Tuyển tập 41

26/11/201102:45(Xem: 19482)
Tuyển tập 41

Tuyển tập 10 bài – Tình TựQuê Hương 41

Thơ Mặc Giang

[email protected]; [email protected]

01. Ai có nghe

02. Quê nhà ta đó

03. Trao lại cho em

04. Ân Phụ Mẫu Tiên Rồng

05. Thương Người Miền Trung

06. Cát bụi hoen mờ

07. Thế à !

08. Quán Âm Thị Kính Việt Nam 1

09. Quán Âm Thị Kính Việt Nam 2

10. Mấy cuộc phù sinh

Ai có nghe !

Thế thời núi đá lưng đèo

Chim bay dưới nước thuyềnchèo trên non

Giày vò cay xé tâm hồn

Tóc tơ đay nghiến lòng soncực hình

Tưởng ai, nào ngỡ lại mình

Càng xa xót nỗi, càng tìnhtình tang

Thế thời nghiệt ngã Đèo Ngang

Cá khô đáy vực nước tràn sơnkhê

Trượng phu cạn kiệt ước thề

Tiểu nhân ngất ngưởng kết bèđeo ngai

Dẫu cho con nước con dài

Khúc sông lạnh ngắt tuyền đàigiá băng

Thế thời đảo lộn chịt chằng

Tre già chết gốc, non măngphủ đầu

Nước non gãy mấy nhịp cầu

Quan san cách trở vũng nâu tưlường

Đèo bòng nát cõi quê hương

Đa mang cát đá phơi đường xácxơ

Thế thời ác mộng ru mơ

Ma trơi dẫn lối quỷ chờ bóngđêm

Ba mươi không có ánh đèn

Vật vờ nghĩa địa hỏi thềm hưvô

Đan tay vá víu cơ đồ

Đan tâm ôm ấp mịt mờ nước non

Tâm đâu mà hỏi nát hồn

Lòng đâu mà hỏi vết son nhũntàn

Thương không, Thế Lữ - NhớRừng

Buồn không, Công Trứ - vẫyvùng nam nhi

Bạch Đằng róc rách Ba Vì

Hát Giang sóng vỗ thầm thìNhị Trưng

Thế thời núi ngả nghiêng rừng

Ai nghe trống giục, ai đừngcó nghe !

Tháng 10 – 2009

Quê nhà ta đó

Cuộcđời này, xin dành cho dân tộc

Tấmlòng này, xin dành cho quê hương

Dùcó ở đâu, trên muôn hướng ngàn phương

Tavẫn gặp nhau, giữa hồn thiêng sông núi

Emlắng nghe, tiếng lâng lâng tình tự

Chịse lòng, lời Mẹ dặn xa xưa

Anhthấm đau, lời Cha thuở dựng cờ

MáuVăn Lang nối dòng đan thanh sử

ThànhCổ Loa, bóng cờ bay hùng cứ

ĐấtThăng Long, nền văn vật một thời

HuếKinh Đô trầm mặc mãi không nguôi

PhốSài Gòn lớn hơn ba trăm tuổi

Nàyanh hỡi, Trường Sơn mờ bóng núi

Nàyem ơi, Biển Đông khóc bờ xa

Chịthì sao mà mắt lệ không nhòa

Bởivận nước lênh đênh, sơn hà nguy biến

Tacòn nhau, lửa hồn thiêng khói quyện

Tacòn nhau, máu đỏ với da vàng

Nămngàn năm, dòng lịch sử thênh thang

Càngôm ấp, càng tình sâu nghĩa nặng

Nướcchảy mãi, mới sông dài biển rộng

Núilên cao, mới thấm vị sơn khê

Anhem ta, nung nấu vẹn câu thề

Hồndân tộc, mái quê nhà ta đó.

Tháng11 – 2009

Trao lại cho em

Cónhững người em biết hướng về nguồn cội

Nghetrong lòng sung sướng quá đi thôi

Tregià măng mọc, sợ gì giữa đất trời

Khóemắt khô hoen mi mờ lệ sử

ChaQuốc Tổ trên ngôi cao thờ tự

MẹÂu Cơ trên đỉnh núi kiêu sa

Nămngàn năm sừng sững mái quê nhà

Mảnhdư đồ thiêng liêng thêu gấm vóc

SóngBiển Đông triều triều dâng hồn nước

GióTrường Sơn lồng lộng ngát hương quê

Đểtượng trưng son sắt vẹn ước thề

Dònglịch sử ngân vang trao thế hệ

Cónhững ngưòi em biết giữ gìn Đất Mẹ

Hoacội nguồn bừng nở đất Quê Cha

Lòngan vui nghe hai tiếng sơn hà

Đấtphương Nam,người phương Namtọa thị

Tahát vang trên đầu nguồn của suối

Emreo hò giao tiếp tận cuối sông

ChimLạc kêu đáp lại tiếng chim Hồng

Tiêncỡi hạc, Rồng hóa thân cất cánh

ẢiNam Quan, đỉnh địa đầu dựng nước

MũiCà Mau, điểm cuối mở giang san

Trổihồn thiêng sông núi của năm ngàn

Truyềntrao mãi muôn đời không thay đổi.

Tháng11 – 2009

Ân Phụ Mẫu Tiên Rồng

Bônghồng hiếu hạnh thiêng liêng

Lànhthay, con cháu thảo hiền nhớ ân

Mẹ Cha, công đức song thân

Ông Bà, dòng họ gốc phần thâm sâu

Băng qua vạn lý nhịp cầu

Dâng lên Tiên Tổ khởi đầu sơ khai

Hùng Vương quốc phụ phương đài

Âu Cơ quốc mẫu ươm ngai Lạc Hồng

Ngàn năm văn hiến núi sông

Annhiên tọa thị giống dòng Việt Nam

Bônghồng hai sắc cưu mang

Choanh cho chị lên đàng đắp xây

Choem nâng cánh hoa nầy

Tinyêu sức sống đong đầy trong tim

Âncha nghĩa mẹ đáp đền

ÂnTiên ân Tổ thênh thênh đất trời

Cùngnhau phụng hiến suốt đời

Băngđèo vượt núi không lời thở than

Dùcho đổi cả trần gian

Ânkia vời vợi muôn ngàn thấm sâu

Dùcho bãi biển nương dâu

Ânkia giữ mãi trong đầu nhớ nghe.

Tháng11 – 2009

Thương Người Miền Trung

Bão số 9, tử vong hơn 200 người, tàn pháhơn 10 Tỉnh

Bão số 10, tràn ra phía Bắc, đe dọa phía Nam

Bão số 11, mới một ngày 4-11-09, giết chết gần 100người chỉ riêng

Phú Yên, Bình Định, Nha Trang. Còn nhiềuTỉnh nữa thì sao ?

Biết nói gì cho Miền Trung và chia sẻ gìcho Miền Trung ?

Nhìnquê hương thiên tai đang ập phủ

Bãolụt gì mà bão lụt triền miên

Nướctrào dâng, bão xoáy tốc liền liền

Dânmình ơi, biết làm sao chịu nổi

Tiếngnước cuốn, nước trôi, kêu la ơi ới

Tiếngnhà sập, mái tung, hớt hãi thất thanh

MắtMẹ già bỗng tuôn chảy thật nhanh

Đứacon nhỏ nước xoáy chìm biến mất

Trời ơi là trời

Đất ơi là đất

Sao không giết mẹ già mà lại giết con thơ

Lụt năm ngoái đã cướp đi một đứa

Tâm hồn muốn dại khờ

Lụt năm nay, lại cướp thêm đứa nữa

Tấm lòng xé nát tan, còn gì mà than thở

Nước, nước ùn ùn như thác đổ

Bão, bão co giật như điên cuồng

Mẹ sống làm gì, con ơi là con

Phải chi có thang, leo lên hỏi ông trời cho ra lẽ

Ổng ngậm câm, gầm gừ, ngạo nghễ

Chẳng nói chẳng rằng

Đánh sấm đánh sét chớp lòe

Mây đen sì, mây vần vũ phát ghê

Mưa trút nước, trút ào ào phát sợ

Trâu bò chìm lỉm, nói chi đến nghé

Gà vịt nổi trôi, nói chi gia cầm

Làm đất trời mà đày đọa quá thâm

Miền Trung ơi, phải từng cơn gánh chịu

Lúa ngô ngâm mộng chết thúi

Hoa màu rủ mục chết bông

Mì, lang trôi nổi phập phồng

Áo, quần cuốn phăng đây đó

Rồi bàn, rồi ghế

Nào chảo, nào xoong

Vụn vỡ mái tôn

Dập vùi mái lá

Tất cả tơi tả

Tất cả lở bồi

Mền rách đắp trời

Trăng sao đắp chiếu

Đã biết cảnh màn trời chiếu đất thưở sinh ra

Cho đến nay, cũng không cửa không nhà

Sống ủm thủm như cái chuồng mỗi lần vá lại

Biển dâu mấy bãi

Nát cõi tang thương

Đời tôi mấy nẻo

Nát cảnh đoạn trường

Miền Trung ơi Miền Trung

Ôi, thùy dương cát trắng

Đất thì đất đá, khô cằn mùa nắng

Bùn thì quến bùn, nhầy nhụa mùa mưa

Miền Trung ơi, khổ quá biết chưa

Đổ tâm lực, nhũn tàn gai góc

Ai nhớ Miền Trung, đèo cao núi dốc

Ai thương Miền Trung, vũng chéo lưng đồi

Đó là vùng đất quê tôi

Từng năm lũ lụt tơi bời tang thương

Của miền cát trắng thùy dương

Miếng cơm manh áo đoạn trường đắp xây

Hèn chi, « Hoành Sơn nhất đái »

Hèn chi, « Vạn đại dung thân »

Trần thân, cho biết thân trần

Bồ hòn cho biết, lựa lần mô tê

Lại còn răn, rứa nữa hè

Hò khoan đứt nhịp, sao nghe nức lòng

Hèn chi, thế núi đỡ sông

Hải Vân chất ngất, Cù Mông nghiêng đồi

Khi cao, cao vút lưng trời

Khi sâu, sâu thẳm mịt mờ bụi bay

Miền Trung sỏi đá khô cày

Gừng cay muối mặn mới hay nỗi niềm

Dù cho bão lụt triền miên

Dù sao đi nữa cũng miền quê tôi

Khổ đau, mới quý nụ cười

Đọa đày, mới biết thương người Miền Trung.

Tháng11 – 2009

MặcGiang

[email protected]

Cát bụi hoen mờ

Cọpchết để da cũng mịt mù

Ngườidù để tiếng cũng thiên thu

Thápđền nhện kéo nhòa tro cốt

Nghĩađịa cỏ giăng sương phủ mờ

Cuộclữ trăm năm có nghĩa gì

Lợidanh quyền thế lắm như ri

Hònchồng đá tảng khua tung tóe

Cátđá bờ lau cái mốc xì

Chénsành chén kiểu choãng mà chơi

Châuchấu đá xe đã cuộc đời

Nghiệpdĩ thiêu thân tiêu một kiếp

Cộtđèn nhầy nhụa xác tàn phơi

Quântử tiểu nhân nhiễu loạn mà

Nếukhông sao gọi tiếng Ta bà

Trầnsa biến mất, buồn phiền não

Tâmđịa tịch không, tội quỷ ma

Cáiđầu có sạn bủa tan hoang

Độngnão mới rêm cái sắt son

Đãgọi là vàng cần thử lửa

Xátxây cho biết mặt vuông tròn

Sắt,kẽm, thau, chì, đồng, thép, gang

Ngọcngà, châu báu, trộn kim ngân

Caolương, mỹ vị hay cơm cháo

Khéođọa đày cho nát ngã nhân

Tài,trí, dại, khôn, tật, tánh đa

Cáimâu, cái thuẫn thở không ra

Mộtmai quẳng gánh ra nhà gió

Cátbụi mù bay sương trắng pha.

Tháng11- 2009

MặcGiang

[email protected]

Thế à !!!

Vàođống tro tàn tìm thoáng xưa

Cócòn đóm lửa nhỏ dây dưa

Đẳngđeo gai góc thềm hoang lạnh

Haytắt ngúm theo bụi gió lùa

Chiếcbóng thời gian lặng lẽ trôi

Kìatrông núi ngã ngủ lưng dồi

Đèoheo hút gió vi vu mãi

Quákhứ qua rồi cũng thế thôi

Vócâu cửa sổ thoáng đưa vèo

Giócuốn mịt mờ mất hút theo

Rêuphủ bên đường nhòa dấu vết

Hoànghôn buông xuống bé tèo teo

Huyhoàng một thuở lại hoàng huy

Cóthịnh, đương nhiên phải có suy

Bỉ cực thái lai, lai bỉ cực

Thế thời thời thế, phải như ri

Phướn lọng cờ bay rợp hí trường

Đã mang dáng dấp của phong sương

Chưa qua ẩn hiện hồn thu thảo

Ngó lại điêu tàn bóng tịch dương

Nền cũ chênh vênh ngã ngửa nghiêng

Lâu đài loang lở đổ lưng triền

Cheo leo ghềnh ráng đeo bờ dốc

Thung lũng núi đồi đứng lặng yên

Lịchthì sử tích phải can qua

Đốiđáp, đẩy đưa, hã, thế à

Vậtđổi sao dời trêu nghiệt ngã

Trầnlao kham nhẫn cợt ta bà.

Tháng11 – 2009

MặcGiang

[email protected]

Quán Âm Thị Kính Việt Nam 1

Đêmkhuya lạnh giữa núi rừng Bình Phước

Tiếngcon ai sao khóc trước cổng chùa

GiàLam nghèo xuyên vách lá đong đưa

Tiếngtrẻ khóc từng hồi khua thét gió

ThầyChiếu Pháp cầm đèn dầu nho nhỏ

Cùngvài Chú Điệu, cất bước ra soi

Khôngbóng dáng ai, sao lạ hỡ trời

Chỉthấy em bé, trùm khăn khóc ré

Hìnhnhư mới sinh, em còn nhỏ quá

Haimắt nhắm nghiền, da thịt đỏ au

Saolạ thế nầy, cha mẹ em đâu

Khônglẽ ở dưới đất chui lên, hay trên trời rớt xuống

Rừngnúi hoang vu, chùa quê thanh vắng

Nợphong trần sao lại nặng duyên vương

Embé ơi, ôi giấc mộng nghê thường

Thầyđành phải cưu mang ru giấc điệp

Đêmđầu tiên Thầy không sao ngủ được

Tiếngtrẻ thơ khát sữa khóc oa oa

Đunnước sôi, pha sữa hộp, chứ biết sao bây giờ

Bàntay Thầy sần sùi không đủ ấm

Rubé ngủ, cất tiếng à ơ vịt rống

Nghesao mà trầm bỗng giống tiếng tụng kinh

Embé nghe, hình như không phải tiếng của mẹ, giật mình

Thầychẳng biết bế bồng ra sao, nhìn em mà ứa nước mắt

Bảnthân Thầy mở ra một khúc ngoặc

Khúcngoặc hai năm, trải qua biết mấy khúc ngoèo

Ngoèonhư núi rừng, hoang vắng cheo leo

Ngoặcnhư đồi dốc, Thầy âm thầm gánh chịu

Rừngkhuya hỡi, có nghe không tiếng núi

Trăngsao ơi, le lói chi khung trời

Lòngdạ Thầy heo hút đỉnh chơi vơi

Làđàn ông, mà phải thành Thị Kính

Nhângian có câu :

Ngườitính không bằng trời tính

ThịKính xưa có pháp danh Kỉnh Tâm

Têncủa Thầy lại là tên Minh Tâm

Hiệucủa Thầy lại còn mang Chiếu Pháp

Quêở Vĩnh Long, tìm lên Bình Phước

Xây dựng chùa, đặt danh hiệuThanh Tâm

Núirừng khuya, vằng vặc ánh trăng rằm

Sángvà tròn đầy hơn trăng mười sáu

Nhớchuyện xưa, có Quán Âm Thị Kính

Thìchuyện nay, cũng có Thị Kính Quán Âm

Khôngphải chuyện của người, mà là chuyện của Việt Nam

Taca hát đi khắp cùng nhân thế.

Viết ngay, khi đã gởi Câu chuyện này đicùng khắp,

và không đầy một tiếng đồng hồ sau, đãcó bài này.

7 giờ tối Thứ Hai ngày 23-11-2009

TNTMặc Giang

[email protected]

Quán Âm Thị Kính Việt Nam 2

ThầyChiếu Pháp sớm hồi đầu, quy y cửa Phật

Mộngthư sinh, xin trả lại sân trường

Banăm đại học, bụi phấn không vương

Khoácáo nâu sồng, tương chao dưa muối

TỉnhVĩnh Long của Miền Nambạt ngàn ruộng lúa

Sợchim ngàn lỡ gãy cánh sa chân

NênThầy tìm lên tận gió núi mưa rừng

Đèoheo hút giữa hoang vu Bình Phưóc

Trêndưới mười năm, bần hàn đạm bạc

Kiếntạo ngôi chùa, tên tự Thanh Tâm

Thầytrò trong lành, như tiếng chuông ngân

Nhưngbỗng một hôm, đất bằng dậy sóng

Vàogiữa đêm khuya, núi rừng hoang vắng

Cótiếng khóc gào, như tiếng bé thơ

Tiếngkhóc ngoài cổng, theo gió bay vô

Xuyênkẽ lá vách chùa che sao nổi

ThầyTrò thắp đèn, lần mò ra cổng

Tiếngkhóc trẻ thơ càng rõ ràng hơn

Concủa nhà ai, khóc giữa đêm hôm

Chamẹ em đâu, mà em nằm ngo ngoe đỏ hỏn

ThầyTrò cùng kêu, mà chẳng nghe ai lên tiếng

Duyênnghiệp thế này, biết đành đoạn sao cam

Thầykhông nói không rằng, đưa hai tay bồng em lên

Đemvào phòng, châm thêm dầu, thức trắng

Cứmột hai tiếng, em cục cựa, khóc rống

Thầylại đun nước sôi, pha thêm sữa cho em

Emoe oe, rồi nhắm mắt ngủ yên

Thầyngồi đó, tâm can như lửa cháy

Ngàylại ngày qua, cha mẹ em đâu không có thấy

Thánglần năm lựa, bão bùng sóng gió thị phi

Nghiệpcảnh nghiệp duyên, tột đỉnh tư nghì

Ậpphủ lên Thầy, như Núi Bà Đen, cuối Trường Sơn hùng vĩ

RồiTỉnh, rồi Huyện, mọi Ban Ngành, đem ra cân ký

Rồidân, rồi quân, ai cũng mổ xẻ tường tận li ti

Ngậmmiệng cũng mắc quai, đừng nói há miệng, biết nói năng gì

Thầycam phận, cam lòng, mang thân Thị Kính

ThịKính xưa, vẫn diễm phúc hơn Thầy, nhờ giới tính

CònThầy thì, mang cái kiếp đàn ông

Khổgì hơn, bằng cảnh gà trống nuôi con

Haivai rộng, nhiều khi thua đôi cánh nhỏ

Chỉbú, mớm, dỗ dành, hát ru, thay tả

Màkhó lòng hơn vượt núi băng đèo

Nămba tháng đầu, ghềnh đá đẳng đeo

Đànhchấp nhận như ba hồi kinh dị

Ngàytháng dần qua, em dần hơi lớn

Khiem biết đi, Thầy sung sướng quá đi thôi

Khiem biết nói những tiếng bập bẹ đầu đời

Thầydiễm phúc như đường tu chứng ngộ

Bởithuyền khổ ải đã vượt qua biển khổ

Bởibây giờ, em cười, em khóc, còn biết tại sao

Chứtrước đây, dù Thầy biết Bắc Đẩu, Nam Tào

Nhưngem bé khóc cười, Thầy không sao hiểu nổi

Gầnhai năm sau, cha mẹ của em, lương tâm mòn mỏi

Khôngcó nỗi đau nào, bằng nỗi đau cắn rứt lương tâm

Nêncha mẹ của em, chân thành sám hối ăn năn

Xinnhận lại đứa con thơ, khúc ruột núm nhau, ôi là da là thịt

Thầytừ mẫn nhưng nghe lòng xa xót

Không công sinh, công dưỡng cũng lắm tơ vương

NhưngThầy chỉ mang tạm một đoạn trường

Cuộcđày ải trả cho người nhân thế

Câuchuyện thời xưa, có Quán Âm Thị Kính

Câuchuyện thời nay, có Thị Kính Quán Âm

Trờixanh xanh, mà cây lá cũng xanh xanh

Trăngsáng tỏ trăng rằm, trăng thanh trăng mười sáu

Tôixin hát bản trường ca hợp tấu

ChuyệnQuán Âm Thị Kính của Việt Nam

Truyềncho nhau và đi khắp nhân gian

ViệtNamta, cũng có những con người siêu xuất.

11 giờ đêm Thứ Hai, ngày 23-11-2009

Dành thêm một tiếng hồ và có thêm mộtbài nữa.

TNT Mặc Giang

[email protected]

Mấy cuộc phù sinh

Anhmột anh hai anh ba

Baanh cộng lại hơn năm trăm à

Anhmột không cửa thì nhà

Anhhai cỡi gió xông pha bụi trần

Anhba cột trụ tương phần

Độitrời đáp đất phù vân sá gì

Đườngtrường phỉ sức ngựa phi

Trùngdương đạp sóng kình ngư vẫy vùng

Chânmây, không có điểm cùng

Gócbiển, không có điểm chung xô bờ

Mởtoang cánh cửa hư vô

Thửxem vũ trụ trổi cờ ra sao

Tiêndu mơ cảnh bồng đào

Thiênthần gãy cánh lộn nhào trần gian

Ngherằng bốn biển dọc ngang

Nămchâu vỗ mặt ngỡ ngàng thế nhân

Đọađày cát đá phong trần

Xéogiày sỉ nhục cơ cần chi ai

Lãolàng chưa thỏa cân đai

Thùngthình loạng choạng chân tay lều khều

Đeomang vân cẩu tranh thêu

Ảodanh phù tướng mốc meo đã nhiều

Một mai về chốn cô liêu

Xác xơ cát bụi tiêu điều thế thôi !!!

Tháng 11 – 2009

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2108)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1982)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1675)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1628)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2139)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1630)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1325)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1561)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1852)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2448)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!