm mộng để dành vụ sau

Nào khoai nào sắn chia nhau

Độn cơm vững dạ đãi khao vững lòng

Mùa hè oi ả nắng hong

Mùa đông ấm lạnh co cong thiếu thừa

Vậy mà đong nhớ nhung chưa

Vậy mà trải nhớ nhung thừa là sao

Bởi vì cắt rốn chôn nhau

Núm ruột ẩn chứa tiếng đau đầu đời

Bởi vì Bác, Mẹ da mồi

Trông ra tựa cửa đứng ngồi chờ ai

Ông Bà ngủ dưới tuyền đài

Góp phần xương thịt cho dài quê hương

Đàn em mòn mắt nhớ thương

Trông ai biền biệt một phương trời nào

Tình quê không chút hư hao

Đong đầy ký ức đổ vào thẩm sâu

Tình quê không chút đâu mâu

Đong đầy nỗi nhớ đêm thâu vọng về

Vọng về tận cuối trời quê

Đêm đêm tỉnh giấc bốn bề lặng yên

Lật trang giấy nhỏ trước đèn

Vẽ vòng tròn kín tìm quên vô bờ

Tình quê cuối nẻo trơ vơ

Nhắm đôi mắt lại trả về mênh mông.

Tháng 9 – 2008

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn