13. Escape

04/02/201109:24(Xem: 2654)
13. Escape

THE STORYOF BUDDHA
CUỘCĐỜI CỦA ĐỨC PHẬT
NguyênTác: JOHNATHAN LANDAW - Người Dịch: HT. THÍCH TRÍ CHƠN

13. Escape

Siddhartha left the King's room and returned to his palace. He passed throughthe beautifully decorated rooms, the magnificent hallways, past the sparklingfountains and into his rooms on the upper storey. He walked among the talentedmusicians and past the beautiful serving girls. But none of these delightsaffected his mind. He had only one thought, and that was to leave.

That night after dinner a strange force seemed to enter the palace. Oneby one the musicians and dancers and servants became drowsy and fell asleep.Finally even Yasodhara fell asleep next to her baby Rahula. The Princesaw them lying there and thought to himself, "I would like to hold my childin my arms one last time before I leave, but that might awaken Yasodhara.Then it would be very difficult to depart. No, I must go quickly and quietlybefore anyone wakes up."

Stepping carefully around the sleeping bodies, he reached the window andclimbed out onto the roof and then down to the ground. He went to whereChanna, the charioteer was sleeping and gently woke him up. "Hurry, Channa,saddle my horse. I wish to ride tonight."

Channa was surprised that the Prince would want to go out in the middleof the night, but he did as he was asked. He saddled Kantaka and led himto the Prince. Siddhartha patted his horse and whispered, "Kantaka, myold friend, we must be very quiet. I don't want to wake up any of the guards.Tonight is a very special night."

As the three of them approached the heavy gates at the edge of the gardens,the doors suddenly opened by themselves. Silently they rode out into thenight. When they reached the edge of the city, the Prince looked back andvowed, "Until I learn how to conquer all sufferings, I shall not returnto this fair city of Kapilvastu!"

They rode all night. Just as the morning sun was about to rise they reacheda quiet forest where many holy people lived. The Prince was happy and thoughtto himself, "Now my real journey has begun." Then he turned to Channa andsaid, "My friend, I thank you deeply for your help. I have reached theplace I wanted. Now it is time for you to take my horse and return to thepalace."

Channa could not believe that the Prince would not be returning to thepalace with him. He stood there confused, tears beginning to fill his eyes.The Prince understood his grief and spoke to him again very softly, "Myfaithful Channa, do not cry. Sooner or later we all have to say good-bye.Here, take these royal jewels I am wearing; I shall not need them anymore.Return to the palace and tell my father that I have not left in anger.It is not that I do not love my family anymore. Rather, it is because Ilove them all so much that I must leave them for now. If I ever discoverthe way to end all suffering, I shall return to them. If I fail, then itreally makes little difference that I am leaving them now. Sooner or laterdeath would pull us apart anyway. Go now, and let me begin my search."

Channa realized that there was no way he could change the Prince's mind.He took Kantaka's reins from the Prince and slowly led the horse away.Many times both the charioteer and Kantaka looked back at the Prince withtears in their eyes. Eventually they reached Kapilavastu where Channa hadthe sad duty of telling everyone that Siddhartha had left the royal lifeforever.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/04/2013(Xem: 1754)
Trong bước đầu học Phật, chúng tôi thường gặp nhiều trở ngại lớn về vấn-đề danh-từ. Vì trong kinh sách tiếng Việt thường dùng lẫn lộn các chữ Việt, chữ Hán-Việt, chữ Pali, chữ Sanscrit, khi thì phiên âm, khi thì dịch nghĩa. Các địa-danh và nhân-danh[1] không được đồng nhứt. Về thời-gian, nơi chốn và nhiều câu chuyện trong sự tích đức Phật cũng có nhiều thuyết khác nhau làm cho người học Phật khó ghi nhận được diễn tiến cuộc đời đức Phật.
08/04/2013(Xem: 13178)
Hành Trình Phật Ngọc Hòa Bình Thế Giới Tại Việt Nam MC: Lâm Ánh Ngọc Đạo diễn: Điệp Văn Hanh Trinh Phat Ngoc Hoa Binh The Gioi Tai Viet Nam MC: Lam Anh Ngoc Dao dien: Diep Van
08/04/2013(Xem: 3274)
Ðức Phật dạy chúng ta rằng: Tất cả những sự vật trong vũ trụ này, vật lớn như mặt trời, mặt trăng, các vì sao v.v... vật nhỏ như ly, bình, giấy, bút v.v... và ngay cả sinh mạng ...
03/04/2013(Xem: 668)
Triết học Phật giáo là một trong những cội rễ khơi nguồn tinh thần dân tộc-nhân văn của con người phương Đông.Vì thế mà nhiều nhà thơ đã tìm thấy nguồn cảm hứng sáng tác từ những quan điểm nhân sinh của đạo Phật.Trong đó có nhà thơ Nguyễn Công Trứ. Nguyễn Công Trứ (1778-1858) là một trong số cây bút thơ Nôm tiêu biểu của dòng văn học Việt Nam thời Trung đại.Tuy rằng tác phẩm viết về đạo Phật của ông chỉ duy nhất có bài”Vịnh Phật” nhưng đó là bài thơ mang tinh thần Phật giáo sâu sắc và thể hiện cảm quan tinh tế của nhà thơ đối với đạo Phật:
29/03/2013(Xem: 22739)
Trong cuộc sống bon chen vật chất hiện nay, hầu như ai ai cũng nhìn nhận phương pháp Thiền của Phật giáo có khả năng diệt trừ bức xúc và mang đến sự an tịnh trong tâm hồn. Nhưng phần đông người học Thiền chỉ biết sơ qua về cách ngồi kiết già, bán già, sổ tức và tùy tức, chứ người đạt được Sơ thiền thì rất hiếm hoi, vì phần đông chưa biết cách đoạn trừ năm triền cái và cách thực hành năm thiền chi để làm nền tảng cho thiền tập.
02/03/2013(Xem: 2963)
Này các Tỷ-kheo, những ai được sờ cái đầu con voi, họ nói như sau: "Thưa Đại vương, con voi là như thế này, như cái ghè!" Này các Tỷ-kheo, những ai được sờ cái tai con voi, họ nói như sau: "Thưa Đại vương, con voi là như thế này, như cái rổ sàng gạo." Này các Tỷ-kheo, những ai được sờ cái ngà con voi, họ nói như sau: "Thưa Đại vương, con voi là như thế này, như cái lưỡi cày." Này các Tỷ-kheo, những ai được sờ cái vòi con voi, họ nói như sau: "Thưa Đại vương, con voi là như thế này, như cái cày".
18/01/2013(Xem: 13289)
Niết bàn là khái niệm thể hiện triết lý độc đáo về giải thoát của Phật giáo. Đây là một trạng thái tâm linh hoàn toàn thanh thản, giải thoát khỏi mọi đau khổ của cuộc đời. Trạng thái này có thể đạt được khi còn đang sống (Hữu dư Niết bàn) hoặc khi đã chết (Vô dư Niết bàn). Phật giáo Tiểu thừa hướng tới Vô dư Niết bàn - một Niết bàn tịch diệt, cô đơn, từ bỏ mọi thú vui trần thế. Phật giáo Đại thừa lại hướng tới Hữu dư Niết bàn -
19/07/2012(Xem: 2685)
1-Đức Phật đã chỉ dạy cho mọi người giáo pháp mang ý nghĩa giá trị và thực tiển theo nguyên lý duyên sinh, nhân quả mà không phải là một giáo điều cứng ngắt. 2-Đức Phật đã chỉ cho mọi người sự hiểu biết chân chính, để không rơi vào vòng si mê tội lỗi mà còn thương yêu bình đẳng mọi người bằng trái tim có hiểu biết. 3-Đức Phật đã chỉ cho mọi người giáo pháp đến để mà thấy, nhằm phát huy tuệ giác của Như Lai mà ban vui cứu khổ không làm tổn hại muôn loài vật. 4-Đức Phật đã chỉ cho mọi người biết cách làm chủ bản thân nhờ thường xuyên kiểm soát thân, miệng, ý thay vì tin có một đấng thần linh thượng đế ban phước giáng họa.
19/06/2012(Xem: 11413)
Những khi mà tâm hồn tôi bị hoang mang và dao động trước những thống khổ của con người do chính con người gây ra, những lúc đó tự nhiên những câu thơ của Bùi Giáng, những câu thơ mà một thời tôi đã từng say sưa đọc lại có dịp sống dậy trong tâm hồn buồn bã của tôi: