Tuyển tập 44

26/11/201102:45(Xem: 18605)
Tuyển tập 44

Tuyển tập 10 bài – Tình TựQuê Hương 44

Thơ Mặc Giang

[email protected]; [email protected]

01. Chiêu hồn Lịch Sử

02. Từ tạ Song Đường

03. Không sao đánh đổi Tình Quê

04. Thăm Cánh Hoa này

05. Sống đi, đừng hỏi!

06. Ca ngợi Quê Hương

07. Em tôi thường hỏi

08. Tô thắm Quê Hương

09. Hùng ca Sông Núi

10. Tuyệt thế Sơn Hà

Chiêu hồn Lịch Sử

Chiêuhồn lịch sử linh thiêng

Anhhùng liệt nữ Tổ Tiên hiện về

Giatrì non nước sơn khê

Ngànnăm sông núi vẹn thề núi sông

Chiêuhồn Mẹ hỡi Biển Đông

Chaơi, núi Thái giống dòng Rồng Tiên

Chởche trên khắp mọi miền

Cháucon Lạc Việt đoàn viên thái bình

Khôngcòn thống nỗi điêu linh

Núixương sông máu vặn mình kêu đau

Davàng máu đỏ một màu

Màsao thử lửa làm nau rợn hồn

Cátkia còn ụ bên cồn

Đákia còn dựng kê hòn chờ mong

Mưa sa đợi nắng đem hong

Con thoi đợi chỉ tơ hồng tâm đan

Chớ đâu đập giũa nát tan

Cạn tình ráo máng ê càn nhiễu nhương

Chiêu hồn lịch sử xót thương

Lóe lên dấu ngọc vẽ đường mà đi

Mắt nào chẳng khép bờ mi

Lòng nào chẳng động tư nghì ruột gan

Nhìn trông ngọn cỏ bên đàng

Phất phơ trước gió mơ màng trời xanh

Nhìn trông chiếc lá treo cành

Đẳng đeo cuốn héo dỗ dành chồi non

Chiêu hồn lịch sử sắt son

Chởche gia hộ trường tồn Việt Nam

Vàngthau lẫn lộn mới chàm

Kinhqua vượt thoát bao hàm điểm tô

Nóira một tiếng cơ đồ

Ngànnăm máu cạn xương khô chất chồng

Nóira một tiếng núi sông

Xuốngbiển kéo cát, bắt còng lên non

Kếtthành quốc túy quốc hồn

Chaông xây dựng cháu con giữ gìn

Thầmthì sóng vỗ đầu ghềnh

Xaxa nước chảy mông mênh sông dài

ViệtNamdấu ngọc trang đài

Sửvàng lối cỏ hoa cài thiên thu.

Tháng3 – 2010

MặcGiang

Từ tạ Song Đường

TiếngƠn Cha, lung linh hồn Núi Thái

TiếngNghĩa Mẹ, rào rạc nước Biển Đông

Mànghe sóng vỗ trong lòng

Leođồi gió hú buồn trông đỉnh đèo

Rongrêu tựa vách cheo leo

Ngànnăm sương lạnh eo sèo bèo mây

Ta mang một tấm thân nầy

Ơn cha nghĩa mẹ đong đầy tình thâm

Sau hè rau húng rau răm

Bên hông rau đắng trước thềm rau cay

Đầu đường đan kín cỏ may

Bước quanh lối ngõ gió lay bụi mờ

Đếmtrong từng tiếng đơn cô

Gõlên cung nhịp dại khờ hồn đau

Quênghèo trắng mấy mùa cau

Xácxơ gốc rạ sắc màu tầm không

Rarừng nhặt lá diêu bông

Lênnon tát biển xuống sông bắt còng

TiếngƠn Cha, giọt mồ hôi muối mặn

TiếngNghĩa Mẹ, lệ khép mắt sầu vương

Đếmtrong vụn vỡ tình thương

Chôntrong tim thẳm trên đường từ ly

Đầucầu Ái Tử thầm thì

Cuốisông nước chảy một đi vạn lìa

Nghĩatrang mờ khói mộ bia

Gắntrên giá lạnh đổ về tịch liêu

Cònđâu mà nói chín chiều

Ngõsau cửa trước tiêu điều hợp tan

Vọngkhua tiếng nói muộn màng

SongĐường từ tạ gió ngàn bay bay.

Tháng3 – 2010

Không sao đánh đổi Tình Quê

Quênhà vạn lý mù sương

Xátxây sỏi đá trên đường ta đi

Ra đi dù có là gì

Không sao đánh đổi biệt ly một đời

Trăng ngàn le lói dặm soi

Tình quê réo rắt gởi đồi thê lương

Mà nghe nát ruột tư lường

Chôn sâu hai tiếng quê hương đáy lòng

Lối về bỏ ngỏ hoài mong

Như sương sáng sớm đem hong nắng chiều

Quê nhà một mái cột xiêu

Tường tre vách lá chín chiều tiêu sơ

Ra đi từ đó đến giờ

Thời gian chi nữa mịt mờ tháng năm

Ba mươi nào đợi chi rằm

Xuân thu đông hạ lạnh căm bốn mùa

Phớt qua như ngọn gió lùa

Nửa đời vật vạ được thua bại thành

Vèo trông phù phiếm lợi danh

Đâu bằng thanh thản trong lành nhà quê

Nhưng sao bỏ ngỏ đường về

Bởi đành nên đoạn mải mê đêm dài

Trùng trùng bóng tối lên ngai

Hòn chồng đá tảng lối cài bủa giăng

Leo đồi thế kỷ nhục nhằn

Lao linh thức hệ vết hằn thâm sâu

Chông gai hầm hố lấp cầu

Trường ca điệu lý thuẫn mâu be bờ

Quê nhà cố quận đêm mơ

Giật mình thức dậy mịt mờ bóng đêm.

Tháng 3 – 2010

Thăm cánh hoa này

Cho ta thăm cánh hoa này

Bỏ quên vũng tối hao gầy ra sao

Mưa sa gió táp đưa vèo

Núi cao hố thẳm đèo heo hút lồng

Hoakia nguyên vẹn thanh trong

Thủyngân còn gợn, nước sông còn gàu

Hoakia nguyên vẹn sắc màu

Ngày lên không vướng đêm thâukhông màng

Cho ta thăm cánh hoa này

Đã lâu không biết mặt mày rasao

Lên trời còn hỏi trăng sao

Xuống đất còn hỏi phóng laochi hè

Nghe trong một tiếng im re

Hiện ra bốn hướng tứ bề sắckhông

Ẩn vào nhẹ tựa lông hồng

Chim bay đáy nước dòng sôngvô tình

Tìm ta chẳng thấy được mình

Không ta thì hỏi bóng hình ởđâu

Cho ta thăm cánh hoa này

Đừng buồn chi nhé lâu nay thếnào

Thức rồi, sao hỏi chiêm bao

Còn mê ngủ ngáy ào ào thếthôi

Hoa kia nguyên vẹn tuyệt vời

Không xa bến cũ không rời nhàxưa

Hoa kia nguyên vẹn thượngthừa

Không tàn cát bụi gió lùathời gian

Ta nâng một cánh hoa vàng

Gởi trong diệu hữu muôn ngànthiên thư.

Tháng3 – 2010

Sống đi, đừng hỏi!

Chớhỏi ngày mai sẽ thế nào

Aiđem giấc mộng hỏi chiêm bao

Ngàynay không biết như đom đóm

Thắpngọn đèn khuya gọi gió vào

Chớhỏi cuộc đời sao thế ni

Lănvào trần thế phải như ri

Nghiệpduyên nghiệp dĩ chồng oan trái

Đànhvác truân chuyên gánh đọa đày

Chớhỏi bao giờ mới thoát ra

Đầuhôm sớm tối phải sương sa

Khôngcó ngày lên và đêm xuống

Cáikhổ triệt tiêu, ô, thế à

Cuộcđời hướng thượng biết vươn lên

Thiệnmỹ, lương tri khó gọi tên

Biếtsống, nó thường hằng có mặt

Nóira, nó lặn biến chênh vênh

Cáikhổ thế nào, hãy lấy ra

Kiếmtìm lục lọi khắp gần xa

Trongngoài trên dưới đều không có

Tấtcả chỉ còn mình với ta

Thếthì đừng hỏi, cũng đừng suy

Chẳngcó lao lung, chẳng lỗi nghì

Khôngcó ngã nhân, không bỉ thử

Linhcòn không có, hỏi chi tri.

Tháng3 – 2010

Ca ngợi Quê Hương

Hátbài ca ngợi quê hương

Mếnyêu hòa ái thân thương

Tấmlòng chứa chan hy vọng

Contim biết thở nhau cùng

Emhát bài ca mến thương

Chịmang tiếng hát lên đường

Anhtrông sông dài biển rộng

Đâuđâu cũng một quê hương

Emđi một bước trên đường

Chịđi một bước vấn vương

Anhđi khắp lòng đất nước

Đâuđâu cũng một quê hương

Emhát bài ca dấu yêu

Chịrung khúc nhịp cầu kiều

Anh đi qua truông qua suối

Ca vang sông núi mỹ miều

Em hát bài ca nước non

Chị nhìn vết cũ lối mòn

Anh khơi suối nguồn lịch sử

Quê hương thấm nhuận sắt son

Em đi một bước trở về

Chị nhìn bến cũ con đê

Anh quay mái chèo đứng lại

Quê hương muôn thuở vẹn thề.

Tháng3 – 2010

MặcGiang

[email protected]

Em tôi thường hỏi

Emtôi thường hay hỏi

Biếtbao giờ anh về

Mẹtrông anh mòn mỏi

Nhìnđầu ngõ như mơ

Emtôi thường hay hỏi

Biếtbao giờ anh về

Mẹgià thầm khẽ bảo

Lỡnhắm mắt không yên

Từkhi anh ra đi

Mẹcó vẻ sầu bi

Lâulâu mẹ mới nói

Cònmột đứa nữa chi

Từkhi anh vắng nhà

Thờigian ngày càng xa

Khônggian ngày thêm rộng

Đêmxuống lạnh sương pha

Mộtnăm rồi năm năm

Nămnăm rồi mười năm

Haimươi ba mươi nữa

Nhưcá lặn biệt tăm

Khônglẽ không nhớ nhà

Cònđây bóng mẹ cha

Cònkia em thơ nữa

Anhkhông chút xót xa

Emvặn hỏi thầm thì

Anhnghe trái “Lệ Chi”

Trầmngâm vương vị đắng

Khôngbiết nói năng gì

Emđừng hỏi nữa nghe

Embiết không con ve

Mỗimùa hè ra rả

Hếtmùa hè, im re

Saocó tiếng ve sầu

Mongchờ nhưng biết đâu

Hoànghôn và bóng tối

Nhưvang vọng kinh cầu

Emtôi không hỏi nữa

Hỏinữa để làm chi

Thờigian mờ rêu phủ

Nhưbiệt cố kinh kỳ.

Tháng3 – 2010

MặcGiang

[email protected]

Tô thắm Giang Sơn

Nàyem này chị với này anh

Cẩmtú giang san thật hữu tình

Biểnrộng sông dài cùng trỗi nhịp

Hòareo khắp đất lộng trời xanh

Quêhương ta đó đẹp Ba Miền

Mộtbức dư đồ Nam Bắc Trung

Nhưgấm thêu hoa, tranh khởi sắc

Traonhau gìn giữ đến vô cùng

Chodù sự sống phải chia xa

Nhưngnhớ anh em chỉ một nhà

Nếucó sự gì lên tiếng gọi

Cấpthời hiện diện chẳng kêu ca

Nhớxưa Mẹ dắt con lên rừng

Mộtnửa theo Cha xuống biển Đông

Taycấy tay cày tay ruộng rẫy

Hêlên một tiếng đẹp lòng không

Nămngàn năm trước thuở Văn Lang

Tiếpnối điểm tô trang sử vàng

Thờiđại kinh qua băng thế kỷ

ViệtNamsông núi vững như thần

Nayanh nay chị và cùng em

Đượcsống an lành thật ấm êm

Nhớluyện tâm can rèn chí khí

Truyềntrao kế thế chớ có quên

Anhchị em ơi hỡi chúng ta

Giữgìn lịch sử của ông cha

Giatài của mẹ nâng niu mãi

Tôthắm giang sơn non nước nhà.

Tháng3 – 2010

MặcGiang

[email protected]

Hùng ca Sông Núi

Quêhương nước Việt của ta ơi

Ta muốn ca vang đến vạn lời

Ca khắp năm châu cùng bốn biển

Hòa reo điệp khúc bản hùng ca

Dựng cờ lập quốc Đức Hùng Vương

Rộngmở giang san thật phú cường

Vănhiến ngàn năm tinh túy quá

Trâmanh dũng lược thế đường đường

TiênTổ Việt Namkhí dũng thừa

Ôngcha kiệt hiệt chẳng hề thua

Cháucon dấn bước cùng nhau tiến

Aimộng bá quyền có nhớ chưa

Cuốnchạy tan hoang giặc Bắc phương

Tiếptheo một lũ bọn Tây phương

Ngànnăm cũng cút trăm năm xéo

Aimuốn lăm le cũng một phường

Trời đã định ban non nước này

Đất Nam sừng sững nhất đông tây

Dân Nam chí khí nhất thiên hạ

Dân Việt anh hùng tuyệt thế thay

Hát tiếng hùng ca khắp nẻo đường

Việt Nam tình tự ngát yêu thương

Con Hồng cháu Lạc kiêu sa quá

Dòng giống Tiên Rồng nhất bốn phương.

Tháng3 – 2010

MặcGiang

[email protected]

Tuyệt thế Sơn Hà

Quêhương gấm vóc nước non nhà

Quốctúy quốc hồn của quốc gia

Chuyểntiếp truyền lưu trao thế hệ

Ngànnăm thạch trụ vững sơn hà

TổTiên mở nước phất tuyên cờ

Lịchsử oai hùng quyết điểm tô

Núicạn sông mòn không biến đổi

Cháucon gìn giữ vẹn cơ đồ

Vănhiến huy hoàng nước Việt Nam

Tinhhoa phí phách sắt son chàm

Trungtrinh tiết liệt hòa nhau quyện

Tọathị phương đài thủ định ban

Davàng máu đỏ giống Rồng Tiên

Nhânloại năm châu vô hậu tiền

HồngLạc kiêu sa vờn bốn biển

Kếttinh nước Việt của Ba Miền

Một,hát ca vang non nước này

Hai,tròn nguyện ước tay trong tay

Ba,thề cương quyết khi lâm biến

Bốn,đụng tới ta sẽ biết ngay

Quêhương dân tộc Việt Namta

Triệutriệu con tim chỉ một nhà

Mộttiếng hô lên liền bá ứng

Dânan quốc thái khải hoàn ca.

Tháng3 – 2010

MặcGiang

[email protected]
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2136)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 2036)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1698)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1670)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2163)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1647)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1397)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1585)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1921)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2482)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!