Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

14-Tuổi trẻ với vấn đề Diệt Dục

06/02/201115:45(Xem: 1068)
14-Tuổi trẻ với vấn đề Diệt Dục

ĐẠOPHẬT VÀ TUỔI TRẺ

Hòa thượng ThíchThanh Từ
-14-

Tuổi trẻ vớivấn đề Diệt Dục

Tuổi thanh niênlà tuổi hy vọng ước mơ, bao giờ cũng nuôi sẵn trong lòngnhững mộng đẹp. Nhờ sự hy vọng ước mơ ấy, thanh niênmới phát triển hết khả năng để đạt được sở nguyện.Thế mà, nghe đạo Phật đề cập đến vấn đề diệt dục,thực là một việc cằn cỗi khô khan, không thích hợp chútnào với tuổi đang tràn trề nhựa sống, theo quan niệm củahọ. Do đó, đa số thanh niên chỉ đứng xa nhìn đạo Phật,thấy như mình không có liên hệ gì với cái đạo già cỗiấy.

Sự thật, vấn đề diệt dụccó phải bóp chết hy vọng, đốt khô nhựa sống của thanhniên không? - Nhất định là không. Ðó chỉ là một quan niệmsai lầm. Diệt dục không có nghĩa là diệt tất cả ham muốn,mà chỉ là diệt cái đắm mê ngũ dục (tiền của, sắc đẹp,danh vọng, ăn uống, ngủ nghỉ) mà thôi. Nếu nói diệt dụclà diệt tất cả ham muốn thì tại sao người tu theo đạoPhật còn ham muốn làm điều thiện, ham muốn cứu độ chúngsanh, ham muốn giải thoát, ham muốn giác ngộ...? Bởi vì ngườiđời đắm mê tiền của, sắc đẹp... cho đó là cứu kínhcủa kiếp sống, trở thành mù quáng và nô lệ nó, nên khôngtìm ra lẽ chánh, Phật nói: "Người nặng lòng ái dục thìkhông thấy được đạo, ví như nước lóng lấy tay quậylên, người đến không trông thấy bóng."(Kinh Tứ ThậpNhị Chương)Ðể được sáng suốt và tự do, Phật dạyngười đời phải diệt cái đắm mê ngũ dục. Diệt cái đắmmê chớ không phải diệt hết các thứ ấy. Chính sự ăn uống,ngủ nghỉ đức Phật còn phải dùng kia mà. Vì thế, cầnnói một danh từ đúng hơn là Thiểu dục hayTiếtdục.

Tuổi thanh niên là tuổi mongmuốn ước mơ, nếu mong muốn xứng với khả năng, hợp vớihoàn cảnh là tiến bộ. Trái lại, khả năng một mà mong muốnmười, ước mơ những điều huyễn hoặc viển vông, đó làđi quá đà, chỉ chuốc lấy những thất vọng và đau khổ.Như chàng nông dân kia ước mơ bà công chúa đến phải đautương tư; hoặc người tàn tật ăn xin nọ ước mơ thànhtriệu phú mà quên mình đang đói lạnh... Những cái mong muốnước mơ ấy, nếu không diệt trừ thì con người quên cảthực tại, chỉ sống với mộng tưởng không đâu. Như vậy,vấn đề diệt dục đâu không hệ trọng thiết yếu vớituổi thanh niên?

Phần đông thanh niên đềunuôi mộng to, nhưng nếu là mộng Thạch Sùng hay Sở Khanh thìnhững thanh niên ấy là những con vi trùng độc của xã hội.Chính họ sẽ là con thiêu thân thui mình trong ngọn lửa sắc,tài... Bởi vì khi đã say men sắc, tài, danh vọng, con ngườicó thể quên tất cả lẽ phải, mất hết lương tri, nhấtlà tuổi thanh thiếu niên, tuổi bồng bột nông nổi. Xưa naybiết bao người khi đứng ngoài vòng sắc, tài, danh vọng,họ là bạn tốt, chồng hiền, con hiếu... Nhưng đến lúcbị sắc, tài, danh vọng làm lòa mắt, họ sẽ trở thành conbất hiếu, chồng phụ bạc, người phản bạn... Do đó, nếukhông hạn chế tâm tham dục, thanh niên rất dễ lao mình xuốnghố trụy lạc.

Tuy nhiên, hạn chế tham dụckhông có nghĩa là ngăn bước tiến của thanh niên, ấy làhướng họ tiến đúng đường, hợp đạo lý. Lòng ham muốncủa thanh niên không cùng, không tận, nếu mở khuôn luân lý,đạo đức cho nó mặc tình bay chạy thì thế giới này sẽtrở thành địa ngục, con người không còn nhân phẩm. Nóithế không phải cấm đoán thanh niên không cho ham muốn, ởđây chỉ cần xoay chiều ham muốn ấy trở thành hữu íchvà hướng thiện là tốt.

Giáo lý đạo Phật dạy diệtdục, cũng giáo lý đạo Phật dạy tăng trưởng dục. Nếukhông nhận định kỹ, người ta thấy mâu thuẫn ở điểmnày. Bốn món Như ý túc, trong ba muơi bảy Phẩm trợ đạocủa Phật dạy mà Dục như ý túc là đứng đầu, kế mớiTinh tấn. Lại câu thường ngôn của Phật tử nói: "Tu hànhvô dục, đạoquả nan thành."Thực vậy, có ham muốnngười ta mới gắng sức chịu khó làm việc hay tu hành. Thếlà, cái ham muốn phải có và đặt nó đứng đầu, khi bướcchân vào đạo Phật. Ð?o Phật cấm cái dục ích kỷ, sai lầmvà đau khổ, nhưng dạy tăng trưởng cái dục vị tha, sángsuốt và an lạc.

Cái dục hợp lý hữu ích ấy,thanh niên cần phải có và phải có thật to. Như ham muốnlàm việc xã hội, giúp ích đồng bào... những cái ham muốnnày càng to chừng nào thì danh nghĩa thanh niên càng xứng đángchừng ấy và xã hội sẽ nhờ đó mà tươi đẹp, vui vẻbiết bao!

Lại ham muốn mở mang kiếnthức, khai thông trí tuệ, thanh niên không thể thiếu được,mà phải có một cách thiết tha. Vì trí thức là cái cầncó của con người, nên thanh niên phải gắng công khai thácnó. Nhờ có ham muốn mở mang trí thức, các cậu học sinhmới hăng hái học tập, mới nhẫn nhịn được những cơnquở phạt của giáo sư và mới đạt được bản nguyện.Nếu một học sinh học chỉ vì sự bắt buộc của cha mẹ,đến trường để tránh việc gia đình... thì học sinh ấychỉ là những thằng bù nhìn không hơn không kém. Thế làthành công trên việc nhân nghĩa, đạt được trí tuệ chomình đều do ham muốn làm độïng cơ.

Nếu là một thanh niên Phậttử, vấn đề ham muốn lại càng to gấp bội phần hơn. Bởivì đã xưng mình là con Phật, là đã ám tàng mong muốn làmbậc siêu nhân. Do đó, Phật tử lúc nào cũng một lòng chămchăm ham muốn ban vui cứu khổ cho mọi loài. Họ say sưa làmviệc bố thí, say sưa lo cứu độ chúng sanh. Bởi lòng hammuốn thiết tha ấy, rất nhiều Phật tử coi mạng sống mìnhnhẹ hơn bông, xem nỗi đau khổ của người nặng hơn đá,họ đã hy sinh làm được những việc khó làm. Nếu đã xưnglà Phật tử mà không phát tâm ham muốn ban vui cứu khổ chongười, thì kẻ ấy là cái bia khắc tên không.

Chẳng những chỉ ham muốnban vui cứu khổ cho mọi loài, mà Phật tử cần phải thiếttha mong muốn được giác ngộ và giải thoát. Bởi sức mongmuốn này quá mạnh, nên trên đường đạo, Phật tử tinhtấn không dừng. Họ cố gắng tu tập, bền chí gạn lọctừng cái bợn nhơ phiền não trong nội tâm. Như người gạnlọc từng mảnh quặng trong khối vàng. Nếu thiếu sự mongmuốn, ai không thối lui trong khi gặp muôn vàn trở ngại trênđường đạo.

Phật đã đào luyện cho đệtử cái mộng to vô kể, tức là cái mộng chuyển thế giớikhổ đau thành Cực Lạc, xoay con người phàm tục trở nênThánh hiền. Như vậy cái dục của Phật tử rất to, mà càngto lại càng quí, vì nó hướng đúng đường.

Tóm lại, đạo Phật chủ trươngdiệt dục, nhưng chỉ diệt cái đắm mê ngũ dục, chớ khôngphải diệt cái dục cứu thế độ đời, siêu phàm nhập thánh.Tuổi thanh niên là tuổi còn thiếu kinh nghiệm lại nhiềuham muốn, nếu không biết phương pháp tiết chế những cáiham muốn sai lầm, tăng trưởng những cái ham muốn phải hướngthì rất đáng thương hại thay! Ðem vấn đề diệt dục củađạo Phật áp dụng vào đời sống thanh niên không phải làmột việc kém cần thiết. Có thế, thanh niên mới sống mộtđời sống cao siêu quảng đại, và xã hội mới mong có ngàyvinh quang rực rỡ.










Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/02/201507:00(Xem: 3137)
Dĩ nhiên, theo quan điểm của Phật Giáo, không chỉ theo cảm nhận thông thường, có một sự bắt đầu và có sự chấm dứt. Như vậy là hợp lý; đấy là quy luật; đấy là tự nhiên. Cho nên bất cứ chúng ta gọi là Big Bang hay điều gì như vậy đi nữa, có một tiến trình tiến hóa hay một tiến trình của sự bắt đầu. Cho nên phải có một sự chấm dứt. Trong bất cứ trường hợp nào đi nữa, tôi nghĩ sự chấm dứt hay tận thế sẽ không xảy ra trong vài triệu năm nữa. Bây giờ, sự ô nhiễm. Như quý vị biết tôi đến từ Tây Tạng. Khi chúng tôi ở Tây Tạng, chúng tôi không có ý tưởng về ô nhiễm. Mọi thứ rất trong sạch! Trong thực tế, lần đầu tiên khi tôi biết qua ô nhiễm và nghe mọi người nói về rằng tôi không thể uống nước, nó làm tôi ngạc nhiên. Cuối cùng kiến thức của chúng ta được mở rộng.
11/02/201111:56(Xem: 15385)
Danh từ Ðạo Phật (Buddhism) xuất phát từ chữ "Budhi" nghĩa là "tỉnh thức" và như vậy Ðạo Phật là triết học của sự tỉnh thức. Nền triết học này khởi nguyên từ một kinh nghiệm thực chứng...
26/09/201511:02(Xem: 2934)
Cây bạch đàn là cây cao và có cành lá xum xuê nhất khu vực này. Tiếng chim kêu hót vang lừng mỗi sáng là từ trên những cành cao của cây này. Xa hơn, ở đầu đường, có hai cây cau dừa (cây cọ — palm tree), cao hơn cây bạch đàn nhiều, nhưng chim không làm tổ trên ấy (không hiểu vì sao; có lẽ vì cây quá cao, hoặc ở đó có nhiều tranh chấp, hiểm nguy hơn). Nơi cây bạch đàn, có ít nhất vài tổ chim, khác loại. Đúng là “đất lành chim đậu.” Có lần nghe tiếng quạ kêu bất thường, tưởng là quạ đến đuổi phá các loài chim khác, nào ngờ quạ bị chim đuổi. Rõ ràng là hai con chim trắng, thân nhỏ, lại rượt đuổi mấy con quạ đen to gấp ba lần. Không chỉ đuổi khỏi cây bạch đàn, mà đuổi thật xa, tít trên không trung, nhào lộn ngoạn mục, đuổi khỏi khu vực, đuổi khuất tận dãy phố bên kia đường. Thế mới biết, quạ tuy thân to lớn, bộ dạng dữ dằn, tiếng kêu rùng rợn ma quái so với các loài chim hiền lành khác, mà khi lâm trận thì lại không có chút dũng khí hay tinh thần chiến đấu nào. Quạ chỉ giỏi tấn công nhữn
