Tuyển tập 09

26/11/201102:45(Xem: 19386)
Tuyển tập 09

Tình Tự Quê Hương 09

1. Tôi là Cô Thôn nữ

2. Mai tôi về

3. Trái đất của ta

4. Tôi là Một con tàu

5. Tôi là người phu quét đường

6. Tôi là người phu khuân vác

7. Tôi là người thợ may

8. Héo hon còn đó nụ cười

9. Nắng đổ ngày về

10. Tôi người cạo mủ cao su

Tôi Là Cô Thôn Nữ

Tháng 9 - 2004

Tôi là cô thôn nữ

Sinh ra mái khói lều tranh

Lớn lên ruộng quắn ngô đồng

Xõa mái tóc thề, soi bóng bờ sông

Tuổi mới lớn như màu xanh lá mạ

Tôi là cô thôn nữ

Một tay xin đỡ đần cho má

Một tay xin đỡ đần cho ba

Hết hai tay, nên hồn trong trắng ước mơ

Con bướm nhỏ thơ ngây, xin lồng trang sách vở

Tôi là cô thôn nữ

Bên đầu ngõ thẹn thùng hoa mắc cỡ

Đường cô thôn, phe phẩy lá rung cây

Gió từ đông thổi sang tây

Lá kia xanh lá hoa nầy thơm hoa

Cửa tây mấy lớp mấy tòa

Niềm tây mấy bậc nhẹ thoa nỗi niềm

Tôi là cô thôn nữ

Ngày mùa đang tới bước chân êm

Gạo trắng trăng thanh cối giã mềm

Gánh lúa mềm vai, vai nặng gánh

Gái quê mộc mạc sống êm đềm

Tay cày tay cấy

Tay gặt tay phơi

Tay ôm bó lúa

Tay dời bó bông

Tôi là cô thôn nữ

Vai mang vai gánh vai gồng

Cho cô thôn nữ ruộng đồng thơm hương

Nón, chằm, sợi chỉ vương vương

Từ vành tới chốp, bao đường biết không

Trông mùa cho lúa trổ bông

Trông cho ruộng chín, trông hồng bếp tranh

Tôi là cô thôn nữ

Đầu mùa lúa chín tinh anh

Cuối mùa vun vén để dành mai sau

Bờ ao mái tóc xõa đầu

Bên cầu ngọn nước men cầu chưa qua

Xa gần rồi lại gần xa

Đường quê xóm nhỏ nhường xa hóa gần

Nhà tôi có giậu bao quanh !!!

Mai Tôi Về !

Tháng 9 - 2004

Mai tôi về, Mẹ tôi còn đâu đó

Bóng thời gian, có thấy đứa con xưa

Tuổi đã mòn, đan sợi tóc lưa thưa

Mắt lại lòa, nhìn cội già long gốc

Mai tôi về, Cha tôi dày khó nhọc

Trông dáng tôi, cũng độc thọ trơ cành

Thăm thẳm đôi bờ, đọng giọt khô quanh

Chấm từng điểm dư đồ, rung lịch sử

Mai tôi về, Anh tôi nhìn tư lự

Thuyền phiêu du, xơ mạn sóng giang hồ

Nợ tang bồng xô đẩy cửa hư vô

Chí nam nhi vắt lên đèo kim cổ

Mai tôi về, Chị tôi nhìn ngờ ngợ

Tấm lòng son, mờ sương khói sơn khê

Màu trời xanh, tản mạn chốn xa mờ

Mây đen bạc, phủ bềnh bồng trôi nổi

Mai tôi về, Em tôi nhìn không nói

Nẻo đường nào, ê ẩm bước chân đi

Một cánh chim, dù không nghĩa là gì

Nhưng tiếng vỗ, vỡ toang trời câm lặng

Khu vườn xưa, lây lan tràn rau đắng

Thôn xóm nghèo, ủ dột mái nhà tranh

Lúa đơm bông, ngậm sữa ướp tinh anh

Sinh lực cạn, úa tàn cây trái chín

Mạch lòng đất, vương suối nguồn bịn rịn

Tẩm làn hơi, nước ẩm ướt lên non

Non nước ngàn năm, non nước chẳng mòn

Dù xây xát, qua từng thời biến động

Mai tôi về, nước in hình đôi bóng

Một bóng hình, hai mặt, nước dõi soi

Bóng hình này vương vấn dáng giống nòi

Bóng hình kia lâng lâng hồn sông núi.

Trái Đất Của Ta

Tháng 9 - 2004

Trái đất của ta

Một hành tinh xanh gắn trong chùm dương hệ

Một tinh cầu mang sự sống tự ngàn xưa

Đón ánh mặt trời, xuyên tầng khí quyển, “lọc, lừa”

Hút vạn vật khỏi ly tâm, đẳng đeo hình bầu dục

Trái đất của ta

Bao gồm năm châu lục

Bảo bọc, nối liền, cách khoảng năm đại dương

Thái Bình Dương, Đại Tây Dương

Ấn Độ Dương nối hải trường thênh thang

Bắc Băng Dương phủ ngút ngàn

Nam Băng Dương, tuyết mênh mang muôn trùng

Phần tư, châu lục tương dung

Á Châu một dải cách vùng Úc Châu

Phi Châu sa mạc phủ đầu

Âu Châu phồn thịnh Mỹ Châu sang giàu

Da vàng da trắng da màu

Vì tình nhân loại chung nhau sống cùng

Trái đất của ta

Hiện hữu vô cùng

Muôn vật tương lân nương tựa

Từ ngàn xưa cũng thế

Cho đến hôm nay và đến tận ngàn sau

Sự sống thi nhau

Trên hành tinh xanh, nẩy nở

Trái đất của ta

Một tinh cầu ngàn đời che chở

Xoáy thái dương, cộng hưởng giữa thiên hà

Xoáy từng vòng theo năm tháng dần qua

Mang bốn mùa đổi thay, nhồi sinh lực

Từ vô thỉ, đã vô cùng, không dứt

Đến vô chung, lại vô tận, không tan

Có nghĩa gì bóng dáng của thời gian

Ta ôm một khối, đẩy, xô, cùng vũ trụ

Ta chống chỏi giữa muôn ngàn tinh tú

Ta bão hòa cùng vạn thể bao la

Để hành tinh xanh là mãi mãi của ta

Cho vạn vật tương sinh hòa điệu sống.

Tôi Là Một Con Tàu

Tháng 9 - 2004

Tôi là một con tàu.

Đi khắp sân ga

Đưa người đi khắp nẻo sơn hà

Đưa người về tận lòng phố thị

Tôi là một con tàu.

Đi khắp sân ga

Đi băng qua truông

Đi băng qua suối

Đi băng qua đèo

Kéo đoàn tàu bắt ngang núi rừng hùng vĩ

Tôi là một con tàu.

Rập rềnh, ầm ĩ

Kéo đoàn tàu đi

Từ Nam ra Bắc, từ Bắc vô Nam

Qua từng Tỉnh, Thành, sông núi xanh lam

Từng dấu móc, băng qua, liền ranh giới

Nhà ga đứng đợi

Người đến người đi

Mỗi chuyến đi là một chuyến tinh kỳ

Tôi phụt khói, lôi con tàu lao tới

Đường Sài Gòn-Hà Nội

Đường Hà Nội-Sài Gòn

Hai bánh sắt boong boong

Cho con tàu đi mãi

Tôi là một con tàu.

Băng từng quan ải

Vách núi nghiêng nghiêng, tựa dưới chân đèo

Con tàu nghiêng nghiêng, đeo núi cheo leo

Vút lên cao đất trời lồng lộng

Thẳm chân đèo biển cả chìm sâu

Tàu đi ngày tận đêm thâu

Tàu về còn mấy nhịp cầu chưa qua

Tàu đi cách mấy sân ga

Tàu về cách mấy nhịp xa nhịp gần

Hai đường bánh sắt đưa chân

Tàu đi đi mãi bao lần lại qua

Tàu về có nhớ sân ga

Tàu đi lại bỏ sân ga nữa rồi

Người đi người đứng người ngồi

Nhà ga tôi đó con tàu lại qua

Người đi còn nhớ sân ga

Người về còn nhớ phương xa phương gần

Tôi đi dù đã bao lần

Tôi đi tôi nhớ phương gần phương xa

Tàu ơi, về với sân ga !

Người ơi, về với quê nhà dấu yêu !

Tôi Là Người Phu Quét Đường

Tháng 9 - 2004

Tôi là người phu quét đường

Quét ngõ hẻm, lề đường

Quét phố xá, công viên

Gom từng cọng lá, ni lông

Để góp một phần cho quê hương thêm đẹp

Tôi là người phu quét đường

Quét lối thênh thang, quét về ngõ hẹp

Quét từ thuở nào, cho tới hôm nay

Quét chổi cùn ngày, cho tới ngày mai

Cây rung gió cho bốn mùa rụng lá

Chiều thu tím lá vàng rơi lã chã

Nắng mòn da hạ cháy những điêu tàn

Đông se lạnh đan mưa bắt giăng ngang

Xuân khoe nụ xác hoa phơi sắc thắm

Tôi là người phu quét đường

Giẫm từng bước lê đi từng chặng

Những con đường quen thuộc từ lâu

Những trụ đèn cống rãnh nông sâu

Mỗi khúc quanh rẽ mòn lối nhỏ

Cây chổi sần tay một đời gắn bó

Túi rác lưng đầy bỏ xó đeo mang

Từng nhịp thao tác phơn phớt bên đàng

Khua xào xạc, lá rác ê mình, bất động

Ghế đá công viên nằm lèo thổi mộng

Người phu quét đường bóng nắng lọt khe

Phách đốc kê thành, tay gối, khò khè

Ru giấc điệp như thiên thần quét lá

Tôi là người phu quét đường

Xuân đến, Thu sang, Đông tàn, nắng Hạ

Cây chổi theo mình, bao rác theo chân

Bốn mùa kè nhau, mưa nắng phong trần

Gom vụn vỡ giữa phố phường hoa mộng

Ngày lại ngày, ai vô tình bỏ đống

Đêm từng đêm, ai ném xả bay bay

Tôi bước qua, nhìn bắt mắt, ra tay

Mở hầu bao, nhét của đời thiên hạ

Phố phường đâu lạ

Vóc dáng phong sương

Người phu quét đường

Lom khom năm tháng

Đã có mặt khi vừng đông tỏ rạng

Bóng tôi qua, cuốn hút, khuất xa mờ

Rồi một mai, cũng giờ đó, như mơ

Tôi xuất hiện và đi qua, biến mất.

Tôi Là Người Phu Khuân Vác

Tháng 9 - 2004

Tôi là người phu khuân vác

Trên đôi vai nặng trĩu những nhọc nhằn

Đẫm giọt mồ hôi lã chã trôi lăn

Nhanh thao tác, đạt chỉ tiêu, thở dốc

Bung đôi tay, tôi nhấc lên cái một

Giẫm đôi chân, tôi bước vững như đồng

Dù vật dụng gì, nặng nhẹ cũng như không

Bốc, vác, đổi, dời, tồn kho, chất đống

Tôi là người phu khuân vác

Xí nghiệp, bến cảng, bến xe, cầu cống

Dù nơi nào, tôi chẳng ngại thân tôi

Dùng sức mình tắm mát giọt mồ hôi

Vì ngành nghề, vì miếng cơm manh áo

Gánh gian truân người dân phu khổ não

Đè tấm thân, người khuân vác là tôi

Đời của riêng ai, ai chẳng đua đòi

Miễn sao sống được, sá gì vinh nhục

Tôi là người phu khuân vác

Đường dài thở dốc

Nặng trĩu đôi vai

Bước ngắn bước dài

Bào mòn sinh lực

Nghề nào cũng cực

Đâu phải chuyện chơi

Sống giữa cuộc đời

Ai cho mà có

Sống mà không cắn rứt, hổ thẹn lương tâm, mới khó !

Sống mà không khinh mạn con người, dè, bỉ, mới hay !

Khốn cùng, sang trọng, ai bày ?

Ai o quyền quí, ai đày lê dân ?

Trần gian ai cũng có phần

Miền đừng đào hố : cơ bần-thanh cao

Tình người, mới quí chứ sao !

Nghề nào cũng quí ! Thấp-cao làm gì ???

Tôi là người phu khuân vác

Nơi nào cần, cứ gọi

Nơi nào réo, cứ đi

Trả giá, biết bầu, bì

Nếu không, hàng ứ đọng

Ngày hay đêm, sẵn sàng trên bệ phóng

Khuân vác gì, sẽ có mặt, đừng lo

Khỏe thì làm, mệt ngủ khò

Ăn được, ngủ được, trời cho, sung sướng nhĩ

Tôi là người phu khuân vác

Cả một cuộc đời

Khuân vác là tôi

Ở đời, nặng nhẹ chi đời

Có gì vinh nhục, nặng lời mà chi

Ở đời, nặng nhẹ nhau chi !!!

Tôi Là Một Người Thợ May

Tháng 9 - 2004

Tôi là một người thợ may

Đường kim mũi chỉ đêm ngày

Siêng năng cần mẫn khéo tay

Vải cắt nhiều manh, đan thành chiếc áo

Mũi kim chỉ một đường độc đạo

Bao áo quần nhiều kiểu nhiều phương

Phương này cũng biết bao đường

Phương kia cũng lắm không lường bao nhiêu

Mũi kim đường chỉ đáng yêu

Đan thành quần áo nâng niu cho đời

Tôi là một người thợ may

Dù ai ở tận nơi nơi

Nói ni ra mẫu mấy lời là xong

Vải đơm bông còn mong chi nữa

Ươm tơ tằm lần lữa chi đâu

Vải kia ai cứ chọn màu

Nhuộm từ công nghiệp bền lâu vô cùng

Hai đường sợi chỉ kết chung

Mũi kim se chỉ chẳng bung đâu nào

Tôi là một người thợ may

Dù ai mập ốm thấp cao

Áo quần biết chọn mặc vào dễ coi

Áo quần chẳng có đãi bôi

Không biết ăn mặc khó coi người cười

Trúc xinh trúc mãi xinh tươi

Ai xinh quần áo cũng cười xinh xinh

Ai xinh tự thể đẹp xinh

Áo quần không khoác đẹp xinh cho mình

Tùy theo vóc dáng thân hình

Áo quần tăng vẻ cho mình mà thôi

Tôi là một người thợ may

Ngày đêm ghế tựa để ngồi

Đường kim mũi chỉ cho rồi áo ai

Ngày đêm tôi cứ miệt mài

Từng đường kim chỉ một mai sẽ thành

Nào em nào chị nào anh

Áo quần ai rách, khâu lành lại cho

Một đồng nại của công lo

Nhiều đồng, kim chỉ nhỏ to sẽ nhiều

Đường kim sợi chỉ đáng yêu

Cho đời dáng vẻ yêu kiều xưa nay

Ai thương công khó thợ may

Ai thương vải dệt đêm ngày hay không

Vải ơi, còn nhớ đơm bông !

Kén ơi, còn nhớ tơ hồng giăng giăng

Thợ may, còn đó tháng năm

Cho người mặc áo đan tâm mỉm cười

Áo quần may mặc cho đời

Biết bao công khó của người thợ may !!!

Héo Hon Còn Đó, Nụ Cười !

Tháng 9 - 2004

Ai đem nước đổ về sông

Để cho con nước bềnh bồng trôi đi

Ai đem lệ đổ bờ mi

Để cho đôi mắt nhiều khi hoen mờ

Ai đem mộng phủ lên mơ

Để cho ước vọng vật vờ trời mây

Ai đem gió để rung cây

Để cho lá rụng bay bay tháng ngày

Ai đem đắng đổ vườn cay

Để cho nhân thế tỏ bày thiệt hơn

Ai đem ải vắt lên non

Để cho rêu phủ đá mòn phong sương

Ai gieo cát bụi bên đường

Để cho mờ mịt tang thương nỗi này

Ai đem lăn lộn con quay

Để cho điên đảo đọa đày trần gian

Ai đem trăng gởi trên ngàn

Để cho đêm tối bịt ngang lối về

Ai làm loang lở bờ đê

Để cho non nước lỗi thề nước non

Một năm xây xát mỏi mòn

Trăm năm thử hỏi có còn gì không

Núi kia đứng đó nhìn sông

Sông kia hun hút, đá chồng non cao

Đêm đêm tỉnh mộng rì rào

Ba sinh chìm nổi máu đào còn tươi

Hương quê còn đó ! Nụ cười

Tình quê còn đó ! gởi người Việt Nam

Nỗi lòng đeo đẳng, không cam

Đan tay vun vén, tay làm, tay xây

Niềm đông rúng động niềm tây

Đá vàng, cơ cảm nỗi nầy tình ta.

Nắng Đổ Ngày Về !

Tháng 9 - 2004

Kén mãi giăng tơ

Tơ tằm rút mãi

Nước kéo lên nguồn

Nước chảy về sông

Mây trắng giăng ngang

Mây ửng màu hồng

Máu chảy về tim

Máu hồng chưa cạn

Cầu gập ghềnh, ta bắt thêm miếng ván

Nẻo chông chênh, ta lót gạch bên đường

Leo ải, trèo non, dù có vạn phong sương

Ta vẫn còn nhau, trên quê hương ta đó

Giông tố nhiều rồi, ta hãy ngăn đầu gió !

Nước xoáy nhiều rồi, ta đắp lại bờ đê

Ta với ta, nào ai lỗi ước thề

Đường muôn nẻo, nên ta đi ngang dọc

Gió lộng Trường Sơn

Ngồi trên đỉnh dốc

Bóng cả cây cao

Ta thấy cả quê hương

Giẫm lối mòn xưa

Ta thấy vạn con đường

Những con đường quê hương

Nối dài lịch sử

Ta kể nhau nghe, quê hương tình tự

Ta kể nhau nghe, non nước ngàn năm

Ta nhìn nhau trong ánh mắt xa xăm

Bông lúa chín, đưa ta về đồng nội

Trời nghiêng bóng tối

Nắng đổ ngày về

Ta bước đi dọc theo lối bờ đê

Nghe sóng vỗ rì rào sông bến cũ.

Tôi, người cạo mủ cao su !

Tháng 9 - 2004

Tôi người cạo mủ cao su

Màn đêm còn khép, mịt mù tôi đi

Rừng cao su, chẳng nói gì

Lần mò từng gốc, tôi đi lần mò

Một tay lấy mủng, trút vò

Một tay tôi xắn, sao cho sắc lằn

Vỏ cây vừa đứt chưa quăng

Mủ cây trắng đục đã lăn thành dòng

Một cây như thế là xong

Tôi đi cây khác giáp vòng mới thôi

Đèn dầu leo lét rọi soi

Đến khi trời sáng thức rồi rừng khuya

Trời lên đứng bóng tôi về

Một ngày cứ thế, kéo lê cả đời

Cao su từng giọt đầy vơi

Nhựa tuôn tuôn mãi không lời tiếc than

Gia công, chế biến, muôn ngàn

Muôn hình muôn vẻ bằng hàng cao su

Tinh, thô, xấu, tốt, thanh, u

Đủ công đủ dụng trưng thu cho đời

Cao su cạo mủ, người ơi

Nhà tôi nho nhỏ bên đồi hoang sơ

Học hành ba chữ i tờ

Lớn lên cạo mủ đến giờ chưa lơi

Nghề nào cũng sống trong đời

Quen nghề cạo mủ thì thôi cứ làm

Cao su mùi mủ lên chàm

Nhà tôi ẩm thấp khói lam ven rừng

Tháng ngày cơm gạo đầy lưng

Của tiền rỗng đáy, cầm chừng dần qua

Cao su dính mủ trầm kha

Rừng su dính nhựa sắc pha phong trần

Ai đi lên ải Hải Vân

Tôi vào rừng lá lựa lần trần ai

Cao su mùi mủ chưa phai

Đời tôi cạo mủ, còn dài cao su !!!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2125)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 2012)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1692)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1659)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2157)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1638)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1379)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1580)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1894)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2473)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!