Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

25-Hóa Vô Sở Hóa

24/10/201009:01(Xem: 4687)
25-Hóa Vô Sở Hóa

KINH KIM CANG
GIẢNG GIẢI

Hòa Thượng Thích Thanh Từ

ÐOẠN25

ÂM :

HÓA VÔ SỞ HÓA.

Tu-bồ-đề! Ư ý vân hà? Nhữ đẳng vật vị Như Lai tác thị niệm: Ngã đương độchúng sanh. Tu-bồ-đề! Mạc tác thị niệm. Hà dĩ cố? Thật vô hữu chúng sanh NhưLai độ giả. Nhược hữu chúng sanh Như Lai độ giả, Như Lai tắc hữu ngã, nhân,chúng sanh, thọ giả. Tu-bồ-đề! Như Lai thuyết hữu ngã giả tắc phi hữu ngã, nhiphàm phu chi nhân dĩ vi hữu ngã. Tu-bồ-đề! Phàm phu giả, Như Lai thuyết tắc phiphàm phu, thị danh phàm phu.

DỊCH :

GIÁO HÓAKHÔNG CÓ CHỖ GIÁO HÓA.

Này Tu-bồ-đề, ý ông nghĩ sao? Các ông chớ bảo Như Lai khởi nghĩ thế này:Ta sẽ độ chúng sanh. Này Tu-bồ-đề, chớ khởi nghĩ thế ấy. Vì cớ sao? Thật khôngcó chúng sanh Như Lai độ đó. Nếu có chúng sanh Như Lai độ đó thì Như Lai ắt cóngã, nhân, chúng sanh, thọ giả. Này Tu-bồ-đề, Như Lai nói có ngã ắt không phảicó ngã mà người phàm phu cho là có ngã. Này Tu-bồ-đề, người phàm phu đó Như Lainói tức không phải phàm phu, ấy gọi là phàm phu.

GIẢNG :

Lời đức Phật dạy thật thấu đáo, Ngài chỉ đến chỗ tột cùng mà chúng ta simê quá lắm! Tôi thường thí dụ như cái hồ bèo phủ kín trên mặt, có người lấy tayvạch bèo bày nước ra, thấy được một chút nước nhưng khi lấy tay lên, bèo phủkín trở lại. Cái si mê của chúng ta như thế đó. Ðây Phật bảo: Tu-bồ-đề, ôngnghĩ sao? Các ông chớ bảo Như Lai khởi nghĩta sẽ độ chúng sanh. Ðây lànhững bệnh đức Phật chỉ cho chúng ta biết rõ. Thường khi chúng ta được một chútđạo đức là cứ nghĩ mình độ thiên hạ, độ người này, người kia. Nhưng vừa nghĩmình độ người là thấy mình thật, người thật, ta là người hay độ, kia là kẻ đượcđộ. Nếu thấy mình thật, người thật thì chưa phải, chưa xứng đáng là người giácngộ, mà không giác ngộ thì độ ai? Thế nên đức Phật bảo tiếp: Tu-bồ-đề, chớkhởi nghĩ thế ấy, vì cớ sao? Thật không có chúng sanh Như Lai độ. Nếu NhưLai còn thấy thật có chúng sanh thì còn ngã, còn nhân, còn chúng sanh. Cho nên độtất cả chúng sanh mà không thấy có chúng sanh được diệt độ cũng là một ýnghĩ thâm sâuở đây.
Nếu có chúng sanh Như Lai độđó thì Như Lai ắt có ngã có nhân.
Tại sao? Vì ta là người hay độ và kia là chúng sanh đượcđộ, như thế tức là có mình, có người, có chúng sanh, có thọ giả, tức còn chấpngã làm sao thành Như Lai? Vì thế cái nhìn của Ngài là: Như Lai nói có ngãđó ắt không phải có ngã. Có khi Phật cũng xưng "Ta" cũng như nóichuyện với quí vị tôi xưng tôi vậy. Nói ta, nói tôi như là có ngã nhưng màkhông phải ngã. Vì sao? Khi Ngài nói ngã, Ngài vẫn biết ta là tướng duyên hợphư giả chớ không phải thật, còn phàm phu nói ta là ta thật. Vì thế nên nóirằng: Như Lai nói ngã đó ắt không phải có ngã mà người phàm phu cho là cóngã. Phật cũng nói có ngã, cũng nói có chúng sanh, nhưng nói ngã, nói chúngsanh là nói theo danh từ của người thế gian. Vì muốn độ thế gian thì phải dùngdanh từ thế gian, nhưng khi nói như thế Ngài vẫn thấy rõ những cái đó đều khôngthật, trái lại chúng ta nói cái nào là thật cái ấy. Nên người phàm phu cho rằngcó ngã. Nghe Phật nói phàm phu, chúng ta lại tưởng Phật chấp phàm phu thật nênNgài lại nói: Phàm phu đó, Như Lai nói tức chẳng phải phàm phu, ấy gọi làphàm phu. Câu này có hai nghĩa. Nói phàm phu đó tức chẳng phải phàm phu.Tại sao? Phàm phu thật ra là một giả danh, mê thì gọi là phàm phu, nếu ngộ rồithì đâu còn gọi là phàm phu nữa, vì thế phàm phu chỉ là một giả danh chớ khôngphải thật nên nói "Không phải phàm phu", nhưng trong lúc còn mê thìcũng tạm gọi là phàm phu. Như thế nay nói mình là phàm phu cũng là tạm thôi,đừng nghĩ mình phải là phàm phu suốt kiếp, mai kia hết mê thì hết phàm phu. Vậyđừng mặc cảm chúng ta là phàm phu, mà phải thấy bây giờ mình là phàm phu chỉ làtạm thôi, khi hết mê thì hết phàm phu. Thế nên nhìn với con mắt Phật thì khôngchấp cố định, chúng ta có bệnh hay cố định Phật là Phật, phàm phu là phàm phu.Ðó là tôi nói theo tinh thần kinh Bát-nhã. Nếu nói xa hơn nữa thì Phật thấyngay kẻ phàm phu có trí tuệ Phật, nên phàm phu cũng không phải phàm phu. Nếunói rằng trong phàm phu có Phật tánh thì phàm phu đâu phải là phàm phu. Nghĩathứ nhất là nghĩa của kinh vì những danh từ phàm, Thánh chẳng qua là những danhtừ tạm chỉ lúc mê và lúc ngộ, lúc mê thì gọi là phàm phu, lúc ngộ gọi là Phật,là Thánh. Như thế phàm phu thật không cố định là phàm phu. Hiểu như thế, tất cảchúng ta không có mặc cảm gì cả. Ngày nay là phàm phu, nhưng một ngày nào đómình không phải là phàm phu nữa.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn