Tuyển tập 68

28/11/201113:14(Xem: 19417)
Tuyển tập 68

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 68

(Từ bài số 671 đến số 680)

(Ghi chú : từ 641 đến 700là toàn bộ Tỉnh, Thành nước Việt Nam)

Kon Tum quê tôi 671

Đà Lạt - Lâm Đồng quê tôi 672

Lai Châu quê tôi 673

Lạng Sơn quê tôi 674

Lào Cai quê tôi 675

Long An quê tôi 676

NamĐịnh quê tôi 677

Nghệ An quê tôi 678

Ninh Bình quê tôi 679

Ninh Thuận quê tôi 680

Kon Tum, quê tôi

(Thị xã Kon Tum)

Tháng 3 – 2007

Quê em ở xứ Kon Tum

Núi rừng réo gọi Trường Sơn

Miên, Lào, hai phương góp gió

Đêm về tắm ánh trăng sao

Quê em ở xứ Kon Tum

Nhạc rừng vi vu tiếng hát

Chim rừng lảnh lót ngân vang

Phất phơ áo bay đón nắng

Bước đi thoăn thoắt nhịp nhàng

Dak Su, dak Nghe, dak Poine

Bao con sông nhỏ ngoan hiền

Nai vàng thong dong bờ suối

Là quê tôi đó, Kon Tum

Anh có nghe Đắk Hà, Đắk Tô

Anh có nghe Đắk Glei, Ngọc Hồi

Em Kon Plông, Sa Thầy

Giữa miền cao nguyên đó

Người đồng bằng, lên cao, mới khó

Người miền cao xuống thấp, dễ ơi

Bập bùng xa đưa nhảy lửa

Ấm êm một mái cuộc đời

Anh cất chòi, cao cao mé núi

Em lều tranh, thấp thấp ven rừng

Cho rừng nghiêng nghiêng bóng núi

Chan hòa, cuộc sống Kon Tum.

Đà Lạt - Lâm Đồng, quê tôi

(TP Đà Lạt, TX BảoLộc)

Tháng 3 – 2007

Đà Lạt mến yêu, thành phốsương mù

Lâm Đồng núi rừng, một vùngmênh mông

Nói đến Việt Nam,nơi nào nghỉ mát

Đà Lạt ứng liền, bậc nhấtViệt Nam

Đà Lạt mến yêu, thành phốsương mù

Suối Vàng, Suối Bạc, nét đẹpthiên thu

Có Hồ Xuân Hương, có Hồ ThanThở

Đồi Thông Hai Mộ, như mộtgiấc mơ

Kia, Lâm Hà, Bảo Lâm, CátTiên

Kia, Đức Trọng, Đạ Huoai, ĐạTẻh

Di Linh, Bảo Lộc, nổi tiếngdanh trà

Đơn Dương châu thành, lâm sảnLạc Dương

Đà Lạt mến yêu, thành phốsương mù

Một lần đến rồi, ai nhớ, aiquên

Gởi gió ngàn bay, gởi làn mâytrắng

Trăng gác đầu non, phố lạnhlên đèn

Đà Lạt ơi, thành phố sương mù

Đà Lạt ơi !

Đà Lạt ơi !

Thành phố tôi yêu.

Lai Châu, quê tôi

(TX Điện Biên Phủ)

Tháng 3 – 2007

Quê em vùng Lai Châu

Hoàng Liên Sơn, bước mau

Vầng trăng nghiêng đỉnh đầu

Óng vàng soi mái tóc

Quê em vùng Lai Châu

Gió rừng phơn phớt má

Nắng rừng xuyên kẽ lá

Rơi giọt nắng loanh quanh

Trung – Lào, hai phương mỏimắt

Ngắm nhìn cô gái Lai Châu

Trăng sao, dỗi hờn man mác

Thế nhân, dễ mấy tìm cầu

Hoàng Liên Sơn cao nhất

Chỉ tấm tắc, tiếc thôi

Buồn không, người phương ấy

Đừng mơ ước chi nào

Quê em vùng Lai Châu

Đẹp từ bên Mường Lay

Đẹp đến chốn Mường Lè

Nhờ Sìn Hồ, Phong Thổ

Nên đẹp như Tủa Chùa

Anh đứng từ Tuần Giáo

Anh đứng từ Điện Biên

Nhìn bồng lai tiên cảnh

Lai Châu, đẹp nhất mọi miền.

Lạng Sơn, quê tôi

(TX Lạng Sơn)

Tháng 3 – 2007

Lạng Sơn quê tôi

Một trong 6 tỉnh địa đầuphương Bắc

Một trong cửa ngõ đường bộ,gần nhất thủ đô

Quê hương ta, vẻ vang sựnghiệp, cơ đồ

“Anh hùng tử, khí hùng bấttử”

Nhớ Đồng Đăng, mắt hoen mờ lệsử

Nhớ Chi Lăng, bạc phai áochiến bào

Văn Lãng, Cao Lộc rạt rào

Lộc Bình, Văn Quan tê tỉ

Tràng Định giữ yên vị trí

Đình Lập trấn thủ biên cương

Bình Gia, nhắc đến nhớ thương

Bắc Sơn, Hữu Lũng khói hươngchưa tàn

Lạng Sơn quê tôi

Có động Tam Thanh

Có Phố Kỳ Lừa

Anh quyết Kỳ Cùng

Em nhớ Vọng Phu

Quê tôi ở tỉnh Lạng Sơn

Sắt son không nhạt, đá mònkhông phai

Lạng Sơn tình sử vương dài

Vẽ tranh bất tuyệt treo đàibiển dâu

Sơn hà Nam quốc minh châu

Việt Nam sông núi, địa đầu Lạng Sơn.

Lào Cai, quê tôi

(TX Lào Cai, TX Cam Đường)

Tháng 3 – 2007

Lào Cai quê tôi,

Ngẩng đầu phương Bắc, chânduỗi phương Nam

Như Hồng Hà nước chảy mênhmang

Như thượng du, núi rừng hùngvĩ

Thủ phủ Lào Cai, trấn ngay HàKhẩu

Bát Xát đây, vách núi thànhđồng

Mường Khương đây, sừng sữngnon sông

Một động thủ, Bảo Yên, BảoThắng

Yên Bàn, ngẩng lưng trời, đỡnắng

Than Uyên, trèo dốc đá, chemưa

Sa Pa, tuyệt nhân thế bốn mùa

Thử hỏi, tìm đâu ra trong hoàn vũ

Thiên nhiên, khéo dày công từ thuở

Khi đất trời chuyển mạch lúc hồng hoang

Một Sa Pa, không thể có đâu hơn

Hoa vũ trụ, thắm tô vùng Việt Bắc

Lào Cai ơi, hoàng hôn chưa kịp tắt

Thắp khung trời đã có ánh sao đêm

Hay vầng trăng khi khuyết tận đáy liềm

Ta vẫn có Sa Pa, lồng lộng quá.

Long An, quê tôi

(Thị xã Tân An)

Tháng 3 – 2007

Long An quê tôi,

Vàm Cỏ Đông, Vàm Cỏ Tây, đivề một mối

Tân Hưng, Vĩnh Hưng, Mộc Hóa,bên này

Đức Huệ, Đức Hòa, Bến Lức,bên kia

Tân Thạnh, Thạnh Hóa hát ca

Thủ Thừa, Tân Trụ, chan hòaTân An

Cần Giuộc, Cần Đước vang vang

Cho dòng Vàm Cỏ lan man ChâuThành

Long An quê tôi, ai còn cónhớ

Lòng Nhật Tảo, xác tàu còn đó

Nguyễn Trung Trực, sử tíchlưu danh

Nêu cao chí khí hùng anh

Của người dân Việt ngàn nămkhông sờn

Long An quê tôi,

Hàng dừa nước thẹn thùng khéplá

Tà áo ai gió phất bay bay

Gạo Nàng Thơm ửng nắng hâyhây

Khóm Lương Hòa dịu ngọt thanhthanh

Vàm Cỏ Đông, anh đi

Vàm Cỏ Tây, em đợi

Những bờ kênh giao nối

Trăng lăn sóng thì thầm

Long An quê tôi

Sông nước mênh mang

Thơm thơm mùa lúa mới

Ươm tình sống chứa chan.

Nam Định, quê tôi

(TP Nam Định)

Tháng3 – 2007

Nam Định quê tôi ai có nhớ

Vùngđất thanh bình giữa hai sông

Biểnđông sóng vỗ reo bờ cát

SôngĐáy cong cong đỡ Sông Hồng

NhớÝ Yên, nhớ về Giao Thủy

NhớTrực Ninh, Nam Trực, Xuân Trường

NhớMỹ Lộc, Vụ Bản, Nghĩa Hưng

ThươngHải Hậu sông trăng đẩy sóng

Chờngày lên, Thái Bình gọi nắng

Đợiđêm về, gác mái hoàng hôn

Đểlắng nghe nỗi nhớ chưa mòn

NhớPhủ Giầy - Quỳnh Hoa Công Chúa (1)

Vàđể nhớ, Đền Thành Vàng muôn thuở (2)

Nơisản sinh những người kiệt xuất Nhà Trần

Dùtrải qua : phong sương, tuế nguyệt, phù vân

Khôngphai mờ những tấm gương rạng soi kim cổ

Nhớkhông anh, NamĐịnh quê tôi

Nhớkhông em, NamĐịnh quê tôi

Sửtích còn ghi

Lưutruyền mãi mãi.

(1)Công Chúa Liễu Hạnh, dân đất Bắc tôn là Bà Chúa LiễuHạnh, lập đền Phủ Giầy tại Vụ Bản để thờ Bà. Tục truyền, bà là một vị tiên tênQuỳnh Hoa, bị đày xuống trần gian, thời Vua Lê Anh Tôn, làm con của ông Lê TháiCông, thôn Vân Cát, xã Yên Thái, Vụ Bản.

(2)Đền Thành Vàng, được lập để thờ các vua Nhà Trần, tạilàng Tức Mạc, huyện Mỹ Lộc. Làng Tức Mạc là quê hương chính của các vua NhàTrần vậy.

Nghệ An, quê tôi

(TP Vinh, TX CửaLò)

Tháng 3 – 2007

Quê tôi vùng đất Nghệ An

Nghĩa Đàn thơm tiếng, NamĐàn thơm danh

Hưng Nguyên sát thành phốVinh

Nghi Lộc ngấm nghé xinh xinhCửa Lò

Diễn Châu cát trắng nên thơ

Quỳnh Lưu sóng vỗ ven bờ biểnđông

Quỳ Châu tựa cửa Quế Phong

Quỳ Hợp vén lối Con Cuông,Tân Kỳ

Yên Thành lên tiếng thầm thì

Đô Lương ai nhớ, ai về ThanhChương

Anh Sơn có nhớ Kỳ Sơn

Bên dòng Sông Cả, Tương Dươngai cùng

Nghệ An rừng núi chập chùng

Trường Sơn mờ khói vẫy vùngbiển khơi

Nghệ An thế núi lưng đồi

Đi đâu cũng nhớ tình người NghệAn.

Ninh Bình, quê tôi

(TX Ninh Bình,TX Tam Điệp)

Tháng 3 – 2007

Ninh Bình quê tôi, cực namđất Bắc

Gối đầu Thanh Hóa, cực bắcMiền Trung

Bên dòng Sông Đáy, nước chảyvang vang

Nhìn ra biển khơi, trùngtrùng sóng vỗ

Hoa Lư xưa, cờ lau Bộ Lĩnh

Là kinh đô, một thuở Đinh –Lê

Tam Điệp xưa, Hưng Đạo quyếtthề

Đinh Công Tráng, một thờikháng Pháp

Ai về Ninh Bình, vùng đất quêtôi

Thăm Gia Viễn, Nho Quan đưatay bên đó

Thăm Yên Mô, Yên Khánh nốitay bên này

Còn Kim Sơn lắc biển sónglay

Như bàn tay đỡ vòm trời thơmộng

Nhớ không em, sông Vân, núiThúy (1)

Nhớ không em, thạch độngThiên Tôn

Hoa Lư ơi, nước chảy đá mòn

Còn Ninh Bình, còn đây thươngnhớ.

(1) Sông Vân gọi đủ là sông Vân Sàng. Núi Thúy gọi đủ là núiDục Thúy. Sông Vân bao bọc ba mặt quanh núi Thúy, núi Thúy chỉ còn một mặt dínhvào đất liền, ngay giữa tỉnh lỵ.

Ninh Thuận, quê tôi

(Thị xã Phan Rang)

Tháng 3 – 2007

Ai về Ninh Thuận, quê hươngtôi

Phố cát bụi bay, gọi nắng bốnmùa

Gắn liền Phan Rang, Tháp Chàmtrầm lắng

Để nhớ nhung thừa, một thoángxa xưa

Phan Rang tôi ơi !

Tháp Chàm tôi ơi !

Đôi mắt xa đưa, hoen mờ cố sử

Có những đêm về, hồn mộngChiêm xưa

Lệ thấm bờ mi, nhỏ giọt thầmmưa

Khói tỏa bay bay, như tháphương Chàm

Ninh Thuận quê tôi

Vật đổi sao dời

Nước lở cát bồi

Mây trắng mênh mang

Kìa, Ninh Phước, Ninh Hải

Kìa, Bác Ái, Ninh Sơn

Bao sông Con, đổ về Sông Cái

Lại, Cà Ná, Mũi Dinh, Hòn Đỏ,Hòn Chồng

Anh và tôi, chan hòa điệusống

Tôi và anh, muối mặn tìnhnồng

Nước chảy qua cầu

Biển lắng chìm sâu

Nước chảy qua cầu

Biển lắng chìm sâu.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/05/2025(Xem: 6674)
Thơ mộng, uyên bác, thấu suốt Phật lý... Những dòng thơ của Thầy Tuệ Sỹ hiện lên trang giấy như các dãy núi nơi những đỉnh cao ẩn hiện mơ hồ giữa các vầng mây. Do vậy, dịch thơ Thầy Tuệ Sỹ qua tiếng Anh cũng là một công trình lớn, khi phải cân nhắc từng chữ một để giữ được cái thơ mộng, cái uyên bác, và cái nhìn thấu suốt ba cõi sáu đường của một nhà sư thiên tài, độc đáo của dân tộc. Hai dịch giả Terry Lee và Phe X. Bạch đã làm được phần rất lớn trong việc giới thiệu thơ của Thầy Tuệ Sỹ cho các độc giả trong thế giới Anh ngữ.
22/05/2025(Xem: 5571)
Âm nhạc được xem là nghệ thuật giúp tỉnh thức ! Chỉ một lời nhắn nhủ đánh động tâm linh Mời ngâm nga hai lời nhạc khiến cảnh tỉnh mình (1) Trong hành trình tâm thức , thong thả nhìn vũ trụ, trò đời trưởng dưỡng
20/05/2025(Xem: 6309)
Hôm nay con vào nghe Thầy giảng về từ thiện Con vào chậm nửa tiếng anh Huệ Sơn hỏi Thầy Về từ thiện xã hội ban đầu phát tâm lành Nhưng sau sanh bất thiện xin Thầy giảng cho nghệ
17/05/2025(Xem: 5124)
Sống một kiếp người, bình an là được! Hai bánh, bốn bánh chạy được là được Tiền ít ,tiền nhiều sống được là được Người xấu, người đẹp dễ coi là được Người trẻ, ngườì già miễn khỏe là được Nhà giàu, nhà nghèo hòa thuận là được Ông xã về trễ miễn về là được Bà xã càu nhàu miễn thương là được
17/05/2025(Xem: 8675)
Trong 6 năm qua, từ năm 2019 đều đặn mỗi năm Viên Giác Tùng Thư và Báo Viên Giác có xuất bản một Đặc San Văn Hóa Phật Giáo. Và chính quý Ngài và quý thân hữu đã đóng góp những bài viết giá trị (xin xem 1 bản mẫu của năm 2024 đính kèm). Chúng con/ chúng tôi tiếp nối truyền thống đó nên viết Thư này kính mong quý Ngài tiếp tục gởi bài cho Đặc San 2025 (chi tiết xin xem Thư đính kèm). Đặc San năm nay mang chủ đề là "TÂM BÌNH - THẾ GIỚI BÌNH". ấn hành vào tháng 8 năm 2025 nhân dịp Chào mừng Đại lễ Vu Lan Phật lịch 2569.
16/05/2025(Xem: 3852)
Ngày xưa con bé mẹ bồng Bón cơm mớm sửa quạt nồng Mẹ chăm Bây giờ Mẹ tuổi gần trăm Thân vương bệnh yếu Mẹ nằm con lo Sớm trưa đều đặn thăm dò Cận kề bên cạnh nhỏ to lời lành Dâng Mẹ chay tịnh cơm canh Thuốc thang sửa uống để nhanh phục hồi Mỗi khi trời nóng bức oi Tay cầm quạt phẩy như thoi đưa đều Tạo nên thoáng mát hiu hiu Giúp Mẹ an giấc thiu thiu trưa hè Bài thơ dâng tặng, câu vè Nhờ người đọc để Mẹ nghe vui lòng Phận con chí hiếu rõ trông Khiến người ngưỡng mộ nhủ lòng noi gương.
15/05/2025(Xem: 5425)
Đừng định kiến vì không thể thích nghi với đời sống hiện đại ! Khi nhịp sống, công cụ , cách tiếp cận khác biệt xa Nào …qua YouTube cùng nghe pháp thoại miễn là Cần một thiết bị để nghe rõ, giữ gìn mãi trong tâm trí Đến từ bài giảng của bậc cao tăng truyền trao chân lý
14/05/2025(Xem: 7053)
Tháng tư ngập tràn nắng gió Cây cỏ xanh tươi Trời đất mười phương lộng lẫy Ba ngàn thế giới hoan ca
14/05/2025(Xem: 5714)
Mẹ bệnh nằm nhà thương Thầy tự tay săn sóc Dỗ Mẹ từng bữa ăn Cho Mẹ vui ngon miệng Mau khỏe khỏi bệnh căn Thầy cầm bàn tay Mẹ Truyền hơi ấm tình thương Của người con chí hiếu Tình Mẹ như ngàn phương Kính thương cầm tay Mẹ Thầy chăm sóc thương yêu Cắt móng tay Mẹ hiền Con thấy Mẹ bình yên Chúm chím Mẹ nhoẻn cười Con Mẹ liều thuốc tiên! Ngày xưa khi còn trẻ Mẹ lặn lội bờ sông Cho con nguồn hạnh phúc Mẹ phấn đấu nuôi con Chẳng quảng bao nhọc nhằn Giờ con Mẹ là Tăng Theo gót Đức Thế Tôn Luôn kính yêu Mẹ già Lòng Mẹ thật bao la Tình Thầy khắp gần xa Thương cho đời nhân thế Khổ đau kiếp con người Thầy giảng Tứ Diệu Đế Lòng Mẹ thật an vui. Thầy đọc cho Mẹ nghe Những câu vè Mẹ kế Ngày xưa nơi làng Mẹ Mẹ vui hồi tưởng lại Sửa cho Thầy từng câu Chỗ nào tên không đúng Thầy cười trông thật vui Khi thấy Mẹ minh mẫn Con xem hình ảnh ấy Cảm động sao cảm động Nước mắt bỗng dâng trào Bài pháp về lòng hiếu Từ Thầy con cảm nhận Nhân ngày Phật sơ sanh Con kính
13/05/2025(Xem: 8755)
Sự chứng ngộ Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác (Sanskrit: Anuttara-samyak-sambodhi) là một thuật ngữ cao quí, giác ngộ hoàn toàn không sai lầm vượt qua mọi giới hạn loại bỏ hoàn toàn vô minh, thấu rõ trọn vẹn bản chất của vũ trụ và Phật đã nói ra giáo pháp, chỉ rõ con đường, phương pháp để hành giả chứng ngộ, an lạc, giải thoát. Giáo pháp đã được truyền thừa qua kinh điển mà thiền đường, tu viện…nơi các nhà sư giảng giải khơi thông những khúc mắc, hoài nghi, hướng cho phật tử đến tu tập ngày càng thấu rõ hơn. Ghi ơn sự truyền dạy ấy trong tập nầy tác giả phần lớn những bài thơ tán thán công đức chư vị giảng sư, trụ trì, hành giả … và hoạ lại những bài thơ của chư vị Tỳ Kheo, thi hữu.