Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Nét đẹp mùa An Cư

07/07/201508:55(Xem: 3439)
Nét đẹp mùa An Cư

chuyenphapluanNÉT ĐẸP MÙA AN CƯ

 

Hữu thân giữa chốn Ta Bà

Là vương bóng dáng hằng sa luân hồi

Ngửa bàn tay dưới mặt trời

Lặng nhìn, hội ngộ bao đời xa xôi...

 

Lại một mùa An Cư lại về trong lòng người con Phật, cũng là mùa để Tăng Ni Việt Nam khắp nơi được hội ngộ cùng nhau, cùng tu tập và sẻ chia những kinh nghiệm trong đời sống tu tập. Sáng nay, từ những khung cửa của Tăng xá, thấp thoáng những bóng huỳnh y đang tiến dần về chánh điện để thực hiện khoá lễ sáng. Dưới ánh nắng ban mai hiền hòa, tỏa chiếu trên khuôn mặt của những hành giả an cư, con nghe trái tim mình đang hòa nhịp cùng với đại chúng. Những trái tim đang mang trong mình một sứ mạng cao cả, đó chính là cùng đi trên con đường của Đức Thích Ca hơn hai ngàn năm trước đã khai mở cho chúng sanh, để thoát ly khỏi vòng sanh tử luân hồi. An Cư Kiết Đông năm nay chúng con có duyên lành được quy tụ về mái già lam Pháp Bảo, dưới sự chứng minh của Hòa Thượng thượng Huyền hạ Tôn và được sự chăm lo của Hòa Thượng Thiền Chủ, Đại Đức Hóa Chủ cùng chư Tôn Hòa Thượng, Thượng Tọa và quý Ni Trưởng…Thật chẳng còn có hạnh phúc nào hơn khi những Tăng Ni viễn xứ chúng con lại được chiêm ngưỡng hình bóng khả kính của quý Ngài và càng may mắn hơn khi hàng ngày lại được cùng đại chúng tu tập và lắng nghe những bài pháp vi diệu của chư Tôn Đức. Chúng con cũng giống: “Như đứa trẻ thơ đói lòng gặp sữa, Chiếc nôi ngừng bỗng gặp cánh tay đưa.”

 

An cư là một truyền thống cao đẹp được truyền từ thời Đức Thế Tôn và cho đến ngày nay, truyền thống ấy vẫn được lưu giữ và phát huy một cách bền vững. An là an tịnh nội tâm, còn Cư là kỳ hạn cư trú trong suốt một thời gian nhất định nào đó. An cư tức là chúng Tăng sống yên ổn một chỗ hòa hợp và thanh tịnh để cùng nhau tu học, trau giồi Giới đức, Định học và Tuệ học sau những ngày bận rộn với công tác Phật sự. Chỉ vỏn vẹn mười ngày sống trong tinh thần lục hòa mà chúng con cảm nhận được rằng: “Người ta ai cũng có đôi bàn tay đưa ra để nhận lấy những ân sủng của cuộc đời. Đôi bàn tay ấy ngửa ra để nhận sự thương yêu của đồng loại và úp xuống để sẻ chia những thơm thảo của lòng mình, và đôi bàn tay ấy cần dang rộng để ôm trọn niềm tin yêu và lý tưởng, hoài bão của cuộc sống”. Vì rằng: “Sống là cho chứ đâu chỉ nhận riêng mình”. Trong đoàn thể, khó tránh khỏi những bất đồng về ngôn ngữ vùng miền tuy nhiên khi đã trở về đây mọi người đều xây dựng ý thức sống trong tinh thần lục hòa cộng trụ. Một đại chúng trang nghiêm thanh tịnh giữa một lòng phố ồn áo náo nhiệt, một tinh thần từ bi, bao dung ẩn mình trong những bậc long trượng tương phản với cảnh tranh giành hơn thua ngoài phố thị. Chúng con như được tắm mình trong dòng suối uyên nguyên tâm thể, hình bóng quý Ngài hay hình bóng Đức Thế Tôn hiện về giữa những thời khóa Bố Tát, kinh hành, niệm Phật làm nên một bài học rung động lòng người còn vướng tục. Tất cả tạo nên một không khí yên bình thanh tịnh, làm cho hành giả cảm thấy nhỏ nhoi biết bao khi đứng giữa vũ trụ bao la rộng lớn.

Dẫu biết rằng, chủng tử thì luôn hiện hữu nhưng nếu không có những nhân duyên như: Đất, nước…thì làm sao hạt giống nảy mầm. Cũng vậy, mỗi hành giả đều mang trong mình một bản tánh Phật, nhưng nếu không có sự tiếp lửa của Chư Tôn Đức thì tánh Phật ấy vẫn luôn mờ nhạt. Chúng con ngày hôm nay được tắm gội trong sự an lành tươi mát, cùng sự chở che của chư Tôn Đức, cũng giống như gã cùng tử được quay về quê hương bảo sở của mình. Chắc rằng, mai kia mỗi hành giả lại mỗi người mỗi nơi, lại tiếp tục con đường của chính mình nhưng làm sao quên được những ân tình của quý Ngài trong khóa tu. Và mỗi người chắc chắn cũng sẽ cảm nhận được những giá trị tâm linh cao quý, rồi từ những giá trị cao quý ấy, chúng con sẽ tận dụng vào cuộc sống vốn còn lắm sự thiếu hụt tâm linh, để người người đều có cơ duyên thấm nhuần giáo lý và công hạnh của Đức Thích Ca, cùng với hình ảnh thanh thoát của quý Ngài:

"Sư qua phố thị hiền hòa,

Cây nghiêng bóng đổ phai tà áo nâu.

Chừng nghe trong cuộc bể dâu,

Còn vang vọng tiếng ngàn câu kinh chiều".

 

Những ngày an cư rồi sẽ trôi đi trong sự tiếc nuối, nhưng sẽ đọng lại trong lòng mỗi người những khoảnh khắc khó quên. Những giây phút cùng nhau sẻ chia những khó khăn trên đường đạo của hành giả tha hương sẽ là động lực để bản thân mỗi người tự hoàn thiện mình hơn trong cuộc sống còn lắm bộn bề, gian truân. Những bài học thân hành của quý Ngài sẽ mãi tồn tại trong tâm chúng con và sẽ giúp chúng con chuyển hóa nội tâm. Mười ngày không phải là dài để hành giả hiểu nhau, nhưng mười ngày An Cư Kiết Đông là mười ngày chúng con được sống trọn vẹn hơn bao giờ hết.  Mọi con đường đều có điểm đến và điểm đến của người xuất gia là trở về an trú trong tự tâm, ngõ hầu có được sự tỉnh giác, yên vui. Cho nên an cư chính là an lạc trú, niềm vui đó không phải là sự tìm kiếm mơ hồ, về một cảnh giới huyền ảo không thật, mà là những giá trị khinh an trong đời sống tu tập hằng ngày như Thượng tọa Thích Chơn Thiện có viết: “Con đường nhiếp tâm là con đường độc nhất chuyển đổi công việc hằng ngày thành cái gì có giá trị”. Vì thế, khi trở về với cuộc sống hàng ngày, chúng con cũng sẽ tiếp tục duy trì nét đẹp cao quý này. Đó chính là nét đẹp An Cư – nét đẹp thanh thoát giữa dòng đời ô trược.

 

Tỳ Kheo Ni Chơn Không

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn