Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. [email protected]* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

61. Gởi vợ con, anh hùng rời bản xứ

17/10/201820:47(Xem: 6976)
61. Gởi vợ con, anh hùng rời bản xứ

te dien hoa thuong


Tế Công Hoạt Phật
(Tế Điên Hòa Thượng)
Đồ Khùng dịch
(bút hiệu của HT Thích Minh Cảnh)

***

Chương 61:
Gởi vợ con, anh hùng rời bản xứ

Thấy khác thường, Lý Bình nổi tâm nghi


Mã Tịnh vừa múa bài giản xong, bên ngoài có tiếng khen:

- Giỏi quá!

Mã Tịnh ngó thấy một vị Hòa thượng già, mặt như trăng rằm, mình mặt tăng y màu thẫm, cầm xâu chuỗi 108 hạt. Mã Tịnh vừa thấy người này, mặt mày biến sắc, vội quăng cặp giản, chạy ra quỳ xuống, thưa:

- Tại mấy vị ấy năn nỉ quá!

Trong lúc đó, mọi người nhốn nháo hỏi:

- Ủa, Mã đại gia chạy đi đâu kìa? 

Lý Bình thấy vậy nói:

- Chà không xong rồi, thúc phụ của anh Mã Tịnh đã về rồi đấy!

Hòa thượng vừa mới tới chính là Thiên lý độc hành Mã Nguyên Chương. Ông ấy đi du phương mới về, vào nhà hỏi chị dâu:

- Mã Tịnh đi đâu rồi?

Vợ Mã Tịnh là Hà thị nói:

- Có người mời đi luyện võ rồi.

Mã Nguyên Chương nghe đáp, đùng đùng nổi giận nói:

- Cha chả, cái thằng này! Họ Mã nhà ta ở đây bao nhiêu năm không ai biết nhà ta là giặc; bộ nó sợ người ta không biết hay sao mà đi rêu rao vậy kìa? Ta phải đi kiếm nói mới được.

Dự định đến miếu Tam Hoàng kêu Mã Tịnh về, ngặt trước mặt mọi người kêu gọi e sợ bất tiện Mã Nguyên Chương bèn cất tiếng cười nhạt. Mã Tịnh nghe thấy vội vàng chạy ra, đến trước thúc phụ, dập đầu thi lễ. Mã Nguyên Chương chẳng nói chẳng rằng quay gót trở về nhà. Về đến trong nhà mới nói:

- Này Mã Tịnh! Ngươi không biết giữ gìn chút nào hết! Họ Mã nhà ta ở tại Tiểu Nguyệt Đồn bao nhiêu năm mà có ai biết chúng ta thuộc giới lục lâm bao giờ đâu? Sao ngươi lại luyện võ khoe khoang trước mọi người như thế?

Mã Tịnh thưa:

- Thưa thúc phụ, tại lão nhân gia chưa rõ, việc này là do nghĩa đệ của con là Lý Bình năn nỉ thỉnh mời để khỏi mất sĩ diện của chú ấy.

Nói rồi bèn đem sự việc vừa rồi thuật lại. Mã Nguyên Chương nghe qua mới vỡ lẽ, bèn nói:

- Từ nay về sau không nên đi luyện tập với bọn ấy nữa!

Mã Tịnh vâng dạ. Hai chú cháu cùng vầy tiệc rượu. Mã Nguyên Chương nói:

- Ngày mai ta phải đi phỏng đạo du phương, việc chùa Tỳ Lô sẽ giao cho hai sư đệ con là Cao Khánh và Châu Lan. Nếu họ không có tiền chi dụng hàng ngày thì con chu cấp cho họ nhé.

Hôm sau, Mã Nguyên Chương lại đi du phương, Mã Tịnh ở nhà hầu hạ mẹ già. Thấy mẹ bệnh mỗi ngày một nặng thêm, Mã Tịnh bèn nghĩ: "Năm nay trong nhà không có tiền dư, rủi ro mẹ có mệnh hệ nào, mình phải làm sao đây? Lại còn phải chu cấp cho chùa Tỳ Lô nữa? Định đi làm ăn xa một chuyến, ngặt nỗi trong nhà chẳng có ai coi sóc đây. Muốn kiếm một số tiền kha khá để phòng việc cần thiết thì việc nhà phải nhờ Lý Bình coi sóc giùm mới được".

Nghĩ rồi, hôm sau Mã Tịnh đi thẳng đến quán rượu của Lý Bình. Vừa đến cửa ngõ, Lý Bình ở trong nhà chạy ra rước vào phòng chưởng quỹ. Mã Tịnh nhìn thấy Lý An nằm trên giường ho sù sụ không thôi. Mã Tịnh hỏi:

- Nhị đệ chưa khá à?

- Bệnh của chú ấy trầm trọng lắm. Đã mời nhiều thầy thuốc rồi mà cũng không thấy bớt.

- Phải rước thầy thuốc cao minh điều trị gấp cho chú ấy mới được! Hôm nay ta đến tìm hiền đệ là vì một việc này. Ta muốn nhờ hiền đệ một việc. Ta định đi xa một chuyến mà trong nhà mẹ già bệnh hoạn, chị dâu hiền đệ yếu không coi xuể việc nhà. Sau khi ta đi rồi, mai chiều rảnh việc hiền đệ ghé qua coi việc nhà giùm tạ Gặp lúc thiếu tiền chi dụng thì hiền đệ cứng tạm cho ta, lúc về bao nhiêu xin hoàn lại cho hiền đệ.

- Anh đã xem tôi như là em út, cần gì phải nói đến chuyện hoàn lại. Huynh trưởng không phải dặn dò, tiểu đệ cũng phải cố gắng làm tròn bổn phận. Anh định chừng nào đi?

- Ta định ngày mai khởi hành.

- Nếu ngày mai anh đi thì ngày mốt tôi sẽ đến nhà anh. Mỗi ngày tôi sẽ đem cho lão thái thái hai điếu tiền chi dụng; nếu có việc gì cần thêm, chỉ cần tẩu tẩu bảo cho biết, tôi sẽ đem tới ngaỵ Thời gian lâu quá tôi không hứa chắc, chớ năm, ba tháng tôi có thể tạm ứng được.

- Thế thì tốt quá! Ta xin kiếu về để sửa soạn khởi hành.

Mã Tịnh về nhà thu thập hành lý, bảo với Hà thị:

- Sau khi ta đi rồi, chú Lý Bình có đến đưa tiền, nàng cứ nhận lấy. Ta đã có dặn kỹ chú ấy rồi. Nếu có cần thêm điều chi cứ hỏi mượn Lý Bình, ta về sẽ trả lại cho chú ấy. Ta đi chuyến này lâu lắm khoảng hai tháng, ít nhất là 40 ngày ta sẽ trở về. Hàng xóm có hỏi thăm ta, bảo với họ là ta đi thu thuến nhé!

Dặn dò xong, hôm sau Mã Tịnh khở hành.

Qua hôm sau, Lý Bình nghĩ rằng: "Mã đại ca phó thác việc nhà cho ta, ta phải qua coi ngó mới được". Nghĩ rồi bèn giao việc quán cho phổ ky, cầm theo 2 điếu tiền đi sang nhà Mã Tịnh. Còn cách không xa, Lý Bình thấy có một người đàn bà từ trong nhà Mã Tịnh đi ra, nhìn kỹ chính là Hà thị. Hà thị hôm ấy ăn mặc rất sang trọng, sửa soạn rất đẹp đẽ. Lý Bình nghĩ thầm: "Mã đại ca ta ở nhà, gia pháp rất nghiêm, bình thường đàn bà con gái không bao giờ ra cửa lớn; hôm nay đại ca ta mới vừa đi khỏi lại xảy ra có chuyện lộn xộn như thế này? E có duyên cớ chi đây? Ta phải vào gặp lão thái thái để hỏi thăm việc này mới được".

Nghĩ rồi, Lý Bình sửa soạn đi tới trước, kế nghe sau lưng có người gọi:

- Lý đại gia!

Lý Bình ngó lại thì là một tên phổ ky trong quán. Lý Bình hỏi:

- Có việc gì thế?

- Trong phố có người tìm ông.

Lý Bình phải quay về. Người đến tìm là Dương Vạn Niên ở tiệm bán áo quan. Gặp Lý Bình, Dương Vạn Niên nói:

- Lý đại gia, tôi đợi ông cả buổi này. Hồi lúc đầu mướn nhà có ông là người đứng làm chứng, khi làm giấy tờ có điều khoản được quyền lấy lại chớ không trừ tiền thế chân. Bây giờ chủ nhà lấy nhà lại cho người khác mướn, lờ luôn tiền thế chân của tôi nữa. Họ lấy lại cũng không được, vì tôi mở tiệm, họ phải đền tiền tổn thất cho tôi. Nếu không, nội vụ phải đưa lên quan thôi!

- Dương đại ca, anh đừng nóng nảy vội, hãy về lo việc buôn bán đi. Để tôi tìm chủ nhà thương lượng với họ. Phàm việc gì cũng phải có tình có lý mới được.

Lý Bình lập tức tìm chủ nhà phân giải. Công việc ổn thỏa thì trời đã sụp tối. Lý Bình nghĩ: "Thôi, ngày mai mình hãy đến nhà anh Mã Tịnh vậy!".

Hôm sau Lý Bình giắt mấy điếu tiền theo, trước khi đi dặn dò phổ ky:

- Mi ở nhà coi chừng tửu quán cho cẩn thận, ta đi lại nhà Mã đại gia một chút.

Lý Bình vừa đến ngã tư, dòm sang thấy đôi cánh cửa cổng nhà Mã Tịnh mở ra, Hà thị áo quần lòe loẹt lại đi về hướng thôn Đông. Lý Bình bước nhanh lên mấy bước, dự tính đón đầu Hà thị để hỏi mà thấy Hà thị đi mau quá đã đến khúc quanh rồi. Lý Bình nghĩ lại: "Ta đến hỏi lão thái thái xem chị ấy đi đâu cho biết?".

Đến trước cổng nhà Mã Tịnh, Lý Bình định đưa tay gõ cửa thì đằng kia một phổ ky nhỏ chạy tới thở hổn hển:

- Lý đại gia, Lý đại gia! Không xong rồi! Ông hãy về quán ngay mới được! Có một thằng cha bợm rượu vào trong quán ăn uống rồi gây sự đánh nhau với người bàn gần. Cha đó cầu bầu rượu đập lỗ đầu người kia, không biết chết sống ra sao nữa! Quan địa phương đi vắng, ông phải về gấp mà coi.

Lý Bình không còn cách nào hơn là phải về quán rượu. Quả nhiên có hai tên bợm rượu, nhân nói chuyện mích lòng rồi đánh nhau, trong đó có một người cùng phố. Mọi người cùng xúm lại khuyên can, lộn xộn hết cả buổi mới êm, khỏi phải đưa tới quan. Xong việc thì trời đã chiều tối. Lý Bình tự nhủ: "Ngày nay cũng lại không đi được, thôi thì ngày mai vậy!".

Ngày hôm sau, việc của quán xong thì đã đứng bóng, Lý Bình bèn bỏ theo mấy điếu tiền đi ra khỏi quán. Vừa đến ngã tư, Lý Bình thấy Hà thị đã tới đầu thôn Đông rồi. Lý Bình nghĩ thầm: "Lạ này! Mã đại ca của mình không có ở nhà, vợ ảnh ba ngày liên tiếp chưng dọn se sua đi ra cửa, e rằng trong đó có tình tiếp chi đây".

Rồi lại nghĩ: "Không xong rồi! Điệu này chồng vừa đi khỏi, vợ sanh lang, con bất hiếu! Ta không nên đến đó thì hơn! Thảng như vợ ảnh gặp mình nói ra những lời trây trúa vô liêm sỉ, mình làm sao thuận tình làm chuyện thương thiên bại lý được? Mình cùng với Mã đại ca là bạn bè tri kỷ, mình quyết không thể làm việc vô lễ ấy được! Còn như mình không thuận tình, vợ ảnh xấu hổ quá thành giận. Chừng Mã đại ca trở về, vợ ảnh nói mình tới nhà dắt bầy dê theo. Mã đại ca thế nào lại không nghe theo lời ỏn thót đó!".

Ngẩn ngơ một hồi rồi thở dài một tiếng: "Đáng tiếc, Mã đại ca của ta là một vị anh hùng lại gặp nhằm người vợ trắc nết như thế!". Rồi Lý Bình tự bảo: "Tại sao mình không đến chờ ở đầu thôn Đông xem chị ấy chừng nào về?". Nghĩ rồi bèn đi thẳng đến đầu thôn Đông, chờ đến quá canh hai mà chẳng thấy Hà thị trở về, Lý Bình bèn quay về quán rượu. Từ đó, để tránh sự hiềm nghi, Lý Bình không đến nhà Mã Tịnh nữa.

Thì giờ thấm thoát, ngày tháng như thoi đưa, không mấy chốc mà đã hai tháng. Mã Tịnh ra đi chuyến này trúng lớn, gặp phải cháu của La tướng đi trấn nhiệm Thái thú bên ngoài, đồ đạc đem theo lỉnh kỉnh. Mã Tịnh đón đường lột sạch chất đầy túi đem đi. Trên đường về, Mã Tịnh lấy ra một số vàng bạc tế nhuyễn bán đổi một số thổ sản chất lên lưng lừa trở về. Đến Tiểu Nguyệt Đồn, Mã Tịnh cho chất hàng hóa vào kho rồi vào thăm lão thái thái, thấy bệnh mẹ vẫn trầm trọng như cũ. Hà thị thấy chồng trở về nhà lật đật lo chuẩn bị trà nước cơm rượu điểm tâm. Mã Tịnh hỏi:

- Nương tử, từ hôm ta đi đến nay, Lý Bình hiền đệ có đưa tiền đến nhà cho ta xài không? Có đến nhà ta không và đến trước sau mấy lần?

Hà thị nghe nói, đáp:

- Ông bạn của anh tốt quá! Từ hôm anh ta đi tới giờ chưa tới đây lần nào hết, cũng không có đưa một đồng nào cả. Tôi may có mấy lượng bạc để dành đem ra sử dụng. Anh ta chỉ ở nhà uống rượu tì tì thôi! Thật là người vô ơn phụ nghĩa chẳng ai bằng! Mã Tịnh nghe nói, trong lòng rất là bất bình. Ăn cơm xong, Mã Tịnh lựa ra ít món lễ vật, nói:

- Để ta đem lễ vật này tặng Lý Bình, xem khi gặp ta, Lý Bình nói sao cho biết?

Nói rồi ra cửa đến thẳng quán rượu của Lý Bình. Tới nới, Mã Tịnh hỏi:

- Này phổ ky, chưởng quỹ của chú có ở nhà không?

- Dạ có đang ở nhà trong.

Mã Tịnh bèn đi thẳng vào trong. Lý Bình thấy Mã Tịnh đến, lật đật ra nghênh tiếp. Mã Tịnh vốn là người đại trượng phu, mặt không đổi sắc, cười hề hề nói:

- Này hiền đệ, ta đem đến biếu hiền đệ ít món ăn chơi, toàn là mấy thứ hiền đệ ưa thích đó.

- Huynh trưởng tối với em quá, xin mời vào bên trong ngồi.

Sau khi nhận lễ vật xong, hai người vào bên trong ngồi. Ngồi một ngồi lâu mà Lý Bình chẳng mở lời nào. Mã Tịnh hỏi:

- Hiền đệ lúc này buôn bán có khá không?

- Ế ẩm quá, chắc là phải đóng cửa thôi!

- Còn nhị đệ có khá không?

- Sắp chết đến nơi rồi.

Đáp xong, Lý Bình lặng thinh hồi lâu mới nói:

- Này Mã đại ca! Tôi có một câu chuyện muốn nói với anh, mà nói ra sợ mất tình anh em giữa chúng tạ Có ý muốn nói với anh mà khó mở miệng ra lời!

- Hiền đệ có việc gì khó nói dữ vậy? Cứ nói cho ta nghe đi!

Lý Bình bèn thong thả thuật lại những việc mình chứng kiến đã quạ Mã Tịnh nghe nói đùng đùng nổi giận, khí tức cành hông, muốn trở về nhà hỏi cho ra lẽ.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/10/2010(Xem: 3011)
Hằng Nga trong cung trăng: Theo sách của Hoài Nam Tử, Hậu Nghệ xin thuốc trường sinh của bà Tây Vương Mẫu, Hằng Nga là vợ của Hậu Nghệ uống trộm...
27/10/2010(Xem: 20303)
Mục đích của chúng tôi trong khi sưu tập những mẫu chuyện kể này là để mọi người thưởng thức những tinh hoa hay đẹp của giáo – lý qua những câu chuyện tươi sáng đẹp đẽ. Nếu công việc sưu tập ca – dao là một việc khó thì công việc sưu tập và trình bày những mẩu chuyện cổ của đạo Phật cũng là một việc khó khăn và đòi hỏi sự hợp lực của nhiều người. Hàng chục ngàn mẫu chuyện đạo, nào thuộc loại tiền thân, nào thuộc loại lịch sử, nào thuộc loại thí dụ, nào thuộc loại triết lý. . . những câu chuyện đó thật là phong phú và chứa đựng những tinh hoa của giáo - lý, từ - bi và trí tuệ. . . Ðọc những mẫu chuyện đạo ấy, không ai thấy chán nản cả. Các em thiếu nhi thích đã đành, người lớn chúng ta cũng vẫn thích và hơn thế nữa, lắm lúc cũng phải suy nghĩ nhiều để có thể hiểu được triết – lý của một câu chuyện. Chúng tôi sức lực không bao lăm thành thử trông mong rất nhiều ở các vị học giả thâm uyên và dày công nghiên cứu. Chúng tôi chỉ muốn làm công việc nói lên những nguyện vọng, và tr
22/10/2010(Xem: 3875)
Tại biên giới của tỉnh Tây Khương sát với Tây Tạng, có một bà lão sống cô độc, chồng và đứa con trai duy nhất của bà đã qua đời. Bà sống nhờ một thửa đất nhỏ trồng những hạt ngũ cốc. Vì cuộc đời đã trải qua nhiều gian truân từ nhỏ, bà lão cảm thấy nghiệp chướng trong người rất nặng nên đã cố công tìm hỏi những người chung quanh phương pháp chuộc tội để cầu xin cho tâm hồn được bình yên.
21/10/2010(Xem: 8404)
Bị xổng một lần trong khóa tu học kỳ 6 tại Bỉ, vì chọn ngày hè trật đường rầy (hãng tôi làm việc phải chọn hè từ đầu tháng 2); năm sau, tôi quyết tâm canh ngày giờ cho đúng để tham dự cho bằng được khóa tu học kỳ 7 tại Đan Mạch, do Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Âu Châu tổ chức.
19/10/2010(Xem: 7969)
Khi xe chúng tôi đến nơi, đồng hồ chỉ đúng 12 giờ khuya. Phòng ốc dành cho 300 giường đã không còn chỗ trống. Ban Tổ Chức đành trưng dụng phòng họp, phòng học - một cho phái nữ, một cho phái nam - với các tấm nệm lót dưới đất cho chúng tôi ngủ tạm. Giải quyết một lúc cho phái đoàn Thụy Sĩ 30 người - chưa kể các nước khác - đâu phải dễ. Vả lại đi chùa thì phải chấp nhận "ăn chay nằm đất". Nằm "đất" còn phải chịu, lựa là nằm "nệm", nên chúng tôi vui vẻ nhận lời, không than van gì cả. Mà than van nỗi gì được khi đã hiểu giáo lý (dù chút chút) của đạo Phật. Mọi sự phải do "duyên" mà có. Và "duyên" này khởi từ "nhân" chiều nay.
17/10/2010(Xem: 9472)
Hơn 6 tiếng xe lửa từ Aschaffenburg, tôi trở về đến nhà gần 10 giới tối. Lục đục tắm rửa, ăn chén súp nóng (do chồng nấu cho) huyên thuyên kể chuyện, rồi đánh răng... mãi gần 12 giờ khuya tôi mới lên giường đi ngủ. Sáng sớm hôm sau 6 giờ thức dậy sửa soạn đi... cày. Công việc ứ đọng của 2 ngày thứ 5, thứ 6 (lấy hè, cộng với công việc của thứ 2 đầy ắp trên bàn. Tôi một mình chịu trách nhiệm một phòng không ai thay thế). Ông xếp trước khi về văn phòng còn đứng đó chờ đợi, vẻ lo âu. Tôi trấn an ông:
17/10/2010(Xem: 4736)
Tết Trung Thu ăn vào ngày rằm tháng 8. Nguyên cuối đời nhà Tây Hán (206 trước 23 sau D.L.), Vương Mãng nhân được cầm giữ chính quyền...
17/10/2010(Xem: 2921)
Một vị thương gia lập nghiệp từ tay trắng, sau kiếm được rất nhiều tiền nhưng vì buôn bán trong thời kinh tế không ổn định, khiến anh ta trở nên phá sản, nợ nần chồng chất. Nghĩ mãi không tìm ra cách giải quyết, anh ta bèn ra bờ sông tự tử. Vào lúc canh ba một đêm nọ, anh ta đến trước bờ sông, bỗng nhiên nhìn thấy một thiếu nữ đang ngồi khóc thảm thiết, anh bèn đến hỏi cô gái: - Có chuyện gì mà đêm hôm khuya khoắt cô ngồi khóc một mình ở đây?
16/10/2010(Xem: 4076)
Hàng ngàn năm trước tây lịch, khi thổ dân Dravidian còn ngự trị khắp lãnh thổ Ấn Độ cổ thời, vùng phía tây Hy Mã Lạp Sơn là lãnh địa của rắn. Vốn là vùng rừng núi bạc ngàn nằm trên nóc nhà thế giới, Hy Mã Lạp Sơn là nơi thâm u bí hiểm với sơn lam chướng khí trùng trùng và vô số loài thú dữ cư ngụ sẵn sàng lấy mạng người để làm thức ăn. Thời đó, thổ dân Dravidian không có đủ vũ khí hùng mạnh để chống cự với các loài mãnh thú và tự bảo vệ mình. Từng người vào rừng săn tìm thức ăn đã không thấy trở về. Độc địa nhất không phải chỉ là những hổ, cọp, gấu, beo nằm lồ lộ chờ mồi bên bờ suối, dưới gốc cây hay trong khe đá, mà ngay bên dưới lớp lá khô mục của đường rừng là những loài rắn nguy hiểm chực chờ bước chân người.
16/10/2010(Xem: 3740)
Trong thiền không có đầu đuôi, khúc chiết, lý luận. Nó đập vỡ lý luận. Đó là thế giới lý tưởng của câu thơ lớp ba mồ côi luận lý. Thế giới của những câu cuối lấc cấc, mẹ gà con vịt. Đừng bắt tôi giải thích; hãy lang thang với tôi trong câu cuối của dăm ba chuyện thiền nổi tiếng.
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Most Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com
http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
[email protected]