Tuyển tập 49

23/02/201216:15(Xem: 18986)
Tuyển tập 49

Tuyển tập 10 bài – Tình TựQuê Hương 49

Thơ Mặc Giang

[email protected]

01. Việt Nam ngạo nghễ

02. Bài ca ngợi Núi Sông

03. Dừng lại con tàu

04. Hai ngả đôi bờ

05. Tình tự Quê Hương

06. Kết Sử đan thanh

07. Quê Nghèo có tội gì đâu

08. Bỗng nhớ Quê Nghèo

09. Đừng ai đánh mất

10. Con tàu Quê Hương 2

Việt Nam ngạo nghễ

Quê hương gấm vóc ta ơi

Đã mang từ thuở chào đời

Dù điĐông Tây Nam Bắc

Giữgìn nguyên vẹn mà thôi

Khôngai đánh đổ quê hương

Mệnhdanh thời thế nghê thường

Núpbóng trò chơi chủ nghĩa

Bờlau cát đá bên đường

Khôngai giành lấy quê hương

Đừngđâm đầu máu vô tường

Thànhtrì rong rêu gió bụi

Biểndâu đập vỗ tang thương

Quêhương muôn thuở của chung

Việt Nam dân tộc anhhùng

Đờiđời ngẩng đầu ngạo nghễ

Đồngbào đồng bọc tương dung

Anhđứng Nam Quan cửa ải

Tôidừng cuối mũi Cà Mau

Emmiền Trung giữa con tàu

Ta đikhắp lòng đất nước

Tahát bài ca Tổ Quốc

Tahát bài ca giang sơn

Dùcho nước chảy đá mòn

Núisông không hề thay đổi

Ta hát bài ca nguồn cội

Ta hát bài ca Rồng Tiên

Đẹpthay non nước Ba Miền

Sừngsững trời Đông bừng sáng

Anhbăng đèo heo ghềnh ráng

Tôivượt hố thẳm vực sâu

Emđan tay bắc nhịp cầu

Thắmtô da vàng máu đỏ

Quê hương có ta trong đó

Đất nuôi thân thể tiền nhân

Nước reo bì cốt cơ phần

Thế thế truyền lưu gìn giữ

Đất Nam, dân Nam hùng cứ

Nước Nam, dân Nam bảo trì

Mộttấc, không hề suy vi

Mộtly, không hề sai biệt

Núisông nước non xanh biếc

Quêhương cẩm tú sơn hà

Nhấtnhất, anh chị em ta

Đồngtuyên Việt Nambất diệt

Nam thanh, anh hùng hào kiệt

Nữtú, xứng bậc anh thư

Hòareo câu hát tiếng cười

Aingười Việt Nam– ngạo nghễ!

Tháng 9 – 2010

Mặc Giang

Bài ca ngợi Núi Sông

Tahát bài ca ngợi núi sông

Quêhương gấm vóc rạng trời Đông

Muônnăm sừng sững không thay đổi

Củanước Việt Namgiống Lạc Hồng

Ta hát bài ca ngợi nước non

Băng qua thời thế vẫn trường tồn

Nối dòng lịch sử đan thanh mãi

Dấu ấn không mòn những triện son

Ta hát bài ca ngợi nước Nam

Nam thanh nữ tú giống da vàng

Anhhùng hào kiệt thời thời có

Dântộc này trời đất định ban

Tahát bài ca ngợi Tổ Tiên

Việt Nam sông núikhí hùng thiêng

VănLang tự thuở ngàn xưa ấy

Đếnmãi ngàn sau thạch trụ kiềng

Tahát bài ca ngợi Tổ Tiên

Quêhương gấm vóc của Ba Miền

BắcNam Trung tự tình hòa quyện

Cáchnúi ngăn sông vẫn nối liền

Việt Nam muôn thuởvững như đồng

Concháu Rồng Tiên giống Lạc Hồng

Anhchị em ta cùng dấn bước

Đồngbào một bọc nhớ nghe không.

Tháng 9 – 2010

Mặc Giang

Dừng lại contàu

Mai sau dừng bước chân về

Ươm mơ tình tự hương quê thơm nồng

Bốn mùa xuân hạ thu đông

Buông tay gác kiếm vui đồng ruộng nương

Ngày thời hưởng trọn vầng dương

Đêm thời tắm gội tinh tường trăng thanh

Hương quê đồng nội trong lành

Khác xa phố thị châu thành rộn vang

Tình quê thoang thoảng nhẹ nhàng

Thơm thơm lúa chín lan lan ngô đồng

Phù sinh quẳng gánh trôi sông

Nghê thường buông thả bềnh bồng trôi đi

Dấu xưa hoài cổ kinh kỳ

Sương pha thấm lạnh tư nghì tinh anh

Trăng treo soi bóng ngậm vành

Nắng vàng ủ dột trên cành tà dương

Ba sinh sóng vỗ tư lường

Ô hay dâu biển tang thương vậy mà

Nếukhông, sao bãi tha ma

Hồnđau chưa trọn la đà đó đây

Mộtđời trả cội cho cây

Trảtrăng cho gió trả mây cho ngàn

Hùnganh bốn biển dọc ngang

Trơvơ nấm mộ cỏ đan xanh rì

Thếthời thời thế như ri

Cổkim kim cổ khác chi đeo sầu

Trămnăm một cuộc qua mau

Ta xin dừng lại con tàu tình tang.

Tháng 10 – 2010

Mặc Giang

Hai ngả đôi bờ

Đất Mẹ thơm thơm vị mía đường

Quê Cha ngọt ngọt mùi quê hương

Đi đâu vẫn nhớ về nơi ấy

Còn có chùm nhau nấm rốn chôn

Chôn nhau cắt rốn thuở đầu đời

Tình tự cưu mang đeo đẳng thôi

ĐấtMẹ in sâu càng thấm thía

QuêCha ghi đậm càng lên ngôi

Tìnhquê nhắc đến muốn chùng lòng

Cuốnhút thời gian trôi nhớ mong

Nhịpđập tháng năm mờ cố quận

Vòngtròn lốc xoáy uốn cong cong

Quênhà đã trắng mấy mùa cau

Vậtđổi sao dời tím sắc màu

Cátlở đá bồi dày gió bụi

Contim bốp lại nát lòng đau

ĐấtMẹ thân yêu gởi cuối trời

QuêCha thương nhớ mặn làn môi

Haibờ đôi ngả đeo oan nghiệt

Biểnđộng gầm vang phủ sóng mòi.

Tháng 9 – 2010

Mặc Giang

Tình tự hương quê

Hươngquê thơm lúa đồng xanh

Thơmhương đồng nội trong lành nắng mai

Thơmbông cỏ dại hoa cài

Mụcđồng cỡi gió khoan thai đuổi diều

Hươngquê Đất Mẹ dấu yêu

QuêCha trầm lắng chín chiều nhớ thương

Thươngtừ hạt giống mới ươm

Thươnglên Nguồn Cội mở đường dựng xây

Hươngquê tình tự đong đầy

Làngtrên xóm dưới chung tay đỡ đần

Lũytre chèo chống phong trần

Khómtrúc bảo bọc ân cần nắng mưa

Hươngquê âu yếm bốn mùa

Xuânđông thu hạ vui đùa mến yêu

Đẹpnhư khúc nhịp cầu kiều

Sangnhư tơ lụa khăn điều vắt vai

Hươngquê gương sáng treo đài

Thanhcao thánh thiện đeo ngai tôn thờ

Mộtsông hai bến mấy bờ

Theodòng lịch sử cơ đồ đó nghe

Hươngquê đưa đẩy lá me

Lađà hoa phượng mơn mê cúc vàng

Choai sầu mộng bên đàng

Mắthoài trông đợi ngỡ ngàng vóc tiên

Hươngquê sắc thắm Ba Miền

Lunglinh tình tự hồn thiêng muôn đời

Hươngquê đẹp lắm ai ơi

Cavang tiếng hát vạn lời mến thương

Hươngquê tình tự quê hương

Cavang vang mãi trên đường hương quê.

Tháng10 – 2010

MặcGiang

Kết Sử đan thanh

Nhắcđến quê hương thấy chạnh lòng

Lênhđênh vận nước mãi long đong

Phongba bão táp cuồng điên lộng

Cátlở đá bồi ngập núi sông

Vậtđổi sao dời khắp nước non

Bọtbèo rác rưới nổi lềnh khênh

Bùnnhơ cặn cáu thi nhau quến

Thànhthị, thôn quê, đến đảo hòn

Quêhương gấm vóc vũng ra cồn

Cẩmtú sơn hà nát núi non

Sonsắt tinh ba thành đá cuội

Biểndâu đập vỗ phủ hao mòn

Tìnhtự biến đi chỗ khác chơi

Lươngtri đạo đức khó đâm chồi

Gianngoa trí trá tha hồ quậy

Chuyểnhóa mau lên trễ quá rồi

Lịchsử thanh cao giống Lạc Hồng

Đừngđem đánh đổ thả trôi sông

Ratay vá đắp vun bồi lại

Sátcánh chung vai đỡ, gánh, gồng

Quêhương không phải của riêng ai

Thếthế truyền lưu mãi nối dài

Máuđỏ da vàng dòng Lạc Việt

Tươngthân tương ái kết phương đài

Gấmvóc cơ đồ là của chung

Ngườidân nước Việt thương nhau cùng

BắcNam Trung quyện hòa tam thể

Tôiluyện hùng anh son sắt nung

Xứngđáng người dân nước Việt này

Saodời vật đổi không lung lay

Tangthương biến hải không hề chuyển

Thanhsử đá vàng cao đẹp thay.

Tháng 9 – 2010

Mặc Giang

Quê nghèo có tội gì đâu!

Quênghèo có tội gì đâu

Màquên cắt rốn chôn nhau đầu đời

Quênghèo chối bỏ thì thôi

Đừngkhinh biếm nhẽ nặng lời khó nghe

Mai sau dừng bước trở về

Mới thương khóm trúc lũy tre đầu làng

Châu thành phố thị thênh thang

Mới thương xóm nhỏ băng ngang bên đường

Giàu sang phú quý nghê thường

Đâu bằng đồng nội thơm hương bốn mùa

Bon chen tranh đoạt hơn thua

Ô hay vân cẩu gió lùa xưa nay

Quầnthe áo gấm bụi bay

Ôhay nhân ngã xát xây hư đời

Quênghèo đạm bạc thế thôi

Dùcho đất lở cát bồi tới đâu

Quênghèo có trước có sau

Dùcho mưa nắng dãi dầu phong sương

CộiNguồn từ đó vương vương

TổTiên còn đó Tông Đường còn đây

Đừngchê sỏi đá trâu cày

Cơmđong gạo thóc tháng ngày dây dưa

Đừngchê no đói thiếu thừa

Tấmthân còm cõi bốn mùa gian nan

Là Cha là Mẹ cưu mang

Ông Bà Nội Ngoại họ hàng thân thương

Quê nghèo mới có quê hương

Tạo thành châu thị phố phường hôm nay

Quê nghèo đeo đẳng trĩu tay

Mới thành Tổ Quốc dựng xây cơ đồ

Nâng niu tình tự ươm mơ…

Tháng 10 – 2010

Mặc Giang

Bỗng nhớ Quê Nghèo

Ai cũng chê quê nghèo khốn khó

Ai cũng ngán đất xéo trâu cày

Đoạn đành đi đó đi đây

Châu thành phố thị học bày cao sang

Đi cho khắp nẻo cùng đàng

Học đi, thấm thía ngập tràn “sàng khôn”

Lựa là, mới biết héo hon

Bụi trần, mới biết bào mòn thanh cao

Xưa,sao thanh bạch thế nào

Mànay hoen ố làm sao thế này

Quênghèo dẫu trắng đôi tay

Trâucày dưới nước bò cày trên khô

Bốnmùa đong đãi đói no

Nhưngkhông sầu muộn dày vò tâm can

Cònkia, lối dọc đường ngang

“Sàngkhôn” khốn nỗi, bẽ bàng thế nhân

Bứctranh vân cẩu gieo vần

Khenai khéo vẽ bao lần chưa xong

Châuthành phố thị lưng còng

Phậpphù nhân ngã long đong một đời

Quênghèo bỗng nhớ xa xôi

Nhàtranh vách lá ru hời nhẹ buông

Chữtròn khép lại chữ vuông

Quênghèo muôn thuở bình thường thế thôi.

Tháng 10 – 2010

Mặc Giang

Đừng ai đánhmất

Đồngvàng thơm lúa chín

Mạnon mởn ruộng xanh

Sánggió mát trong lành

Chiềuhoàng hôn tắm gội

Lạivụ mùa đang tới

Rộnrã khắp làng quê

Kiatiếng hát câu vè

Đâytiếng ca đồng nội

Anhđầu trên nhắn gởi

Emxóm dưới vọng vang

Côthôn nữ bên đàng

Ửnghồng nghiêng vành nón

Trăngtròn chưa vẫn trọn

Trăngmười sáu vẫn thanh

Chimreo hót trên cành

Vờnbay đôi cánh vỗ

Trănglên trên đầu ngõ

Trănggối đỉnh non bồng

Cáttrắng giữa dòng sông

ChịHằng mơ bóng nước

Làngquê không mộng ước

Khôngtham vọng cao sang

Chỉmong sống thanh nhàn

Nhưđồng xanh cỏ nội

Nhưgạo thơm mùa mới

Nhưnếp một hương cau

Sốngno ấm có nhau

Mùasau chờ mùa trước

Biếttu nhân tích đức

Trọngơn nghĩa ân tình

Nhưtrúc biếc xinh xinh

Nhưtre vàng óng ả

Lúaxanh nhờ lá mạ

Gạotrắng mới ngon cơm

Tìnhquê sống có hồn

Hươngquê thơm đất mẹ

Tathầm kêu khe khẽ

ÔiĐất Mẹ ta ơi

ThươngQuê Mẹ trọn đời

Xinđừng ai đánh mất.

Tháng 10 – 2010

Mặc Giang

Con tàu Quê Hương2

Đồngvàng thơm lúa trổ bông

Chotôi tắm mát trên dòng sông quê

Tay ôm gối mộng ươm thề

Đóino ấm lạnh vỗ về có nhau

Bốnmùa qua lại thêm màu

Vẽtô tình tự con tàu quê hương

Emđi nhè nhẹ bên đường

Anhđi nằng nặng dặm trường sơn khê

BiểnĐông đưa sóng đẩy về

TrườngSơn ngóng đợi lỗi thề chi ai

Hươngquê tình nặng nghĩa dài

Bướcđi lối cỏ hoa cài tương lân

Đẳngđeo đổi đá phong trần

Nắngmưa đổi gió phù vân thương nhiều

Quêmình còn có Mẹ yêu

CònCha bạc trắng tơ điều không pha

Bướcđi nước nước nhà nhà

Bướcvề quốc quốc gia gia mặn nồng

Vậy mà là núi là sông

ChimLạc vẫy gọi chim Hồng bay bay

Điđâu nhớ cội nguồn này

NhớTông nhớ Tổ sâu dày keo sơn

Dùcho nước chảy đá mòn

Nhưngdòng với giống vẫn còn trơ trơ

Bãilau dù có xô bờ

Biểndâu dù có tàn khô cát vàng

Lầntheo dấu sử sang trang

Sắtson tô thắm thanh đan tươi màu

Quêhương còn mãi con tàu

Traotay gìn giữ con tàu quê hương

Đờisau thuở trước noi gương

Trâmanh lẫm liệt đường đường Việt Nam.

Tháng 10 – 2010

Mặc Giang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2115)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1998)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1684)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1648)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2145)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1631)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1338)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1575)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1863)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2453)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!