Phẩm 18: Cấu Uế

16/08/202011:15(Xem: 12234)
Phẩm 18: Cấu Uế
 
buddha-516

KINH PHÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

Lưu ý:
Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),
Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)

Phẩm Cấu Uế 18



235/ Ngươi nay giống lá héo,

Diêm sứ đang chờ ngươi,

Ngươi đứng trước cửa chết ,

Đường trường thiếu tư lương.



235/ Thân ngươi như chiếc lá vàng,

Thong cơn gió nhthu sang rng rời.

Tuyền đài chốn ấy xa chơi

Tư lương chng có, rả rời thân tâm.



236/ Hãy tự làm hòn đảo,

Tinh cần gấp, sáng suốt,

Trừ cấu uế, thanh tnh,

Đến Thánh địa chư thiên.



236/ Hãy mau tnh giấc mê lầm

Dựng xây hải đảo, loi phn nhiễm ô.

An nhiên gia chốn hải hồ

Chư thiên cnh giới bến bờ không xa.



237/ Đời ngươi nay sắp tàn,

Tiến đến gần Diêm Vương.

Giữa đường không nơi nghỉ,

Đường trường thiếu tư lương.



237/ Con đường đến chn tha ma

Diêm Vương định ước canh ba khó dời.

Đường dài không chn nghỉ ngơi

Trăng tay mình trng biết nơi đâu về?



238/ Hãy tự làm hòn đảo,

Tinh cần gấp, sáng suốt,

Trừ cấu uế, thanh tnh,

Chẳng trở lại sanh già.



238/ Đừng theo vng thức rủ rê

Tự mình nương ta cận kề chơn tâm.

Tinh cần đóng chặt sáu căn

Lậu hoc dứt sạch, tử sanh ngoài.



239/ Bậc trí theo tuần tự,

Từng sát na trừ dần,

Như thợ vàng lọc bụi,

Trừ cấu uế nơi mình.



238/Bước đầu từng chút đổi thay

Sát na chuyển hoá tháng ngày sch trong.

Lược bụi nhơ, lấy vàng ròng

Tịnh trừ cấu uế rỗng không Thánh hiền.



240/ Như sét từ sắt sinh,

Sắt sanh lại ăn sắt,

ng vy, quá lợi dưỡng,

Tự nghip dn cõi ác.



240/ Sống li dưỡng quá tự chuyên,

Tự thân chút lấy ưu phiền không xa.

Như sét từ sắt sanh ra

Lại ăn ly st, thy mà sợ thay.



241/ Không tng làm nhp kinh,

Không đứng dy, bn nhà,

Biếng nhác làm nhơ sắc.

Phóng dật uế người canh.



241/ Biếng lười tụng kinh không hay,

Nhà không dn quét mỗi ngày uế nhơ.

Sắc không chăm sóc bơ phờ

Chủ không phòng hộ, trộm quơ hết rồi.



242/ Tà hạnh nhơ đàn bà,

Xan tham nhơ kẻ thí,

Ác pháp là vết nhơ,

Đời này và đời sau.



Đàn bà tà hạnh nhơ hôi

Bố thí nhơ bẩn khiến người xan tham.

Ác hnh làm nhp thế gian

Cả hai đời phi chịu ngàn đắng cay.



243/ Trong hàng cấu uế ấy,

minh, nhơ tối thượng,

Đoạn nhơ ấy, Tỳ kheo,

Thành bậc không uế nhiễm.



243/ Nguồn gốc chính, vô minh này

Đã che lp tuệ, đã bày bể dâu.

Tỳ kheo thuyền trí lướt mau

Thành bậc vô nhiễm một màu sạch không.



244/ Dễ thay, sng không hổ,

Sống lỗ mãng như quạ,

Sống công kích huyênh hoang,

Sống liều lĩnh, nhiễm ô.



Dễ thay, với kẻ dối lòng

Sống như lũ quạ đầu sông kiếm mồi.

Huyênh hoang tranh tht thây trôi,

Ăn dơ liều lĩnh, coi trời bằng vung.



245/ Khó thay, sng xấu hổ,

Thường thường cu thanh tnh,

Sống vô tư, khiêm tốn,

Trong sạch và ng suốt.



Khó thay, sng hnh khiêm cung

Khoác áo tàm quý, đức trong hnh ngoài,

Thanh tịnh vui cầu thng ngay

Như trăng chiếu sáng trời mây lng tờ.



246/ Ai ở đời sát sanh,

Nói láo, không chân thật,

Ở đời lấy không cho,

Qua lại với vợ người.



246/ Ai sống chìm trong bùn nhơ

t sanh trm cướp, mắt mờ lửa tham.

Vợ người trăng gió bên thêm

Nói di che lp, chng làm điều sai.



247/ Uống rượu men, rượu nấu,

Người sống đam mê vậy,

Chính ngay tại đời nầy,

Tự đào bi gốc mình.



Rượu chè ng xn chiều say

Cuộc sống buông thả, không hay trễ rồi.

Chính tự mình chôn mình thôi

Đời nầy vùi lấp nấm mồ thế gian.



248/ Vậy người, hãy nên biết,

Không chế ngự là ác,

Chớ để tham phi pháp,

Làm người khổ đau dài.



248/ Thế nên, này hi Thin nam !

Nếu không chế ngự muốn ham khổ đời,

Lâu dài khổ chẳng hề vơi

Lìa ngay phi pháp, ác rời đường tu.



249/ Do tín tâm, hỷ tâm,

Loài người mới bố thí;

Ở đây ai bất mãn,

Người khác được ăn uống,

Người ấy ngày hoặc đêm,

Không đạt được tâm định.



249/ Thấy người hoan hỷ suy tư

Phát tâm bố thí lòng từ mở khai

Đức tin người gieo hạt dày

Sanh tâm bất mãn nhng ai cúng dường

Ăn uống đầy đủ khinh thường

Ngày đêm tâm phi chịu vương khổ nàn.



250/ Ai cắt được phá được,

Tận gốc nhổ tâm ấy,

Người ấy ngày hoặc đêm,

Tất đạt được tâm định.



250/Nếu ai muốn dứt bất an

Đào ngay gốc rễ gian tham tị hiềm,

Tâm không ganh ghét an nhiên

Ngày đêm tự tại, trú thiền đạt chân.



251/ Lửa nào bng lửa sân !

Chấp nào bng sân hận !

Lưới nào bng lưới si !

ng nào bng sông ái.!



251/ Lửa nào mnh hơn la tham !

Chấp nào kiên cố hơn sân một toà !

Lưới tình mê dắm khó qua !

Yêu thương lặn hụp ái hà cuộn trôi.!



252/ Dễ thay thy li người,

Lỗi mình thy mới khó,

Lỗi người ta phănh tìm,

Như sàng tru trong gạo;

Còn lỗi mình, che đậy,

Như kẻ gian, dấu bài.



252/ Dễ thay, tìm thy li người

Bới lông tìm vết, gạo xôi trấu đầy,

Lỗi mình nhìn thấy, khó thay

Khéo tay che mt dấu bài kẻ gian.

Lỗi người ta đếm trăm ngàn

Còn mình chng tính, một hàng thẳng ngay.



253/Ai thy li của người,

Thường sanh lòng chỉ trích,

Người ấy lu hoặc tăng,

Rất xa lu hoặc diệt.



253/ Lại còn chỉ trích người sai

Như mình vô tội, li dày nghip tăng,

Nẻo về Thánh đạo cách ngăn

Đường theo thế cuc li gần một bên.



254/ Hư không, không du chân,

Ngoài đây, không Sa môn,

Chúng sanh thích hý luận,

Như Lai, hý luận trừ.



254/ Hư không chng du chân chim

Ngoài chánh pháp Phật, đừng tìm Sa môn.

Chúng sanh ưa thích đa ngôn

Như lai cnh giới không còn thphi.



255/ Hư không, không du chân,

Ngoài đây, không Sa môn,

c hành không thường trú,

Chư Phật không dao động.



255/ Trời xanh du có đến đi

Không có dấu vết, hữu vi đâu còn,

Chánh pháp mới sanh Sa môn

Chơn lý chư Phật trường tn thế gian.

 



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/07/2025(Xem: 2812)
Thường kiến tự kỷ quá Bất thuyết tha nhân phi Tha phi ngã bất phi Ngã phi tự hữu quá Tâm trụ niệm Phật trung Vô phi diệc vô quá Dịch nghĩa: Thường tự thấy lỗi mình Không nói lỗi người khác Người sai ta không chê Ta chê ta có lỗi Tâm trụ trong niệm Phật Không chê cũng không lỗi
18/07/2025(Xem: 3071)
Ngay khi mới đắc Đạo, Chính Đức Phật Thích Ca Tìm ra Con Đường ấy Để dẫn dắt chúng ta. Đó là Bát Chánh Đạo. Tám Con Đường sau đây. Người tu hành chiêm nghiệm Và ghi nhớ hàng ngày. Thứ nhất là Chánh Kiến. Đức Phật dạy chúng sinh Chánh Kiến là hiểu đúng Về Đạo và về mình.
18/07/2025(Xem: 3166)
Đời là khu rừng rậm Mà ta, khách lữ hành. Nhiều cám dỗ, cạm bẫy. Đời nhiều dữ, ít lành.
14/07/2025(Xem: 4397)
Vẫn biết nên hạn chế sử dụng 2 chữ …GIÁ NHƯ, NẾU Nhưng bổng một ngày lòng dậy sóng, chán chường Quay về lại tìm đến những tác phẩm thân thương Mượn từng câu trích đoạn, hướng dẫn thêm động lực!
09/07/2025(Xem: 2748)
Một cánh gió rơi nghiêng Trôi qua miền tịch lặng Chiếc lá nằm yên ắng Giữa sân Chùa thênh thang
02/07/2025(Xem: 3702)
Ngát trên miền thảo nguyên mênh mông Chùa vươn lên như búp sen hồng Hương Chánh Pháp lan xa vô tận Độ muôn loài vượt thoát trầm luân Mỗi giấc tối tâm hương trì nguyện Ơn Tam Bảo phù trợ chúng sinh Vượt bể khổ băng qua trường mộng Cõi Ta Bà đầy khắp thiện duyên!
01/07/2025(Xem: 2929)
Những gì chân giá trị sẽ không bị phủ lấp! Bằng sự khiêm cung chân thành học hỏi tâm sẽ nở hoa Đón nhận đạo lý từ khắp phương xa Bằng sự lặng yên tỉnh thức, gỡ nhẹ từng lớp bụi
01/07/2025(Xem: 2534)
Tháng bảy, một Tây, lúc 6 giờ Hừng đông quê mẹ tựa bài thơ Trống chuông Bát Nhã đồng vang vọng Chúc nguyện nước non vững cõi bờ.
01/07/2025(Xem: 13452)
Truyện Cổ Tích "Con Chim Tu Hú", Mùa mưa là khoảng thời gian tuyệt vời để những mầm sống mới bắt đầu hồi sinh trên các cánh rừng mưa nhiệt đới. Loài thực vật khoác trên mình tấm áo mới xanh non và đâu đó trong rừng, các vùng đất ngập nước, từng bụi lau, sậy cũng vươn mình phát triển. Đó là nơi trú ngụ, làm tổ lý tưởng của một số loài chim chích đầm lầy thuộc giống Locustella.
30/06/2025(Xem: 3505)
Cho đến một ngày, tôi gặp một nhà sư, có lẽ trẻ hơn tôi đến gần hai thập niên. Không ai ngờ nhà thơ này làm được các bài thơ kể chuyện về các Thiền sư Việt Nam trong thể thơ Đường luật, y hệt như khai mở lại một mạch nguồn thi ca sinh động. Những bài thơ của thầy, tinh luyện từng chữ, dịu dàng mang hơi thở Thiền Tông Việt Nam. Tôi đọc và kinh ngạc, như gặp lại một tri kỷ những năm rất xưa cũ, nhưng với một chân trời thi ca hoàn toàn mới. Nơi đó, riêng một mình Thầy Thích Chúc Hiền bước đi đơn độc, trong văn phong thanh thản, giữa những như dường gian nan trong từng chữ, từng ý đối, từng vần trau chuốt khó gieo, và trong từng âm vang Thiền ngữ. Tôi đọc và cảm nhận từng trang thơ đầy những tràn ngập hạnh phúc, hẳn nhiên là cho cả thi sĩ Thích Chúc Hiền và cho cả những độc giả khó tính như tôi. Từ thầy, tôi nhận ra rằng thơ Đường luật không hề cũ, chỉ là vì mình đã tránh né một lối đi rất khó khăn của thi ca.