Tuyển tập 77

28/11/201113:14(Xem: 20520)
Tuyển tập 77

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 77

(Từ bài số 761 đến số 770)

61. Manglại niềm tin 761

62. QuêHương đâu rồi ! 762

63. Xâydựng Nhà Lam 763

64. Hãy trảlại tôi ! 764

65. Bướcchân không mỏi 765

66. Một lầnra đi 766

67. Ấp ủniềm tin 767

68. Vỗ cánhmênh mông 768

69. Đừng mêngủ nữa 769

70. Xâydựng tình người 770

Mang lại niềm vui

Tôi mang lại niềm vui

Niềm vui cho bé

Niềm vui cho em

Niềm vui cho chị

Niềm vui cho anh

Niềm vui hương thoảng tronglành

Kết tay xây dựng màu xanh ưuđàm.

Năm 1983

Quê hương đâu rồi

Tôi đứng đây

Hơn nửa vòng trái đất

Hồn quê chợt thoáng qua vàbiến mất

Qua ánh nắng ban mai

Qua sương sa lành lạnh

Gió rít từng cơn

Âm thanh của xứ người, sôi động

Tiếng chim hót vọng về

Reo vui trong đồi cây, kẽ lá

Hoa sung sướng mỉm cười

Từng em bé đi qua

Nhìn tôi, cười, ngơ ngác

Mây xuống thấp loáng bạc

Tôi dấu kín trong lòng

Cho tình tự phôi pha

Quê hương đâu rồi ???

Xa ngút ngàn xa !!!

Tháng 10 –1982

Xây dựng Nhà Lam

Vầng mây bạc lung linh

Ẩn hiện muôn vì tinh tú

Trong bao la vũ trụ

Thâu gồm trong sát na, tích tắc hiện về

Đưa bàn tay nhẹ mân mê

Sắc hương tại ngoại, bồ đề tại tâm

Dùng đuốc tuệ phá mê lầm ảo tượng

Đem từ bi gieo rắc cõi diêm phù

Hãy góp lại bàn tay

Của anh

Của chị

Của em

Của tôi

Hướng về chân thiện mỹ

Bi trí dũng làm đầu

Hàn gắn chút nhỏ nhoi trong muôn ngàn đổ nát

Nở niềm vui trước muôn vạn thương đau

Tự tình, ơi hỡi thương nhau

Xót xa máu lệ, nhuộm màu nát tan

Đuổi đeo chi những hoang tàn

Cho nhau sự sống chứa chan tình người

Nói với tuổi hai mươi

Cùng thanh thiếu và mầm non mới lớn

Đây, Đạo vàng hiện lộ

Kia, đầy dẫy biển dâu

Kiến tạo lại tình thương đã mất

Dựng cho nhau sự sống thiên đường

Vén lên khói bạc màn sương

Chân trời mới, mở màu xanh bát ngát

Không hôm qua hạn hẹp

Không hôm nay tơi bời

Nâng lấy bàn tay, đừng khép nép

Đi về mở rộng khắp nơi nơi

Hoa Đàm, rực rỡ, ai ơi !!!

15/7 âmlịch Nhâm Tuất 1982

Viết choGĐPTCQ và tổ chức GĐPT

Hãy trả lại tôi

Tôi đến đây

Mảnh áo nâu sồng

Đầu trần chân đất

Không có gì

Ngoài hai bàn tay, ôm đạo pháp nâng niu

Tôi đến đây

Không tiền không bạc

Không quyền thế lợi danh

Không tranh giành chức phận

Chỉ mang theo dòng máu nóng Lạc Hồng

Và con tim từ lượng thương yêu

Tôi đến đây

Vì đồng bào tự nguyện lưu đày

Vì Phật tử một lòng yêu đạo

Vì đàn em thơ dại mỹ miều

Mang ánh đạo vàng gieo rắc

Xây dựng Ưu đàm nở rộ khắp nơi nơi

Không ngại những tham sân cuồng nộ

Không ngại những đắng cay vây bủa

Vì thương những nghiệt ngã nước mắt chan hòa

Vì thương những phong trần tình tự can qua

Tôi muốn bịt tai, để không nghe một lời ô uế

Tôi muốn ngậm lời, để cửa khẩu xanh trong

Tôi muốn lặng yên, như sông sâu biển thệ

Tôi quyết bước đi những bước vô cùng

của người Tăng sĩ thong dong

Riêng cá nhân và tự thể

Đâu cần dương thế thị khinh

Giữa đại đồng và vi tế

Đâu cần chiếc bóng hư vinh

Vì quê hương - đạo pháp

Vì lịch sử - dân tộc

Kẻ không nhà đã mang màu hoạisắc

Dõng dạc bước đi, đầu trầnchân đất

Bước đi từ cõi nhiệm mầu

Sá gì bùn nhơ, lau lách

Sá gì hồng trần hỗn tạp

Vẫn ngàn đời, tựa hạt minhchâu

Hãy trả lại tôi

Đôi tay trắng trinh nguyên

Vượt tường thành, lâu đài,danh vọng

Hãy trả lại tôi

Một con tim trinh nguyên

Đã bao lần rỉ máu, mang nhiềuvết tích thương đau

Cõi từ bi, không vướng biểnđục trần gian ta thán

Người dấn thân, không sờnbiển khổ nhân gian não phiền

Tôi có mặt, cuộc đời vốn đãlà trọ quán

Tôi có mặt, đạo pháp vốn tựthể hằng nhiên

Tôi luôn nở mãi nụ cười

Nhân gian còn đó, con người

Trần gian còn đó, thắm tươiHoa Đàm.

12-01-1983

Bước chân không mỏi

Chót vót tận trời cao

Gió nghiêng qua kẽ lá

Ánh nắng thủng tầng mây

Ôi hương hồn tượng đá

Tiếng chim hót vọng về

Nhớ một buổi ra đi

Nghe hồn ai vẫy gọi

Tựa cung nhạc thầm thì

Bàn tay tôi khép mở

Cánh cửa rộng từ tâm

Nhịp thoáng qua hơi thở

Bát ngát tựa trăng rằm

Còn đâu nữa tháng năm

Thời gian đà đứng lại

Kìa, viễn mộng xa xăm

Quay về trong thực tại

Kìa, vầng dương thư thái

Tôi cất bước ra đi.

15-8-1982

Một lần ra đi

Quê hương

Khung trời yêu dấu

Dung hợp tôi

Vóc dáng con người

Mắt đen

Máu đỏ

Da vàng

Ngàn năm xưa, cũng như ngànnăm sau

Một lần đi

Xa mờ

Mộng mị

Ba mươi năm cuốn trôi

Còn đó

Lắng đọng tâm tư

Vô thỉ cáo chung

Tương lai đứng lại

Không thời gian

Không không gian

Ấn lên dấu tích

Cung nhịp yêu thương

Đưa tay phản chiếu nhiệm mầu

Rêu mờ đã phủ ngàn năm

Sương sa lạnh

Tuyết vơi đầy

Cuộc hành khách lữ xa xăm.

29-8-1983

Ấp ủ niềm tin

Đấtlành sao thiếu dư hương

Ai hay vời vợi tình thươngđạo mầu

Ươmmơ, ước vọng chìm sâu

Trần gian lặn hụp biển dâugập ghềnh

Sươngmờ, băng giá mông mênh

Quê hương - Đạo pháp, hằngbên cuộc đời.

Năm 1983

Vỗ cánh mênh mông

Mây trời mông mênh

Vụn vỡ chín tầng lồng lộng

Từng vi tế hiện sinh

Hư vô, hằng hữu bóng hình

Tôi hát bài ca

Cùng chim muông hoa lá

Hòa vào chân không

Nhịp điệu nhiệm mầu

Bóng tối chìm sâu

Chìm sâu vào lòng đại thể

Không phân chia ngõ ngách,không, thời

Bởi vì anh

Bởi vì em

Tôi, như hơi thở mong manh

Nhưng vô cùng chân thực

Bởi vì em

Bởi vì tôi

Chưa một lần lặn hụp tử sinh

Còn đó

Mây bay

Đất trời lồng lộng

Tôi đi

Vỗ cánh mênh mông.

Năm 1983

Đừng mê ngủ nữa

Thức dậy đi cho dòng đời thêmhương sắc

Thức dậy đi cho vũ trụ đơmhoa

Cho Mẹ Việt Nam không lệ nhòa mi mắt

Cho giống Lạc Hồng không vạnnẻo chia xa.

Năm 1983

Xây dựng tình người

Ngoàikia mây trắng trời xanh

Tâm tư mời gọi hương lànhthoáng qua

Hômnay đã có ngày qua

Trời xanh mây trắng cho tahương lành

Kìaxem, vần vũ long lanh

Cho em cho chị cho anh trở về

Trởvề một khối tình quê

Tha phương đất khách, chưa hềra đi

Rađi, mở lối kinh kỳ

Ra đi ôm ấp cũng vì quê hương

Điqua mấy nẻo đoạn trường

Đi về mấy nhịp yêu thương vẹntoàn

Cốnhiên nước chảy đá mòn

Lửa hồng đốt cháy sắt sonrạng ngời

Rađi, xây dựng cuộc đời

Ra đi, xây dựng tình ngườiViệt Nam.

Năm 1983

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/05/2025(Xem: 6669)
Thơ mộng, uyên bác, thấu suốt Phật lý... Những dòng thơ của Thầy Tuệ Sỹ hiện lên trang giấy như các dãy núi nơi những đỉnh cao ẩn hiện mơ hồ giữa các vầng mây. Do vậy, dịch thơ Thầy Tuệ Sỹ qua tiếng Anh cũng là một công trình lớn, khi phải cân nhắc từng chữ một để giữ được cái thơ mộng, cái uyên bác, và cái nhìn thấu suốt ba cõi sáu đường của một nhà sư thiên tài, độc đáo của dân tộc. Hai dịch giả Terry Lee và Phe X. Bạch đã làm được phần rất lớn trong việc giới thiệu thơ của Thầy Tuệ Sỹ cho các độc giả trong thế giới Anh ngữ.
22/05/2025(Xem: 5568)
Âm nhạc được xem là nghệ thuật giúp tỉnh thức ! Chỉ một lời nhắn nhủ đánh động tâm linh Mời ngâm nga hai lời nhạc khiến cảnh tỉnh mình (1) Trong hành trình tâm thức , thong thả nhìn vũ trụ, trò đời trưởng dưỡng
20/05/2025(Xem: 6305)
Hôm nay con vào nghe Thầy giảng về từ thiện Con vào chậm nửa tiếng anh Huệ Sơn hỏi Thầy Về từ thiện xã hội ban đầu phát tâm lành Nhưng sau sanh bất thiện xin Thầy giảng cho nghệ
17/05/2025(Xem: 5113)
Sống một kiếp người, bình an là được! Hai bánh, bốn bánh chạy được là được Tiền ít ,tiền nhiều sống được là được Người xấu, người đẹp dễ coi là được Người trẻ, ngườì già miễn khỏe là được Nhà giàu, nhà nghèo hòa thuận là được Ông xã về trễ miễn về là được Bà xã càu nhàu miễn thương là được
17/05/2025(Xem: 8667)
Trong 6 năm qua, từ năm 2019 đều đặn mỗi năm Viên Giác Tùng Thư và Báo Viên Giác có xuất bản một Đặc San Văn Hóa Phật Giáo. Và chính quý Ngài và quý thân hữu đã đóng góp những bài viết giá trị (xin xem 1 bản mẫu của năm 2024 đính kèm). Chúng con/ chúng tôi tiếp nối truyền thống đó nên viết Thư này kính mong quý Ngài tiếp tục gởi bài cho Đặc San 2025 (chi tiết xin xem Thư đính kèm). Đặc San năm nay mang chủ đề là "TÂM BÌNH - THẾ GIỚI BÌNH". ấn hành vào tháng 8 năm 2025 nhân dịp Chào mừng Đại lễ Vu Lan Phật lịch 2569.
16/05/2025(Xem: 3843)
Ngày xưa con bé mẹ bồng Bón cơm mớm sửa quạt nồng Mẹ chăm Bây giờ Mẹ tuổi gần trăm Thân vương bệnh yếu Mẹ nằm con lo Sớm trưa đều đặn thăm dò Cận kề bên cạnh nhỏ to lời lành Dâng Mẹ chay tịnh cơm canh Thuốc thang sửa uống để nhanh phục hồi Mỗi khi trời nóng bức oi Tay cầm quạt phẩy như thoi đưa đều Tạo nên thoáng mát hiu hiu Giúp Mẹ an giấc thiu thiu trưa hè Bài thơ dâng tặng, câu vè Nhờ người đọc để Mẹ nghe vui lòng Phận con chí hiếu rõ trông Khiến người ngưỡng mộ nhủ lòng noi gương.
15/05/2025(Xem: 5424)
Đừng định kiến vì không thể thích nghi với đời sống hiện đại ! Khi nhịp sống, công cụ , cách tiếp cận khác biệt xa Nào …qua YouTube cùng nghe pháp thoại miễn là Cần một thiết bị để nghe rõ, giữ gìn mãi trong tâm trí Đến từ bài giảng của bậc cao tăng truyền trao chân lý
14/05/2025(Xem: 7020)
Tháng tư ngập tràn nắng gió Cây cỏ xanh tươi Trời đất mười phương lộng lẫy Ba ngàn thế giới hoan ca
14/05/2025(Xem: 5709)
Mẹ bệnh nằm nhà thương Thầy tự tay săn sóc Dỗ Mẹ từng bữa ăn Cho Mẹ vui ngon miệng Mau khỏe khỏi bệnh căn Thầy cầm bàn tay Mẹ Truyền hơi ấm tình thương Của người con chí hiếu Tình Mẹ như ngàn phương Kính thương cầm tay Mẹ Thầy chăm sóc thương yêu Cắt móng tay Mẹ hiền Con thấy Mẹ bình yên Chúm chím Mẹ nhoẻn cười Con Mẹ liều thuốc tiên! Ngày xưa khi còn trẻ Mẹ lặn lội bờ sông Cho con nguồn hạnh phúc Mẹ phấn đấu nuôi con Chẳng quảng bao nhọc nhằn Giờ con Mẹ là Tăng Theo gót Đức Thế Tôn Luôn kính yêu Mẹ già Lòng Mẹ thật bao la Tình Thầy khắp gần xa Thương cho đời nhân thế Khổ đau kiếp con người Thầy giảng Tứ Diệu Đế Lòng Mẹ thật an vui. Thầy đọc cho Mẹ nghe Những câu vè Mẹ kế Ngày xưa nơi làng Mẹ Mẹ vui hồi tưởng lại Sửa cho Thầy từng câu Chỗ nào tên không đúng Thầy cười trông thật vui Khi thấy Mẹ minh mẫn Con xem hình ảnh ấy Cảm động sao cảm động Nước mắt bỗng dâng trào Bài pháp về lòng hiếu Từ Thầy con cảm nhận Nhân ngày Phật sơ sanh Con kính
13/05/2025(Xem: 8749)
Sự chứng ngộ Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác (Sanskrit: Anuttara-samyak-sambodhi) là một thuật ngữ cao quí, giác ngộ hoàn toàn không sai lầm vượt qua mọi giới hạn loại bỏ hoàn toàn vô minh, thấu rõ trọn vẹn bản chất của vũ trụ và Phật đã nói ra giáo pháp, chỉ rõ con đường, phương pháp để hành giả chứng ngộ, an lạc, giải thoát. Giáo pháp đã được truyền thừa qua kinh điển mà thiền đường, tu viện…nơi các nhà sư giảng giải khơi thông những khúc mắc, hoài nghi, hướng cho phật tử đến tu tập ngày càng thấu rõ hơn. Ghi ơn sự truyền dạy ấy trong tập nầy tác giả phần lớn những bài thơ tán thán công đức chư vị giảng sư, trụ trì, hành giả … và hoạ lại những bài thơ của chư vị Tỳ Kheo, thi hữu.