Tuyển tập 26

28/11/201113:14(Xem: 18278)
Tuyển tập 26

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 26

(Từ bài số 251 đến số 260)

[email protected]

51 Sám Hồi Đầu 251

52 Còn gì nữa, người ơi ! 252

53 Dấu ấn năm thứ tư Thế Kỷ 253

54 Mừng Đại Hội Khoáng Đại Kỳ 8 254

55 Con người phiêu bạt 255

56 Tung hoành trong trời đất 256

57. Thương không, con dã tràng se cát ! 257

58. Ai hiểu được, con rùa già rút cổ ! 258

59. Nhát gan như thỏ đế ! 259

60. Cảm thương Sư Cô Diệu Pháp 260

Sám Hồi Đầu !

Đệ tử chúng con ngay từ độ

Cõi huyền vi mở cửa sắc không

Đã đeo mang nghiệp dĩ chấtchồng

Trôi lăn mãi sáu đường sinhtử

Vì ba độc không ngăn điều dữ

Vì ngã nhơn xa lánh điều lành

Nên mê mờ trí giác tinh anh

Trầm luân mãi đêm dài tăm tối

Đường thánh đức thênh thangkhông tới

Nẻo chúng sinh nghẽn lối lạivề

Mãi hơn thua tranh chấp muônbề

Gây oan nghiệt đọa đày giankhổ

Nay nhờ được đạo mầu tỏ ngộ

Ban Đức Từ hóa độ mười phương

Chúng con nương đạo lý chơnthường

Chắp tay nguyện trước đài ĐiềuNgự

Chúng con nguyện xa lìa đườngdữ

Chúng con nguyện dứt nẻo vôminh

Đã từ lâu quên mất tánh linh

Xin sám hối hồi đầu bỉ ngạn

Chúng con nguyện đạo vàng tỏarạng

Hoa Vô Ưu bừng nở nơi nơi

Hoa Từ Bi thơm ngát muôn đời

Cứu chúng sinh trong đườnglục đạo

Bồ Tát nguyện, noi gương uyênáo

Bồ Tát hạnh, gìn giữ tinhchuyên

Vận Vô Tâm đi khắp mọi miền

Dụng Diệu Hữu hoằng khai Phậtđạo

Chúng con nguyện Mười phươngTam Bảo

Nhủ thùy từ phổ chiếu an bang

Nhủ thâm ân chấn tích trùngquang

Đại Thánh Đức, từ bi gia hộ.

Còn Gì Nữa, Người Ơi !

Thơ Nhạc * 30-12-2004

(Viết để thương người đã chết và thươngngười còn sống)

Người bị chết, cuốn trôi

Người bị chết, chìm sâu

Người bị chết, đâu rồi

Người bị chết, ngoài khơi

Nhìn người chết, tối tăm

Nhìn người chết, bềnh bồng

Nhìn người chết, lạnh lùng

Nhìn người chết, thôi mong

Người người chết, nối theo

Người người chết, như bèo

Người người chết, chéo kèo

Người người chết, cong queo

Tôi hết thấy, và tôi khôngdám thấy

Tôi hết nghe, và tôi khôngdám nghe

Người nằm chết, rải như mè

Người nằm chết, chất xe xe

Động đất hỡi, kinh hoàng chi,thế đó

Sóng thần ơi, khủng khiếpchi, thế ni

Coi sự sống, chẳng ra gì

Coi cái chết, chẳng ra chi

Vậy mà, cả nhà tôi đã chết

Vậy mà, hàng ngàn người đã chết

Hàng chục ngàn người cũng đã chết

Chết trôi nổi, lều bều

Chết chất đống, cao nghều

Chết cuồn cuộn, cuốn theo

Sóng nhào tới, rồi bủa vây, cùng khắp

Cuốn ra khơi, rồi lại tấp, vô bờ

Sóng ụp tới, rồi phủ đầu, tràn ngập

Chết hết rồi, vùi đổ nát, xác xơ

Một cái hố, làm mồ, chôn tập thể

Chết rữa hình, ai nhận diện, người thân

Nhiều cái hố, làm mồ, đều như thế

Khóc dậy trời, ai cũng khóc, tiễn chân

Những thi thể, chất dài dài, đống đống

Xác thây người, túm từng bọc, ni lông

Xe ũi đất, xúc liên hồi, đổ xuống

Tay đeo găng, miệng bị mũi, đề phòng

Biển hỡi biển, còn gì không, biển rộng

Sóng hỡi sóng, còn gì không, sóng triều

Tôi còn sống, giữa đời, như ác mộng

Đi giữa đời, ôm tiếng khóc, cô liêu

Từng giờ, rồi từng giờ, đi tới

Từng ngày, rồi từng ngày, đi qua

Tôi hết hơi, đâu còn lên tiếng gọi

Trong mênh mông, tôi là kẻ không nhà

Tôi còn sống, một mình, sao tôi sống

Thôi từ nay, tôi còn lại, được gì

Tôi còn sống, một mình, như chiếc bóng

Thôi từ nay, còn gì nữa, người ơi !!!

Dấu Ấn, năm thứ tư Thế Kỷ !

Ngày01-01-2005 * chuyến bay Brisbane-Melbourne

Ấn Độ dương, Ấn Độ dương đã trở thành dấu ấn

Dấu ấn của kinh hoàng

Dấu ấn của hoang tàn

Dấu ấn của bàng hoàng, ngơ ngác

Ấn Độ dương, Ấn Độ dương đã trở thành dấu ấn

Dấu ấn, cả thế giới chấn động

Dấu ấn, cả loài người chấn động

Vào năm thứ tư của thế kỷ hai mươi mốt năm nay

Một năm trước đó, cũng vào ngày này

Động đất tại Iran, đã thảm thương thay

Hơn năm mươi ngàn người, chôn vùi lòng đất

Thì hôm nay, hơn một trăm năm mươi ngàn người

Địa chấn biển sâu, biến thành sóng thần

Nuốt trửng, chết tươi, bầm dập, rồi tung, hất, vào bờ

Hàng hàng xác chết trồi trụt, nhấp nhô, tan nát, vật vờ

Người người tìm kiếm, sững sờ, nghẹn ngào, nín khóc

Ngày thứ nhất, còn hớt ha hớt hãi, chạy ngang chạy dọc

Ngày thứ hai, còn trừ trừ, cộng cộng, nghe ngóng, nắm tin

Ngày thứ ba, không còn biết nữa, ai người, ai ta, ai kẻ là mình

Những ngày sau đó, thì trầm ngâm và đẫn đờ, nhìn cái chết

Cứ nhìn lại những biến cố hãi hùng, gây ra cái chết

Dù nhân tai, thiên tai, bịnh dịch, hay một tai biến nào

Dù chiến tranh, động đất, núi lửa

Hay trên không, dưới đất, vùng thấp, vùng cao

Thì Ấn Độ dương năm nay

Là một trong những biến cố lớn nhất

Trong tích tắc ! Hàng trăm ngàn người, chôn vùi, cùng một lúc

Trong nháy mắt !

Cả làng, cả phố, cả phường, biến mất ngay

Trong khoảnh khắc !

Cả giòng, cả họ, chỉ còn lại một người sống sót, đắng cay

Quanh miền duyên hải nên thơ, biến thành tàn tích đọa đày

Những tưởng một cõi bình an, nào ngờ trần gian địa ngục

Biển trong xanh, đã trở thành biển đục

Biển muôn đời, trở thành dấu ấn ngàn thu

Biển trùng dương, trở thành trùng tử, ngất ngư

Coi tánh mạng con người, mong manh hơn bèo bọt

Trong cay đắng, để nghe : mềm trái ngọt !

Trong đau thương, để nghe : chín trái sầu !

Trong ê chề, để nghe : nát biển dâu !

Trong nước mắt, để nghe : tình nhân lọai !

Từ cõi chết, không cần chờ Tiếng Gọi

Từ cõi lòng, không cần đợi Tiếng Kêu

Con người ơi, ta hãy biết Thương Nhau

Thương cho thân phận nhỏ nhoi !

Thương cho kiếp sống lạc loài !

Chẳng có nghĩa gì, so với trần gian và vũ trụ !!!

