Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

08. Ăn Chay Thoát khỏi Ách Nạn

07/09/201113:53(Xem: 1676)
08. Ăn Chay Thoát khỏi Ách Nạn

LÒNGTHƯƠNG YÊU SỰ SỐNG
(THELOVE of LIFE)
Tácgiả: G.B. Talovick - Người dịch: HT. Thích Trí Chơn

ĂnChay Thoát khỏi Ách Nạn

Vàođời nhà Minh (1368-1661) ở Trung Hoa có một Phật tử tên VươngThành, thường ngày hay làm phước giúp đỡ mọi người; nhấtlà những trẻ mồ côi và nghèo khổ.

Cưsĩ tụng kinh niệm Phật mỗi ngày. Nói chung, cư sĩ là mộtPhật tử rất thuần thành. Nhưng rất tiếc vì một vài lýdo, cư sĩ đã không giữ được giới không sát sinh và thườngăn mặn.

Ôngsống gặp thời nhiễu nhương. Thiên hạ chịu nhiều cảnhthiên tai, nạn trộm cướp hoành hành khắp nơi trong nước.Lòng cư sĩ Vương xót xa lo lắng. Nghe đồn tại một hang độngcó một vị Hòa Thượng tu hành đắc đạo, có thể biếtchuyện quá khứ và tương lai. Ðại sư cũng thấu triệt lýthuyết gây nhân và chịu quả của Phật Giáo. Mặc dù đườngxa và nguy hiểm, Vương cư sĩ quyết tâm muốn đến đó gặpNgài để tham vấn.

Saucùng, trải qua nhiều khó khăn gian khổ, ông ta đã tới đượcđộng tu của vị Tăng. Lúc gặp hòa thượng, ông thưa: “Kínhbạch tôn đức, hiện nay xã hội đang bị trộm cướp, đạotặc tung hoành. Dân chúng bị đàn áp cướp bóc bởi nhữngngười mang vũ khí đó. Chúng con không biết làm sao bảo vệcuộc sống bình an. Chúng con đang bị chìm đắm trong biểnkhổ của tai ương, thảm họa. Chúng con ngưỡng mong tôn sưmở lòng từ bi giang tay cứu độ sinh linh”.

Hòathượng mỉm cười hỏi: “Phải chăng ông là Vương Thành?”

Vươnghoảng kinh đáp: “Ðệ tử chính là Vương Thành đây nhưnglàm sao hòa thượng biết tên con?

Hòathượng đáp: “Nếu ông không thể giữ giới ăn chay thìcó hỏi việc gì cũng vô ích thôi”.

Vươnglại hỏi nữa nhưng vị đại sư vẫn không trả lời. Sauđó, Vương trở về nhà và suy nghĩ đến điều mà hòa thượngđã dạy bảo. Từ đó, ông ta quyết tâm chấm dứt việc ănthịt các thú vật chết.

Ítnăm sau Vương trở lại động tu của vị đại sư. Gặp lạiông, hòa thượng cười bảo: “Khá tiến bộ đấy! Nay ôngđã liễu đạo, tâm ông đã thấm nhuần giáo lý Từ Bi”.

“Hiệnnay chúng ta đang sống trong thời đại dối trá đảo điên.Bọn đạo tặc lộng hành khắp bốn phương. Chỉ có nhữngai giữ giới không sát sinh mới sống trong hòa bình an lạc.Ðây là luật vay trả trong vũ trụ”.

Nóixong, hòa thượng nhắm mắt tiếp tục thiền định.

VươngThành trở về nhà tích cực thuyết giảng cho mọi ngườihiểu rằng không ai sát sanh hại vật mà có thể mong sốngtrong an lạc. Bởi vì người gây nhân giết chóc sẽ gặt quảgiết chóc.

Chodù các bạn làm điều thiện, nhưng các bạn ăn thịt,các bạn phải chịu trách nhiệm về những con vật bị giếtchết, thì không bao giờ có được sự an lạc chân chính. Muốn có an lạc, bạn phải tạo sự an lạc, chứ không phảitạo khổ đau cho mọi chúng sanh. Phương cách tốt nhất đểthực hiện điều đó là chúng ta nên tôn trọng sự sốngcủa mọi loài và luôn luôn ăn chay.

MercyBegins At The Dinner Table

Duringthe Ming dynasty, (1368-1661) in China, a Buddhist called Wang Ch'eng wasalways willing to help others, especially orphans and the poor.

Everyday Wang chanted Buddhist sutras, or scripture. In general, he was verypious, but for some reason, there was one rule of Buddhism he did not obey:he was not a vegetarian.

Helived during a bad period. There were many disasters. Bandits and outlawsroamed the country. Wang was worried. He heard that a monk living in acave practiced Buddhism so hard that he could tell the past and the future.He knew the causes of present conditions and the effects the future wouldbring. Wang decided to visit him for instruction, even though the way waslong and dangerous.

Finally,after many difficulties, Wang reached the monk's cave. He addressed themonk. “Your heavenly honor, the world today is full of bandits and outlaws.The people are oppressed by those bearing weapons. We do not know how tokeep living. We living creatures are drowning in a sea of disasters. Wecall upon you, sir, to show mercy by giving us a hand and helping us survive.”

Themonk smiled. “You are Wang Ch'eng, aren't you?”

Wangwas startled. “Yes, sir, but how could you know my name? What is yourhonor's instruction?”

“Ifyou cannot be a vegetarian, you're just wasting our time with these questions.”

Wangcontinued asking questions, but the monk had no more to say to him, soWang had to go home and think over what he had learned. He decided thathe really did have to stop eating the carcasses of dead animals.

Severalyears later, Wang presented himself at the cave again. When the monk sawhim, he laughed. “That's more like it! You have understood, and you havefinally taken the teachings of mercy to heart.”

“Welive in treacherous times. The country is full of bandits. Only those whodo not kill may live in peace. This is the balance of the universe.”

Withthat, the monk closed his eyes and continued his meditation.

WangCh'eng returned home to tell everybody that nobody who kills any livingcreature can hope for peace, because killing causes killing.

Ifyou eat meat, you are responsible for many deaths, so even if you do gooddeeds, you cannot enjoy true peace. To enjoy peace, you have to earn itby creating peace, not suffering. The best way to do that is to respectall life and eat only vegetarian food.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn