Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

4. The Marriage Contest

04/02/201109:24(Xem: 1269)
4. The Marriage Contest



As the Prince grew older, his kindness made him well-loved by everyonewho knew him. But his father was worried. Siddhartha is too gentle andsensitive," he thought. "I want him to grow up to be a great king and kingsmust, be strong and powerful. But the Prince is more interested in sittingby himself in the garden than he is in learning how to be the ruler ofa kingdom. I am afraid that my son will soon want to leave the palace andfollow the lonely life of holy men like Asita. If he does this he willnever become a great king."

These thoughts bothere the King very much. He sent for his most trustedministers and asked them what he could do. Finally one of them suggested,"O King, your son sits and dreams of other worlds only because he is notyet attached to anything in this world. Find him a wife, let him get marriedand have children, and soon he will stop dreaming and become interestedin learning how to rule the kingdom."

The King thought this was an excellent idea. So he arranged for a largebanquetat the palace. All the young women from noble families were invited. Atthe end of the evening the Prince was asked to give presents to each ofthe guests, while several ministers watched him closely to see which ofthe young women the Prince seemed to like.

Thewomen, who were scarcely more than young girls, were all very embarrassedto appear before the Prince. He looked so handsome but so distant as hestood in front of the table bearing all the expensive gifts. One by onethey shyly went up to him, timidly looking downwards as they approached.They silently accepted the jewel or bracelet or other gift, and quicklyreturned to their places.

Finally, only one young women was left. She was Yasodhara (7), the daughterof a neighbouring king. Unlike the others, she approached the Prince withoutany shyness. For the first time that evening, the young Prince looked directlyat the woman before him. She was very beautiful and
thePrince was immediately attracted to her.

They stood in silence for a while, looking into each other's eyes. ThenYasodhara spoke, "O Prince, where is the gift for me?" The Prince was startled,as if awakening from a dream. He looked down at the table and saw it wasempty. All the gifts had already been given out to the other guests. "Here,take this," said the Prince, taking his own ring from his finger. "Thisis for you." Yasodhara graciously accepted the ring and
walkedslowly back to her place.

The ministers saw all that happened and excitedly ran to the King. "Sire!"they reported happily, "we have found the perfect bride for the Prince.She is Princess Yasodhara, daughter of your neighbour, King Suprabuddha(8). Let us immediately go to this King and arrange for the marriage ofhis daughter and your son."

King Suddhodana agreed and soon afterwards visited Yasodhara's father.The other king greeted him warmly and said, "I am sure that your son isa fine young man, but I cannot give my daughter away to just anyone. Manyother princes want to marry her, and they are all excellent young men.They are skilled in riding, archery and other royal sports. Therefore,if your son wants to marry my daughter, he will have to compete in a contestwith the other suitors, as is our custom."

And so it was arranged for a great contest to be held, with beautiful Yasodharaas the prize. King Shuddhodana was worried. He thought, "My son has nevershowed the slightest interest in warrior games. How can he ever win thiscontest?" But the Prince understood his father's fears and said to him,"Do not be worried. I am prepared to do whatever is necessary to win Yasodharafor my bride."

The first event was archery. The other men placed their targets a longdistance away, yet each was able to hit the bull's-eye. And when it wasDevadatta's turn-for Siddhartha's cousin was also one of the suitors-henot only hit the bull's-eye, but sent his arrow right through th targetuntil it stuck out the other side. The crowd cheered, but Yasodhara coveredher eyes in fright. "How can my beloved Siddhartha ever beat that shot?"she thought. "How dreadful if I had to marry evadatta!"

But the Prince was confident. When it was his turn he had his target placedso far away that most of the people could hardly even see it. Then he tookan arrow from his quiver and pulled back on his bow. The Prince was sostrong, however, that the bow burst in half; he had drawn it back so far!

"Please fetch me another bow," the Prince asked, "but a much stronger onethis time that will not break like the other one." Then a minister calledout, "O Prince, there is a very old bow in the palace. It belonged to oneof the greatest warriors of the past. But since he died many years agono one has been strong enough to string it, much less shoot it."