Con Người Phiêu Bạt

Tháng 01-2005

Hận một kiếp bốn phương trời ngang dọc

Cả cuộc đời chưa thỏa mộng Nam Kha

Đèo vi vu tàn cát bụi sương pha

Đồi heo hút mờ phong trần bạc trắng

Biển thăm thẳm đùa trời xanh tĩnh lặng

Núi thâm u cợt huyền bí hoang vu

Bỗng ta nghe một tiếng vọng mịt mù

Làm tan vỡ khoảng chân không ngái ngủ

Vẽ thành bóng một con người du thủ

Cỡi rong rêu cùng vũ trụ đi hoang

Giữa khung trời vạch một nét đường ngang

Cuối góc biển chắn một lằn lối dọc

Bóng thời gian tan chiều dàiđiểm mốc

Bóng không gian vỡ cát bụitruy phong

Bầu trời xanh, đâu phải mãixanh trong

Làn mây trắng, chưa pha màutiết đọng

Nẻo phiêu du bung đôi taychèo chống

Chốn xa mờ dẫm sỏi đá bướcchân

Đầu đội trời hình theo bóngnương thân

Chân đạp đất một đời đi chưađủ

Chốn hồng hoang cành mai cònđiểm nụ

Bãi tiêu ma rơi hạt bụi chưa tan

Giữa đất trời cao rộng quá, thênh thang

Nên ta mãi là con người phiêu bạt.

Tung hoành trong trời đất

Tháng 01-2005

Biển lung linh chẳng bao giờyên lặng

Nước lao chao nên đánh độngvô tình

Rồi đẩy đưa, tiếp nối nhữngâm thinh

Theo sóng vỗ, nước cuốn mìnhđi tới

Biển mênh mông, sóng trườnggiang khẽ gọi

Tiếng trùng khơi theo nhịpđẩy vô bờ

Khi lăn tăn biển lộng đẹp nhưmơ

Khi gầm thét sóng phủ đầungây dại

Biển vẫn thế, tự ngàn xưahoang dại

Sóng vẫn thế, tự muôn thuởtrào dâng

Nước vẫn thế, tự muôn kiếpbềnh bồng

Nên trời đất chẳng bao giờyên động

Khi biển lặng là chuyển mìnhcựa sóng

Khi sóng yên là biển độngđang chờ

Như mộng thì đã có sẵn trongmơ

Mà mơ thì đã nằm yên trongmộng

Biển mênh mông nên mây trờilồng lộng

Sóng nhấp nhô nên cuồn cuộnsóng triều

Cứ xuống lên và đập vỗ maichiều

Khi vắng lặng khi trào tuônggầm thét

Biển lung linh như thêu tranhthủy mạc

Sóng lăn tăn như dệt nét đanthanh

Cuối thiên nhai vờn mây trắngbao quanh

Chân trời thấp vo tròn nơigóc biển

Thuyền phiêu du bóng đò ngangrẽ tuyến

Khách phong sương dong ruổimộng hải hồ

Lướt sóng vô cùng bốn biểnnhấp nhô

Cho phỉ sức tung hoành trongtrời đất.

Thương không, con dã tràng se cát !

Tháng 01-2005

Thương không, kiếp con dãtràng se cát

Cả cuộc đời lặn hụp dưới biểnđông

Đày gian lao, mà không vẫnhoàn không

Cơn sóng vỗ, phẳng lì, vôtích sự

Liền chui rút khi biển gầmgiận dữ

Vội ngẩn đầu khi sóng vỗ chưatan

Tiếp tục se dù bờ cát bẽ bàng

Bay tơi tả điêu tàn phơi gióbụi

Trời nắng gắt vẫn lao mìnhchúi mũi

Qua trận mưa công sức đã tanhoang

Vẫn lặng yên không một tiếngthan van

Se, se mãi, một đời không mệt mỏi

Chiều buông xuống, đi về bên ngõ tối

Bỗng se mình, nghe tiếng gọi sao đêm

Tạo hóa gây chi bao cuộc đoạn trường

Cho tan tác mỗi phù sinh phải sống

Không thể chọn dù là giòng hay giống

Đếm làm sao vô số vạn sinh linh

Mỗi kẻ cùng lao, đâu phải riêng mình

Khi đã lỡ, dã tràng mang một kiếp

Người nhân thế nếu khơi lòng tội nghiệp

Người nhân gian nếu đánh động lương tâm

Đừng đày nhau cho những kẻ âm thầm

Miệng đã nhỏ lại còn kê thấp cổ

Ai không nghe giữa cuộc đời vụn vỡ

Thì nhìn kia cho thấu kiếp dã tràng

Và lại nhìn cho thấu cõi trần gian

Có gì đâu mà tranh giành đạp đổ

Sống đã thế huống chi chầu thiên cổ

Đâu đợi nằm, nấm mộ mới rêu xanh

Sống trơ trơ mà xô xát tan tành

Sao ngạo nghễ con dã tràng se cát

Con dã tràng cũng còn bên bờ cát

Ôm điêu tàn nói chuyện với trăng thâu

Ôm bờ lau nhìn sóng biển, cúi đầu

Vừa mấp mé đã vội vàng, dội ngược

Ai thương kiếp con dã tràng đi trước

Ai thương người hì hục nối theo sau

Cõi phù sinh nghe phù thế mà đau

Cùng huyễn hóa mà đày nhau chí tử.

Ai hiểu được con rùa già rút cổ !

Tháng01-2005

Ai hiểu được con rùa già rút cổ

Lại sống đời dai dẳng đến ngàn năm

Gặm phong sương, nhấm tuế nguyệt hờn căm

Mu chai cứng, mai sần, da đóng vảy

Rút vào vỏ, đỡ đòn cơn tháu cáy

Thò đầu ra khi sự thế vắng yên

Ba chân bốn cẳng tháo chạy ngay liền

Rồi từng bước, sống đời cho trọn kiếp

Mâu với thuẫn, vốn xưa nay oan nghiệt

Thụt với thò, vậy mà sống mới hay

Thụt với thò, nên không nỡ ra tay

Biết co ro, đứng giữa đời, vô sự

Núp vào mu, như hậu phương, hùng cứ

Khép bờ mai, như chiến tuyến, nghinh thành

Vậy mà trong đời, bao kẻ hùng anh

Khi đụng tới, phải rùng mình, ngán ngẫm

Thân cục mịch, chịu ăn xôi, hứng đấm

Mà người đời lại ca ngợi tứ linh

Này rùa ơi, ngươi có hỏi lấy mình

Đã làm gì, mà được tôn thế ấy

Rùa ngoe ngoảy, dùng bốn chân đưa đẩy

Đầu thụt thò, rút cổ núp, nín khe

Chẳng ậm ừ, nằm bất động, im re

Ai cứ chết, vậy mà rùa vẫn sống

Thế nhân trào lộng

Thổi bóng thần quy

Trông thật lạ kỳ

Nào ai hiểu được

Chiều đến muộn, hoàng hôn chờ ngõ trước

Đêm chậm buông, bóng tối đợi cửa sau

Da mòn xương thấm thịt thau

Mu sần mai sụi đổi màu phong sương

Cuộc đời, ngẫm nghĩ mà thương !!!

Nhát gan như thỏ đế !

Tháng 01-2005

Hỡi những ai nhát gan như thỏ đế

Chưa thấy hình mà đã sợ bóng ma

Sống nhăn răng mà bảo vỡ tim ra

Chưa phong sương mà đã e trúng gió

Cứ bảo nhau nghe

Nhìn đời cho rõ

Biết người biết ta

Cùng sống trong đời

Thuyền ai to thì vùng vẫybiển khơi

Thuyền ta bé cứ vào ra sôngnhỏ

Cuộc đời, ai không nhiều giankhó

Trường đời, ai lại chẳng đắngcay

Chưa phong trần, đừng vội phụđôi tay

Chưa dong ruổi, sao bảo rằngchân yếu

Hãy nhìn nét mong manh trêncành liễu

Trải bốn mùa chống chõi vớinắng mưa

Vẫn phất phơ giỡn mặt ngọngió lùa

Vẫn phe phảy cười phong banghiệt ngã

Không dám mở những chân trờimới lạ

Cứ vào ra nơi ngõ tối hẩm hiu

Cứ than van như những cảnhchợ chiều

Nhìn người khổ, đã thấy mìnhphát quải

Chưa thử thời đã nghe mùithất bại

Chưa thử thế đã bảo chẳngthành công

Nên cuộc đời đã vẽ sẵn sốkhông

Đeo nhút nhát trèo trên lưngthỏ đế

Ta nói nhau nghe

Sống đời không dễ

Nhỏ to không kể

Chịu khó sẽ thành

Biết đâu, một ngày nọ, mớitoanh

Đã có sẵn và đang chờ ta đó!!!

Cảm Thương Sư Cô Diệu Pháp

Đêm 16 tháng Chạp Giáp Thân.

