Nước Úc trong tâm tôi

05/11/201509:33(Xem: 13401)
Nước Úc trong tâm tôi

Nước Úc trong tâm tôi

Thích Như Điển

 

Trong mùa An Cư Kiết Hạ của năm 2014 vừa qua, tôi đã hoàn thành tác phẩm thứ 65 nhan đề là “Nhật Bản trong lòng tôi” và năm nay nhân mùa Vu Lan nầy sẽ ấn tống để gửi đến quý độc giả xa gần. Tôi cũng đã dự định mỗi năm sẽ viết một quyển như thế về các nước mà tôi đã đi và đã đến. Mùa Hạ năm nay dự định viết quyển “Nước Úc trong tâm tôi” và dĩ nhiên là chưa bắt đầu, vì mùa An Cư Kiết Hạ chưa đến. Thế nhưng Thượng Tọa Thích Nguyên Tạng, Trụ Trì Tu Viện Quảng Đức tại Melbourne, Úc Châu, Phó Ban Tổ Chức Đại Hội Kỳ 5 của Giáo Hội Úc, đã liên lạc và mời tôi viết bài đóng góp cho tập Kỷ Yếu Đại Hội Khoáng Đại lần thứ V của GHPGVNTNHN Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan, sẽ được tổ chức vào tháng 5 năm 2015 nầy tại Tu Viện Quảng Đức, đồng thời cũng để kỷ niệm đúng 40 năm người Việt định cư tại Úc, nên mong tôi có một bài viết như thế và đây là duyên khởi vậy.

 

Nhân duyên thì trùng trùng, cái nầy chồng lên cái kia, cái nọ trôi qua một cách hững hờ, không chờ đợi ai cả và cái khác không hy vọng, nó  vẫn đến, nhưng cái mong đợi lại chẳng hề đến bao giờ. Ở đời người ta gọi đó là số mệnh hay vận mạng, nhưng trong Đạo thì gọi đó là nhân duyên. Nhân duyên để tôi và người trở thành bạn thân, nhân duyên để bạn và người kia trở thành thù nghịch, mà điều ấy chẳng có ai mong muốn bao giờ, nhưng nó vẫn cứ đến, không cần sự cho phép hay giấy thông hành để vượt qua những cánh cửa không gian vô hình đó. Phần tôi cũng không đi ra ngoài sự chi phối của nhân duyên nầy. Lúc đến Đức vào năm 1977 từ Nhật Bản, tôi cũng đã chẳng nghĩ rằng mình phải sống ở Đức cho đến ngày hôm nay, cũng gần 40 năm rồi chứ đâu có ít. Rồi đến, rồi đi, cả gần 1 phần 3 của quả địa cầu nầy. Nếu đó không phải là nhân duyên thì gọi là gì? Có nhiều người muốn đi mà chẳng được đi, có nhiều người không mong mỏi, mà cứ phải đi hoài, trong đó có tôi.

 

Năm 1979 tôi đặt chân lần đầu tiên đến Úc, qua sự bảo trợ của anh Lê Đức Phụng tại Brisbane, Úc Châu, rất nhiều ngỡ ngàng và thích thú. Vì lẽ cái nắng chói chang của mùa Hè nước Úc năm đó, tại Đức tôi không tìm được vào mùa Đông giá lạnh của Âu Châu. Tôi chưa biết được rằng: Hễ Âu Châu mùa Đông thì Úc sẽ là mùa Hè và Úc Châu mùa Thu thì Âu Châu sẽ là mùa Xuân. Tôi thấy những sợi nắng trải dài trên đồi cây khuynh diệp, thấy mà nhớ quê chi lạ. Mặc dầu ở thời điểm ấy, tôi xa quê cũng được mấy lâu, nhưng đi đâu và ở đâu tôi cũng lấy quê hương mình làm chuẩn mực, vì nơi đó tôi đã được sinh ra, lớn lên, tu học cũng như trưởng thành tại đó. Rồi thời gian cứ mãi trôi đi vào dĩ vãng và cũng lại thời gian làm cho sự sống, sự thể nghiệm của bản thân khi ở ngoại quốc lại nhiều hơn trong nước, nên những sự suy nghĩ cũng có nhiều đổi thay. Tuy nhiên quê mẹ vẫn là cái gì mà ngôn ngữ không thể nào định nghĩa hết được. Bây giờ ở tuổi gần 70 rồi mới thấy điều nầy là ý vị.

 nui_do_uc_chau

Núi đá đỏ Uluru Ayers, gần Darwin, một biểu tượng tự nhiên được nhận biết nhiều nhất ở miền Bắc quốc gia Úc, có chiều cao 348 mét, núi có màu sắc kỳ bí, từ lúc bình minh đến hoàng hôn, đá có màu đỏ nhạt rồi chuyển sang đỏ cam, đỏ thẫm, tím, vàng nâu, khi có màu tro bạc pha đen.



Lúc đó người Việt mình định cư ở Úc cũng đã được 4 năm rồi, nên những cây mít đầu mùa đã bắt đầu ra trái, những luống rau muống xanh tươi trải dài trong vườn nhà ai đó, khiến tôi lại càng nhớ quê mình nhiều hơn nữa. Nào xoài, nào ổi, nào chuối, nào mía v.v… ôi thôi đủ loại cây xanh trái ngọt của quê hương, người Việt mình đã mang trồng được vào những dải đất Nam phương nầy, quả là điều tuyệt diệu. Vì lẽ tôi được sinh ra và lớn lên với quê hương ruộng đồng của xứ Quảng Nam, nên những gì thuộc về nông trang dễ gây ấn tượng nơi mình. Bây giờ có bài “Quê hương là chùm khế ngọt” nếu có ai đó hát lên, cũng khiến cho tôi nhung nhớ lạ lùng.

 

Cũng chính vì lý do nầy mà Hòa Thượng Thích Bảo Lạc, bào huynh của tôi hiện là Phương Trượng Tự Viện Pháp Bảo tại Sydney cũng phải bị chinh phục. Nguyên là năm 1980, sau khi Hòa Thượng tốt nghiệp Đại Học Komazawa ở Nhật Bản, Thầy ấy định khăn gói lên đường đến Hoa Kỳ để định cư, nhưng sau khi nghe tôi giới thiệu về nước Úc và những cây trái quê hương tại đây, nên Thầy ấy đã đổi hướng sang hướng dẫn Phật sự tại Úc Châu kể từ năm 1981 đến nay, cũng đã 35 năm rồi. Và Hòa Thượng Hội Chủ Thích Như Huệ cũng vậy, Ngài vốn là Thầy dạy học cũ của tôi tại trường Trung Học Bồ Đề Hội An từ những năm 1964 đến 1967, khi được tàu Na Uy vớt đưa vào Nhật Bản năm 1983, Ngài cũng muốn sang Đức định cư, nhưng tôi thưa rằng: “Bạch Thầy, xứ Úc hay hơn, vì ở  Úc có nắng nhiều hơn ở Đức và ở Úc có cây trái quê hương nhiều hơn ở Đức, vả lại tiếng Anh cũng dễ hấp thụ hơn là tiếng Đức, nên con xin Thầy thuận tình để Hội Phật Giáo tại Nam Úc bảo lãnh cho Thầy qua Úc thì hay hơn”. Cuối cùng Hòa Thượng đã thuận và bây giờ tại Úc Châu hai cây đại thụ gốc người Quảng Nam ấy đã đóng góp phần mình không nhỏ cho xứ sở Úc Châu qua nhiều thập niên mà người Việt mình, trong đó đa phần là Phật tử được thừa hưởng giá trị cũng như đời sống tinh thần mà nhị vị Hòa Thượng đã cống hiến cho Đời và cho Đạo. Dù xa quê, nhưng lòng quê vẫn trải dài lên trên tất cả những dị biệt của cuộc đời. Còn tôi chỉ là một người khách qua đường bên quán trọ Úc Châu, cứ mỗi lần đi và mỗi lần đến suốt trong gần 40 năm qua, cũng đã hơn một triệu cây số đường bay từ Âu đến Úc, mỗi năm ít nhất một lần như thế, kể cả hai chuyến đi về là 34.000 cây số.

 

Xin tạm kết ở phần nầy và đây là một đóng góp nhỏ của tôi cho tập Kỷ Yếu mà Giáo Hội Úc Châu sắp ra để kỷ niệm 40 năm người Việt định cư tại xứ Úc và riêng tôi, nước Úc đã là nước Úc trong tâm mình, nên năm nay 2015 nầy sẽ viết tác phẩm thứ 66 nhan đề là “Nước Úc trong tâm tôi” và hy vọng sang năm 2016 quý vị sẽ đọc được tác phẩm nầy. Dĩ nhiên sẽ có nhiều điều đáng nói và đáng viết theo cái nhìn chủ quan của mình, nhưng tôi mong rằng: Quyển sách nầy cũng sẽ chỉ là một sự đóng góp khiêm nhường cho sự hình thành cũng như hội nhập của người Việt Nam trên quê hương thứ hai nầy. Nó sẽ không là một quyển sách dùng làm kim chỉ nam cho ai cả, nên sự sai đúng theo nhận xét chủ quan của tác giả, chắc chắn sẽ còn nhiều khiếm khuyết. Mong rằng chư Tôn  Đức Tăng Ni và quý đồng hương Phật tử sau khi xem tác phẩm nầy sẽ có nhiều điều góp ý lợi lạc hơn.

 

Xin cầu nguyện cho Phật Pháp luôn mãi trường tồn trên thế gian nầy để giúp cho nhân sinh sớm thoát khỏi cảnh khổ đau và nhọc nhằn trong cuộc sống nầy, vốn dĩ bị nhiều nhân duyên ràng buộc và chi phối. Cũng từ đó chúng ta có cơ hội vươn vai lên cao hơn nữa để tiếp tục cuộc hành trình trong vô tận nầy.


Viết xong vào lúc 7 giờ sáng ngày 8 tháng 4 năm 2015 tại Tokyo, Nhật Bản.
HT. Thích Như Điển
 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/02/2026(Xem: 31960)
Kính thưa quý Phật tử gần xa, Chư Tổ hằng nhắc nhở: “Cần tu tập để giải thoát như cứu lửa đang cháy trên đầu.” Bởi thời gian đời người mong manh, vô thường và trôi qua rất nhanh. Nếu chúng ta không tinh tấn tu tập ngay trong hiện tại, e rằng cơ hội quý báu của đời người sẽ trôi qua trong nuối tiếc. Ngài cũng dạy: “Thiên niên thiết thọ khai hoa dị, Nhất thất nhân thân tái phục nan.” Nghĩa là: “Ngàn năm cây sắt nở hoa còn dễ, Một khi mất thân người khó được lại thân.” Nhằm tạo duyên lành cho quý Phật tử trở về nương tựa Tam Bảo, thanh lọc thân tâm và nuôi dưỡng đời sống tâm linh trong năm mới, Tu Viện Quảng Đức trân trọng kính mời quý Phật tử hoan hỷ quang lâm tham dự: Khóa Tu Bát Quan Trai
16/02/2026(Xem: 6470)
Năm nay, Bính Ngọ, cầm tinh con Ngựa, biểu tượng cho sự mạnh mẽ, nhiệt huyết, tự do và tinh thần tiến về phía trước. Theo quan niệm dân gian, đây là năm “Song Hỏa”, mang nguồn năng lượng lớn. Vì vậy, người đệ tử Phật càng cần sự điềm tĩnh và chánh niệm, để không bị cuốn theo nhiệt lực quá mức, mà biết chuyển hóa năng lượng mạnh mẽ ấy thành động lực tích cực cho đời sống và sự tu tập.
05/02/2026(Xem: 2752)
Ngày 1 tháng 2 năm 2026, trong căn phòng tĩnh lặng nơi Ôn Phước An đang điều trị tại Bệnh viện 22/12 Thành phố Nha Trang, hình ảnh Thượng Tọa Giác Nghĩa (trụ trì Chùa Vạn Đức & Chùa Phước Trí, Nha Trang) cầm quyển Kinh Nhật Tụng, chậm rãi tụng Kinh Kim Cang âm Hán–Việt, đã trở thành một khoảnh khắc không thể nào quên.
11/03/2026(Xem: 809)
Trong việc huấn luyện Huynh trưởng trại Vạn hạnh cấp cao — những huynh trưởng sẽ kế thừa và "lèo lái" tổ chức Gia Đình Phật Tử Việt Nam (GĐPT) theo tinh thần Phật giáo — phương pháp giảng dạy đóng vai trò quyết định. Để tổ chức không bị "thế tục hóa" hay biến thành một câu lạc bộ kỹ năng đơn thuần, giảng sư cần có một sự cân bằng tinh tế, nhưng trọng tâm phải đặt vào thực chứng và sự chuyển hóa tự thân. Con Đường Đưa Người Huynh Trưởng Từ Tri Thức Đến Chuyển Hóa
04/03/2026(Xem: 414)
Tuần Lễ Hòa Hợp 2026 Mở Cửa Đón Chào – Mở Rộng Con Tim Chương Trình Tham Quan Các Nơi Thờ Tự do Mạng Lưới Liên Tôn Darebin, Hume, Merri-bek và Whittlesea phối hợp tổ chức Thứ Năm, ngày 12 tháng 3 năm 2026, 9:15 sáng – 4:30 chiều 🚌 Xe buýt miễn phí sẽ khởi hành từ (có chỗ đậu xe miễn phí cả ngày):
25/02/2026(Xem: 1004)
Theo truyền thống kể từ ngày khai sơn Tu Viện Quảng Đức cho đến nay, cứ mỗi độ Xuân về, bắt đầu từ tối mùng 2 Tết, Hòa Thượng Viện Chủ lại trang nghiêm khai kinh Dược Sư, hướng dẫn đại chúng đồng thanh trì tụng cho đến mùng 8 hoặc rằm tháng Giêng. Hơn ba mươi năm qua, truyền thống ấy chưa từng một lần gián đoạn, như một dòng suối pháp âm chảy mãi giữa lòng mùa Xuân, tưới mát tâm hồn bao thế hệ Phật tử. Mỗi năm, tiếng kinh trầm hùng vang lên trong những ngày đầu năm mới không chỉ là lời cầu nguyện cho quốc thái dân an, gia đình bình an, mà còn là sự tiếp nối một hạnh nguyện lớn: hạnh nguyện chữa lành thân tâm và soi sáng trí tuệ bằng ánh sáng Lưu Ly của Đức Dược Sư Như Lai. Năm Bính Ngọ 2026 này cũng không ngoại lệ. Đặc biệt, năm nay có nhiều đệ tử mới lần đầu được quỳ dưới mái chùa thân thương, hòa giọng tụng kinh Dược Sư. Trong niềm hoan hỷ đó, cũng phát sinh không ít thắc mắc chân thành về ý nghĩa của kinh, về mười hai đại nguyện, về pháp môn trì tụng và những lời dạy sâu x
25/02/2026(Xem: 2496)
Trưa nay ngày mùng 7 Tết Bính Ngọ, trong tiết Xuân dịu nhẹ và chan hòa nắng ấm, đại gia đình đã hân hoan tổ chức lễ mừng Đại thọ 94 tuổi của Mẹ Tâm Thái tại tư gia ở Khu Đô Thị Hà Thanh, Nha Trang. Ngày mừng thọ không chỉ là một buổi tiệc gia đình, mà là một ngày của ân tình, của đạo hiếu và của sự trở về. Giữa những ngày đầu năm mới, khi đất trời còn phảng phất hương Xuân, con cháu quây quần đông đủ bên Mẹ, lòng ai cũng dâng lên niềm xúc động thiêng liêng.
13/02/2026(Xem: 1488)
Hôm nay, ngày 26 tháng Tết (13/2/2026), Hòa Thượng Viện Chủ Tu Viện Quảng Đức, Hòa Thượng Thích Thông Mẫn, đã thân lâm Bệnh viện Ung Bướu tỉnh Khánh Hòa để thăm hỏi và trao tặng 100 phần quà Xuân đến các bệnh nhân cùng thân nhân đang ngày đêm túc trực chăm sóc. Mỗi phần quà tuy đơn sơ gồm bánh và 200.000 đồng tiền mặt, nhưng chất chứa trong đó là tấm lòng sẻ chia và lời chúc an lành đầu năm mới. Giữa những ngày giáp Tết, khi nỗi lo bệnh tật còn nặng trĩu, sự hiện diện ân cần của Hòa Thượng cùng những món quà nghĩa tình đã phần nào sưởi ấm lòng người, mang đến niềm động viên và hy vọng.