Tuyển tập 30

26/11/201102:45(Xem: 19795)
Tuyển tập 30

Tuyển tập 10 bài – Tình TựQuê Hương 30

Thơ Mặc Giang

[email protected]; [email protected]

01. Biết mấy dòng sông

02. Tiếng chim gọi hồn

03. Xóm nhỏ quê nghèo

04. Nhớ mãi tình quê

05. Cho trọn tình quê

06. Ơn Cha - Đức Mẹ

07. Tiếng nói hồn thiêng

08. Hoa Tổ Tông

09. Niềm vui chưa vẹn

10. Sẽ biết làm gì

Biết mấy dòng sông

Tháng 4 – 2008

Sông Hồng Hà mềm môi biển mặn

Sông Thái Bình thẳng tắp rakhơi

Sông Cửu Long hòa vang chínkhúc

Sông Đồng Nai đẹp lắm ai ơi

Dòng Hương giang một thươnghai nhớ

Dòng Hà Thanh chín bỏ làmmười

Dòng Đà Rằng, mô tê chi rứa

Dòng Hậu - Tiền, hai ngảkhông nguôi

Nhớ thuở nào Sông Gianh, NhậtLệ

Nhớ thuở nào Bến Hải, HiềnLương

Chân bước đi, rung hồn lệ đá

Chân bước về, lòng dạ vươngvương

Nhớ chuyện xưa bên dòng SôngTrẹm

Nhớ chuyện xưa một bến BạchĐằng

Lá rung cây, bờ lau cát trắng

Nước rì rào, sóng vỗ vầngtrăng

Trong cuộc đời, ai không uốngnước

Giữa trường đời, ai chẳng quasông

Nhịp cầu khua, vọng vang mấykhúc

Hai đầu cầu, biết mấy dòngsông.

Tiếng chim gọi hồn

Tháng 4 – 2008

Nhớ xưa, một con chim Lạc

Nhớ xưa, một cánh chim Hồng

Xây tổ Trường Sơn - biển Thái

Văn Lang non nước khơi dòng

Nhớ xưa, cha Rồng cỡi nước

Nhớ xưa, mẹ sống non Tiên

Lương duyên đẹp tình nguyện ước

Tựu thành một bọc trăm con

Đã từ, ngàn năm văn hiến

Muôn đời hoa trái đơm bông

Quê hương giang sơn gấm vóc

Việt Nam rực sáng trời đông

Việt Nam, quê hương yêu dấu

Dựng cờ, quốc tổ Hùng Vương

Nam nhi, nữ kiệt tiếp nối

Phương phi oanh liệt đường đường

Tiếng chim, Nam Quan cửa ải

Tiếng chim, cuối mũi Cà Mau

Kêu vang khắp Trung Nam Bắc

Tìm nhau, vạn lý nhịp cầu

Nơi đây, cội nguồn đất Mẹ

Nơi đây, một cõi quê Cha

Tiếng chim Lạc Hồng muôn thuở

Gọi hồn quốc quốc gia gia.

Xóm nhỏ Quê nghèo

Tháng 4 – 2008

Nhớ xưa, một thời thơ ấu

Ấm nồng, bếp lửa hồng tươi

Đêm trăng, hòa reo ca hát

Còn đây, câu nói tiếng cười

Quê nghèo, nắng mưa đón gió

Mì khoai, củ sắn, cơm canh

Trường làng, ê a đèn sách

Đầu đời, mái tóc còn xanh

Một bờ mênh mông cát trắng

Đêm về, bên bến sông trăng

Thuyền du mái chèo đưa đẩy

Lao chao hình bóng chị Hằng

Thôn trang, bình minh sángtỏa

Ngày lên, giỡn nắng loanhquanh

Con đường cái quan nho nhỏ

Hàng me, ghi dấu mong manh

Đường quê, lối mòn sỏi đá

Tre vàng, trúc biếc xanh xanh

Thơm thơm hương đồng cỏ nội

Còn đây, mãi mãi quê mình

Mái tranh, quê nghèo xóm nhỏ

Từ khi mở mắt chào đời

Lớn lên, đi đây đi đó

Nhớ hoài, muôn thuở khôngnguôi

Nhớ mãi tình quê

Tháng 4 - 2008

Quê tôi một xóm thôn nghèo

Bốn mùa lam lũ đẳng đeo

Dân làng đói no ấm lạnh

Nhưng tình chan chứa sơn keo

Quê tôi sỏi đá khô cày

Mồ hôi, nước mắt đắng cay

Một nắng, hai sương, đãi gió

Gừng cay muối mặn thương thay

Mùa lên, tay cày, tay cấy

Đồng vàng, lúa chín thơm bông

Ca vang, tay gặt, tay hái

Thôn làng đẹp dạ ước mong

Ngày vui, ngày hội, vuôngtròn

Người người, già trẻ hân hoan

Nải chuối, nồi cơm, thững nếp

Giàu nghèo nào có thiệt hơn

Vậy mà, Biển Đông nghĩa Mẹ

Vậy mà, Núi Thái ơn Cha

Một trời quê hương ta đó

Xa rồi, mới nhớ thiết tha

Đi đâu, cũng muốn trở về

Tình quê, không lỗi ước thề

Đi đâu, ai không thương nhớ

Ươm lòng, nhớ mãi tình quê.

