Tuyển tập 109

28/11/201113:14(Xem: 18651)
Tuyển tập 109

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài Số 109 - thơMặc Giang

(Từ bài số 1081 đến số 1090)

[email protected]; [email protected]

01.Trắngbạc úa màu 1081

02.Gióthoảng đêm dài 1082

03.Khéplại khung trời 1083

04.Cáithế phù sinh 1084

05.Mẹtóc trắng – Cha bạc đầu 1085

06.Saolại làm thơ 1086

07.Còntrống trang thơ 1087

08.Mộtbọc tình quê 1088

09.Đẽogọt lòng ta 1089

10.Viếtmột trang thơ 1090

Trắng bạc úa màu

Ai đem nước đổ về sông

Để cho con nước bềnh bồngtrôi đi

Ai gây loang lở vô nghì

Để cho thành quách kinh kỳlao lung

Ai đem lá đổ về rừng

Để cho nghẽn lối cây rung lávàng

Trèo lên trên đỉnh quan san

Biển Đông bạt sóng Trường Sơnsẫm màu

Da mòn mới thấm thịt thau

Đá mòn mới thấm bờ lau bãi sầu

Xác xơ bụi cát nghe đau

Tỉ tê canh gõ đêm sâu lụn tàn

Sông dài sóng vỗ mênh mang

Đôi bờ non nỉ ngỡ ngàng gióbay

Biển dâu, không đắng cũng cay

Tang thương, không đọa cũngđày xát xây

Phơ phơ một mái khô gầy

Đổ trên thân kiệt xéo dày hồnđau

Núi sông bạc trắng úa màu !

Tháng 8 – 2008

Gió thoảng đêm dài

Lên non tìm bóng hoang sơ

Xuống biển góp nhặt mịt mờtrùng khơi

Dọc đường băng giá lên ngôi

Rong rêu giăng lối một đời đãqua

Non sông mờ khói sơn hà

Mái tranh bạt gió quê nhà đẫmsương

Ruộng đồng cỏ lấp bờ nương

Đèn khuya ủ dột phố phườnglặng yên

Tầng không mây ngủ bên thềm

Ngàn sao gối mộng tìm quêncuối trời

Xa xa tiếng quốc buông lơi

Lan man tiếng dế vọng lời nỉnon

Trùng dương đưa đẩy sóng cồn

Âm linh tê tỉ nát hồn thươngđau

Sông dài mặt nước chìm sâu

Bọt bèo vụn vỡ vọng sầu đẳngđeo

Rừng mơ hình ngã lưng đèo

Núi mơ nghiêng bóng gió vèovi vu

Lên non, non khép âm u

Xuống biển, biển lộng mịt mù triều dâng

Xạc xào sỏi đá khua chân

Xác xơ cuộc lữ phong trần bụi bay.

Tháng 8 –2008

Khép lại khung trời

Ngán thay lòng dạ con người

Chưa tan cát đá khóc cười chưa thôi

Ngán thay cái thế cuộc đời

Chưa dày gió bụi méo môi trẹo hàm

Khi hiền, ngơ ngác nai vàng

Khi dữ, hổ báo sài lang không bằng

Khi đeo, bảo ngọc kim ngân

Khi đổ, chẳng chút lựa lần lương tri

Đen thì phải tận đen sì

Trắng thì bạch dã bao bì nát bươm

Nắm xôi, thôi nhé hỡi Bờm

Sắt son, thôi nhé hỡi ngàn thiên thư

Trần gian nung cháy lò cừ

Thế nhân ai thấu con ngườitrần gian

Khi thời gót ngọc cành vàng

Khi thời quân tử anh hùngtrang thư

“Dò sông dò biển dễ dò

Nào ai lấy thước mà đo lòngngười”

“Biết sao cho vừa lòng người

Sống rộng người cười, sốnghẹp người chê”

Khi thời lối ngõ đưa về

Khi thời non biển ước thềchưa thôi

Nhưng khi bọt mép đãi bôi

Ông Địa cũng ngán, bình vôicũng sầu

Tệ hơn bãi biển nương dâu

Bạc hơn bãi cát bờ lau sóngtriều

Đêm dài rũ bóng tịch liêu

Ru hồn cô lữ tơ điều thế nhân

Nào ai thống nỗi cơ phần

Khung trời khép lại, phongtrần tóc tang.

Tháng 8 – 2008

Viết bởi câu chuyện nhìn thấy qua CNN

Cái thế phù sinh

Khi nâng, như nâng trứng

Khi hứng, như hứng hoa

Khi dày, hơn dày vò

Khi đổ, thua đổ rác

Trần gian, phải chăng là bụiđời oan nghiệt

Nhân gian, phải chăng là bãiđắng tang thương

Nếu nhân sinh không cay xéđoạn trường

Thì không hát bản trường cathống thiết

Khi dệt mộng như hóa đài diễmtuyệt

Khi ươm mơ như mở cửa thiênthai

Không gian, chẳng lối hài

Thời gian, thôi ngưng đọng

Trên trời, dệt ngân hà đắmquyện

Dưới đất, vẽ dấu ngọc thầntiên

Chỉ có ta, nhất nhất vĩnhnhiên

Ôm ảo vọng, vô tiền khoánghậu

Vạn lý trường thành, nào aicó thấu

Lâu đài ô nhục, nào ai có hay

Tháng ngày qua, như gió ngànbay

Ru giấc điệp, thiên thần chắpcánh

Có tội không, hởi con thiêuthân phận đoản

Đã muôn đời, lao vệt sángphơi thây

Xác tan hoang còn gió bụi xéodày

Ai thương tiếc mảnh tinh sầuvụn vỡ

Một khi điên, tha hồ tố khổ

Một khi khùng, đốt cháy bụitro

Nỗi oan khiên mà cái mủngchưa mo

Sự đánh đổ chưa cuối bờ thỏadạ

Một khi chà, phải nát hơn cátđá

Một khi đạp, phải tệ hơn bãiphân

Tan hoang, chưa hả phù trần

Xác xơ, chưa hả cơ cần phiêulinh

Nói chi là chút tơ tình

Vùi trong vũng thối, nát mình chưa thôi

Ta bà tàn tạ hỡi ôi

Phải không nhân ngã thế đời phù sinh ???

Tháng 8 –2008

Viết bởicâu chuyện nhìn thấy qua CNN

Mẹ tóc trắng – Chabạc đầu !

Mẹ tóc trắng nhìn biển Đông dậy sóng

Cha bạc đầu nhìn núi Thái khói bay

Nhìn quê hương trải nắng táp mưa dày

Bao gấm vóc phải dập vùi sương gió

Một đàn con, đứa thế nầy, thế nọ

Biết sinh con, nhưng không thể sinh lòng

Đạo lý thánh hiền, nhân đức cha ông

Bỏ quên mất, lại chất đầy cặn bã

Vì danh lợi, thi nhau đấu đá

Vì bọt bèo, bôi mặt quết nhau

Còn cày lên cả núm rún chôn nhau

Thiếu điều, muốn đào mồ Tiên Tổ

Chưa kịp mở lời, đã thì thào to nhỏ

Lại những bài từ thời Bảo Đại, Khang Hy

Lại ngược lên đến thời củ hũ kinh kỳ

Nghe muốn điếc lỗ tai, và nhét đầy tâm trí

Cha biết nói sao, đành ôm đầu bó gối

Mẹ biết nói sao, đành nước mắt tàn khô

Nước mắt Mẹ, ngập cả biển sông, suối lạch, ao hồ

Còn mắt Cha, sâu hơn thung lũng, rừng già, núi thẳm

Rồi mai kia, Cha có về chín suối

Đến mốt nọ, Mẹ có lội suối vàng

Đàn cháu con lại mở hội đàn tràng

Hát vang dội bài ca con hiền cháu thảo

Người Cha Việt Nam ơi, dày cơn áo não

Người Mẹ Việt Nam ơi, thảm nỗi sầu vương

Nước biển Đông sao rửa sạch bi thương

Đỉnh núi Thái chất chồng thêm tủi nhục

Nhìn trông Mẹ, tại sao tóc trắng

Nhìn trông Cha, tại sao bạc đầu

Phải thế không, Cha Mẹ tôi ơi

Đàn cháu con hãy khẩn thành tạ tội !!!

Tháng 7 –2008

Sao lại làm thơ !

Sao lại làm thơ, phải thế không

Cớ chi, mà vặn hỏi mông lung

Đứng đi ăn uống hay trò chuyện

Nếu viết, thành văn thơ, xoáy vòng

Viết xuôi, thì bảo đó là văn

Có điệu có vần, chẳng khác văn

Phân biệt thi văn cho biết vậy

Đeo chi chiếc bóng văn thi nhân

Lời nói qua rồi theo gió bay

Một khi đã viết xếp trang mây

Bút sa gà chết cha ông dạy

Dù dở dù hay trả đọa đày

Người ta sẽ luận văn thi nhân

Phải trả khen chê chẳng tốn tiền

Đãi lọc thi đàn manh chiếu nhỏ

Chén thù chén tạc, rõ khùng điên

Tôi chẳng đeo mang như thế đâu

Duỗi chân góc biển, sóng kê đầu

Sơn khê chót đỉnh, vờn mây bạc

Xoáy trục ngân hà, lấp biển dâu

Thơ tôi đãi gió, lọc phong trần

Trừ cọng lũy thừa lượng tích nhân

Hội tụ phân kỳ soi khắp nẻo

Không ai đón nhận, rải phù vân.

Tháng 9 –2008

Còn trống trang thơ

Bởi thơ tứ tuyệt thật kiêu sa

Bảy chữ bốn câu thắm đượm đà

Uốn lại xoay qua tròn dấu ngọc

Đá vàng đãi lọc luyện châu pha

Người ta sáng tác tự xưa nay

Từ ngữ điệu vần sóng nước lay

Thi phú đua nhau vờn bóng nguyệt

Trang thơ còn trống chẳng đong dầy

Người ta bảo đó là thơ đường

Xuất phát thế thời tự nó vương

Chứ ép vào khuôn, thi phú chết

Thơ mà đóng hộp, biết sao thương

Người có cách người, tôi cách tôi

Bờ lau cát trắng lộng trùng khơi

Lá rừng trùng điệp cần chi gió

Trăng rọi ngàn sao chẳng ngập trời

Trang thơ, vốn chẳng luận ai hay

Trải tiếng lòng, thơ quyện gió mây

Trải tự tình, thơ bay khắp chốn

Bởi thơ, là cuộc sống vơi đầy

Trang thơ còn trống viết đôi dòng

Chợt gió thoáng qua thổi xuống sông

Thấm nước chìm sâu cuồn cuộn sóng

Trên tay ngòi bút cất chưa xong.

Tháng 9 –2008

Một bọc tình quê

Thương nhớ quê xưa tự thuở nào

Chìm sâu, chợt hiện thấy nao nao

Đã xa, biết mấy mùa thu rụng

Chiếc lá cuối cùng theo gió lao

Quê tôi đón nắng ngập thôn làng

Lối ngõ đi về lối bắt ngang

Khúc rẽ dòng sông bên xóm nhỏ

Có gì sao lại nhớ mênh mang

Ờ, đúng rồi từ thuở ấu thơ

Sông trăng lồng lộng ánh sao mờ

Khuya về bỏ lại sông trăng ấy

Nước chảy làm chìm mất ước mơ

Ờ, đúng rồi từ thuở lớn lên

Tình quê dần lớn bóng quê ươm

Trong ta gói trọn tình quê cũ

Hễ nhắc, muôn đời không thể quên

Khi xa, mới biết nhớ nhung thừa

Chứ nếu không xa chỉ nắng mưa

Cơm độn ngô khoai mòn bếp lửa

Đất cày sỏi đá mái tranh thưa

Nhưng xa, mới biết không đâu bằng

Cát đá phong trần đãi dặm băng

Nhân ngã đèo bồng phơi ảo ảnh

Chút tình đông lạnh rét căm căm

Nếu cho đánh đổi không cân đong

Nhưng nếu dằn co đừng có hòng

Gởi gió ngàn bay treo viễnvọng

Tình quê một bọc gói congcong.

Tháng 9 – 2008

Đẽo gọt lòng ta

Tôi muốn viết lên lối ngõ về

Mẹ già tựa cửa mắt xa mơ

Cha buồn ngóng đợi từ lâu lắm

Em nhỏ ước mong chẳng thấy về

Tôi viết từ khi xa mái nhà

Dọc đường thấm nẻo đất quêcha

Tình thâm cốt nhục đau quê mẹ

Năm tháng ngừng trôi bóng xếtà

Tình quê còn đó những yêuthương

Góp nhặt nhớ nhung lấp đoạntrường

Vụn vỡ điêu tàn xây ngấn lệ

Chia xa ươm vọng đắp ngânsương

Nếu tôi không có mái tình quê

Thì tội tình chi não ước thề

Sương khói dặm trường phơigió bụi

Biển Đông núi Thái lộng sơnkhê

Cợt trêu kham nhẫn cõi ta bà

Tất dạ tâm đan đãi thịt da

Cát đá phong trần khua độngnão

Tình quê còn đẽo gọt lòng ta.

Tháng 9 – 2008

Viết một trang thơ

Nếu ta không viết một trangthơ

Bỏ trắng trang thơ giấy ố mờ

Chiếc bóng thời gian tàn tạsắc

Trôi bờ mộng mị tiếc xa mơ

Nếu ta không viết một trang thơ

Chữ nghĩa ngu ngơ sẽ dại khờ

Tan nát hồn đau khua sỏi đá

Bụi mờ cát trắng lộng trơ vơ

Ta viết những gì của thật hư

Gởi vào vô thỉ cũng không dư

Vô chung mở cửa không thấy thiếu

Viết hết chưa xong một chữ như

Để em mỉm nụ trên đường đi

Để chị không còn thấm nét mi

Và để cho anh tan gió bụi

Cho người trang trải ánh từbi

Thế sao không viết phải khônganh

Cho chị cho em hết đoạn đành

Cho khắp lòng người thôi dậysóng

Cho tranh phù thế đẹp tinhanh

Tiếng khóc thôi mang, chỉtiếng cười

Một hai trọn vẹn đến mườimươi

Kết đan quyền quyện vòng trònkín

Kẻo hở sầu vương chạy ngượcxuôi

Từng chữ viết hoài cũng mỏi tay

Thì ra đã một trang thơ đầy

Thôi không viết nữa chờ maimốt

Kẻo hết thơ rồi sương gióbay.

Tháng 9 – 2008

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/05/2025(Xem: 6687)
Thơ mộng, uyên bác, thấu suốt Phật lý... Những dòng thơ của Thầy Tuệ Sỹ hiện lên trang giấy như các dãy núi nơi những đỉnh cao ẩn hiện mơ hồ giữa các vầng mây. Do vậy, dịch thơ Thầy Tuệ Sỹ qua tiếng Anh cũng là một công trình lớn, khi phải cân nhắc từng chữ một để giữ được cái thơ mộng, cái uyên bác, và cái nhìn thấu suốt ba cõi sáu đường của một nhà sư thiên tài, độc đáo của dân tộc. Hai dịch giả Terry Lee và Phe X. Bạch đã làm được phần rất lớn trong việc giới thiệu thơ của Thầy Tuệ Sỹ cho các độc giả trong thế giới Anh ngữ.
22/05/2025(Xem: 5590)
Âm nhạc được xem là nghệ thuật giúp tỉnh thức ! Chỉ một lời nhắn nhủ đánh động tâm linh Mời ngâm nga hai lời nhạc khiến cảnh tỉnh mình (1) Trong hành trình tâm thức , thong thả nhìn vũ trụ, trò đời trưởng dưỡng
20/05/2025(Xem: 6318)
Hôm nay con vào nghe Thầy giảng về từ thiện Con vào chậm nửa tiếng anh Huệ Sơn hỏi Thầy Về từ thiện xã hội ban đầu phát tâm lành Nhưng sau sanh bất thiện xin Thầy giảng cho nghệ
17/05/2025(Xem: 5143)
Sống một kiếp người, bình an là được! Hai bánh, bốn bánh chạy được là được Tiền ít ,tiền nhiều sống được là được Người xấu, người đẹp dễ coi là được Người trẻ, ngườì già miễn khỏe là được Nhà giàu, nhà nghèo hòa thuận là được Ông xã về trễ miễn về là được Bà xã càu nhàu miễn thương là được
17/05/2025(Xem: 8683)
Trong 6 năm qua, từ năm 2019 đều đặn mỗi năm Viên Giác Tùng Thư và Báo Viên Giác có xuất bản một Đặc San Văn Hóa Phật Giáo. Và chính quý Ngài và quý thân hữu đã đóng góp những bài viết giá trị (xin xem 1 bản mẫu của năm 2024 đính kèm). Chúng con/ chúng tôi tiếp nối truyền thống đó nên viết Thư này kính mong quý Ngài tiếp tục gởi bài cho Đặc San 2025 (chi tiết xin xem Thư đính kèm). Đặc San năm nay mang chủ đề là "TÂM BÌNH - THẾ GIỚI BÌNH". ấn hành vào tháng 8 năm 2025 nhân dịp Chào mừng Đại lễ Vu Lan Phật lịch 2569.
16/05/2025(Xem: 3864)
Ngày xưa con bé mẹ bồng Bón cơm mớm sửa quạt nồng Mẹ chăm Bây giờ Mẹ tuổi gần trăm Thân vương bệnh yếu Mẹ nằm con lo Sớm trưa đều đặn thăm dò Cận kề bên cạnh nhỏ to lời lành Dâng Mẹ chay tịnh cơm canh Thuốc thang sửa uống để nhanh phục hồi Mỗi khi trời nóng bức oi Tay cầm quạt phẩy như thoi đưa đều Tạo nên thoáng mát hiu hiu Giúp Mẹ an giấc thiu thiu trưa hè Bài thơ dâng tặng, câu vè Nhờ người đọc để Mẹ nghe vui lòng Phận con chí hiếu rõ trông Khiến người ngưỡng mộ nhủ lòng noi gương.
15/05/2025(Xem: 5442)
Đừng định kiến vì không thể thích nghi với đời sống hiện đại ! Khi nhịp sống, công cụ , cách tiếp cận khác biệt xa Nào …qua YouTube cùng nghe pháp thoại miễn là Cần một thiết bị để nghe rõ, giữ gìn mãi trong tâm trí Đến từ bài giảng của bậc cao tăng truyền trao chân lý
14/05/2025(Xem: 7103)
Tháng tư ngập tràn nắng gió Cây cỏ xanh tươi Trời đất mười phương lộng lẫy Ba ngàn thế giới hoan ca
14/05/2025(Xem: 5720)
Mẹ bệnh nằm nhà thương Thầy tự tay săn sóc Dỗ Mẹ từng bữa ăn Cho Mẹ vui ngon miệng Mau khỏe khỏi bệnh căn Thầy cầm bàn tay Mẹ Truyền hơi ấm tình thương Của người con chí hiếu Tình Mẹ như ngàn phương Kính thương cầm tay Mẹ Thầy chăm sóc thương yêu Cắt móng tay Mẹ hiền Con thấy Mẹ bình yên Chúm chím Mẹ nhoẻn cười Con Mẹ liều thuốc tiên! Ngày xưa khi còn trẻ Mẹ lặn lội bờ sông Cho con nguồn hạnh phúc Mẹ phấn đấu nuôi con Chẳng quảng bao nhọc nhằn Giờ con Mẹ là Tăng Theo gót Đức Thế Tôn Luôn kính yêu Mẹ già Lòng Mẹ thật bao la Tình Thầy khắp gần xa Thương cho đời nhân thế Khổ đau kiếp con người Thầy giảng Tứ Diệu Đế Lòng Mẹ thật an vui. Thầy đọc cho Mẹ nghe Những câu vè Mẹ kế Ngày xưa nơi làng Mẹ Mẹ vui hồi tưởng lại Sửa cho Thầy từng câu Chỗ nào tên không đúng Thầy cười trông thật vui Khi thấy Mẹ minh mẫn Con xem hình ảnh ấy Cảm động sao cảm động Nước mắt bỗng dâng trào Bài pháp về lòng hiếu Từ Thầy con cảm nhận Nhân ngày Phật sơ sanh Con kính
13/05/2025(Xem: 8864)
Sự chứng ngộ Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác (Sanskrit: Anuttara-samyak-sambodhi) là một thuật ngữ cao quí, giác ngộ hoàn toàn không sai lầm vượt qua mọi giới hạn loại bỏ hoàn toàn vô minh, thấu rõ trọn vẹn bản chất của vũ trụ và Phật đã nói ra giáo pháp, chỉ rõ con đường, phương pháp để hành giả chứng ngộ, an lạc, giải thoát. Giáo pháp đã được truyền thừa qua kinh điển mà thiền đường, tu viện…nơi các nhà sư giảng giải khơi thông những khúc mắc, hoài nghi, hướng cho phật tử đến tu tập ngày càng thấu rõ hơn. Ghi ơn sự truyền dạy ấy trong tập nầy tác giả phần lớn những bài thơ tán thán công đức chư vị giảng sư, trụ trì, hành giả … và hoạ lại những bài thơ của chư vị Tỳ Kheo, thi hữu.