Phẩm thứ mười hai: Phá Khổ

07/05/201311:24(Xem: 5704)
Phẩm thứ mười hai: Phá Khổ

PHẨM THỨ MƯỜI HAI: PHÁ KHỔ

Tự tác với tha tác

Cộng tác vô nhân tác

Thuyết những khổ như thế

Ðều chẳng thể thành khổ

Trước hữu chẳng thành khổ

Trước vô chẳng thành khổ

Ðịnh hữu đã chẳng thành

Ðịnh vô cũng chẳng thành

Cho nên biết các pháp

Thực tế chẳng có khổ

Giải thích. Lúc đói chẳng được ăn, thì phải chịu cái khổ nhịn đói. Lúc lạnh chẳng được áo mặc, thì phải chịu cái khổ bị lạnh. Người giàu ăn mặc đầy đủ, thì không có cái khổ chịu lạnh đói. Kẻ nghèo, nếu được người bố thí cũng được đủ ăn mặc, cũng khỏi chịu cái khổ đói lạnh. Cái khổ nếu trước đã tự có, thì chẳng vì bị lạnh đói mà lại có khổ lạnh đói (vô lý). Cái khổ nếu trước đã không có, thì đâu thể có khổ. Khổ nếu nhất định có, thì người nào cũng phải chịu cái khổ lạnh đói (vô lý). Khổ nếu nhất định không có, thì đâu thể có khổ. Những khổ về lão, bịnh, tử, cũng có thể y theo pháp phá kể trên mà suy luận. Nghĩa là tất cả đều chẳng thể thành lập khổ.

Tự tác, tha tác, cộng tác, vô nhân tác đã phá trong phẩm thứ nhất.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn