Tổn Thương, Hí Luận, Lạy Phật Môn, Tan Trôi, Cười (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh Quê Chiều, Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha, Ta Bà Hát)

16/02/202312:08(Xem: 15344)
Tổn Thương, Hí Luận, Lạy Phật Môn, Tan Trôi, Cười (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh Quê Chiều, Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha, Ta Bà Hát)



dalai lama


CƯỜI


Thường ngày cười mĩm sẽ lâu già
Gặp ai cứ nhoẻn miệng cười khà
Chẳng để buồn lo ghim trong dạ
Mở miệng cười tươi kẻ ngắm ta...


Cười vang để xả giận hờn ra
Cười cho ra tiếng nhẹ lòng ta
Hay cười là người không để bụng
Tâm địa an vui ấm mái nhà.


Khi vui, cười nói thật hân hoan
Khi buồn, cười xả chuyện lo toan
Không để ai nhìn gương mặt giận
Cười để không buông tiếng thở than.


Cười là thuốc bổ của thời gian
Cười đâu lo lắng dẫu muộn màng
Cười xóa đau buồn trong tâm trạng
Cười đem tích cực chóng tỏa lan.


Hoan hỷ nơi tâm, nở nụ cười
Nhìn đâu cũng sẽ thấy niềm vui
Nụ cười sẽ giúp lòng hưng phấn
Làm hoa khoe sắc tạo yêu đời.


Lời nói mến thương tạo tiếng cười
Buồn lo tan mất chẳng mấy hồi
Cười tôn dáng đẹp người tín nữ
Cười của thiện nam hỷ xả đời.


Nhiếp hóa nhân tâm với nụ cười
Kiểm soát tâm tình dáng vẻ tươi
Cười để rạng ngời lên ánh mắt
Thêm muôn âm điệu của con người.


Hân hoan tràn ngập khắp thế gian
Phật môn hỷ lạc đến vô vàn
Giáo pháp vô ưu và vô não
Tu rồi sẽ thấy được tâm an.


Niêm hoa vi tiếu Phật mĩm cười
Di Lặc hân hoan toét miệng vui
Mùa xuân ngự trị muôn thời khắc
Chuyển hóa nhân sinh nhuận sắc tươi.


Quê Chiều 16/02/23




TỔN THƯƠNG


Ai cũng ít nhiều có tổn thương
Nhưng chẳng ngoài da hay trong xương
Mà nhói nơi tim cùng trí não
Vết đau khó chữa, khó tính lường.

Thương tổn vì tình phụ khổ đau
Lỡ xây mộng ước quá ngọt ngào
Sụp đổ làm mất luôn phương hướng
Bởi hết lòng đặt trọn vào nhau.

Tổn thương danh dự tợ nhát dao
Địa vị mất đi, dạ cồn cào
Đời công bằng được trong mấy chốc
Tuyền đài không rửa sạch nỗi đau.

Hắt hủi phận đời khiến tổn thương
Chẳng thân chơi lắm kẻ coi thường
Cô độc nên tìm nương cửa Phật
Tâm sự đầy vơi những đoạn trường.

Tổn thương vì sĩ nhục đớn đau
Tự trách đã đưa ngã quá cao
Nếu nhẫn nại bình tâm trả nghiệp
Thì tổn thương đâu phải nhận vào.

Tổn thương khi thua thiệt sang hèn
Giầu nghèo đều lên xuống bao phen
Chưa chắc ai giầu liền ba họ
Mấy ai nghèo khó mãi vận đen.

Đến trong giáo pháp ít tổn thương
Bình đẳng như nhau chất thiện lương
Phật tánh đâu so bì cao thấp
Sớm tu để ngộ rõ mười phương.

Về với Phật đài quên nỗi đau
Chuyển lòng bi nguyện để giúp nhau
Rộng mở tâm hồn thêm cao thượng
Dụng Từ Bi Quán chữa lành mau.

Đâu còn so sánh chốn cửa thiền
Sẽ không thương tổn bởi ác duyên
Còn chăng tánh giác trong muôn loại
Ta, người, vạn vật, sống bình yên.

Quê Chiều 11/02/23



HÍ LUẬN

Luận bàn thế sự chẳng vào đâu
Nói nhăng nói cuội mất đuôi đầu
Khoe mẽ rằng ta đây cũng biết
Trên trời dưới đất, chuyện năm châu.

Hí, là nói vui nghe bỏ qua
Lý, có đuôi đầu tính toán xa
Sôi nổi nhưng chẳng vào đâu cả
Luận bàn như thể ngựa hí ma !

Luận bàn chuyện vô ích trên đời
Rồi ai cũng ngứa miệng chen lời
Uổng phí thời gian đâu lấy lại
Làm sao tánh tướng được chuyển dời.

Người xưa nói nín chẳng động tâm
Việc trôi qua vô niệm bất xâm
Phan duyên hí luận là vô bổ
Vào tai ra miệng khiến mê lầm.

Luận bàn giáo pháp một chút thôi
Chớ đem lý lẽ cãi tay đôi
Động niệm khiến sinh ra nóng giận
Thì đâu sáng suốt, để nghiệp lôi.

Hành trì pháp Phật cũng kiệm lời
An trú nội tâm tránh luận đời
Hãy giữ mình nghe nhiều hơn nói
Nói người nghe, tùy lúc tùy thời.

Hí luận động tâm, khiến khó tu
Học ít nói nhiều, lỡ công phu
Lời thật khó nghe, gây ngộ nhận
Lời ba hoa, vui dạ nịnh xu.

Luận bàn thế sự, hiển cái tôi
Việc dẫu hay cũng vẫn bàn lùi
Thích nói hơn làm thành cố tật
Phản biện người, lấy đó làm vui.

Người giỏi luận đàm, vấn nạn Sư
Nói thì nghe, sư bảo thế ư !
Đối đáp đâu bằng câu niệm Phật
Mĩm cười, hãy học cách khoan thư !

Quê Chiều 12/02/23
LẠY PHẬT MÔN

Lạy Phật cũng là pháp môn sao ?
Cứu kính là đâu, thấp hay cao
Phương pháp nào mà không lễ lạy
Thuyết giáo hướng đi sẽ thế nào ?

Lạy Phật chính là một pháp môn
Chí thành Bồ tát với Thế tôn
Đâu chỉ trước nơi hình thánh tượng
Cũng không nhất thiết cửa thiền môn.

Lạy Phật sám hối những lỗi lầm
Đã từ nhiều kiếp chịu thăng trầm
Ăn năn vì lỡ gieo nghiệp chướng
Nay thời vướng khổ bởi vọng tâm.

Lạy vì kính lễ tánh linh mình
Phương nào cũng có Phật hiện sinh
Khắp ở đạo tràng mười phương cõi
Con đang kính lễ thế hàm linh.

Lạy tánh lạy tâm Phật sẽ thành
Cũng lạy chúng sinh để vinh danh
Các ngài tương lai là Phật cả
Xin nhờ phúc đức để ươm cành....

Lạy Phật không chỉ pháp môn nào
Đều cầu sám hối để tương giao
Đầu thành năm vóc quên bản ngã
Xả bỏ cái Ta, lễ kính chào.

Lễ lạy là môn thể dục cao
Đứng quỳ lên xuống mỡ tiêu hao
Giảm thiểu máu cao và đường huyết
Tê chân thấp khớp cũng bớt đau.

Tọa thiền, Tịnh độ, với Mật tông
Lạy Phật xem như pháp dụng công
Kính lễ cho lòng thương tưởng pháp
Và trọng bản tâm được khai thông.

Mỗi ngày lễ lạy khắp sáu phương
Hồi hướng huân tu trí chân thường
Đức cả mẹ cha, công Sư trưởng
Hộ pháp Già lam, lạc miên trường.

Quê Chiều 13/02/23
PHÙ HỢP

Vầng mây tan hợp cuối trời
Làm chi vỡ mộng cuộc đời thương yêu
Tình người sâu đậm bao nhiêu
Cũng tan cũng hợp một chiều nào thôi...

Tan rồi hợp được mấy người ?
Hay ân nghĩa khiến đổi dời mắt cay
Ảo huyền vân cẩu lấp đầy
Biết khi mô gặp bóng mây hôm nào.

Hợp nhau thuở hé môi chào
Hiểu nhau từ lúc bổ cau têm trầu
Phải duyên phải số hợp nhau
Để rồi nghiệp buộc đến cao tuổi trời.

Dẫu rằng ý hợp với người
Mà tư tưởng đã không rời dù xa
Vô thường tâm biết đâu là
Thân duyên nhiều bệnh hằng sa mối đầu.

Hợp như nước cuộn bèo dâu
Theo giòng nước chảy ngang cầu trôi xuôi
Hợp đừng nghĩ chuyện tơ trời
Vô duyên lỡ phận, ai lời thở than !

Hữu duyên hãy hướng đạo tràng
Hợp chùa hợp cảnh bước sang thuyền về
Rõ đời sướng khổ ê chề
Nương trong pháp Phật ngõ về an vui.

Hợp thời sẽ chẳng bước lùi
Hợp duyên thấy lại nụ cười trên môi
Hợp căn cơ mắt rạng ngời
Hợp tình hợp lý đầy vơi chuyện dài.

Vung nồi hợp được mới xài
Gần đèn trí sáng hiền tài hợp nhau
Phục trang dáng hợp thanh tao
Tiêu xài hợp túi làm sao đói nghèo !

Pháp môn phù hợp nên theo
Tránh không xu hướng đứt neo mất thuyền
Bệnh nhờ pháp dược, thở, thiền
Hợp duyên niệm Phật cõi riêng dưỡng thần.

Quê Chiều 14/02/23

TAN TRÔI

Tan trôi phiền não khối tình đời
Thương mến chi cho giã biệt thôi
Thời gian có gì tồn tại mãi
Hợp tan ly tán đã bao hồi.

Tan rồi nhân nghĩa với thương yêu
Từng có mặn nồng biết bao nhiêu
Tâm niệm con người luôn thay đổi
Vô thường như một ánh dương chiều.

Tan biến sắc thân ngũ uẩn này
Huyễn hư giả hợp tợ bèo mây
Đâu gì là thật nơi ngã tướng
Sương khói tuần hoàn quanh đó đây.

Tan tác như hoa rụng trước thềm
Lá vàng lã chã nhói đau thêm
Sinh diệt nối nhau như vậy đó
Có chăng tánh thật mãi quên tìm.

Mưa bão tan hoang gây đổ nát
Tan chảy con tim miệng ngọt ngào
Tan rã sợi buồn khi ưu não
Tan rồi tình nghĩa hết chung nhau.

Tan hợp chuyện đời áng văn chương
Vẽ lên tâm trạng quá bi thương
Hiểu được thời gian không dừng lại
Thì nên tín nguyện đến tha
phương.

Tàn thân tan rã về cát bụi
Chuyển hóa tái sinh sắc thân sau
Không hiện thân nào thấy thấp cao
Đâu chuyển động là sau hay trước.

Tan tác lợi danh chuyện sắc tài
Cõi lòng thức tỉnh mộng trần ai
Đâu có gì yên hơn cửa Phật
Trồng rau nhổ cỏ thảnh thơi dài.

Tan thì cứ để nó tan đi
Thị phi cũng vậy khổ làm gì
Hạnh phúc vui buồn rồi trôi hết
Thôi kệ, mặc lòng nghĩ đến chi !

Quê Chiều 15/02/23

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/02/2026(Xem: 1938)
Hôm nay Tháng Chạp hăm ba Táo quân khắp chốn gần xa về chầu Bớ khanh Bắc Đẩu Nam Tào Mau mau mở máy bắt đầu online Táo Quân dưới đó là ai Trẫm đây miễn lễ, trình ngay phương nào ? Trong năm Ất Tỵ ra sao Mà ta bị réo điên đầu điếc tai.
02/02/2026(Xem: 3316)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 3470)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 2769)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 2745)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 3035)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 2372)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 2442)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 2378)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 2902)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng