Tuyển tập 36

28/11/201113:14(Xem: 18102)
Tuyển tập 36

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 36

(Từ bài số 351 đến số 360)

[email protected]

Đã mòn ba vạn sáu ! 351

Ta đang sống nghĩa là ta sẽ chết ! 352

Nâng tay ôm giấc ngủ yên 353

Hồn sông núi gác câu thề, bỏ ngõ ! 354

Ta về 355

Dù cát bụi hay là tôi, vẫn thế ! 356

Sống, biết sống, và phải sống ! 357

Khổ nghèo ôm thân phận ! 358

Tôi sẽ ngủ một giấc yên, bất động ! 359

Không thành danh cũng thành nhân em nhé ! 360

Đã mòn ba vạn sáu !

Tháng 6-2005

Đường còn dài sao bước chân đã mỏi

Ý còn nhiều nhưng lực đã tiêu ma

Nhuộm gió sương đã tàn tạ phong ba

Thuyền xơ mạn đã làm trơ sóng bạc

Dừng chân lại cùng ta nghe tiếng hát

Trời nghiêng nghiêng đổ bóng xế nương chiều

Đường trần gian vỗ tiếng gõ cô liêu

Người lữ thứ trơ vơ nhìn gió bụi

Bóng cây cả cõi cằn bên bờ suối

Bóng cây non đội nắng gối rừng thưa

Chốn hoang vu vang vọng gió xa đưa

Mòn cát bụi trên bước đường du thủ

Bỗng thức giấc khua rừng khuya ngái ngủ

Chợt vương vai động gió thổi đêm dài

Xoa bàn tay nắn bóp đôi bờ vai

Chai với đá giũa mòn bao sinh lực

Đường xuống dốc dọ bước đi từng mức

Bỏ sau lưng thời vượt núi băng ngàn

Thật vô tình hỡi cái đập thời gian

Là xương thịt làm sao không xây xát

Ta ngồi đây trên đồi cao gió mát

Ánh tà dương nghiêng bóng đổ vương dài

Góp rong rêu vẽ lại tấm hình hài

Nhặt xơ xác ghi dọc đường gió bụi

Nghiêng nghiêng vách núi

Ngả bóng rừng khuya

Dừng bước chân ngẫm nghĩ phút chia lìa

Nhanh quá nhĩ, đã mòn ba vạn sáu !!!

Ta đang sống, nghĩa là ta sẽ chết!

Tháng 6-2005

Ta đang sống nghĩa là ta đang chết

Mỗi ngày qua là chết mất một ngày

Mỗi chiều qua là bóng ngả về tây

Cuộc đời ta đang dần dần ngắn lại

Trong tự thể đột sinh và đột thải

Những huyết cầu hồng bạch xô xát nhau

Những kháng sinh đối kháng kịch ê đầu

Một thành lũy phủ che bao khí độc

Ở bên ngoài đối diện nhiều hiểm hóc

Mọi sắc trần trơ trụi bãi phù sa

Mọi khổ vui náo động tựa chớp lòa

Để công phá một trận đồ tử thủ

Thời xuân trẻ dễ dàng trong phòng ngự

Lúc già nua dù có mấy viện binh

Nhưng cổ thành đã tàn lực, rung rinh

Chẳng mấy chốc, đầu hàng vô điều kiện

Ta đang sống là lâm vào trận tuyến

Không tấn công, chỉ củng cố dự phòng

Một thời gian rồi cũng phải đi đong

Ta đang sống nghĩa là ta sẽ chết.

Nâng tay ôm giấc ngủ yên

Tháng 6-2005

(Viết chonhững ai đang mang bịnh mất ngủ !)

Nâng tay ôm giấc ngủ yên

Bỏ quên gió bụi ưu phiền phía sau

Núi mơ kê giấc mộng đào

Suối tiên róc rách lạc vào hư vô

Phập phồng hơi thở nhấp nhô

Ngũ thân rã phách cơ hồ lìa xa

Trên đầu khối óc nổ hoa

Góc phòng nghiêng ngửa một tòa đảo điên

Còn nguyên đến cả ưu phiền

Còn nguyên một giấc ngủ yên chưa về

Chập chờn nửa tỉnh nửa mê

Nửa ôm giấc mộng nửa kê gối đầu

Lặng nhìn gác cửa đêm thâu

Hai con mắt xót đỏ ngầu trắng canh

Cho xin giấc ngủ yên lành

Trơ vơ một cõi ngó quanh đêm dài.

Hồn sông núi, gác câu thề, bỏ ngõ!

Tháng 04-2005

Một ngày năm ấy

Quê hương tràn khói lửa

Họ đã chiếm Miền Nam. Dẫm raMiền Trung

Và đạp lên đất Bắc. Vậy làhết rồi

Bóng dáng thực dân, bắt đầuquay lại

Bốn năm sau, như con tàu cầntay lái

Họ trao cho mình lập chínhthể quốc gia

Chỉ coi về hành chánh, trịan, lấy lệ qua loa

Còn tất cả, họ nắm vai tròchủ chốt

Một ngày năm ấy

Trận cứ điểm dâng cao cùngtột

Biến Việt Nam thành haimảnh phân đôi

Bến Hải chia phôi. Hai bờ vĩtuyến

Miền Bắc đây rồi, buồn buồnkhói quyện

Miền Nam đây rồi, mờtỏa bụi bay

Hai khối tranh nhau, đạn xớibom cày

Làm tan nát ngửa nghiêng mọimiền đất mẹ

Một ngày năm ấy

Xéo cả quê hương, điêu linhquạnh quẽ

Họ bày trò, Việt Nam tự quyếtlấy nhau

Sự tự quyết kia, nói nữa chiđau

Những vết tích tro tàn khơitức tưởi

Miệng không nói được, tê đầungọn lưỡi

Tai không nghe được, tủi nhụcphủ đầu

Vận nước nổi trôi, cuốn chảyqua cầu

Giờ lịch sử rung theo chiềudĩ vãng

Một ngày năm ấy

Tấp bờ lau, giạt bơ phờ, tảnmạn

Trông mong manh, liều nhắmmắt, từ ly

Cuối phương trời phó mộtchuyến ra đi

Thân đất khách mấy mươi nămtrôi nổi

Một ngày năm ấy

Quá khứ dần qua, tương laichưa tới

Quê hương ơi, còn đợi biếtbao giờ

Việt Nam ơi, sôngnước chảy mấy bờ

Thuyền viễn xứ lang thang vềbến cũ

Một ngày năm ấy

Nhận bao nhiêu, không đủ

Cho bao nhiêu, không thừa

Tình quê hương tròn nguyệnước hay chưa

Hồn sông núi gác câu thề bỏngõ !

Ta về

Tháng 04-2005

“Tavề ta tắm ao ta

Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn”

Ta về gìn giữ keo sơn

Dù xưa dù cũ không sờn sắt son

Ta về xây đắp núi non

Dù cho nước chảy đá mòn chẳng phai

Ta về xây dựng tương lai

Dù cho tháng đợi năm dài chẳng thuyên

Ta về thăm lại mọi miền

Nước non một dãi nối liền quê hương

Ta về nhắn gởi tình thương

Rung lên từng nhịp trên đường ta đi

Ta về thăm lại Kinh Kỳ

Thành đô Phố cũ những gì xa xưa

Ta về cho nắng đổ mưa

Cho hương thơm nhụy cho vừa những ai

Ta về Bến Nghé, Đồng Nai

Nhớ thương lục tỉnh, vành đai Sài Gòn

Ta về Hà Nội bồn chồn

Buồn trông hoài cổ nghe hồn nao nao

Ta về như giấc chiêm bao

Như đêm đã hết trăng sao còn gì

Mới ngày nào đó ta đi

Thời gian đã đổi đến khi ta về

Mới ngày nào đó ta về

Thời gian đã đổi lối về ta đi

Ta đi không nghĩa từ ly

Như tàu rời bến cũng vì sân ga

“Ta về ta tắm ao ta

Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn”

Dù cát bụi hay là tôi, vẫn thế !

Tháng 04-2005

Ngó lên trời thì trời cao lồng lộng

Ngó xuống đất thì đất rộng thênh thang

Trong phút giây tôi bỗng thấy bàng hoàng

Nghĩa lý gì một tấm thân bé nhỏ

Nhìn thỉ chung bóng thời gianbỏ ngõ

Nhìn mông mênh bóng khônggian vô cùng

Nhìn huyễn sinh tôi bỗng thấyhãi hùng

Sống và chết khác nhau bằnghơi thở

Cát bụi nào tạo ra tôi đâychớ

Hình hài nào tạo vóc dáng củatôi

Một ngày kia khi cõi sống hếthơi

Thì cõi chết không mời tôivẫn tới

Sống với thân hư huyễn còntạm gọi

Chết lặng câm thì hình tướngra sao

Tôi là ai làm sao biết đượcnào

Hay rỗng không mà thật ra tôicó

Thế thì chết đâu phải là bỏxó

Sao bảo rằng cát bụi sẽ tiêuma

Không từ không tôi vẫn có đấymà

Cõi vô hình cũng hay hay chứnhĩ !

Cõi hữu hình nhưng thật ramộng mị

Vào nhân gian nên đón nhậnthân người

Mượn hình hài cát bụi thấyvui vui

Dù bé nhỏ vẫn là tôi, có mặt

Ngó lên trời, kìa, trăng saovằng vặc

Ngó xuống đất, kìa, vạn vậtvô cùng

Tôi là tôi từ vô thỉ vô chung

Dù cát bụi hay là tôi, vẫnthế !!!

Sống biết sống, và phải sống!

Tháng 04-2005

Trong nhân gian không cóquyền xúc phạm

Chỉ nâng niu, trân trọngngười với người

Chỉ trao nhau trìu mến với nụcười

Cho tình đời không có nhiềungăn cách

Trong nhân thế tình nhân gianchuyển mạch

Người với người kêu tiếng gọitình thương

Hãy tránh đi những đổ nát thêlương

Cùng dung thứ đừng gieo chithù hận

Cuộc nhân thế lọc đi bao cặnbẩn

Để tâm hồn biết hướng thượngvươn lên

Giữa đất trời cao rộng quá,thênh thênh

Đừng ích kỷ hẹp hòi trongvũng tối

Dòng chuyển hóa biết tô bồiđổi mới

Theo thời gian ngày thêm một tốthơn

Đừng nhùng nhằng bên vết cũlối mòn

Đứng giậm chân dưới tườngthành cổ hũ

Nếu biết sống cuộc đời bao kỳthú

Còn nếu không nhân thế kiếpđọa đày

Một ngày kia khi nhắm mắtbuông tay

Cũng trả lại trần gian chonhân thế

Mọi dòng sông đều tuông racửa bể

Mọi con đường đều có đích đểđi

Ai vì ai ai như thế ai vì

Sống biết sống sống trong đờiphải sống !

Khổ nghèo ôm thân phận !

Tháng 04-2005

Ai có hiểu những con ngườinghèo khó

Cả cuộc đời thắt ngặt đến ngungơ

Cái nghèo đeo dai dẳng muốnphát khờ

Làm chi được cái khôn đem bórọ

Mới mở mắt đã thấy đầy giankhó

Đến tối mò cái khổ lại chồngthêm

Có những khi đang ngủ nó nổilên

Thành giấc mơ hãi hùng lotrối chết

Khổ với nghèo ngày càng thêmđan kết

Tháng năm dài đờ đẫn thở hếtra

Đi đó đây nhìn cuộc sống củangười ta

Về vừa tới xó nhà trông phátquải

Người cùng khốn cái nghèo đèocái dại

Mới có câu cái khó bó cáikhôn”

Theo thời gian thêm ứ đọngdập dồn

Tiền với bạc chẳng bao giờdính túi

Vậy mà suốt đời sớm hôm cặmcụi

Mái nhà tranh đắp vá đámruộng cằn

Khi thất mùa phải lo chạy cânđong

Khi bịnh hoạn nằm lì khôngthang thuốc

Người dư dả nói sao nghe mướtrượt

Đâu phải tôi chỉ an phận thủthường

Không có tiền làm sao chảivới bương

Đã vay mượn vài phen lời sanhlỗ

Trả không nổi nên đày thêmcái khổ

Số khổ nghèo còn lớn hơn sốkhông

Còn nặng hơn đeo tù ngục cùmgông

Không xiềng xích mà cả đời tùtúng

Người nghèo khổ còn hơn ngườigiam lỏng

Còn hơn người vỡ nợ thở khôngra

Chuyện nọ kia càng khốn khổthấy bà

Nên lủi thủi xó nhà ôm thân phận!

Tôi sẽ ngủ một giấc yên, bất động !

Tháng 04-2005

Tôi là tôi của một bờ ốc đảo

Mang âm thầm nói chuyện vớiriêng tư

Mang riêng tư đi vào nẻothiên thu

Để muôn đời hoang mờ trongsương bạc

Tôi là tôi của một vì sao lạc

Bay lang thang trong vũ trụvô cùng

Với ngàn xa đến vạn lý muôntrùng

Để nhìn ngắm những thiên hàdi động

Tôi là tôi của mây ngàn lồnglộng

Chập chùng trôi chìm nổi khắpmuôn phương

Giữa trời cao và cùng tậnbiên cương

Để nhìn ngắm không gian mấytầng chồng chất

Tôi là tôi của gió bay lấtphất

Khung trời nào cũng đều đã điqua

Khi nhanh nhanh khi chầm chậmla đà

Vương vương nhẹ mọi bóng hìnhtrước mặt

Tôi là tôi của âm ba tích tắc

Vượt vô cùng đột phá mọi âmthanh

Đến và đi trong một thoángthật nhanh

Sẽ có mặt nơi nơi cần biếnhiện

Tôi là tôi của suối nguồnsông biển

Bến nước nào cũng dẫn đến bờsông

Con sông nào cũng nước cuốntheo dòng

Ra biển cả cân bằng trời caobiển rộng

Tôi là tôi của tử sinh sựsống

Mang hình hài cùng giã huyễnđi hoang

Bỡi vì thân cát bụi chẳng haomòn

Khi vũ trụ còn hằng hà thiênthể

Tôi là tôi của kệch thô vi tế

Nên đời tôi sẽ hiện hữu vôcùng

Khi càn khôn khép lại cửa thỉchung

Tôi sẽ ngủ một giấc yên, bấtđộng !

Không thành danh cũng thành nhân em nhé !

Tháng 5-2005

Người em nhỏ, đang làm gì,đứng đó

Sao buồn buồn, dáng tư lự,đăm chiêu

Hay nhìn đời giữa gió tấpmuôn chiều

Cái tuổi trẻ của em, nhiều áingại

Đời là cuộc trường chinh ngànquan ải

Sống là cuộc phiêu hành vạnchông gai

Ai cũng như ai, rồi cứ thế, miệtmài

Và mỗi kẻ, một cuộc đời, tiếnbước

Vì lớn hơn em, nên tôi đitrước

Vì nhỏ hơn tôi, em sẽ đi sau

Cùng nhân gian nhưng sẽ chẳnggiống nhau

Vốn đã khác bỡi mỗi người mộtvẻ

Đã bước đi, phải đôi lần vấpté

Vấp té rồi, thì lại phải đứnglên

Đừng sợ lo, mà nằm đó, ngủquên

Đời, phải biết thành công nhờthất bại

Em cứ giữ con thuyền và vữnglái

Nước muôn sông, đời muôn nẻo,để đi

Sống trong đời đừng có áingại chi

Em cứ sống, rồi ra, em sẽbiết

Em cứ sống như lòng em đãquyết

Cứ bước đi rồi sẽ đến, em ơi

Khi đã mang một kiếp sống conngười

Không thành danh cũng thành nhân, em nhé !

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/05/2025(Xem: 6651)
Thơ mộng, uyên bác, thấu suốt Phật lý... Những dòng thơ của Thầy Tuệ Sỹ hiện lên trang giấy như các dãy núi nơi những đỉnh cao ẩn hiện mơ hồ giữa các vầng mây. Do vậy, dịch thơ Thầy Tuệ Sỹ qua tiếng Anh cũng là một công trình lớn, khi phải cân nhắc từng chữ một để giữ được cái thơ mộng, cái uyên bác, và cái nhìn thấu suốt ba cõi sáu đường của một nhà sư thiên tài, độc đáo của dân tộc. Hai dịch giả Terry Lee và Phe X. Bạch đã làm được phần rất lớn trong việc giới thiệu thơ của Thầy Tuệ Sỹ cho các độc giả trong thế giới Anh ngữ.
22/05/2025(Xem: 5560)
Âm nhạc được xem là nghệ thuật giúp tỉnh thức ! Chỉ một lời nhắn nhủ đánh động tâm linh Mời ngâm nga hai lời nhạc khiến cảnh tỉnh mình (1) Trong hành trình tâm thức , thong thả nhìn vũ trụ, trò đời trưởng dưỡng
20/05/2025(Xem: 6290)
Hôm nay con vào nghe Thầy giảng về từ thiện Con vào chậm nửa tiếng anh Huệ Sơn hỏi Thầy Về từ thiện xã hội ban đầu phát tâm lành Nhưng sau sanh bất thiện xin Thầy giảng cho nghệ
17/05/2025(Xem: 5096)
Sống một kiếp người, bình an là được! Hai bánh, bốn bánh chạy được là được Tiền ít ,tiền nhiều sống được là được Người xấu, người đẹp dễ coi là được Người trẻ, ngườì già miễn khỏe là được Nhà giàu, nhà nghèo hòa thuận là được Ông xã về trễ miễn về là được Bà xã càu nhàu miễn thương là được
17/05/2025(Xem: 8651)
Trong 6 năm qua, từ năm 2019 đều đặn mỗi năm Viên Giác Tùng Thư và Báo Viên Giác có xuất bản một Đặc San Văn Hóa Phật Giáo. Và chính quý Ngài và quý thân hữu đã đóng góp những bài viết giá trị (xin xem 1 bản mẫu của năm 2024 đính kèm). Chúng con/ chúng tôi tiếp nối truyền thống đó nên viết Thư này kính mong quý Ngài tiếp tục gởi bài cho Đặc San 2025 (chi tiết xin xem Thư đính kèm). Đặc San năm nay mang chủ đề là "TÂM BÌNH - THẾ GIỚI BÌNH". ấn hành vào tháng 8 năm 2025 nhân dịp Chào mừng Đại lễ Vu Lan Phật lịch 2569.
16/05/2025(Xem: 3841)
Ngày xưa con bé mẹ bồng Bón cơm mớm sửa quạt nồng Mẹ chăm Bây giờ Mẹ tuổi gần trăm Thân vương bệnh yếu Mẹ nằm con lo Sớm trưa đều đặn thăm dò Cận kề bên cạnh nhỏ to lời lành Dâng Mẹ chay tịnh cơm canh Thuốc thang sửa uống để nhanh phục hồi Mỗi khi trời nóng bức oi Tay cầm quạt phẩy như thoi đưa đều Tạo nên thoáng mát hiu hiu Giúp Mẹ an giấc thiu thiu trưa hè Bài thơ dâng tặng, câu vè Nhờ người đọc để Mẹ nghe vui lòng Phận con chí hiếu rõ trông Khiến người ngưỡng mộ nhủ lòng noi gương.
15/05/2025(Xem: 5416)
Đừng định kiến vì không thể thích nghi với đời sống hiện đại ! Khi nhịp sống, công cụ , cách tiếp cận khác biệt xa Nào …qua YouTube cùng nghe pháp thoại miễn là Cần một thiết bị để nghe rõ, giữ gìn mãi trong tâm trí Đến từ bài giảng của bậc cao tăng truyền trao chân lý
14/05/2025(Xem: 6974)
Tháng tư ngập tràn nắng gió Cây cỏ xanh tươi Trời đất mười phương lộng lẫy Ba ngàn thế giới hoan ca
14/05/2025(Xem: 5693)
Mẹ bệnh nằm nhà thương Thầy tự tay săn sóc Dỗ Mẹ từng bữa ăn Cho Mẹ vui ngon miệng Mau khỏe khỏi bệnh căn Thầy cầm bàn tay Mẹ Truyền hơi ấm tình thương Của người con chí hiếu Tình Mẹ như ngàn phương Kính thương cầm tay Mẹ Thầy chăm sóc thương yêu Cắt móng tay Mẹ hiền Con thấy Mẹ bình yên Chúm chím Mẹ nhoẻn cười Con Mẹ liều thuốc tiên! Ngày xưa khi còn trẻ Mẹ lặn lội bờ sông Cho con nguồn hạnh phúc Mẹ phấn đấu nuôi con Chẳng quảng bao nhọc nhằn Giờ con Mẹ là Tăng Theo gót Đức Thế Tôn Luôn kính yêu Mẹ già Lòng Mẹ thật bao la Tình Thầy khắp gần xa Thương cho đời nhân thế Khổ đau kiếp con người Thầy giảng Tứ Diệu Đế Lòng Mẹ thật an vui. Thầy đọc cho Mẹ nghe Những câu vè Mẹ kế Ngày xưa nơi làng Mẹ Mẹ vui hồi tưởng lại Sửa cho Thầy từng câu Chỗ nào tên không đúng Thầy cười trông thật vui Khi thấy Mẹ minh mẫn Con xem hình ảnh ấy Cảm động sao cảm động Nước mắt bỗng dâng trào Bài pháp về lòng hiếu Từ Thầy con cảm nhận Nhân ngày Phật sơ sanh Con kính
13/05/2025(Xem: 8726)
Sự chứng ngộ Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác (Sanskrit: Anuttara-samyak-sambodhi) là một thuật ngữ cao quí, giác ngộ hoàn toàn không sai lầm vượt qua mọi giới hạn loại bỏ hoàn toàn vô minh, thấu rõ trọn vẹn bản chất của vũ trụ và Phật đã nói ra giáo pháp, chỉ rõ con đường, phương pháp để hành giả chứng ngộ, an lạc, giải thoát. Giáo pháp đã được truyền thừa qua kinh điển mà thiền đường, tu viện…nơi các nhà sư giảng giải khơi thông những khúc mắc, hoài nghi, hướng cho phật tử đến tu tập ngày càng thấu rõ hơn. Ghi ơn sự truyền dạy ấy trong tập nầy tác giả phần lớn những bài thơ tán thán công đức chư vị giảng sư, trụ trì, hành giả … và hoạ lại những bài thơ của chư vị Tỳ Kheo, thi hữu.