Ngày 16 tháng Chạp năm GiápThân

Quay ngược về năm Giáp Tuất

Tin đi từ Tịnh Thất

Vắng bóng Sư Cô già

Tin đi khắp gần xa

Như trời mưa buổi sáng

Diệu Pháp tự tâm, khi vừngđông chưa tỏ rạng

Tìm về Chân Diệu, tĩnh tuniệm Phật tọa thiền

Có lẽ, Cô đi về một cõi annhiên

Nằm rạp xuống, quay mặt vềTây, nhắm mắt

Bảy mươi hai tuổi, đi tìm ngõtắt

Bán thế xuất gia, phó mặccuộc đời

Bao năm trụ trì, cũng đủ tànhơi

Còn có người sau, nên Cô cấtbước

Cô thường nói : Già rồi, tĩnhtu, kiếm phước

Sức lực đâu còn gánh vác nổimạng mạch Như Lai

Đâu dám nói, năm nọ năm kia,mà chỉ ngày một ngày hai

Con bòn mót chút tư lương, vàxin hầu quí Thầy, là đủ

Bóng Phật Đà, còn đây lối cũ

Kể từ nay, bóng dáng Cô đâu

Đời người, vó ngựa bóng câu

Vô thường đã đến vọng cầu màchi

Di Đà bổn nguyện từ bi

Lạc Bang ao báu Liên Trì trổbông

Thất thập cổ lai, hai nữa cònkhông

Có thỉ có chung, mà cùng saođược

Con đường triền phược

Dốc nẻo gập ghềnh

Cô đi rồi, ai nhớ ai quên

Đường muôn hướng, mình Cô độcđạo

Sáu nẻo luân hồi

Máy huyền cơ xảo

Một kiếp phù sinh

Tự trả tự vay

Cho đến khi nhắm mắt buôngtay

Thân tứ đại rêu mờ cát bụi

Công việc Cô ngày xưa cặm cụi

Xin cùng nhau tặng một cànhhoa

Dù chỉ là một đóa hoa khô

Vẫn làm đẹp giữa rừng cây cỏ

Xin tiễn Cô, khói hương trầmlan tỏa

Vọng kinh cầu, theo tiếng mõcầu kinh

Vọng chuông ngân cùng huyềnảo lung linh

Vô tâm niệm, bặt âmChân-Diệu-Pháp

Một vòng hai Giáp

Thân-Tuất, là đây

Cô về, một cõi trời Tây

Chúng tôi ở lại đong đầy mếnthương

Cô về, một cõi chơn thường

Chúng tôi ở lại, vô thường điquanh

Trăng tròn mười sáu trăngthanh

Hoa Đàm điểm nụ trên cành Vô Ưu.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/05/2025(Xem: 6705)
Thơ mộng, uyên bác, thấu suốt Phật lý... Những dòng thơ của Thầy Tuệ Sỹ hiện lên trang giấy như các dãy núi nơi những đỉnh cao ẩn hiện mơ hồ giữa các vầng mây. Do vậy, dịch thơ Thầy Tuệ Sỹ qua tiếng Anh cũng là một công trình lớn, khi phải cân nhắc từng chữ một để giữ được cái thơ mộng, cái uyên bác, và cái nhìn thấu suốt ba cõi sáu đường của một nhà sư thiên tài, độc đáo của dân tộc. Hai dịch giả Terry Lee và Phe X. Bạch đã làm được phần rất lớn trong việc giới thiệu thơ của Thầy Tuệ Sỹ cho các độc giả trong thế giới Anh ngữ.
22/05/2025(Xem: 5602)
Âm nhạc được xem là nghệ thuật giúp tỉnh thức ! Chỉ một lời nhắn nhủ đánh động tâm linh Mời ngâm nga hai lời nhạc khiến cảnh tỉnh mình (1) Trong hành trình tâm thức , thong thả nhìn vũ trụ, trò đời trưởng dưỡng
20/05/2025(Xem: 6334)
Hôm nay con vào nghe Thầy giảng về từ thiện Con vào chậm nửa tiếng anh Huệ Sơn hỏi Thầy Về từ thiện xã hội ban đầu phát tâm lành Nhưng sau sanh bất thiện xin Thầy giảng cho nghệ
17/05/2025(Xem: 5205)
Sống một kiếp người, bình an là được! Hai bánh, bốn bánh chạy được là được Tiền ít ,tiền nhiều sống được là được Người xấu, người đẹp dễ coi là được Người trẻ, ngườì già miễn khỏe là được Nhà giàu, nhà nghèo hòa thuận là được Ông xã về trễ miễn về là được Bà xã càu nhàu miễn thương là được
17/05/2025(Xem: 8722)
Trong 6 năm qua, từ năm 2019 đều đặn mỗi năm Viên Giác Tùng Thư và Báo Viên Giác có xuất bản một Đặc San Văn Hóa Phật Giáo. Và chính quý Ngài và quý thân hữu đã đóng góp những bài viết giá trị (xin xem 1 bản mẫu của năm 2024 đính kèm). Chúng con/ chúng tôi tiếp nối truyền thống đó nên viết Thư này kính mong quý Ngài tiếp tục gởi bài cho Đặc San 2025 (chi tiết xin xem Thư đính kèm). Đặc San năm nay mang chủ đề là "TÂM BÌNH - THẾ GIỚI BÌNH". ấn hành vào tháng 8 năm 2025 nhân dịp Chào mừng Đại lễ Vu Lan Phật lịch 2569.
16/05/2025(Xem: 3887)
Ngày xưa con bé mẹ bồng Bón cơm mớm sửa quạt nồng Mẹ chăm Bây giờ Mẹ tuổi gần trăm Thân vương bệnh yếu Mẹ nằm con lo Sớm trưa đều đặn thăm dò Cận kề bên cạnh nhỏ to lời lành Dâng Mẹ chay tịnh cơm canh Thuốc thang sửa uống để nhanh phục hồi Mỗi khi trời nóng bức oi Tay cầm quạt phẩy như thoi đưa đều Tạo nên thoáng mát hiu hiu Giúp Mẹ an giấc thiu thiu trưa hè Bài thơ dâng tặng, câu vè Nhờ người đọc để Mẹ nghe vui lòng Phận con chí hiếu rõ trông Khiến người ngưỡng mộ nhủ lòng noi gương.
15/05/2025(Xem: 5468)
Đừng định kiến vì không thể thích nghi với đời sống hiện đại ! Khi nhịp sống, công cụ , cách tiếp cận khác biệt xa Nào …qua YouTube cùng nghe pháp thoại miễn là Cần một thiết bị để nghe rõ, giữ gìn mãi trong tâm trí Đến từ bài giảng của bậc cao tăng truyền trao chân lý
14/05/2025(Xem: 7186)
Tháng tư ngập tràn nắng gió Cây cỏ xanh tươi Trời đất mười phương lộng lẫy Ba ngàn thế giới hoan ca
14/05/2025(Xem: 5736)
Mẹ bệnh nằm nhà thương Thầy tự tay săn sóc Dỗ Mẹ từng bữa ăn Cho Mẹ vui ngon miệng Mau khỏe khỏi bệnh căn Thầy cầm bàn tay Mẹ Truyền hơi ấm tình thương Của người con chí hiếu Tình Mẹ như ngàn phương Kính thương cầm tay Mẹ Thầy chăm sóc thương yêu Cắt móng tay Mẹ hiền Con thấy Mẹ bình yên Chúm chím Mẹ nhoẻn cười Con Mẹ liều thuốc tiên! Ngày xưa khi còn trẻ Mẹ lặn lội bờ sông Cho con nguồn hạnh phúc Mẹ phấn đấu nuôi con Chẳng quảng bao nhọc nhằn Giờ con Mẹ là Tăng Theo gót Đức Thế Tôn Luôn kính yêu Mẹ già Lòng Mẹ thật bao la Tình Thầy khắp gần xa Thương cho đời nhân thế Khổ đau kiếp con người Thầy giảng Tứ Diệu Đế Lòng Mẹ thật an vui. Thầy đọc cho Mẹ nghe Những câu vè Mẹ kế Ngày xưa nơi làng Mẹ Mẹ vui hồi tưởng lại Sửa cho Thầy từng câu Chỗ nào tên không đúng Thầy cười trông thật vui Khi thấy Mẹ minh mẫn Con xem hình ảnh ấy Cảm động sao cảm động Nước mắt bỗng dâng trào Bài pháp về lòng hiếu Từ Thầy con cảm nhận Nhân ngày Phật sơ sanh Con kính
13/05/2025(Xem: 9195)
Sự chứng ngộ Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác (Sanskrit: Anuttara-samyak-sambodhi) là một thuật ngữ cao quí, giác ngộ hoàn toàn không sai lầm vượt qua mọi giới hạn loại bỏ hoàn toàn vô minh, thấu rõ trọn vẹn bản chất của vũ trụ và Phật đã nói ra giáo pháp, chỉ rõ con đường, phương pháp để hành giả chứng ngộ, an lạc, giải thoát. Giáo pháp đã được truyền thừa qua kinh điển mà thiền đường, tu viện…nơi các nhà sư giảng giải khơi thông những khúc mắc, hoài nghi, hướng cho phật tử đến tu tập ngày càng thấu rõ hơn. Ghi ơn sự truyền dạy ấy trong tập nầy tác giả phần lớn những bài thơ tán thán công đức chư vị giảng sư, trụ trì, hành giả … và hoạ lại những bài thơ của chư vị Tỳ Kheo, thi hữu.