09/04/201506:28(Xem: 3220)
Kính mừng sinh nhật 80 của Đức Đạt Lai Lạt Ma
22/07/201008:02(Xem: 6011)
Tôi phải thú nhận rằng hình như có điều gì không ổn khi một người suốt đời sống trong thế tục như tôi lại viết lời giới thiệu cho một quyển sách về giáo lý của Đức Phật về sự thành đạt, trí tuệ và bình an nội tâm. Quan điểm của tôi về tôn giáo đã bị chỉ trích nhiều, vì tôi tin rằng hầu hết các tôn giáo đều là một hình thức tâm bị nhiễm vi-rút (virus) làm lây nhiễm chúng sanh bình thường mạnh khỏe –và thường là có tri thức. Chỉ có Phật giáo dường như tách biệt với các tôn giáo khác vì tính chất cởi mở, uyển chuyển và thực dụng. Do đã sống hơn nữa thể kỷ ở Sri Lanka, tôi đã nhìn thấy giáo lý của Đức Phật đã được áp dụng như thế nào bởi nhiều thành phần xã hội, bằng nhiều phương cách khác nhau. Dầu nghe có vẻ lạ, nhưng những người hoàn toàn có lý trí và những kẻ bảo thủ một cách điên cuống đều cho rằng niềm tin và thái độ củ
24/06/201504:00(Xem: 11648)
Lời vàng của Thầy tôi, một Hướng dẫn vào các sự Chuẩn bị cho Tâm-yếu của Phạm Vi Bao La từ Đại Viên Mãn, trình bày các con đường của bốn trường phái chính của Phật Giáo Tây Tạng mà không có bất kỳ mâu thuẫn nào giữa chúng.
28/12/201011:02(Xem: 4915)
Bằng một lối trình bày sáng sủa, giọng văn hài hước, hơi nhuốm màu bi quan, Stephen Hawking đã dẫn dắt người đọc phiêu lưu suốt lịch sử vũ trụ, từ khi nó còn là một điểm kỳ dị với năng lượng vô cùng lớn, cho tới ngày nay.
29/12/201006:42(Xem: 6174)
"Lược sử thời gian" (A Brief History of Time), một cuốn sách tuyệt diệu, được viết bởi một trong những nhà khoa học vĩ đại nhất của thời đại chúng ta: nhà toán học và vật lý lý thuyết người Anh Stephen Hawking.
28/08/201017:20(Xem: 22638)
Quyển 6 • Buổi Pháp Thoại Trên Đỉnh Cao Linh Thứu (Gijjhakūṭa) • Ruộng Phước • Tuệ Phân Tích Của Tôn Giả Sāriputta • MÙA AN CƯ THỨ MƯỜI CHÍN (Năm 569 trước TL)- Mỹ Nhân Giá Mấy Xu? • Chuyện Cô Sirimā • Móc Cho Con Mắt Đẹp • Ngạ Quỷ Mình Trăn • Cùng Một Nguyên Lý • “Hớt” Phước Của Người Nghèo! • Ghi chú đặc biệt về hạ thứ 19: • MÙA AN CƯ THỨ HAI MƯƠI (Năm 568 trước TL)-Phước Cho Quả Hiện Tại • Bảy Thánh Sản • Chuyện Kể Về Cõi Trời • Hóa Độ Gia Đình Thợ Săn • Nhân Duyên Quá Khứ
28/08/201011:53(Xem: 26443)
Sau khi sinh hoạt của hội chúng đã tạm thời đi vào quy củ, nền nếp; đức Phật thấy thời tiết có nắng nhẹ, trời không lạnh lắm, thuận lợi cho việc du hành nên quyết định rời Gayāsīsa, đến kinh đô Rājagaha, đường xa chừng sáu do-tuần. Thấy đoàn sa-môn quá đông, khó khăn cho việc khất thực, đức Phật gợi ý với ba anh em Kassapa cho chúng đệ tử phân thành từng nhóm,