Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. [email protected]* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

82. Tế Điên Tiệm Rượu Đánh Tặc Nhân

18/10/201820:27(Xem: 6899)
82. Tế Điên Tiệm Rượu Đánh Tặc Nhân

te dien hoa thuong


Tế Công Hoạt Phật
(Tế Điên Hòa Thượng)
Đồ Khùng dịch
(bút hiệu của HT Thích Minh Cảnh)

***

Chương 82:
Tế Điên Tiệm Rượu Đánh Tặc Nhân
Từ Phái Quán Trọ Gặp Bạn Cũ


Bị ăn chồng đĩa phun máu đầu, người lùn tức giận cung tay muốn đánh Hòa thượng. Tế Điên thấy vậy chạy ra đường, người lùn cũng lật đật chạy theo. Phổ ky thấy vậy nói:

- Rồi, hai người lại bầy trò nữa rồi! Hai người này ăn xong đập đĩa, giả bộ đánh nhau rồi ăn quỵt đây!

Nói rồi lật đật chạy theo la lớn:

- Hai vị chớ có chạy, trả tiến rượu đây chứ! Hai mươi bầu rượu, hai mươi cái bánh nhân, không trả tiền đi không được đâu!

Tế Điên không hề ngoái đầu nhìn, lật đật chạy qua cửa Đông. Người lùn ấy cũng lật đật chạy theo hô lớn:

- Hay cho ông Hòa thượng, khi không ông lấy đĩa ném tôi lỗ đầu, tôi không để yên cho ông đâu! Ông lên trời, tôi cũng tới điện Linh Tiêu. Ông trốn xuống địa ngục, tôi cũng theo ông xuống tới cung Thủy tinh, coi ông chạy đàng nào cho biết.

Tế Điên cứ một mạch chạy tới trước, vừa chạy vừa la:

- Không xong, không xong, chuyện này phải lên quan mới được.

Chạy tới ngã tư đường, gặp phải Dương Quốc Đống và Y Sĩ Hùng từ phía chánh Nam đi lại. Hai người này cũng chạy theo Tế Điên đến Ngũ Lý Bia nhưng không kịp. Dương Quốc Đống nói:

- Thôi, chúng ta trở về đi!

Hai người quay lại, vừa đến cửa Nam, quan nhân địa phương hỏi:

- Y đầu, Dương đầu, hai ông có thấy tử thi không? 

Y Sĩ Hùng nói:

- Đâu có tử thi nào.

- Ở chỗ tôi có một ông Hòa thượng kiếc bị chết.

- Ở chỗ mấy ông, còn chúng tôi mới tới ngã tư đường này làm sao thấy được.

- Không phải đâu, tử thi này chết rồi mà còn biết chạy, chạy về hướng cửa Nam đó.

- Người bị chết đó là ai vậy?

Quan nhân địa phương đem việc Trảo thiên dao ưng Trương Phúc và Qúa nhai lão thử Lý Lộc đánh chết Hòa thượng ra sao, quan huyện khám nghiệm tử thi như thế nào và dặn bảo canh chừng, rồi tử thi làm sao lại chạy, nhất nhất thuật lại. Dương Quốc Đống nghe xong nói:

- Uổng quá há, Tế Công bị người ta giết rồi à?

Y Sĩ Hùng nói:

- Tại mấy anh không biết, chứ Tế Công thần thông quảng đại, làm sao chết được! Thôi chúng ta trở về đi!

Quan nhân địa phương cùng Dương Quốc Đống, Y Sĩ Hùng đi đến ngã tư, gặp Tế Điên từ phía Đông chạy đến. Quan nhân địa phương hết hồn nói:

- Thây ma chạy đó!

Y Sĩ Hùng và Dương Quốc Đống vội chạy đến hỏi Tế Điên:

- Bạch sư phụ, chuyện gì thế?

- Không xong rồi, hai chúng ta phải lên quan mới được, đừng để tên lùn rượt theo ta chạy trốn nhé!

Y Sĩ Hùng và Dương Quốc Đống chạy tới nắm tay anh lùn lại, nói:

- Này anh bạn, chớ chạy, anh với Hòa thượng phải lên quan mới được.

Người lùn kia nói:

- Được, lên quan thì lên chứ sợ gì!

Y Sĩ Hùng rút thiết luyện (dây xích) ra trói người kia lại, người kia phản đối:

- Ông Hòa thượng đó gây sự lên quan, sao không trói ổng mà chỉ trói mình tôi?

Y Sĩ Hùng nói:

- Quan huyện chúng tôi có dặn: Người tại gia gây sự với người xuất gia phải lên quan thì phải trói người tại gia trước, chớ không được trói Hòa thượng. Thôi, anh bạn, ta đi nhé!

Mấy người sửa soạn đi thì phổ ky chạy lại, kêu:

- Khoan đi đã!

Dương Quốc Đống dòm lại là người quen, bèn hỏi:

- Lưu phổ ky, chuyện gì thế?

- Ông lùn này ăn 10 cái bánh nhân, uống 10 bầu rượu, ông Hòa thượng kia cũng ăn 10 cái bánh nhân, uống 10 bầu rượu. Ăn xong hai người kiếm chuyện gây lộn rồi cùng nhau chạy mất.

- Thôi chú trở về quán đi, biên hết phí tổn bữa nay vào sổ nợ của tạ Bao nhiêu ta sẽ trả!

- Đã có lời Dương đại gia bảo lãnh, tôi xin trở về trước vậy.

Phổ ky vừa quay lưng đi, Tề Điên nói:

- Chúng ta phải lên quan phân xử vụ này mới được

Quan nhân địa phương bước tới nói với Dương Quốc Đống:

- Nhờ Dương đầu thưa với đại lão gia là sư phụ đã sống lại rồi, tôi khỏi phải lên nha môn trình báo.

- Như vậy cũng đưôc.

Y Sĩ Hùng dẫn người lùn đi, mọi người cùng tiến về hướng Bắc. Đi không bao xa, từ tiệm rượu đường Bắc, Tôn chưởng quỹ chạy ra hỏi:

- Dương đại gia, ông buồn lắm phải không?

Dương đầu ngạc nhiên hỏi:

- Tôi có buồn gì đâu?

- Chứ không phải bà Dương ở nhà mới mất sao?

- Ai nói với ông như vậy?

Chưởng quỹ lấy tay chỉ Tế Điên, nói:

- Vị sư phó này đưa tin đến cho tôi đó.

Dương Quốc Đống nói:

- Sao sư phó báo tang cho gia đình tôi chi vậy?

- Ta chỉ nói đùa với ông ấy thôi mà, để cho ông ấy cho ngưởi viết liễn trướng.

Tôn trưởng quỹ nghe nói, nổi giận:

- Hay cho ông Hòa thượng! Ông vô cớ gạt tôi, báo hại tôi sắm đủ cả lễ vật, làm sao trả lại cho người ta, ông phải đền cho tôi mới đư

Dương Quốc Đống nói:

- Thôi mà Tôn hiền đệ, hôm nay chú chịu tốn chút đỉnh đi. Vị Hòa thượng này cũng không phải là người ngoài, chú nghĩ tình ta bỏ qua đi.

Y Sĩ Hùng nói:

- Sư phó nói người ta chết làm chi vậy? Có phải là để hết bệnh không?

Tế Điên nói:

- Một câu rủa phát được 10 năm, nói chết là sống nhăn răng đó!

Dương Quốc Đống yêu cầu:

- Xin sư phó từ bi, từ bi, cho vợ tôi một viên thuốc.

Tế Điên gật đầu, móc cho Dương Quốc Đống một viên thuốc. Người lùn kia bây giờ mới hỏi:

- Ông Hòa thượng kia ở chùa nào vậy?

Y Sĩ Hùng nói:

- Chú muốn hỏi đến cái ông Hòa thượng đấy à, ta nói cho chú biết. Phen này chú đưa ông Hòa thượng lên quan là chú lòi bộ mặt thật ra rồi đấy nhé. Ông Hòa thượng này là Tế Điên Hòa thượng ở chùa Linh Ẩn.

Người lùn kia nghe vậy, "a" lên một tiếng rồi nói:

- Nếu là Tế Điên thì tôi không lên quan với ông ấy đâu!

Nói rồi bất thình lình tuột xiềng nhảy lên nóc nhà chạy trốn. Tế Điên nói:

- Đừng để nó chạy đi. Hai vụ án mạng ở huyện Long Du đều do nó hết.

Người lùn này không ai khác mà chính là Từ Phái, ngoại hiệu Tiểu thần phi, cũng là một giang dương đại đạo ở huyện Tây Xuyên.

Tại sao hai vụ án mạng ở huyện Long Du đều do hắn? Trong đó có một sự tình như vầy: lão đại sĩ Diệp Thu Sương bắt yêu ở nhà họ Cao ngoài cửa Nam trước kia cũng là người trong giới lục lâm, về sau đi tu ở Tam Thanh quán ngoài cửa Nam. Ông ta kiếm đâu được một bộ tà thư tên là Âm ma bảo kíp, trong đó có dạy cách luyện tà thuật, có thể hô phong hoán võ, sái đậu thành binh, dời non lấp biển, biến hoá ngũ hành, điểm đá hóa vàng, bắt yêu trừ tà. Ngày kia, lão đạo sĩ đang luyện phép trong miếu, bỗng có một tăng nhân đến thăm. Ông ta là một trong ngũ quỷ ở Tây Xuyên tên Lý Triệu Minh, ngoại hiệu Khai phong quỷ, vốn là bạn thân của lão đạo sĩ. Gặp nhau bày tỏ nỗi niềm xa cách xong, Diệp Thu Sương hỏi Lý Triệu Minh:

- Lý hiền đệ từ đâu đến đây?

- Tôi từ Tây Xuyên đến đây. Từ ngày sào huyện lục lâm ở Tây Xuyên bị tan nát, tôi không biết phải gởi thân về đâu!

Lão đạo sĩ nghe nói bèn lưu Lý Triệu Minh ở lại miếu với mình. Thấy lão đạo sờm tối chuyên cần luyện tập, Lý Triệu Minh mới hỏi:

- Anh luyện phép gì?

- Ta được một bộ thiên thư, đang luyện các thừ phép thuật.

- Đạo huynh, anh dạy tôi luyện với!

- Chú học không được đâu! Muốn luyện, mỗi ngày phải dập đầu 1.000 cái mới được.

Lý Triệu Minh nghe nói, thầm có ý giận: "Anh ấy không muốn dạy mình đây mà!". Ngày kia Cao Chiết Quế mời lão đạo sĩ đến nhà bắt yêu. Lý Triệu Minh biết việc này, bèn ngầm theo lão đạo sĩ đến pháp đài, cho một dao đưa hồn đạo sĩ về cõi khác. Được thiên thư trong tay, Lý Triệu Minh không về miếu nữa mà ngụ tại Đức Hưng Dương gia điếm để rảnh rang xem sách và luyện phép. Một hôm, Khai phong quỷ Lý Triệu Minh đang đứng trước cửa điếm thì thấy từ phía Đông đi lại một người, chính là Tiểu thần phi Từ Phái. Gặp hòa thượng Lý Triệu Minh, Từ Phái lật đật chạy đến chào hỏi. Lý Triệu Minh hỏi;

- Từ hiền đệ đi đâu vậy?

- Tôi muốn đi Lâm An chơi, bạn bè lục lâm ở Tây Xuyên bây giờ tan tác hết, tôi cũng không có chỗ dung thân.

Lý triệu Minh kéo Từ Phái vào trong điếm nói chuyện. Từ Phái hỏi:

- Anh ở đây làm gì vậy?

- Ta được một bộ thiên thư, đang luyện phép.

- Anh dạy tôi luyện với!

- Chú muốn luyện cũng được, mà phải kiếm cho được cái thiên linh cái của con gái nhỏ đem đến đây.

- Tìm thiên linh cái để luyện phép gì vậy?

- Để luyện thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ.

Vốn là người thiệt thà, Từ Phái lo đi tìm thiên linh cái của con gái nhỏ, gặp người giữ mộ, hắn hỏi:

- Người nằm dưới mộ là ai vậy?

Người giữ mộ nghi hắn có ý lén quật mồ bèn không chịu cho biết, chỉ trả lời:

- Tôi không biết!

Hắn hỏi liên tiếp mấy nơi mà chẳng ai chịu cho biết hết, nên càng cảm thấy bực bội.

Hắn đang ngồi nghỉ mệt trong rừng thì từ đầu kia có một tăng nhân đi đến, chống gậy đi khập khễnh. Người ấy gặp Từ Phái liền hỏi:

- Từ hiền đệ, làm cái gì ở đây?

Từ Phái dòm lại là người quen. Ông ta là Họa qua tăng Phùng Ngươn Chí, cũng là tay giang hồ đại đạo ở Tây Xuyên. Tại sao có tên là Họa qua tăng (ông tăng què)? Nhân vì ban ngày ông ta chống gậy giả bộ đi khập khễnh, tối lại trổ thuật phi thiềm tẩu bích trên nóc nhà như đi trên đất bằng. Ông ta làm như vậy là để che mắt thế nhân. Người ta cho rằng ông ta đi khập khễnh không thể nào làm giặc được. Hôm nay gặp nhau, Từ Phái nghe Phùng Ngươn Qúy nói, mới đem việc Lý Triệu Minh bảo đi tìm thiên linh cái của đứa con gái nhỏ về luyện phép thuật. Phùng Ngươn Chí nói:

- Từ hiền đệ, chú thiệt thà quá, Lý Triệu Minh định hại chú đó! Tối nay ta với chú vào trong khách điếm giết Lý Triệu Minh lấy cuốn thiên thư đi có phải hay hơn không?

- Phải đấy!

Phùng Ngươn Chí nguyên có hiềm khích với Lý Triệu Minh, nay nhân cơ hội này mượn tay người khác giết kẻ địch. Hai người thương lượng xong, cùng kéo vào quán rượu ăn uống một bữa no saỵ Canh hai đêm đó, hai người trở lại khách điếm. Phùng Ngươn Chí canh chừng, Từ Phái lẻn vào phòng thấy Lý Triệu Minh đang ngồi ngủ gật trên ghế bèn lìa một dao, đầu Lý triệu Minh rơi xuống đất, đoạt lấy thiên thự Đang lúc chạy ra ngoài, bỗng nghe ở thượng phòng có một tiếng hô: "Nó giết người đó", làm Từ Phái sợ hết hồn, bèn nhảy lên nóc nhà rình giết kẻ lạ Sau đó nghe Hòa thượng đòi đi cầu, đòi dẫn ra nhà tranh. Phùng Ngươn Chí đang canh chừng, bỗng nghe trong phòng có tiếng nói:

- Công văn bị ướt rồi!

Hắn chẳng biết đó là công văn gì. Thấy Sài đầu, Đỗ đầu kéo nhau đi tìm Hòa thượng, hắn từ nóc nhà tuột xuống lẻn vào phòng xem thử, thấy đó là công văn cấp phê cho Sài Nguyên Lộc và Đỗ Chấn Anh đi bắt Càn khôn đạo thử Hoa Vân Long. Phùng Nguyên Chí đút công văn vào túi, thoát ra cửa phòng nhảy lên nóc nhà. Sài, Đỗ hai người trở lại dòm thấy định rượt theo mà không rượt kịp. Phùng Nguyên Chí trộm được công văn, đợi Từ Phái ra, hỏi:

- Công việc của chú trót lọt không?

- Tôi đã lấy được bộ thiên thư rồi, bây giờ chúng ta đi đâu đây?

- Chúng ta đi lên huyện Khai Hóa đi! Hiện tại ở chùa Thiết Phật, Kim nhãn Phật Khương Thiên Thoại đại ca đã phát thiếp lục lâm, truyền lục lâm tiễn đi khắp các nơi. Có mấy mươi bạn lục lâm Tây Xuyên dang ở đó, anh có xây bức vách hai lớp, dưới có một cái hầm, anh em lục lâm lỡ gây án mạng bị truy tầm, cứ về đây trốn là an toàn. Chúng mình lên Khai Hóa đi!

- Phải đó!

Từ Phái hưởng ứng lời nói và hai người cùng nhau thong thả đi. Tới một cánh rừng, có một người đang đứng sẵn ở đó, hai người nhìn kỹ lại. Thật là:

Nắng hạn thắm mưa rào,

Đất khách gặp người quen!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/10/2010(Xem: 3011)
Hằng Nga trong cung trăng: Theo sách của Hoài Nam Tử, Hậu Nghệ xin thuốc trường sinh của bà Tây Vương Mẫu, Hằng Nga là vợ của Hậu Nghệ uống trộm...
27/10/2010(Xem: 20301)
Mục đích của chúng tôi trong khi sưu tập những mẫu chuyện kể này là để mọi người thưởng thức những tinh hoa hay đẹp của giáo – lý qua những câu chuyện tươi sáng đẹp đẽ. Nếu công việc sưu tập ca – dao là một việc khó thì công việc sưu tập và trình bày những mẩu chuyện cổ của đạo Phật cũng là một việc khó khăn và đòi hỏi sự hợp lực của nhiều người. Hàng chục ngàn mẫu chuyện đạo, nào thuộc loại tiền thân, nào thuộc loại lịch sử, nào thuộc loại thí dụ, nào thuộc loại triết lý. . . những câu chuyện đó thật là phong phú và chứa đựng những tinh hoa của giáo - lý, từ - bi và trí tuệ. . . Ðọc những mẫu chuyện đạo ấy, không ai thấy chán nản cả. Các em thiếu nhi thích đã đành, người lớn chúng ta cũng vẫn thích và hơn thế nữa, lắm lúc cũng phải suy nghĩ nhiều để có thể hiểu được triết – lý của một câu chuyện. Chúng tôi sức lực không bao lăm thành thử trông mong rất nhiều ở các vị học giả thâm uyên và dày công nghiên cứu. Chúng tôi chỉ muốn làm công việc nói lên những nguyện vọng, và tr
22/10/2010(Xem: 3873)
Tại biên giới của tỉnh Tây Khương sát với Tây Tạng, có một bà lão sống cô độc, chồng và đứa con trai duy nhất của bà đã qua đời. Bà sống nhờ một thửa đất nhỏ trồng những hạt ngũ cốc. Vì cuộc đời đã trải qua nhiều gian truân từ nhỏ, bà lão cảm thấy nghiệp chướng trong người rất nặng nên đã cố công tìm hỏi những người chung quanh phương pháp chuộc tội để cầu xin cho tâm hồn được bình yên.
21/10/2010(Xem: 8396)
Bị xổng một lần trong khóa tu học kỳ 6 tại Bỉ, vì chọn ngày hè trật đường rầy (hãng tôi làm việc phải chọn hè từ đầu tháng 2); năm sau, tôi quyết tâm canh ngày giờ cho đúng để tham dự cho bằng được khóa tu học kỳ 7 tại Đan Mạch, do Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Âu Châu tổ chức.
19/10/2010(Xem: 7968)
Khi xe chúng tôi đến nơi, đồng hồ chỉ đúng 12 giờ khuya. Phòng ốc dành cho 300 giường đã không còn chỗ trống. Ban Tổ Chức đành trưng dụng phòng họp, phòng học - một cho phái nữ, một cho phái nam - với các tấm nệm lót dưới đất cho chúng tôi ngủ tạm. Giải quyết một lúc cho phái đoàn Thụy Sĩ 30 người - chưa kể các nước khác - đâu phải dễ. Vả lại đi chùa thì phải chấp nhận "ăn chay nằm đất". Nằm "đất" còn phải chịu, lựa là nằm "nệm", nên chúng tôi vui vẻ nhận lời, không than van gì cả. Mà than van nỗi gì được khi đã hiểu giáo lý (dù chút chút) của đạo Phật. Mọi sự phải do "duyên" mà có. Và "duyên" này khởi từ "nhân" chiều nay.
17/10/2010(Xem: 9470)
Hơn 6 tiếng xe lửa từ Aschaffenburg, tôi trở về đến nhà gần 10 giới tối. Lục đục tắm rửa, ăn chén súp nóng (do chồng nấu cho) huyên thuyên kể chuyện, rồi đánh răng... mãi gần 12 giờ khuya tôi mới lên giường đi ngủ. Sáng sớm hôm sau 6 giờ thức dậy sửa soạn đi... cày. Công việc ứ đọng của 2 ngày thứ 5, thứ 6 (lấy hè, cộng với công việc của thứ 2 đầy ắp trên bàn. Tôi một mình chịu trách nhiệm một phòng không ai thay thế). Ông xếp trước khi về văn phòng còn đứng đó chờ đợi, vẻ lo âu. Tôi trấn an ông:
17/10/2010(Xem: 4735)
Tết Trung Thu ăn vào ngày rằm tháng 8. Nguyên cuối đời nhà Tây Hán (206 trước 23 sau D.L.), Vương Mãng nhân được cầm giữ chính quyền...
17/10/2010(Xem: 2921)
Một vị thương gia lập nghiệp từ tay trắng, sau kiếm được rất nhiều tiền nhưng vì buôn bán trong thời kinh tế không ổn định, khiến anh ta trở nên phá sản, nợ nần chồng chất. Nghĩ mãi không tìm ra cách giải quyết, anh ta bèn ra bờ sông tự tử. Vào lúc canh ba một đêm nọ, anh ta đến trước bờ sông, bỗng nhiên nhìn thấy một thiếu nữ đang ngồi khóc thảm thiết, anh bèn đến hỏi cô gái: - Có chuyện gì mà đêm hôm khuya khoắt cô ngồi khóc một mình ở đây?
16/10/2010(Xem: 4076)
Hàng ngàn năm trước tây lịch, khi thổ dân Dravidian còn ngự trị khắp lãnh thổ Ấn Độ cổ thời, vùng phía tây Hy Mã Lạp Sơn là lãnh địa của rắn. Vốn là vùng rừng núi bạc ngàn nằm trên nóc nhà thế giới, Hy Mã Lạp Sơn là nơi thâm u bí hiểm với sơn lam chướng khí trùng trùng và vô số loài thú dữ cư ngụ sẵn sàng lấy mạng người để làm thức ăn. Thời đó, thổ dân Dravidian không có đủ vũ khí hùng mạnh để chống cự với các loài mãnh thú và tự bảo vệ mình. Từng người vào rừng săn tìm thức ăn đã không thấy trở về. Độc địa nhất không phải chỉ là những hổ, cọp, gấu, beo nằm lồ lộ chờ mồi bên bờ suối, dưới gốc cây hay trong khe đá, mà ngay bên dưới lớp lá khô mục của đường rừng là những loài rắn nguy hiểm chực chờ bước chân người.
16/10/2010(Xem: 3740)
Trong thiền không có đầu đuôi, khúc chiết, lý luận. Nó đập vỡ lý luận. Đó là thế giới lý tưởng của câu thơ lớp ba mồ côi luận lý. Thế giới của những câu cuối lấc cấc, mẹ gà con vịt. Đừng bắt tôi giải thích; hãy lang thang với tôi trong câu cuối của dăm ba chuyện thiền nổi tiếng.
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Most Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com
http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
[email protected]