Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

4. Một đoạn nhân duyên giữa tôi và Bồ Tát Quảng Khâm

28/02/201114:05(Xem: 2504)
4. Một đoạn nhân duyên giữa tôi và Bồ Tát Quảng Khâm

LƯỢC THUẬT HÀNH TRẠNG HÒA THƯỢNG QUẢNG KHÂM
Dịch giả: Ni chúng Tự Viện Vĩnh Minh Lâm Đồng
Hiệu đính: Giáo sư Phạm Phú Thành & Đại Đức Thích Giải Hiền

MỘT ĐOẠN NHÂN DUYÊN GIỮ TÔI
VÀ BỒ TÁT QUẢNG KHÂM
Chu Tuyên Đức

Hoà thượng Quảng Khâm suốt cả cuộc đời 95 năm niệm Phật, độ chúng chưa từng gián đoạn, nay xả báo thân vãng sanh Cực Lạc! Ngưỡng mong Ngài quay Thuyền Từ, trở lại tiếp tục tiền duyên!

Người ngừơi xưng tụng Đại Lão Hoà thượng là bậc cao tăng, Ngài không ăn thức ăn nấu chín như ngừơi thế gian, đêm không ngã lưng nằm nghỉ, nhất tâm niệm Phật, mấy mươi năm ròng trước sau như một; do vậy mà đắc thần thông diệu dụng, hoá độ vô số chúng sanh. Nhân duyên giữa tôi với Ngài rất sâu thâm. Tôi được biết về cuộc đời của Ngài cũng khá nhiều, nhưng vì thời gian trình bày có hạn, chỉ xin chọn kể ra đây ba mẫu chuyện thực điển hình, đồng thời hồi tưởng lại “sáu đề cương trong đời tu hành” của Ngài để chứng minh rằng Ngài là vị Bồ Tát vì hạnh nguyện mà trở lại độ chúng sanh.

1. Siêu độ vong linh – hộ trì chùa được bình yên

Vào năm 1950 tôi ở ký túc xá Đài Đừơng nằm trên đại lộ Vạn Hoa Côn Minh, ĐÀI BẮC. Tôi thừơng đến chùa Pháp Hoa gần đấy lễ phật nên có quen một vị trai cô ở chùa. Trai cô cho biết cô là đại diện của tín chúng chùa này. Sau khi vị trụ trì ngừơi Nhật về nước, cô được giao cho tiếp quản chùa. Trai cô mời tôi mỗi chủ nhật đến dự pháp hội, giảng kinh cho tín chúng, và dùng cơm trưa với chùa. Cô nói chùa này tối đến không có ai dám ở lại, vì đêm khuya có ma tự mở cửa phòng, mở cửa sổ, lại còn bật đèn điện …., làm nhiều động tác khuấy nhiễu khiến ai cũng hoảng sợ, đêm ngủ không yên. Ngày ngày vào khoảng 7 giờ tối sau lúc mặt trời lặn, ai nấy đều phải ra khỏi chùa đến nơi khác ở. Tôi nghe câu chuyện ma quỷ lộng hành gây họa như vậy nghĩ rằng phải có cách gì trừ, trong lòng cứ lo lắng buồn bực. Một buổi chiều nọ, tình cờ tôi gặp một Hoà thượng già, vóc dáng không cao, đi trên đường Nam Tây Ninh, thong thả hướng về phía nam, cách chùa Pháp Hoa không xa. Tôi vội bứơc đến trứơc người, chấp tay làm lễ và kính hỏi đạo hiệu. Ngừơi đáp: “Tôi là Quảng Khâm". Tôi hỏi Hoà thượng ở đâu, người trả lời “Không nhất định là ở đâu”.

Nhìn dáng đi thanh thoát và đôi mắt rất sáng của người, dừơng như đây là bậc đạo hạnh, tôi mời ngừơi về chùa Pháp Hoa an nghỉ. Về đến chùa, trứơc tiên ngừơi lạy Phật, kế đó đi đến chỗ sàn gỗ mé tây, bên trái bàn thờ Phật, ngồi kiết già. Khi ấy trai cô định dọn cơm chiều cho ngừơi dùng, người bảo : “ Tôi không ăn cơm, chỉ ăn trái cây ”. Nghe thế tôi liền ra ngoài chùa mua một ít quả chuối vào, đặt lên chiếc bàn nhỏ để người tuy nghi thọ dụng. Đến khi trời sắp hoàng hôn tôi ngầm ra dấu cho các trai cô rời khỏi chùa, chỉ để ngừơi ở lại một mình, xem thử ngừơi ứng phó ma quái quấy nhiễu như thế nào. 

Sáng sớm hôm sau chúng tôi đến chùa, Hoà thượng Quảng Khâm lấy tay chỉ phòng khách phía bên phải Đại Điện nói : “ Ở đó có hai hồn ma Nhật Bản, các vị hãy đến giở tấm ta-ta-mi (chiếu Nhật) lên, lấy hài cốt của họ ra để tôi siêu độ cho họ”. Quả nhiên đúng như lời ngừơi nói, các trai cô tìm thấy hai bộ xương người. Hoà thượng bảo : “ Các cô đem xương cốt bỏ vào cái lư dùng để thiêu giấy tiền vàng mã trước chùa đốt cho tiêu hết đi ”.

Hoà thượng niệm Phật, lại như vừa niệm chú vãng sanh, sau đó trở vào Đại Điện nói : “ Đã siêu độ cho họ rồi ”. Nhưng chiều hôm đó các trai cô cũng không ai dám ở lại trong chùa. Sáng sớm ngày thứ ba, Hoà thựơng vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, người lại nói phòng phía sau, bên phải Đại Điện cũng có một hồn ma, bảo các trai cô giở tấm ta-ta-mi lên như hôm trứơc, lại phát hiện một bộ hài cốt, và cũng bỏ vào lư thiêu. Hoà thượng niệm Phật, trì chú xong nó: “ Hồn ma này cũng đi rồi ! ”

Sáng ngày thứ tư tôi cũng lại đến chùa Pháp Hoa, trai cô nói với tôi : “ Sư phụ bảo chúng tôi tối nay có thể vào chùa ở lại trong liêu phương trượng”. Từ đó trai cô yên tâm mời thêm mấy tín đồ dạn dĩ vào chùa ở, quả nhiên bình an vô sự, tất cả thanh tịnh. Do vậy, tôi nói với các cô : “ Quý cô nên thỉnh Hoà thượng làm trụ trì chùa này, mời ngừơi ở lại thừơng trú, nhất định sẽ đảm bảo an ninh ”.

Phần mình, hầu như mỗi chiều khi xong công việc tôi đều đến chùa Pháp Hoa xin được ngừơi chỉ dạy về quá trình tu tập. Tôi mới được rõ Ngừơi từ thuở ban đầu tu nơi sơn động ở Tuyền Châu cho đến khi sang Đài Loan đã thực hiện rất nhiều kỳ tích; chắc hẳn có nhiều người biết và ghi chép lại, tôi xin khỏi từơng thuật ra đây. Tuy trong kiếp này người chẳng đọc nhiều kinh điển, chỉ bằng khổ hạnh và niệm Phật mà chứng ngộ, ắt là do người đã trải qua nhiều kiếp tu hành nên mới có đựơc thần thông như vậy.

2. Ngày đêm niệm Phật nhất tâm bất loạn 

Ban đầu được gần gũi bên Hoà thựơng, tôi vẫn có điều thắc mắc : ngừơi không nghiên cứu về Phật điển làm sao lại đựơc thần thông như vậy ? Nhiều lần tôi xin người dạy cho phương pháp tu hành, người chỉ trả lời: “ Anh chỉ cần tịnh tâm niệm Phật, lâu dài về sau sẽ đạt đến chỗ nhất tâm bất loạn, tự nhiên có cảm ứng ”. Nhưng tôi chưa nghe người “niệm” bao giờ nên không hình dung nổi sự cao sâu của pháp môn này, do đó tôi đặc biệt dành một buổi chiều ngày nghỉ cuối tuần đến chùa bái kiến. Người đang ngồi “xếp bằng” trên một chiếc bàn tròn thấp kiểu Nhật trong chánh điện. Tôi bước đến ngồi lên chiếc ghế đặt gần đấy bên cạnh người. Trời tối, tôi đến bậc đèn rồi chú tâm hầu đợi người. Cứ độ nửa giờ hoặc 40, 50 phút tôi đi nhè nhẹ đến bên cạnh ngừơi hỏi nhỏ: “Thầy đang làm gì vậy?” Người đáp:

- Niệm Phật

- Niệm Phật nào?

- Phật A-Di-Đà.

Tôi hỏi bảy tám lần như thế, ngừơi đều trả lời như thế .

Suốt đêm ấy tôi không ngủ được. Đến sáng hôm sau tôi lại hỏi :

- Thầy nói Thầy đang niệm Phật, nhưng sao con không nghe tiếng.

Vậy thì niệm Phật như thế nào?

- Niệm Phật quan trọng là “tâm niệm”, “chuyên tinh”, ngày đêm không gián đoạn, không tán tâm. Tuy nhiên, nếu các anh biết miệng niệm, tai nghe, tâm tưởg , vậy cũng là “ hạ thủ công phu ”, dần dần tự nhiên có thể niệm mà không còn phân biệt ngày hay đêm; niệm Phật nhất tâm bất loạn. Do niệm Phật mà đắc định, đắc tuệ, chắc chắn sẽ thành tựu .

3. Dự báo sự việc sẽ xảy ra 

Vị Thầy mà tôi quy y – Hoà thượng Trí Quang - gặp giáo sư Lý Hạnh Thôn thuộc trừơng Đại học Đông Ngô đến Hoa Nghiêm Liên Xã hỏi Thầy về vấn đề Phật học và tâm lý học. Thầy tôi không nói với ông ta nhiều, chỉ viết trên một danh thiếp giới thiệu ông đến nhà tôi để trao đổi. Sau khi đàm luận, tôi nhận thấy ông cũng có thiện căn, bèn giới thiệu đến thỉnh giáo Hoà thượng Quảng Khâm.

Mới gặp Hoà thượng lần đầu, giáo sư Lý Hạnh Thôn liền được cảm hoá bởi đạo hạnh của người, ông tự nguyện xin quy y Tam Bảo. Ông có ký hợp đồng với Đại học Hạ Uy Di bên Mỹ, sẽ được mời sang làm giáo sư; hơn nữa, vị chủ nhiệm Khoa ngừơi Mỹ sẽ đến Đài Loan gặp ông, trực tiếp trao thư mời. Do đó, giáo sư thỉnh ý Hoà thượng:

- Việc con sang Mỹ có thành không? – Hoà thượng nói :

- Lúc này thì không được

Vài ngày sau lại có một giáo sư tên Thang Chi Bình thuộc Viện Đại học Nông nghiệp Trung Hưng cũng được Hoà thượng Trí Quang giới thiệu đến tôi để nói chuyện Phật pháp. Theo lời anh ta kể thì gia đình đang gặp nhiều khó khăn và phiền muộn, rất mong sớm giải quyết được vấn đề kinh tế. Anh hỏi đạo Phật có giúp được gì chăng? Tôi cũng giới thiệu anh đến Hoà thựơng Quảng Khâm. Thang tới xin gặp Hoà thượng và thỉnh ý: “Con có quá nhiều khó khăn và lo lắng, làm sao giải quyết nổi?” – Hoà thượng nói: “Anh có thể ra nước ngoài làm việc kiếm tiền, cuộc sống sẽ được ổn định”.

Sau đó hai ngừơi hẹn nhau cùng đến nhà tôi. Lý phát biểu trứơc rằng ông ta quyết định đi ra nước ngoài nhưng Hoà thượng bảo: “đi không được”. Thang thì nói: “Tôi chẳng có ý định đi ra nứơc ngoài mà Hoà thượng lại bảo “có thể đi được”. Cả hai ngừơi đều cho rằng lời Hoà thượng rất khó làm cho ngừơi ta tin. Tôi nói : “Hoà thượng có thần thông, biết trước việc tương lai của ngừơi khác”. Rồi tôi đề nghị Thang thử tìm cơ hội ra nước ngoài xem sao; còn Lý thì hãy đợi xem kết quả ông chủ nhiệm Khoa đến Đài Loan như thế nào.

Chưa đầy một tháng, khi ông Lý gặp chủ nhiệm Khoa ngừơi Mỹ, ông này cho biết là phải trở về Hạ-Uy-Di bàn với Hiệu trưởng xong mới gởi thư mời; từ đó Lý không được tin tức gì nữa. Còn anh Thang thì trở về trường, đọc trong báo Nông nghiệp CANADA bỗng gặp mục quảng cáo tuyển ngừơi có kỹ năng nông nghiệp, Thang liền gởi đơn xin ứng tuyển. Quả nhiên được Nông trừơng Vancouver gởi thư mời và vé máy bay đến Đài Loan cho anh ta và cả gia đình cùng sang CANADA nhận việc. Từ ấy cuộc sống của gia đình Thang hoàn toàn thay đổi, khá hẳn lên .

4. Sáu đề cương lớn cho người tu hành

Trên đây chỉ là thông linh biết trước tương lai ngừơi khác của Hoà thượng, còn nhiều kỳ tích nữa, tôi không thể kể hết .

Về sự tu hành của Hoà thượng, tôi dựa vào phương pháp quan sát và quy nạp có thể nêu giản lược 6 đề cương như sau :

1. Tâm tưởng niệm đức Phật A-Di-Đà
2. Nói ra lời gì đều phải có ích cho ngừơi.
3. Cử chỉ và hành động luôn ở trong định và tuệ.
4. Trì giới nghiêm cẩn vượt xa người thường.
5. Xem danh lợi là rỗng không.
6. Độ hết thảy sinh linh giải thoát.

Từ các sự thật nói trên, có thể chứng minh:

Hoà thượng Quảng Khâm là vị bồ-Tát tái sinh theo thệ nguyện!

Tôi nhận được điện thoại của bạn Huệ Cự từ Đài Loan gọi đến nói:

Bồ–Tát Quảng Khâm báo cho biết, vào ngày mồng 8 tháng 2 năm nay Ngài sẽ đoạn tận nhân duyên, thoát ly thế gian này. Nhân vì đại chúng tha thiết thỉnh cầu Ngài lưu lại, Ngài từ bi hứa sẽ chậm lại 5 ngày. Chiều ngày 13 tháng 2, quả nhiên trong Đại Hùng Bảo Điện chùa Diệu Thông, giữa âm thanh tiếng niệm Phật của đại chúng bao quanh, Ngài an toạ siêu hoá – Vào năm Ngài thọ 95 tuổi .
Đại chúng nghị bàn dự định đến ngày mồng 6 tháng 3 làm “lễ Trà–tỳ”.

Nghe tin ấy, tôi không cầm được nước mắt thương tiếc, và đau xót cho bao chúng sinh phứơc bạc đã mất đi một đấng Tôn Sư!

Đúng vào dịp này, ngày 23 tháng 2 chùa Pháp Ấn bên Mỹ khánh thành, đồng thời có tổ chức ngày niệm Phật. Ngài trụ trì – Pháp sư Ấn Hải – chỉ định tôi làm chủ xướng. Nhân dịp này, tôi báo cáo sơ lược với mọi người về tin buồn, và nguyện cầu Bồ-Tát Quảng Khâm tạm về cõi Tịnh Độ bên cạnh đức Phật A-Di-Đà, sau đó trở lại thế gian ô trược để hoá độ chúng sanh cùng về Lạc Quốc, đồng thành Phật đạo.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn