Tổn Thương, Hí Luận, Lạy Phật Môn, Tan Trôi, Cười (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh Quê Chiều, Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha, Ta Bà Hát)

16/02/202312:08(Xem: 16707)
Tổn Thương, Hí Luận, Lạy Phật Môn, Tan Trôi, Cười (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh Quê Chiều, Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha, Ta Bà Hát)



dalai lama


CƯỜI


Thường ngày cười mĩm sẽ lâu già
Gặp ai cứ nhoẻn miệng cười khà
Chẳng để buồn lo ghim trong dạ
Mở miệng cười tươi kẻ ngắm ta...


Cười vang để xả giận hờn ra
Cười cho ra tiếng nhẹ lòng ta
Hay cười là người không để bụng
Tâm địa an vui ấm mái nhà.


Khi vui, cười nói thật hân hoan
Khi buồn, cười xả chuyện lo toan
Không để ai nhìn gương mặt giận
Cười để không buông tiếng thở than.


Cười là thuốc bổ của thời gian
Cười đâu lo lắng dẫu muộn màng
Cười xóa đau buồn trong tâm trạng
Cười đem tích cực chóng tỏa lan.


Hoan hỷ nơi tâm, nở nụ cười
Nhìn đâu cũng sẽ thấy niềm vui
Nụ cười sẽ giúp lòng hưng phấn
Làm hoa khoe sắc tạo yêu đời.


Lời nói mến thương tạo tiếng cười
Buồn lo tan mất chẳng mấy hồi
Cười tôn dáng đẹp người tín nữ
Cười của thiện nam hỷ xả đời.


Nhiếp hóa nhân tâm với nụ cười
Kiểm soát tâm tình dáng vẻ tươi
Cười để rạng ngời lên ánh mắt
Thêm muôn âm điệu của con người.


Hân hoan tràn ngập khắp thế gian
Phật môn hỷ lạc đến vô vàn
Giáo pháp vô ưu và vô não
Tu rồi sẽ thấy được tâm an.


Niêm hoa vi tiếu Phật mĩm cười
Di Lặc hân hoan toét miệng vui
Mùa xuân ngự trị muôn thời khắc
Chuyển hóa nhân sinh nhuận sắc tươi.


Quê Chiều 16/02/23




TỔN THƯƠNG


Ai cũng ít nhiều có tổn thương
Nhưng chẳng ngoài da hay trong xương
Mà nhói nơi tim cùng trí não
Vết đau khó chữa, khó tính lường.

Thương tổn vì tình phụ khổ đau
Lỡ xây mộng ước quá ngọt ngào
Sụp đổ làm mất luôn phương hướng
Bởi hết lòng đặt trọn vào nhau.

Tổn thương danh dự tợ nhát dao
Địa vị mất đi, dạ cồn cào
Đời công bằng được trong mấy chốc
Tuyền đài không rửa sạch nỗi đau.

Hắt hủi phận đời khiến tổn thương
Chẳng thân chơi lắm kẻ coi thường
Cô độc nên tìm nương cửa Phật
Tâm sự đầy vơi những đoạn trường.

Tổn thương vì sĩ nhục đớn đau
Tự trách đã đưa ngã quá cao
Nếu nhẫn nại bình tâm trả nghiệp
Thì tổn thương đâu phải nhận vào.

Tổn thương khi thua thiệt sang hèn
Giầu nghèo đều lên xuống bao phen
Chưa chắc ai giầu liền ba họ
Mấy ai nghèo khó mãi vận đen.

Đến trong giáo pháp ít tổn thương
Bình đẳng như nhau chất thiện lương
Phật tánh đâu so bì cao thấp
Sớm tu để ngộ rõ mười phương.

Về với Phật đài quên nỗi đau
Chuyển lòng bi nguyện để giúp nhau
Rộng mở tâm hồn thêm cao thượng
Dụng Từ Bi Quán chữa lành mau.

Đâu còn so sánh chốn cửa thiền
Sẽ không thương tổn bởi ác duyên
Còn chăng tánh giác trong muôn loại
Ta, người, vạn vật, sống bình yên.

Quê Chiều 11/02/23



HÍ LUẬN

Luận bàn thế sự chẳng vào đâu
Nói nhăng nói cuội mất đuôi đầu
Khoe mẽ rằng ta đây cũng biết
Trên trời dưới đất, chuyện năm châu.

Hí, là nói vui nghe bỏ qua
Lý, có đuôi đầu tính toán xa
Sôi nổi nhưng chẳng vào đâu cả
Luận bàn như thể ngựa hí ma !

Luận bàn chuyện vô ích trên đời
Rồi ai cũng ngứa miệng chen lời
Uổng phí thời gian đâu lấy lại
Làm sao tánh tướng được chuyển dời.

Người xưa nói nín chẳng động tâm
Việc trôi qua vô niệm bất xâm
Phan duyên hí luận là vô bổ
Vào tai ra miệng khiến mê lầm.

Luận bàn giáo pháp một chút thôi
Chớ đem lý lẽ cãi tay đôi
Động niệm khiến sinh ra nóng giận
Thì đâu sáng suốt, để nghiệp lôi.

Hành trì pháp Phật cũng kiệm lời
An trú nội tâm tránh luận đời
Hãy giữ mình nghe nhiều hơn nói
Nói người nghe, tùy lúc tùy thời.

Hí luận động tâm, khiến khó tu
Học ít nói nhiều, lỡ công phu
Lời thật khó nghe, gây ngộ nhận
Lời ba hoa, vui dạ nịnh xu.

Luận bàn thế sự, hiển cái tôi
Việc dẫu hay cũng vẫn bàn lùi
Thích nói hơn làm thành cố tật
Phản biện người, lấy đó làm vui.

Người giỏi luận đàm, vấn nạn Sư
Nói thì nghe, sư bảo thế ư !
Đối đáp đâu bằng câu niệm Phật
Mĩm cười, hãy học cách khoan thư !

Quê Chiều 12/02/23
LẠY PHẬT MÔN

Lạy Phật cũng là pháp môn sao ?
Cứu kính là đâu, thấp hay cao
Phương pháp nào mà không lễ lạy
Thuyết giáo hướng đi sẽ thế nào ?

Lạy Phật chính là một pháp môn
Chí thành Bồ tát với Thế tôn
Đâu chỉ trước nơi hình thánh tượng
Cũng không nhất thiết cửa thiền môn.

Lạy Phật sám hối những lỗi lầm
Đã từ nhiều kiếp chịu thăng trầm
Ăn năn vì lỡ gieo nghiệp chướng
Nay thời vướng khổ bởi vọng tâm.

Lạy vì kính lễ tánh linh mình
Phương nào cũng có Phật hiện sinh
Khắp ở đạo tràng mười phương cõi
Con đang kính lễ thế hàm linh.

Lạy tánh lạy tâm Phật sẽ thành
Cũng lạy chúng sinh để vinh danh
Các ngài tương lai là Phật cả
Xin nhờ phúc đức để ươm cành....

Lạy Phật không chỉ pháp môn nào
Đều cầu sám hối để tương giao
Đầu thành năm vóc quên bản ngã
Xả bỏ cái Ta, lễ kính chào.

Lễ lạy là môn thể dục cao
Đứng quỳ lên xuống mỡ tiêu hao
Giảm thiểu máu cao và đường huyết
Tê chân thấp khớp cũng bớt đau.

Tọa thiền, Tịnh độ, với Mật tông
Lạy Phật xem như pháp dụng công
Kính lễ cho lòng thương tưởng pháp
Và trọng bản tâm được khai thông.

Mỗi ngày lễ lạy khắp sáu phương
Hồi hướng huân tu trí chân thường
Đức cả mẹ cha, công Sư trưởng
Hộ pháp Già lam, lạc miên trường.

Quê Chiều 13/02/23
PHÙ HỢP

Vầng mây tan hợp cuối trời
Làm chi vỡ mộng cuộc đời thương yêu
Tình người sâu đậm bao nhiêu
Cũng tan cũng hợp một chiều nào thôi...

Tan rồi hợp được mấy người ?
Hay ân nghĩa khiến đổi dời mắt cay
Ảo huyền vân cẩu lấp đầy
Biết khi mô gặp bóng mây hôm nào.

Hợp nhau thuở hé môi chào
Hiểu nhau từ lúc bổ cau têm trầu
Phải duyên phải số hợp nhau
Để rồi nghiệp buộc đến cao tuổi trời.

Dẫu rằng ý hợp với người
Mà tư tưởng đã không rời dù xa
Vô thường tâm biết đâu là
Thân duyên nhiều bệnh hằng sa mối đầu.

Hợp như nước cuộn bèo dâu
Theo giòng nước chảy ngang cầu trôi xuôi
Hợp đừng nghĩ chuyện tơ trời
Vô duyên lỡ phận, ai lời thở than !

Hữu duyên hãy hướng đạo tràng
Hợp chùa hợp cảnh bước sang thuyền về
Rõ đời sướng khổ ê chề
Nương trong pháp Phật ngõ về an vui.

Hợp thời sẽ chẳng bước lùi
Hợp duyên thấy lại nụ cười trên môi
Hợp căn cơ mắt rạng ngời
Hợp tình hợp lý đầy vơi chuyện dài.

Vung nồi hợp được mới xài
Gần đèn trí sáng hiền tài hợp nhau
Phục trang dáng hợp thanh tao
Tiêu xài hợp túi làm sao đói nghèo !

Pháp môn phù hợp nên theo
Tránh không xu hướng đứt neo mất thuyền
Bệnh nhờ pháp dược, thở, thiền
Hợp duyên niệm Phật cõi riêng dưỡng thần.

Quê Chiều 14/02/23

TAN TRÔI

Tan trôi phiền não khối tình đời
Thương mến chi cho giã biệt thôi
Thời gian có gì tồn tại mãi
Hợp tan ly tán đã bao hồi.

Tan rồi nhân nghĩa với thương yêu
Từng có mặn nồng biết bao nhiêu
Tâm niệm con người luôn thay đổi
Vô thường như một ánh dương chiều.

Tan biến sắc thân ngũ uẩn này
Huyễn hư giả hợp tợ bèo mây
Đâu gì là thật nơi ngã tướng
Sương khói tuần hoàn quanh đó đây.

Tan tác như hoa rụng trước thềm
Lá vàng lã chã nhói đau thêm
Sinh diệt nối nhau như vậy đó
Có chăng tánh thật mãi quên tìm.

Mưa bão tan hoang gây đổ nát
Tan chảy con tim miệng ngọt ngào
Tan rã sợi buồn khi ưu não
Tan rồi tình nghĩa hết chung nhau.

Tan hợp chuyện đời áng văn chương
Vẽ lên tâm trạng quá bi thương
Hiểu được thời gian không dừng lại
Thì nên tín nguyện đến tha
phương.

Tàn thân tan rã về cát bụi
Chuyển hóa tái sinh sắc thân sau
Không hiện thân nào thấy thấp cao
Đâu chuyển động là sau hay trước.

Tan tác lợi danh chuyện sắc tài
Cõi lòng thức tỉnh mộng trần ai
Đâu có gì yên hơn cửa Phật
Trồng rau nhổ cỏ thảnh thơi dài.

Tan thì cứ để nó tan đi
Thị phi cũng vậy khổ làm gì
Hạnh phúc vui buồn rồi trôi hết
Thôi kệ, mặc lòng nghĩ đến chi !

Quê Chiều 15/02/23

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/04/2026(Xem: 793)
Xưa con cháu nương tâm từ Bọ Mạ Luôn hiền hoà giúp đỡ cả yêu thương Xa Người mãi mà lòng hằng mong tưởng Cả xóm giềng hoài nặng nghĩa tình vương… Sống thanh lương vị nghĩa có trước sau Giữ đạo hiếu như giữ gìn diện mạo Để an lòng Người hơn cả nguyện cầu Gia đình chúng con nay thời xin gởi Việc cải táng đưa về nơi đất mới Cầu Bọ Mạ cùng đồng tâm hoan hỷ Từ Gò Dưa đến An Lạc Garden SaLa Nơi đất mới mong Người nương thân nghỉ Những kỷ niệm thiếu gì trong ký ức Tình thương vô bờ Bọ Mạ dành cho Phải giữ lấy lòng mà hay vượt khó Lấy nghĩa nhân cõi thế để nương nhờ Bọ Mạ từ nay đã đẹp mộ phần Thế gian luôn xứng đáng, lẽ sống chân Gia đình nội ngoại muôn đời tạc dạ Thịnh vượng bì
16/04/2026(Xem: 1494)
Trùng Khổ Thích Minh Chánh Sương lạnh chiều tàn cuộc trần ai Đá dựng bên lều gối tựa vai Miên man sương khói đời sương gió Tím cả khổ đau phủ nhân loài Đau buồn chưa dứt tận đáy lòng Lại vừa nhuốm lấy kiếp sầu đông Len lổi vào trong chùm thiên biến Khổ nọ sầu kia cứ chất chồng Vốn dĩ đường xưa mãi lưu thông Nhưng vì dan díu kiếp tang bồng Nên sầu nhân thế, sầu nhân thế Cứ vậy mà nghe rối tơ lòng Xao xác từng không nhuốm ly tan Đau khổ chồng nhau kiếp cơ hàn Ôi, cõi nhân sinh sầu vạn cổ Rưng rức huyết lệ giữa trần gian. Vạn Hạnh ngày 16/4/2026
15/04/2026(Xem: 2731)
Giữa dòng đời vô thường biến động, hiếm có ai khi tuổi đã xế chiều mà tâm vẫn an nhiên, trí vẫn sáng suốt, và lòng vẫn hướng trọn về Tam Bảo như lão cư sĩ Thị Tâm Ngô Văn Phát (hình trên, cụ đứng bên phải HT Bảo Lạc, bên trái là con trai cụ, anh Thị Chơn Ngô Ngọc Diệp). Cuộc đời của Cụ là một hành trình dài qua bao thăng trầm lịch sử, nhưng cũng chính là một minh chứng sống động cho sức mạnh của chánh tín và hạnh nguyện tu tập bền bỉ. Lão cư sĩ Thị Tâm sinh ngày 30/10/1929 (Kỷ Tỵ), từng là Thủ khoa Khóa 11 Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam (1955), giữ cấp bậc Trung Tá Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Cụ đã trải qua những năm tháng gian lao trong lao tù cải tạo tại Hoàng Liên Sơn. Sau đó, định cư tại Hannover (CHLB Đức) từ năm 1984, Cụ tiếp tục dấn thân phụng sự đạo pháp và cộng đồng, cộng tác lâu dài với báo Viên Giác, đảm nhiệm vai trò Hội trưởng Hội Phật tử Việt Nam tại CHLB Đức suốt nhiều năm.
15/04/2026(Xem: 1799)
Chẳng quản ngại đường đi chật hẹp, Hay bản án chất chồng những hình phạt vây quanh, Tôi là người làm chủ vận mệnh của mình, Tôi là thuyền trưởng lèo lái linh hồn về bến đẹp !
14/04/2026(Xem: 1005)
Đại Ngàn Nguyên sơ…! Du Tăng lên núi ngồi chơi Nghe “Thần” hỏi nhỏ, mấy lời kinh xưa…? Du Tăng bạch vấn nhị Thừa…? Kinh không bát nhã, hỏi thưa đáp rằng..? Đời người mấy kiếp thời dong Đáp rằng: nghìn kiếp, giữa dòng nhân sinh. Đời người mấy kiếp lụy tình..? Đáp rằng: Nghìn kiếp, một mình sinh ra. Đời người mấy kiếp trong ta Đáp rằng: nghìn kiếp, ta bà khổ vui… Đời người mấy kiếp ai ơi Đáp rằng: nghìn kiếp, phải thời tu thân. Đời người mấy kiếp nhớ ân…? Đáp rằng Phật dạy: bốn phần ân sâu…? Đời người mấy kiếp hồi đầu..? Đáp rằng Phật dạy: Niệm lầu Phước duyên. Đời người mấy kiếp ngồi yên, Đáp rằng lữa đốt, bến thuyền sân si…? Đời người mấy kiếp oai nghi…? Đáp rằng tham ái, sầu bi não phiền. Giờ này, rừng hát cõi huyền, Du Tăng về chốn, tịch hiền thênh thang. Y vàng giới luật nghiêm trang. Du Tăng độc bước, đại ngàn nguyên sơ. Riêu phong cổ Thụ huyền cơ Độc cư tịch tọa, bến bờ tự do. Trăm năm rừng hát “U Bò”. Du Tăng ghé lại, nắng tà hu
10/04/2026(Xem: 3270)
Đặng Tấn Tới là thi sỹ của đất trời. Anh từ vũ trụ, càn khôn đến đây để rong chơi, Chơi Trong Buổi Hội Mấy Màu Thanh Thiên, như một bài thơ mà anh đã viết cách đây hơn nửa thế kỷ.Với anh, thi ca là Hơi Thở: “Một hơi vừa đi mất Cho ta hơi mới đầy Chan hòa hương màu đất Vui trời chơi gió bay”
10/04/2026(Xem: 2142)
Thầy vẫn còn nơi đó Nâng bát cơm trắng ngần Bài kinh hòa chuông mõ Ấn quyết hộ nhân tâm Y vàng thơm khiêm hạ Đạo ngôn tỏa ân tình Thơ mềm tươm mạch đá Xuống đồi nhập đồng xanh Trai đường rền diệu ngữ Vô trụ với kim cang Lục hòa bên pháp lữ Hỏi gì chuyện hợp tan?
10/04/2026(Xem: 1980)
Những điều tốt chưa chắc là đã đẹp Góc độ nhìn có rộng hẹp khác nhau Vị thế nào để thấy rõ trước sau Tốt và đẹp đừng nhuộm màu như một Những gì đẹp chưa hẳn đều là tốt Đẹp bề ngoài ai biết tột bên trong Sống ở đời cần phải hiểu rõ thông Tin nhân quả đừng để lòng oán trách
09/04/2026(Xem: 2318)
Ta về thăm pháp lữ Đồi nắng đổ chang chang Tìm hình xưa bóng cũ Hoa khoe sắc hai hàng Chân già qua bậc cấp Nhớ năm tháng thanh xuân Đâu màng chi được mất Chí nguyện phát vô cùng Nắng soi từng vết tích Gió đẩy thoảng trầm hương Rêu rong tô tường vách Đồi còn tỏa thanh lương
09/04/2026(Xem: 2859)
Thời đại chuyển mình, nhịp đời giông bão, Kẻ cố ngăn dòng, kẻ bảo cuồng quay. Thuận theo quy luật tiến hóa , trí nhân có hay ? Nhịp đời gõ nhịp, mở góc nhìn cùng nhịp,! Thức tỉnh bên trong: “chọn lối hài hòa để bắt kịp”