Cho trọn tình quê

Tháng 4 – 2008

Đây rồi, làng quê yêu dấu

Đã từ bao thuở chia xa

Mênh mang dâng tràn nỗi nhớ

Hôm nay, về với mái nhà

Em thơ, chờ mong trước ngõ

Mẹ quê, ấp ủ lều tranh

Bếp lửa hồng êm sáng tỏa

Bừng lên một mái an lành

Từ ngày cất bước ra đi

Em thơ, không nói năng gì

Mẹ quê, chìm sâu ánh mắt

Bên cầu Ái Tử, sầu bi

Từ ngày cất bước ra đi

Cánh chim bạt gió Ba Vì

Ba tôi, sơn khê tóc trắng

Phong trần chưa thỏa, cứ đi

Đây rồi, làng quê yêu dấu

Đồng vàng xanh bóng mạ non

Bếp hồng nhà tranh sưởi ấm

Đan tay nương níu vuông tròn

Bao năm, quay gót chân về

Sao dời, vật đổi, nhiêu khê

Mất còn tìm quên gởi nhớ

Ươm lòng cho trọn tình quê.

Ơn Cha - Đức Mẹ

Tháng 4 – 2008

Năm ngàn năm trước, nhớ ƠnCha

Nguồn cội tình thương, nhờĐức Mẹ

Chỉ dạy khuyên lơn, trăm đầucon trẻ

Xuống biển lên non, cần gọinhau về

Năm ngàn năm trước, thấm ƠnCha

Máu chảy ruột mềm, nhuần ĐứcMẹ

Đất nước Văn Lang, Hùng Vươngquốc Tổ

Sông núi Việt Nam, dòng giốngTiên Rồng

Ơn nghĩa Mẹ, sâu hơn biểnĐông

Công đức Cha, cao hơn núiThái

Chạy dài từ Nam Quan cửa ải

Dọc Trường Sơn đến mũi Cà Mau

Non xanh nước biếc một màu

Cháu con gìn giữ con tàugiang san

Không có gì dọc ngang cáchtrở

Không có gì tan vỡ ngược xuôi

Đan tay, miệng thắm môi cười

Đan tâm, kết nối tình ngườiViệt Nam

Thời gian dù có đổi

Không gian dù có thay

Nhưng nòi giống Rồng Tiên chỉmột

“Cây có cội

Nước có nguồn

Chim có tổ

Người có Tông”

Mảnh quê hương, xương máu chaông

Bức dư đồ, truyền trao thế hệ

Đàn cháu con thương về nỗinhớ

Cha - Thái Sơn - vò võ canhtrường

Mẹ - Biển Đông - ấp ủ trùngdương

Dù cách xa đến muôn hướngngàn phương

Vẫn thắp đuốc tìm nhau NamTrung Bắc

Tình quê hương mặn nồng thắmthiết

Dân tộc này là giống RồngTiên

Nghe không tiếng gọi hồnthiêng

Ơn Cha, Đức Mẹ, trao truyềnmuôn năm.

Tiếng nói hồn thiêng

Tháng 4 – 2008

Ta lắng nghe, tiếng rừng khuagió núi

Ta lắng nghe, biển Thái gọiTrường Sơn

Từ ngàn xưa, sông núi khôngmòn

Đến ngàn sau, giang san khôngđổi

Quyền quyện khói, Đền Hùng ơnQuốc Tổ

Khói trầm hương, lan tỏa đứcTrưng Vương

Đất trời nam, một cõi quêhương

Rạng trời đông, Việt Nam muôn thuở

Chắp tay nguyền, cùng khấnđầu Tiên Tổ

Lòng dặn lòng, cùng dònggiống Rồng Tiên

Bắc Nam Trung, một dãi nốiliền

Non nước này, ngàn năm vănhiến

Ta bước chân đi, gừng caymuối mặn

Ta bước chân về, nguồn cộiyêu thương

Ải Bắc, mũi Nam, là núi là non

Biển rộng sông dài, tình Nam nghĩa Bắc

Hò hò khoan, cho cung đàn trổi khúc

Tiếng đò đưa, thuyền một mái, vỗ về

Sông núi hồn thiêng, toàn vẹn ước thề

Máu đỏ da vàng, lung linh lệsử

Ngàn năm xưa, người dân Nam hùng cứ

Ngàn năm sau, con cháu Việtđắp xây

Tình dân tộc, tay nắm bàn tay

Nghĩa đồng bào, đá mềm châncứng

Chí bất khuất, nước non nàybền vững

Khí hùng anh, từ khai quốcdựng cờ

Tô thắm giang sơn, bồi đắp cơđồ

Ai người Việt Nam, truyềntrao tiến bước.

Hoa Tổ Tông

Tháng 6 – 2008

Hoa Tổ Tông nở từ cây nguồncội

Làm người, ai không có tổ cótông

Gỗ đá kia, chưa hẳn ở dướiđất chui lên

Cát bụi kia, chưa hẳn ở trêntrời rớt xuống

Chim bạt gió bay về tìm tổ ấm

Lá phất phơ, còn diệp lạc quycăn

Làm con người mà quên tổ quêntông

Đánh dấu hỏi cho những ai mấtgốc

Hoa Tổ Tông, khởi cội nguồnđẹp nhất

Từ ngàn xưa thừa tiếp đến hômnay

Từ hôm nay lưu lại đến ngàymai

Xin gìn giữ, nâng niu, phụngthờ, trân quý

Ải Nam Quan, từ ngàn xa xưaấy

Mũi Cà Mau, cũng đã mấy trămnăm

Dòng Lạc Hồng ươm mộng đẹp tơtằm

Giống Rồng Tiên chuyển traobao thế hệ

Anh hát khúc ngàn đời trênnúi nhớ

Em ca lời muôn thuở bến sôngthương

Tình đồng bào, nghĩa ruộtthịt quê hương

Ngân vang mãi vạn lời ca tìnhtự

Làm người, ai không có Tôngcó Tổ

Thì em ơi, uống nước phải nhớnguồn

Thì anh ơi, thấm nhuận mảnhgiang sơn

Bao gấm vóc son vàng thêulịch sử

Hoa Tổ Tông, xin dâng lênQuốc Tổ

Cúi đầu về, xin lạy Đức HùngVương

Ôi, Mẹ Âu, Cha Lạc, đấngnghiêm đường

Xin phủ phục trước hồn thiêngsông núi.

Niềm vui chưa vẹn

Tháng 6 – 2008

Thương biết mấy, niềm vuichưa trọn vẹn

Bởi phù sinh nên chẳng đượctròn đầy

Bóng ngã nhân dày góc cạnh đó- đây

Trên làn môi, nửa mé cười, méméo

Ngoài mặt, rình rang, chàomừng tay bắt

Trong lòng, lầm lì, thủ sẵndao găm

Nếu lặng yên thì thù tạc lăngxăng

Còn động tĩnh thì ra đòn chítử

Hình ảnh linh thiêng qua tayquỉ dữ

Bóng dáng đạo đức qua tay quỉvương

Bỏ không đành, còn vướng lạicàng vương

Chốn ta bà đẳng đeo baonghiệp chướng

Gió chao động bởi cờ hay bởiphướng

Ta thường nghe : đức trọngquỉ thần kinh

Nhưng nó kinh, thì ta cũngbầm mình

Chưa muốn nói tan hồn, tiêumất xác

Ai có nghe bờ lau reo xào xạc

Ai có nghe sóng nước vỗ rìrào

Và còn kia bèo bọt đẩy laochao

Thật sống động cho bức tranhphù thế

Ai có nghe tiếng chuông ngânpháp cổ

Ai có nghe tiếng nói gọi hùngthiêng

Và còn kia những vùi dập ngửanghiêng

Tiếng ken két qua bánh xethời đại

Ai có nghe âm linh hồn tê tái

Ai có nghe nhức nhối cõituyền đài

Xương thịt tàn nhưng chí khíkhông phai

Cố khuây khỏa nhưng niềm vuichưa vẹn.

Sẽ biết làm gì

Tháng 7 – 2008

Đừng trách cứ nghe em

Đất mẹ không tội tình gì

Đừng trách cứ nghe anh

Quê cha không lỗi lầm chi

Cha núi Thái chờ trông

Mẹ biển Đông ngóng đợi

Dù đàn con lạc lối

Vẫn mòn mỏi gọi về

Em và anh có biết không

Từ khi em bị mưa vần mây vũ

Từ khi anh bị bão táp sươngsa

Rồi anh em vật vạ trầm kha

Để mẹ cha khô cằn quê cũ

Đống tro tàn vẫn còn đây nhennhúm

Đợi con về un bếp khói nhà tranh

Dù em đã làm gì, cặn bã loanh quanh

Dù anh đã làm gì, pha màu đổi sắc

Bước chân về, mảnh tình quê góp nhặt

Anh và em, vun lại mối tơ tằm

Sẽ an lành với áo vá chiếu manh

Nhưng nồng ấm, không lạnh se cháy nắng

Dù cho, em không còn taytrắng

Dù cho, anh không còn đầuxanh

Gỗ còn đâu, hỏi váng longđanh

Nhưng bếp lửa nhà tranh sẽđền bù tất cả

Em sẽ thì thầm kêu lên tiếngMẹ

Anh sẽ thổn thức gọi lêntiếng Cha

Tha cho chúng con, một lũ bêtha

Làm cho đất mẹ quê cha khốnkhổ

Em sẽ đến những nghĩa trangloang lổ

Anh sẽ tìm những thân xác tànxương

Ôi, những con người đã nằmxuống cho quê hương

Xin thắp những nén hương tônthờ giá lạnh

Em sẽ biết em làm gì

Anh sẽ biết anh làm gì

Cho đất mẹ quê cha hết nhữngsầu bi

Không còn những dày vò

Và nát hồn Tiên Tổ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2518)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 2045)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1701)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1675)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2175)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1651)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1403)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1588)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1935)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2488)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!