Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 23

26/11/201102:45(Xem: 6156)
Tuyển tập 23

Tuyển tập 10 bài – Tình TựQuê Hương 23

Thơ Mặc Giang

macgiang@y7mail.com; thnhattan@yahoo.com.au

01. Tình non nghĩa nước

02. Sắc thắm muôn hoa

03. Sông nước Việt Nam

04. Ngày trở về

05. Lá rụng về cội

06. Tuổi thơ em học đánh vần

07. Nhớ thương ngày về

08. Vỗ về sông bến cũ

09. Nói đi anh

10. Ta không nói

Tình non nghĩa nước

Tháng 07-2005

Non cao cao vút đỉnh cờ

Nước sâu sâu tận mịt mờ dặm băng

Nước đi đi mãi lăn tăn

Non đi đi mãi cánh bằng lêncao

Kinh bao biến động xôn xao

Mịt mờ dấu tích xạc xào hồnai

Thời gian ngả bóng đường dài

Không gian khắc lối hoa càidanh nhân

Nước đi mở nước bao lần

Non đi mở núi cao ngần núi non

Non đi nặng nghĩa núi non

Nước đi nặng nghĩa chờ con nước về

Tình non mang nặng ước thề

Nghĩa nước luôn nhớ trở về cùng non

Trăm năm non cũng nước non

Ngàn năm nước cũng nước non muôn đời

Tình non nghĩa nước tuyệtvời

Nghĩa non tình nước rạng ngời nước non.

Sắc thắm muôn hoa

Tháng 07-2005

HƯỚNG DƯƠNG khoe ánh thái dương

QUỲNH HƯƠNG nhoẻn nụ đêm sươngrực màu

HOA SEN nở rộdưới bàu

Lại chen HOA SÚNG, trắng màuHOA CAU

HOA TRÂM, HOA CÚC bên ao

BÔNG TRANG, BÔNG SỨ, TRÚC ĐÀOtrước sân

TY GÔN khoe sắc cẩm vân

TƯƠNG VI, CẨM CHƯỚNG biết lầnlựa ai

MAI VÀNG xuân thắm vàng mai

HUỲNH ANH nào sánh HOA LÀIthanh lương

Đêm về có DẠ LÝ HƯƠNG

Còn HOA TRINH NỮ bên đường ươm mơ

TRẠNG NGUYÊN, VẠN THỌ rực cờ

Trên bờ PHƯỢNG VĨ, dưới bờ HOA LAU

NGỌC LANhoàng bạch khoe màu

HOA HỒNG đa sắc biết đâu mà tìm

Còn kia màu tím HOA SIM

Màu thanh HOA LÝ, màu chìmHOA NGÂU

HOA LAN đủloại đủ màu

Non nghiêng bóng nước rầu rầungẩn ngơ

Chim sa rũ cánh bơ phờ

Cá chìm lẳng lặng đẫn đờ vây, man

Trăng mờ nhạt ánh trăng vàng

Sao mờ buồn tỏa lang thang phươngtrời

Hoa nào có ý lạ đời

Bỡi hoa muôn sắc tuyệt vờithế thôi

Bông hoa là của đất trời

Ngắm hoa là của ai người biếthoa

Hoa cười còn để cười hoa

Hoa cười còn để kết tòa thiênthư !

Sông nước ViệtNam

Tháng 07-2005

CẦU TRE lắtlẻo cứ đi

CẦU KIỀU khúc khuỷu có chingại ngùng

CẦU ĐÔI hai ngả đi chung

CẦU NGANG nối ngược KỲ CÙNGvề xuôi

Hà Nội văn vật một thời

LONG BIÊN biền biệt ngậm ngùivấn vương

Người đi, xin gởi SÔNG THƯƠNG

Người về, xin gởi HIỀN LƯƠNGbên nầy

SÔNG HỒNG mờ khói bụi bay

THÁI BÌNH muôn thuở dựng xâycơ đồ

SÔNG ĐÀ, SÔNG MÃ, SÔNG LÔ

SÔNG GIANH, BẾN HẢI xương khôchất chồng

BẠCH ĐẰNG dậy sóng Biển Đông

SÔNG GẦM, SÔNG CHẢY nhớ trôngvơi đầy

SÔNG CON, SÔNG CẢ còn đây

HÁT GIANG song Nhị niềm tâylạnh lùng

Bao thời oanh liệt soi chung

Bao thời đẫm máu anh hùng xưanay

SÔNG HƯƠNG mái đẩy chậm tay

TRƯỜNG TIỀN mấy nhịp còn caynỗi niềm

THU BỒN gợn bóng lam tuyền

ĐÀ RẰNG uốn khúc giữa miền sơnkhê

Ai về BẾN NGHÉ thì về

Ai về Đất Đỏ ai về ĐỒNG NAI

SÀI GÒN hoa lệ dấu hài

THỊ NGHÈ, BẾN LỨC, kề vai SàiGòn

CHỮ Y qua bến VÂN ĐỒN

Băng cầu MỸ THUẬN, vượt cồn xuôi Nam

SÔNG TIỀN, SÔNG HẬU xanh lam

CỬU LONG chín khúc bao hàm Miền Tây

Muốn đi VÀM CỎ bên nầy

Muốn vào bên đó tỏ bày Cà Mau

Bắc Nam Trung vẫn một màu

Năm ngàn năm vẫn trước saumột lòng

Cùng đi liền núi liền sông

Bắc cầu liền nhịp bắc sôngliền bờ

Cùng đi gìn giữ điểm tô

Muôn năm bền vững cơ đồ Việt Nam.

Ngày trởvề

Tháng 07-2005

Ngày trở về tôi lặng yênkhông nói

Mắt buồn buồn, nhìn, ngó thậtxa xôi

Ngó trước sau, ngó quanh quấtmột hồi

Rồi đảo mắt xa dần ra đầu ngõ

Nhìn thăm thẳm, thấy gì khôngtrong đó

Lại ngó vào nơi một chái bagian

Ngước lên trên, xin thắp banén nhang

Quyền quyện khói lòng vòngbay nhè nhẹ

Tôi ngừng lại trên tấm hìnhcủa mẹ

Rồi ngừng lại trên tấm hìnhcủa cha

Nhìn những người thân, quyếnthuộc gần xa

Mới còn đây mà đã ngồi lên đó

Tôi nhìn xuống, đàn cháu connho nhỏ

Gọi là nhỏ nhưng thật sự lớnnhiều

Có đứa đang một tay ẵm, taydìu

Còn nhỏ nữa, vừa gái trai lúcnhúc

Ngày trở về, tôi tìm lại từngchút

Còn những gì trong tất cả đổithay

Để nâng niu từng cái nhỏ mảymay

Như hun hút những xa mờ đấtmẹ

Tôi nhắm mắt rồi thì thầm khekhẽ

Ngày trở về tìm quá khứ đã xa

Tiếng đàn xưa đã tắt hết âmba

Hình dung lắm mới cơ hồ cộnghưởng

Chỉ thế thôi nhưng vô cùngsung sướng

Tôi đã đi trên quê mẹ đây rồi

Ngày trở về xin trả lại xaxôi

Nhưng tro lạnh đã bập bùngbếp lửa.

Lá rụng về cội

Tháng 07-2005

Đây là vùng đất nào

Mà sao người nằm đó

Tôi cúi nhìn cho rõ

Tên, lạ quá đi thôi

Tôi bỗng nghe những cảm xúcbồi hồi

Rồi lần lượt tôi tìm thămkhắp chốn

Đi một mình tôi cũng hơi ớnớn

Bước vào thăm nhưng họ cứ nằmim

Có người buồn ánh mắt như limdim

Lông dựng đứng, tôi nghe saolành lạnh

Sau khi đọc danh tánh

Tôi biết họ giống mình

Trông qua những tấm hình

Lại buồn thương man mác

Có những chỗ nằm chung nhaumột dạt

Có những nơi xen kẽ với ngườita

Đi tới đâu cũng thấy thế vậymà

Nếu nơi đó có người mình đangsống

Gió hiu hiu vang vọng

Người lớn nhỏ nằm yên

Nếu có những linh thiêng

Xin cho tôi được biết

Họ tình thân nói thiệt

Đã nằm đây, không phải đấtcủa mình

Sống điêu tàn mà chết cũng điêulinh

Gởi xứ người chớ xứ mình xalắm

Sống, đã âm thầm, mang nặng

Chết, lại chôn ké, mang đau

Bỡi tấm thân đã trôi dạt bờ dâu

Nên dong ruổi khắp năm châu bốn biển

Thân tạm gởi cho bụi mờ hư huyễn

Hồn phiêu diêu tìm lại với cửu huyền

Trái đất tròn nên gặp được Tổ Tiên

Nhớ cháu con, lâu lâu thăm một chuyến

Thác là một chuyện

Gởi là một phương

Nơi đó quê hương

Lá rụng về cội !

Tuổi thơ em học đánh vần

Tháng 07-2005

Tuổi thơ em học đánh vần

Tấm gương kim cổ lựa lần mà soi

Đánh vần hai chữ đầu đời

Đã mang huyết thống giống nòi Rồng Tiên

Đánh vần hai chữ Ba Miền

Bắc Nam, Trung giữa, nối liền non sông

Đánh vần hai chữ Lạc Hồng

Trường Sơn cha nhớ, Biển Đông mẹ chờ

Một năm bia đá cũng mờ

Ngàn năm bia miệng trơ trơ không mòn

Dặn lòng luôn giữ sắc son

Làm gì, đừng để nước non ố màu

Tình sâu nghĩa nặng mới đau

Một con ngựa bịnh cả tàu không ăn

Sai lầm, tội lỗi : ăn năn

Đừng quăng ra biển, cũng lăn vô bờ

Ai mà không có tuổi thơ

Sao trong trắng quá, như tờ trinh nguyên

Cái bè danh lợi đảo điên

Bọt trôi sông biển, bèo miền tào khê

Chắp tay, xin cúi đầu về

Lỗi thẹn sông núi, lỗi thề Tổ Tông

Trở về với nước Biển Đông

Trở về với núi cao ngần Trường Sơn

Ao nhà dù đục vẫn hơn

Cội nguồn đâu có dỗi hờn nghe em !!!

Nhớ thương Ngày về ...

Thơ nhạc * Tháng 07-2005

Ngày về, cho lúa đồng xanh

Cho bông lúa chín thơm lành tình quê

Ngày về, cho bến bên đê

Cho thuyền xuôi mái vỗ về bên sông

Ngày về, cho ước chờ mong

Bao năm xa xứ nhớ trông vơi đầy

Xóm làng in bóng còn đây

Đường quê in dấu, bờ cây inmàu

Quê nghèo cắt rốn chôn nhau

Đất cằn sỏi đá bên bàu ruộngnương

Bao năm xa cách đoạn trường

Tình vương vương vấn nghĩa vươngvương sầu

Quê nghèo, trắng mấy mùa cau ?

Nhà tranh mưa nắng, mấy màuphong sương ?

Ngày về, nhặt bóng tơ vương

Tơ tằm rút mãi, tư lường hồnai

Ngày về, góp nhặt phôi phai

Đem hong nhung nhớ, phơi đàixa xôi

Ngày về, thăm thẳm lên ngôi

Tình quê héo hắt, gởi đồi thêlương

Ngày về, cho thắm tình thương

Cho người lữ thứ, nhớ thươngngày về !!!

Vỗ về sông bến cũ !

Tháng 07-2005

Xin đừng trách người đi sao đimãi

Vì xa xôi cuốn hút nẻo đườngdài

Ở sau lưng còn có những nhạtphai

Bao hình ảnh chưa hoen mờ dấuvết

Xin đừng trách người đi saobiệt tích

Ươm tơ tằm còn kéo mãi tơ vương

Dù hằn lên những vết cắt đoạntrường

Dâu có bạc, tơ tằm nào quênkén

Xin đừng trách người đi saokhông hẹn

Đường dốc đồi heo hút đỉnh sơnkhê

Nước trơ trơ non nào có lỗithề

Nhìn những mảnh tang thươngtreo tuế nguyệt

Xin đừng trách người đi saocách biệt

Con nước trôi nên phải cuốnqua cầu

Nước đôi bờ mặt nước dẫu chìmsâu

Vẫn tơi tấp giữa đôi bờ mấpmé

Xin đừng trách người đi saolặng lẽ

Nghẽn mạch tim không nói đượcnên lời

Nhưng nhìn nhau ta sẽ hiểunhau thôi

Chống tay chèo ngã mình trênsóng bạc

Nước róc rách cùng thầm reotiếng hát

Sóng vỗ bờ cùng cất tiếng đầyvơi

Có mặt nhau trong một khoảngcuộc đời

Bèo trôi dạt người đi người ởlại

Có ở đi, mới biết những tồntại

Có ở đi, mới biết những hằngmơ

Nước gặp cồn nên cuốn xoáy đôibờ

Khi qua rồi vỗ về sông bếncũ.

Nói đi anh !

Tháng 07-2005

Nói đi anh, may ra còn hiểu được

Đừng lặng yên, chưa hẳn đã tốtđâu

Đừng nghĩ rằng, theo nămtháng chìm sâu

Khơi lại chi đống tro tàn quákhứ

Nói đi anh, may ra còn hiểuchứ

Có người thương, có ngườighét cơ mà

Có cảm thông, cũng sẽ có kêuca

Nói hay không, cũng trôi vềdĩ vãng

Nói đi anh, dẫu cho đời tathán

Bể dâu nhiều thì phải lắm đãibôi

Sao ngậm tăm, không một chútnhếch môi

Mặc cho ai muốn nói gì thìnói

Phải chi anh là người trơ gốccội

Sống riêng mình chẳng ảnh hưởngđến ai

Thì dẫu cho có nằm xuốngtuyền đài

Ai cần hỏi và cần chi phảinhắc

Bỡi vì anh, một con người kỳquặc

Của một thời kỳ dị, cũng kỳkhôi

Đóng một vai kỳ bí, cũng kỳtồi

Thật kỳ tài và cũng nhiều kỳcục

Cho nên anh vo tròn một điểmmốc

Biết bao nhiêu thứ chuyện cầnnói ra

Nhất là những điều bí mật sâuxa

Đã làm được thì tại sao imlặng ???

Ta không nói !

Tháng 07-2005

Ta không nói, ai hiểu sao thìhiểu

Ta im lặng, ai nghĩ sao thìsao

Ta đã im thì đa cụ nan đào

Ta đã lặn thì nan truy tứ mã

Bỡi vì nói, chẳng có điều chilạ

Mà có nói cũng chẳng có ainghe

Lại còn cho cùng một lũ cá mè

Nói hay không, chẳng có gìtốt đẹp

Kể từ đó, ta không còn đượcphép

Có nói gì cũng chỉ thế màthôi

Cho nên ta cúi mặt và gục đầu

Nếu có chết thì vùi chôn lòngđất

Kể từ đó, nhiều khi muốn nóithật

Dù nói ra, có hết sức bẽ bàng

Dù nói ra, có hết sức tráingang

Nhưng nghĩ lại, tốt hơn,không nên nói

Kể từ đó, ta thường hay tựhỏi

Đâu lương tri, đâu lý trí, đâutấm lòng

Đâu tình người, đâu khối óc, đâucon tim

Những cay xé đã làm ta tannát

Biển mênh mông rầu rầu trànsóng bạc

Núi thâm u thăm thẳm phủ mờ sương

Ta riêng ta tất cả những chánchường

Khép khung cửa giữa một trờicâm lặng

Hoàng hôn xuống ánh bình minhgọi nắng

Ngày đang lên bóng tối kéochìm sâu

Ta riêng ta vụn vỡ những tinhsầu

Xuống đất lạnh gởi hoàngtuyền băng giá

Thời thế, thế thời, chi tá !

Tại nhân, tại thế, tại ta !

Đan tâm, can dự, đi qua !

Loang lổ, điêu tàn, nghiêngngửa !!!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn