Tuyển tập 17

26/11/201102:45(Xem: 19456)
Tuyển tập 17

Tình Tự Quê Hương 17

01. Thăm nhà thương điên

02. Thăm viếng trại cùi

03. Thăm người lao động

04. Xin gởi cho anh

05. Xin gởi cho chị

06. Xin gởi cho em

07. Trao thế hệ đàn em

08. Thăm hỏi tiền nhân

09. Không biết ngày mai tôi trở về

10. Trong cuộc sống biết nhìn đời bạn nhé

Bài thơ hăm bảy :

Thăm nhà thương điên !

Tháng 03-2005

Giờ đi thăm viếng nhà thương điên

Cuộc sống người điên chẳng có phiền

Hờ hững nhìn đời như huyễn mộng

Lửng lơ bay bổng tựa thần tiên

Phần lớn người điên lớn hết rồi

Nhìn chung tuổi đã quá đôi mươi

Phần đông có lẽ vài ba chục

Một ít lão niên, sáu, bảy mười

Anh kia, đứng ngó, chỉ, rồi cười

Anh nọ, nhe răng, mở miệng : ươi . . . !

Còn chị, buồn buồn, tay quạt gió

Còn cô, bẽn lẽn, bảo : ngươi ! ngươi !

Kìa, người lửng thửng, nghêu ngao hát

Đấy, kẻ quơ quơ, khảy tay đàn

Một thế giới cuồng quay rộn rã

Âm thanh hỗn độn lộng vang vang

Tôi thoáng buồn trông hỏi mấy lời

Anh chàng lắt lắt, chỉ : ôi ! ôi !

Còn cô không nói, đưa tay quạt

Hỏi một hồi, tôi chẳng biết tôi

Viếng thăm một chút rồi ra đi

Thế giới người điên thật lạ kỳ

Không biết làm sao mà hiểu nổi

Đi rồi, còn vẳng tiếng : i !!! . . . i !!!

Chào người cai quản một đôi câu

Như thế, hiểu không, ảnh gật đầu

Vì quá quen nên mò đoán ý

Người điên, mà hiểu họ, còn lâu !!!

Bài thơ hăm tám :

Thăm viếng trại cùi !

Tháng 03-2005

Ta viếng đi thăm những trại cùi

Mới vào đến cổng đã nghe mùi

Cái mùi dần chết ôm thân phận

Một cõi trần gian, khép ngậm ngùi

Vào thăm, mới thấy cảnh thê lương

Trường đoạn còn đâu, khúc đoạn trường

Não thảm chất chồng thêm thảm não

Thương đau, rữa nát những đau thương

Bỗng nhớ ngày xưa Hàn Mặc Tử

Đường lên dốc đá, nát tan hoang

Mộng Cầm thổn thức vầng trăng lặn

Nguyệt lạc trường giang lạnh đá vàng

Trại cùi, một thế giới âm u

Bóng tối, vẽ chi cảnh mịt mù

Đến cuối đường hầm còn khép lại

Canh tàn còn đợi cửa thiên thu

Tấm thân đang sống bỏ dần thân

Từng khúc rữa ra, cắt bỏ dần

Gởi đớn đau về thăm cát bụi

Giữ trần thân đếm những phong trần

Cắt đi, cắt nữa, bỏ từng phần

Cắt bỏ khi nào hết tấm thân

Cắt chỗ thối tha, thêm chỗ chết

Ui cha ! đau quá ! thân ơi ! thân !

Thấy rồi, tội lắm, hỡi người ơi

Còn khổ nào hơn trong cuộc đời

Cùi đã cùn dần, thêm phát hủi

Còn gì mà nói nữa, người ơi !

Bài thơ hăm chín :

Thăm người lao động !

Tháng 03-2005

Giờ ghé qua thăm người lao động

Để nhìn từng giọt đẫm mồ hôi

Phong sương vá áo dày lao nhọc

Là biết cuộc đời khổ tới đâu

Lao động, những ai có trải qua

Khổ rồi, mới biết thương người ta

Nếu chưa, sao hiểu ngàn công khó

Từ cổng bước vô, ngập nóc nhà

Cái nghề lao động của chân tay

Sần sũi làn da đến mặt mày

Gian khổ đeo đời trôi lận đận

Cần lao cực nhọc tự xưa nay

Một nắng, hai mưa, nhuộm gió sương

Ba lao, bốn khổ, ngấm tang thương

Năm cay, sáu đắng, chồng chua chác

Bảy xót, tám xa, chất đoạn trường

Ngày, hứng mồ hôi, lớp lớp trào

Đêm, kè đau khổ, quải gian lao

Hai bờ thăm thẳm mòn đôi mắt

Cơm nếp đầy vơi, ngấy nhét vào

Của một nhưng công nặng bạc vàng

Bao nhiêu vật dụng cõi trần gian

Đều nhờ công sức người lao động

Đừng bỉ dè nhau hỡi thế nhân

Mong ai chia xẻ, quí thì thôi

Bắt nhịp cảm thông, ơn cảm rồi

Chớ trọng khinh chi bao nghiệp dĩ

Nghề nào, cũng sống vậy mà thôi !

Bài thơ ba mươi :

Xin gởi cho Anh !

Tháng 03-2005

Này anh, từ lúc gánh hai vai

Một sắt hai son cứ miệt mài

Nước chảy thấm sâu lòng đất nước

Đá mòn cho phỉ chí làm trai

Này anh, từ thuở bước lên đường

Đem sức tang bồng vá nhiểu nhương

Đem chí nam nhi bồi tích sử

Góp bàn tay hiến tặng quê hương

Này anh, đừng hỏi, đến bao giờ

Đã bảo rằng xây dựng ước mơ

Như núi cùng non reo tuế nguyệt

Như sông cùng biển tựa cơ đồ

Một khi, trái chín mộng, treo cành

Nhụy thoảng thơm thơm, hương tỏa quanh

Là đến thời kỳ thâu kết quả

Chan hòa mưa nắng, đẹp trời xanh

Chỉ sợ không rèn đức trượng phu

Biển sông, sao sánh vũng ao tù

Tiểu nhân, sao sánh cùng quân tử

Sống ở đời, chỉ khác chữ “ngu”

Trao nhau như thế, đủ rồi anh

Nếu thiếu hay dư, thì cũng đành

Nếu thiếu thì bao giờ cũng thiếu

Nếu dư, thì đã quá, rành rành

Ta hẹn nhau về nơi bến cũ

Bên dòng sông quyện, suối nguồn xưa

Quê hương thắm thiết tình non nước

Ta mãi còn nhau, anh nhớ chưa ???

Bài thơ ba mốt :

Xin gởi cho Chị !

Tháng 04-2005

Này chị, từ ngày chị bước đi

Buồn không, sao chẳng nói năng gì

Đã mang thân phận làm nhi nữ

Xuất giá, là lên cầu biệt ly

Hãy tròn bổn phận bên người ta

Còn chỗ thật sâu, cất nỗi nhà

Không ruột rà mà thương mến chị

Chừng nào như thế mới hoan ca

Một thân, chị phải chẻ làm hai

Nặng nhẹ đôi đàng gánh trĩu vai

Cứ gánh vuông tròn nghe chị nhé

Hết hôm nay đến những ngày mai

Cứ thế, chị trang trải suốt đời

Một lòng đem xẻ gởi hai nơi

Tay nâng, tay đỡ, tay mòn mỏi

Vai vác, vai mang, vai rã rời

Chị này, nhớ mẹ những ngày xưa

Dậy sớm, thức khuya, cũng chẳng vừa

Gian khổ bào mòn sao chịu nổi

Khi thương, cỏ mọc đã bao mùa

Đã biết rồi mà, chị khổ lắm

Nào nhà nào cửa nào chồng con

Hai quê một cảnh tràn mi mắt

Xót dạ thương lòng nát sắc son

Ấy thế thành người mẹ Việt Nam

Cơm lành canh ngọt quít còn cam

Cửa nhà gia thế noi giòng giống

Đưa nước về nguồn nhớ Tổ Tông.

Bài thơ ba hai :

Xin gởi cho Em !

Tháng 04-2005

Này em, đâu có nhỏ gì đâu

Mái tóc ngày xưa đã đổi màu

Chiếc bóng thời gian lay động mãi

Sắc còn phai huống nữa là màu

Nhưng em phải hiểu cuộc đời này

Nhân thế đã mang kiếp đọa đày

Trần thế còn đeo thêm khốn khổ

Nên vô thường cứ chuyển lăn quay

Để tôi đi truớc, tiếp theo em

Đi mãi đến khi bước xuống thềm

Cùng giữ gìn nhau, trao thế hệ

Hỏi khung trời mấy ánh sao đêm

Tôi chỉ hỏi thăm những chuyện xưa

Chứ làm sao kéo tuổi ngày thơ

Hỏi thăm để nhớ về xưa cũ

Dĩ vãng cuốn trôi tận cuối bờ

Giờ em ngấm nghé tuổi hơi già

Mái tóc của tôi đã trổ hoa

Rêu phủ bên đường còn biến sắc

Hỏi chi bóng xế của chiều tà

Cuộc đời chồng chất phải không em

Máu chảy về tim thấm ruột mềm

Tươi thắm quá thời thâm tím tím

Úa tàn xơ xác cả con tim

Đuối sức mỏi mòn bên dốc đá

Hơi tàn quờ quạng cuối đường đi

Rừng già che bóng rừng non vậy

Đại thọ chở che tiểu mộc thì

Nên tôi chỉ nhắc em ngần ấy

Cộng của em, đời sẽ khá hơn

Gom góp và vun bồi mãi mãi

Như hoa thêm nhụy sắt thêm son.

Bài thơ ba ba :

Trao thế hệ đàn em !

Tháng 04-2005

Xin trao về thế hệ đàn em

Thế hệ chúng tôi đâu có quên

Gắng sức hoàn thành bao gạch nối

Từ tiền nhân gởi lại cho em

Thế hệ chúng tôi bao dấu ngoặc

Chống sào lái mũi giữa muôn chiều

Ngửa nghiêng tơi tả như chiếu rách

Bầm dập dậy men tợ cơm thiu

Có trách chúng tôi thì cứ trách

Đồng thời đồng thế mới đồng cam

Ngoài chăn, sao cảm trong chăn ấy

Há miệng đã đau bỡi nát hàm

Cũng may còn ngóp ngoi lên được

Trao lại các em hơi tạm yên

Những khổ đau, vá bằng vụn vỡ

Những tang thương, đắp bỡi oan khiên

Máu, nước mắt cùng hòa đổ ra

Một thời lịch sử đã đi qua

Bao nhiêu tình tự hy sinh ấy

Cũng bỡi vì non, nợ nước nhà

Thuyền vượt trùng dương biết biển khơi

Phong ba ụp phủ, giập tơi bời

Gió sương xơ xác, vùi tan nát

Nát cả con người, nát biển khơi

Có sống chẳng qua còn sót lại

Chỉ xin làm sỏi đá bên đường

Và xin được lót thềm loang lở

Bồi đắp quê hương, vá đoạn trường !

Bài thơ ba bốn :

Thăm hỏi tiền nhân !

Tháng 04-2005

Cho xin thăm hỏi bậc tiền nhân

Thời thế đã qua bao lưỡng phân

Chống đỡ mấy chiều hay tạp lục

Mà sao gió bụi nát phong trần

Cha ông đã đổ những ngày xưa

Xương núi máu sông chứ chẳng vừa

Nước mắt viết đầy trang lệ sử

Tâm can tan nát biết hay chưa

Dư đồ tơi tả, cùng đan, vá

Lịch sử ngửa nghiêng, cùng đắp xây

Thế hệ hôm nay còn cấu xé

Còn gì cho thế hệ ngày mai

Không phải đá vàng chẳng sắt son

Cũng không ngoại tại siết hao mòn

Bởi vi trùng nội bào sông núi

Bởi phá tam giang rẽ nước non

Thế hệ chúng ta nên thẩm thấu

Đã qua một thế kỷ, còn gì

Hoàng tuyền rêu phủ còn ân hận

Không lẽ trần gian rũ mốc xì

Đừng dày non nước thêm nông nỗi

Đừng xéo quê hương cạn dấu tình

Lịch sử cứ đi, đi tới mãi

Tro tàn vờn vợn khói lung linh

Thương người đi trước tức thương ta

Kèo cột vách xiêng chung mái nhà

Xin góp bàn tay xây dựng lại

Ngày mai con cháu sẽ thương ta

Xin cảm ơn người, hỡi cố nhân

Biết rồi, mới hết những phân vân

Thế thời, thời thế đều gai góc

Đen trắng, trắng đen, đều dự phần.

Bài thơ ba lăm :

Không biết ngày mai tôi trở về !

Tháng 04-2005

Không biết ngày mai tôi trở về

Đường làng có trách nỗi tình quê

Cô thôn có dỗi buồn hương vị

Cây cỏ dọc ngang có ủ ê

Không biết ngày mai qui cố hương

Tiếng kêu con quốc có ai thương

Sông xưa con nước còn in bóng

Bến cũ con đò có vấn vương

Không biết ngày mai tôi bước đi

Bao năm mong mỏi có còn gì

Có còn một chút tình quê cũ

Hay lạ quá rồi có nghĩa chi

Không biết ngày mai tôi viếng thăm

Mừng mừng, hay bảng lảng xa xăm

Thân thương, hay dửng dưng xa lạ

Như vải bỏ gai, kén bỏ tằm

Dù sao tôi cũng bước đi về

Không hẹn nào ai có lỗi thề

Lối cũ khép hờ không đóng mở

Đường xưa bỏ ngõ rộng tình quê

Cho nên tôi sẽ bước đi qua

Nối nhịp ruộng đồng vang hát ca

Trổi khúc hương quê lồng gió nắng

Vương vương ôm ấp vạn tình ta

Nhìn cánh đồng quê mỉm miệng cười

Nhìn bông lúa trắng ngậm xinh tươi

Tiếng chim ca hót tình quê gọi

Bếp lửa hồng êm, ấm mọi người.

Trong cuộc sống, biết nhìn đời bạn nhé !

Tháng 04-2005

Trong cuộc sống, biết nhìn đời bạn nhé !

Có người cao, người thấp, người bình thường

Trong cái ghét, vẫn còn có cái thương

Trong cái thương, vẫn còn nhiều cái ghét

Trong cuộc sống, biết nhìn đời bạn nhé !

Có người khôn, có người dại hơn mình

Có người giàu, có người khổ cùng đinh

Như bạn đó, vẫn còn nhiều may mắn

Trong cuộc sống, biết nhìn đời bạn nhé !

Khổ có vui, vui có khổ mới đều

Khi khổ thì bình tâm, tự nó tiêu

Khi vui thì biết vừa, đừng quá độ

Trong cuộc sống, biết nhìn đời bạn nhé !

Đừng khinh ai, bỉ mặt, trét bùn lầy

Đừng khen ai, nhất bổng, thổi lên mây

Mà hãy trọng lương tri, đừng giả dối

Trong cuộc sống, biết nhìn đời bạn nhé !

Sông có khúc, người có lúc, thường tình

Khi lên voi, lúc xuống chó, nhục vinh

Đừng đeo mãi bóng phù du trước gió

Trong cuộc sống, biết nhìn đời bạn nhé !

Khi cười người, đừng có cố cười lâu

Khi trách ai, đừng có mãi đâu mâu

Nhân thập toàn, đã là người thánh thiện ???

Sống ở đời, luôn dùng gương phản hiện

Biết tương lân, soi rọi cả hai chiều

Biết nhìn đời bằng ánh mắt thương yêu

Sẽ đón nhận tình bao la nhân thế !

Tình quê hong giọt nắng !

Tháng 04-2005

Tình quê hong giọt nắng

Reo ngọn cỏ bên đường

Chiều về trên bến vắng

Thuyền ai vỗ bên sông

Tình quê hương dịu ngọt

Đằm thắm như đường lau

Mặn mà chim ca hót

Trăng trắng như hoa cau

Tình quê hương thương nhớ

Ta cùng đợi nhau về

Tình quê hương muôn thuở

Ta cùng đón hương quê

Quê hương đồng lúa chín

Chờ mùa mới đơm bông

Mộng ươm mơ đan kín

Cùng khơi bếp lửa hồng

Ai đi không lỗi hẹn

Ai đến không lỗi thề

Tình quê hương vun vén

Sông bến cũ đi về

Tình quê hong giọt nắng

Bông lúa chín hoen vàng

Gừng ơi chờ muối mặn

Đêm ơi đợi trăng vàng

Ngày mai tròn nguyện ước

Hoa nở khắp đường quê

Ngày mai cùng dấn bước

Cho non vẹn nước thề.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2116)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1998)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1684)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1648)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2145)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1631)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1338)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1576)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1866)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2453)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!