Tôi đi (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh: Quê Chiều, Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha, Ta Bà Hát)

06/09/202206:44(Xem: 13271)
Tôi đi (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh: Quê Chiều, Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha, Ta Bà Hát)

thien su 2

TÔI ĐI


Tôi đi mãi giữa giòng đời sinh tử
Mong tìm ra bến đỗ bản tánh xưa
Đi tìm xem cổ xe lớn đại thừa
Mà lỡ chuyến bao đời chưa bắt gặp.

Tôi đi tiếp theo ngọn đèn đã thắp
Ai đồng hành xin vội bước đi theo
Tôi không đợi chờ phân biệt giàu nghèo
Đi với tôi cuộc bộ hành lữ thứ.

Tôi đi nữa phương trời vô định xứ
Ở nơi mà gió núi cuộn mây ngàn
Chốn yên bình không phiền nhiễu rộn ràng
Sẽ tiếp sức đường dài tìm quê cũ.

Tôi đi chậm để cho mình sống đủ
Thưởng thức cỏ hoa khoe sắc bên đường
Và ngắm nhìn vẻ đẹp của quê hương
Làm dịu tâm luôn băn khoăn suy nghĩ.

Tôi đi nhanh như một người chiến sĩ
Để vô thường sẽ chậm bước hơn mình
Để vô minh không bắt kịp lai sinh
Trong vô thức không mất tầm phương hướng.

Tôi đi hoài lòng miệt mài suy tưởng
Sẽ về đâu và đến chốn nào đây ?
Đi tìm ai và sẽ chạm mặt mày
Của tôi đó đang đâu đây lẫn khuất.

Tôi đi ngược với chiều xuôi tâm thức
Mong thấy mình còn tỉnh táo mỗi ngày
Ai biết đâu ngày tới ngắn hay dài
Bởi sự sống chỉ đo bằng hơi thở.

Tôi đi xuôi theo cuộc đời bỏ dở
Thuận thế gian ăn uống nằm ngồi
Để thấy mình vẫn cứ được rong chơi
Bôn ba chi nữa kiếp người mấy bước.

Tôi đi lui vào trong miền ký ức
Lánh sự đời phiền toái lắm nhọc nhằn
Trốn trong tôi để định hướng siêu thăng
Vượt lên khỏi buộc ràng bao thế hệ.

Quê Chiều 07/09/23
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/01/2026(Xem: 54)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 226)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 437)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 819)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!
12/01/2026(Xem: 234)
Tôi xa quê nhiều năm rồi nhỉ Sao lòng vẫn canh cánh nỗi đau Thời gian cứ lặng lẽ qua mau Tiếng xưa hoài thầm thì thủ thỉ. Quên được sao hình bóng quê hương Nơi chập chững bước chân đầu đời Lời mẹ ru chơi vơi vời vợi Bản tình ca trọn vẹn hạnh phúc.
12/01/2026(Xem: 579)
Sáng nay thức dậy, trong ý nghĩ Chớ mang theo gì chỉ mang theo một nhịp thở chưa kịp đặt tên.
12/01/2026(Xem: 791)
Mỗi sáng người viết quả thật được hữu duyên được dành ra 1/2 giờ ghi chép lại những lời khai thị hữu ích của các hiền nhân theo trình độ tu tập của mình, và đã dùng những lời khai thị này ghi vào quyển Cẩm nang cho Resolution 2026 , vì rất tâm đắc câu “Cuộc sống là những trải nghiệm được chia sẻ “ nên kính xin được ghi lại toàn bộ những lời khai thị của Đức Ngài Lạt Ma đã được phát sóng như sau : -“Mỗi lần thấy ai đau khổ , ta đặt tay lên ngực và ước nguyện mong rằng họ không còn khổ -Mỗi lần thấy ai lầm lỗi, hãy biết họ đang khổ trước khi là người khác khổ -Mỗi lần thấy ai sân giận , hãy biết họ đang đốt chính mình Đó là cách độ tha tự nhiên nhất,
10/01/2026(Xem: 1186)
Không có gì bắt đầu. Cũng không có gì kết thúc. Buổi sáng vẫn mở cửa như mọi buổi sáng, ánh sáng vẫn đặt tay lên bậu cửa mà không hỏi hôm nay là ngày nào.
21/12/2025(Xem: 1399)
Nha Trang xưa Kim Thân Phật Tổ Sáu mươi năm ngự ở trên đồi Như Lai thư thái dáng ngồi Từ Bi ánh mắt trải trời mông mênh
21/12/2025(Xem: 1144)
Lá rừng bay đọng phương trời Bóng người cô độc Cuộc chơi mộng dài Âm thầm ngược gió tàn phai Lập loè đốm lửa vương hoài bếp xưa Tóc lau trắng bạc gió lùa Triều dâng giọt máu phiêu lưu ráng hồng Bến bờ còn hẹn nước non Sông tràn núi lở vẫn còn tường rêu Thu hình rút bóng