"I shall use that one," said the Prince, and everyone was amazed. Whenhe was handed the bow he carefully bent it and strung it easily. Then henotched an arrow on the string, drew it back so far that the ends of thebow almost touched, aimed, and let the arrow fly. Twang! The bow made sucha loud sound that people in far away villages heard it. The arrow shot
awayso fast that when it hit the distant target-right in the center of thebull's-eye-it did not even slow down, but continued to fly until it wasout of sight.

The crowd roared in delight! "The Prince has won! The Prince has won!"But archery was only the first event of the day; the next contest was inswordsmanship.

Each young man selected a tree and showed his strength by slashing throughit with his sword.

Onesuitor cut through a tree six inches thick, another nine inches, and athird cut through a tree a foot thick with a single stroke of his sword!

Then it was the Prince's turn. He selected a tree that had two trunks growingside by side. He swung his sword so quickly that it cut through the treefaster than anyone could see. His sword was so sharp and his cut so eventhat the tree did not even fall over. Instead it remained standing, perfectlybalanced. When they saw the tree still standing upright, the crowd andespecially Yasodhara moaned, "He has failed. The Prince's sword did noteven cut into the first trunk.

But just then a breeze stirred up and blew over the neatly severed treetrunks. The crowd's moans turned into cheers, and again they shouted, "ThePrince has won!"

The final contest was in horsemanship. A wild horse, which had never beenridden before was held down by several strong men while each young suitortried to mount it. But the horse bucked and kicked so furiously that noneof them could stay on its back for more that a few seconds. Finally oneyoung man managed to hold on and the attendants let go of the horse. Butit jumped and lunged about with such fury and anger that the rider wasthrown to the ground. And he would have been trampled if the men had notrushed out and pulled him to safety.

The crowd began screaming loudly, "Stop the contest! Don't let the Princenear that horse! It is too dangerous; the horse will kill him!" But Siddharthahad no fear.
"Gentlenesscan be more powerful than brute strength," he thought, and slowly reachedout and took hold of a small tuft of hair that grew from the horse's forehead.Speaking in a low and pleasant voice, and gently stroking the wild horse'shead and sides, he calmed its anger, rage and fear.

Soon the horse was so gentle that it began licking Siddhartha's hand. Then,still whispering sweetly to the horse, the Prince climbed onto its back.While the crowd roared happily, he paraded the steed in front of the kingsand minsiters, and bowed low to his fair prized, the lovely Yasodhara.The contest was over; young Siddhartha had won! And he had done so notonly by the power of his great strength, but of his gentleness and kindnessas well.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08/10/2010(Xem: 4774)
Người ta luôn hỏi câu này, Phật đã đi đâu và hiện nay ngài đang ở đâu? Đây là một câu hỏi rất khó trả lời cho những ai không có một sự tu tập về đời sống tâm linh. Bởi vì người đời thường nghĩ về cuộc sống theo cách của thế gian. Họ khó có thể hiểu được khái niệm một vị Phật. Vài nhà truyền giáo nào đó tiếp cận các Phật tử và nói rằng Phật không phải là một vị thần mà chỉ là một con người. Ngài đã chết và không còn nữa. Vậy thì làm sao người ta có thể tôn sùng một người cũng đã chết? Những chúng ta phải hiểu rằng, Đức Phật được tôn xưng là Thiên Nhân Sư, vị thầy của chư thiên và loài người. Bất cứ khi nào chư thiên có gặp khó khăn, họ đều gặp ngài để xin lời khuyên. Thế rồi họ nói rằng vị chúa tể của họ vẫn hằng sống, và đó là lý do tại sao người người cầu nguyện với Ngài.
06/10/2010(Xem: 1701)
Đức Phật tướng hảo trang nghiêm, kim dung từ bi, hàng sơ học chỉ có thể dựa vào thánh tượng mới có thể nhận thức được Phật. Chủng loại thánh tượng của Đức Phật rất nhiều...
03/10/2010(Xem: 1489)
Ngài luôn luôn cổ súy tinh thần tự lực của mỗi người để tìm lấy sự giải thoát cho chính mình và điều này như là một sợi chỉ xuyên suốt trong toàn bộ hệ thống giáo lý của Phật...
30/09/2010(Xem: 2058)
Tiếng Phạn Sarìra, PàliSarìra có nghĩa làtử thi, di cốt:dịch ý là thể, thân, thân cốt, di thân.Thông thường xá lợi dùng để chỉ cho di cốt của Phật, nên gọi là Phật cốthay Phật xá lợi.Chữ này về sau cũng dùng để chỉ cho phần xương đầu của các bậc cao tăng sau khi viên tịch hỏa thiêu còn lại. Hơn nữa, bảo tháp dùng để tôn trí xá lợi của Phật gọi làTháp xá lợi; nơi an tri bình xá lợi của Phật gọi là Bình xá lợi; Pháp hội cúng dường xá lợi Phật gọi làHội xá lợi.
29/09/2010(Xem: 4621)
Ngoài việc nói pháp đúng đối tượng nghe, Thế Tôn còn nói pháp đúng thời và đúng chỗ, khiến cho tác dụng của thời pháp được tăng thêm hiệu quả.
25/09/2010(Xem: 8821)
Theo lời đức Bổn Sư Thích-Ca Mâu-Ni Phật chỉ dạy trong kinh A Di Đà, cách thế giới Ta-Bà của chúng ta 10 muôn ức cõi Phật về hướng Tây rất xa, có một thế giới tên là Cực Lạc, Đức Phật giáo chủ cõi đó làPhật A-Di-Đà hiện đang thuyết pháp độ sanh. Đức Phật A Di Đà là một ngôi giáo chủ trên cõi LạcBang, oai đức không cùng, thệ nguyện rất lớn, mở môn phương tiện, độ kẻchúng sanh ra khỏi Ta bà đem về Tịnh độ.
22/09/2010(Xem: 7398)
Cuộchành trình miên viễn của kiếp sống trầm luân sáu nẻo luân hồi đã thôithúc rất nhiều người đi tìm những phương pháp để thoát ly khổ não. Hạnh phúc và khổ đau là hai thực trạng của cuộc sống mà con người luôn đề cập tới. Nhưng để biết được hạnh phúc là gì thì con người phải trực nhận ra được bản chất của khổ đau như thế nào rồi mới bàn tới phương pháp giải quyết khổ đau... Sau khi nhận lời thỉnh cầu của Phạm thiên, đức Phật dùng tri kiến thanh tịnh quan sát khắp cả thế giới. Bằng tuệ nhãn, Ngài thấy chúng sanh có nhiều căn tánh bất đồng...
17/09/2010(Xem: 3864)
Trung đạo (madhyamŒ-pratipad) là con đường tránh xa hai cực đoan: hưởng thọ dục vọng và tu tập khổ hạnh, nó là kinh nghiệm rút ra từ bản thân của Ngài, sau khi sống hưởng thụ trong hoàng cung, và trải qua 6 năm tu khổ hạnh, nhờ con đường này mà Ngài thành đạt giác ngộ và giải thoát dưới cội cây Bồ đề.
17/09/2010(Xem: 1470)
Sau khi Thái tử Tất-Đạt-Đa đản sinh, vua cha Tịnh-Phạn triệu tập các vị tinh thông tướng số đến tiên đoán vận mệnh cho Thái tử. Các vị xem tướng xong, đồng tâu lên rằng: “Thái tử có đủ 32 tướng tốt của một Bậc Đại nhân, thật hiếm có trên đời.Đây là những dấu hiệu báo trước Ngài sẽ là Bậc vĩ nhân đệ nhất trong thiên hạ. Nếu Ngài làm vua, sẽ là vị Chuyển luân Thánh vương; nếu xuất gia tu hành, Ngài sẽ là Bậc Đại Giác Ngộ”... Kinh Phạm Võng Trường Bộ tập I, Đức Phật dạy rằng: “Này các Tỳ-kheo, thân của Như-Lai còn tồn tại, nhưng cái khiến đưa đến một đời sống khác đã bị chặt đứt.
10/09/2010(Xem: 42550)
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (quyển 3) Vào thời không có đức Phật Chánh Đẳng Giác ra đời, tại vùng Allakappa bị dịch bệnh hoành hành, lây lan từ người này sang người khác, nhà này sang nhà khác làm cho rất nhiều người chết, đói kém xảy ra khắp nơi. Những người còn mạnh khỏe, chưa bị lây nhiễm
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Senior Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com ; http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com , tvquangduc@bigpond.com