Tuyển tập 52

28/11/201113:14(Xem: 17661)
Tuyển tập 52

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 52

(Từ bài số 511 đến số 520)

Tôi là một người thợ mộc 511

Tôi là một người thợ nề 512

Tôi là người phu cầu đường 513

Tôi là một người đạo tỳ 514

Tôi là một người xây mộ 515

Tôi là một người tiều phu 516

Tôi là người công an-cảnh sát 517

Tôi là một người tiếp thị 518

Tôi là một người y tá 519

Tôi là một người ở đợ 520

Tôi là một ngườithợ mộc

Tháng10-2005

Tôi là một người thợ mộc

Cái nghề đục đẽo, chính hiệu là tôi

Nhìn khúc cây có vân, có nét, dễ rồi

Nhìn khúc gỗ, còn biết già non, mấy tuổi

Đóng bàn, đóng ghế, dễ như chơi, đừng hỏi

Đóng sập, đóng gụ, dễ như bỡn, đừng lo

Đóng tủ, đóng sườn, việc cứ chạy ro ro

Đã bao năm trong nghề, có chi là khó

Tôi là một người thợ mộc

Nhìn sơ qua, tôi biết đóng đinh hay bắt ốc

Nhìn thoáng qua, tôi biết ráp, nối, hay bắt ngàm

Chỗ nào nứt, bể, trét bột, chà láng, là xong

Chỗ nào dư, lòi, thì đục, bào, khoét lỗ

Tay búa, tay kềm, một đời đập giũa

Tay cưa, tay chặt, một kiếp bụi bay

Công việc gấp rút, không kể đêm ngày

Công việc tàng tàng, nghêu ngao nhàn hạ

Tôi là một người thợ mộc

Sống trong nghề, nên tôi không thấy lạ

Càng hiểu câu, “tốt gỗ hơn tốt nước sơn”

Cái bề ngoài, thì rất dễ hao mòn

Cái bên trong, thì dài lâu bền chắt

Người không biết, thường nói sao quá đắt

Người biết rồi, của quí thì như vậy, chớ sao

Tôi nào đãi bôi giá cã thấp cao

Tùy khách hàng, cứ tha hồ chọn lựa

Tôi là một người thợ mộc

Mạc bụi, mùn cưa, tháng ngày lần lữa

Không những lao lực, mà còn lại lao tâm

Nên đỉnh đầu, mái tóc chưa hoa râm

Mà thân tôi đã nhũn tàn hoa lá

Cái nghề thợ mộc, cuối đời trả giá

Người hỡi người, có ai biết, ai hay

Sung sướng gì cái nghề hai bàn tay

Nhưng cuộc sống, vào nghề, đành phải chịu

Bàn tay nương níu

Nắm lại bàn tay

Cái nghề đục, giũa, đêm ngày

Đến khi đuối sức, buông tay, giã từ

Cái nghề thợ mộc, ứ !!! ư !!!

Tôi là một ngườithợ nề

Tháng10-2005

Tôi là một người thợ nề

Làm nền, làm móng, làm mê, làm đà

Xi măng, tô, phết, quét, chà

Ra tay làm đẹp cửa nhà nhân gian

Cái nghề, đánh đổi gian nan

Cái nghề, nặng nợ bẽ bàngtrần lao

Xây tường, xây vách thấp cao

Đổ đường, đổ lối, dựng rào,dựng phên

Thợ nề đổ sức làm nên

Đổ công làm khó, bỏ quên nhọcnhằn

Kê hồ, bay, kéo, liết, lăn

Tinh chuyên, thiện nghệ, nặngoằn, ai hay

Cần cù phải trảđôi tay

Khó nghèo phải trả đọa đàytấm thân

Sức đâu còn nữa phong trần

Lực đâu còn nữa lựa lần thángnăm

Đồng tiền khấm khá cũng cam

Đến khi thân kiệt, không làmthiếu ăn

Trẻ thì cát đá cũng băng

Già thì đập đuổi muỗi mòngchẳng bay

Ngày xưa nhờ tiếng khéo tay

Lại nhờ lương thiện, ngườihay kêu hoài

Sức thừa, đánh đổi đưa thoi

Thời gian đập giũa, còm còithân tôi

Ngày nay bóng xế lên ngôi

Chân run, tay yếu, da mồi,tóc sương

Mắt mờ kéo sợi tơ vương

Tai lòa bãng lãng, tỏ tườngkhó nghe

Còn đâu, một thuở thợ nề

Còn đâu, một thuở tứ bề bủavây

Thợnề ơi hỡi, ai hay !!!

Tôi là người phu cầu đường

Tháng 10-2005

Tôi là người phu cầu đường

Đường đi mấy nẻo, phong sươngmấy chiều

Quanh co, khúc khuỷu, phẳng phiêu

Đắp be cát đá, lở xiêu đấtbồi

Phong ba lũ lụt giập vùi

Đường hư, cầu sập, đổ nhùi rakia

Bao đường mấy khúc phân chia

Bao cầu mấy nhịp cách lìa đôibên

Lưng đèo, nghẽn lối chênh vênh

Giữa truông khép kín, xuốnglên hết đường

Nơi thì đắp ụ, vét mương

Nơi thì khoét rãnh, lấpđường, nổi mô

Xe cày, xe ũi nhấp nhô

Xe kéo, xe đẩy, xe thồ rốngga

Gầm gừ, xịt khói, lại qua

Nhùng nhằng, chỏng gọng, hếtđà, ngất ngư

Sức tôi cũng lã đứ đừ

Người tôi cũng kiệt, muốn nhừnhư tương

Đời tôi, vá đắp đường trường

Thân tôi, trang trải giósương dặm dài

Nếu đủ chất lượng, dẻo dai

Nếu thiếu chất lượng, một hailà rồi

Ra công đổ sức, mất toi

Người ta lại đổ cho tôi, cầu đường

Ăn gì chút “nhựa” nhiểunhương

Bòn gì cát đá, nghê thường trần ai

Người phu lao nhọc miệt mài

Đôi chân muốn rã, đôi tay muốn rời

Đồng tiền ướt đẫm mồ hôi

Đồng lương chai cứng, mặn mòi chi đâu

Cửa nhà một mảnh đêm thâu

Cả đời gian khó, kê đầu điểm canh

Trời đong bao nỗi tròngtrành

Đất đong loang lở loanh hoanh cầu đường

Khổ thân, mệt xác, ai thương

Người phu ơi hỡi, cầu đường của tôi !!!

Tôi là một ngườiđạo tỳ

Tháng 10-2005

Tôi là một người đạo tỳ

Trần gian nửa lối, âm ty nửa đường

Khi nhìn dương thế thươngthương

Khi nhìn âm phủ lạnh sườn, trống trơn

Ngoài kia, náo động dập dồn

Trong nầy, vắng ngắt nghe hồn ghê gai

Ngoài kia, thở vắn than dài

Trong nầy, buông thả lối càidặm băng

Ngoài kia, cõi sống lăng quăng

Trong nầy, cõi chết biệt tămlối về

Ngoài kia, chao động tứ bề

Trong nầy, im bặt không hề lunglay

Ngoài kia, một cõi mê say

Trong nầy, một cõi mảy maychẳng màng

Ngoài kia, một cõi vang vang

Trong nầy, một cõi mênh mangvô bờ

Tôi từng vướng nghiệp bao giờ

Đến nay cũng đã dại khờ đờitôi

Biết bao cái chết rã rời

Biết bao thi thể di dời đôi tay

Sửa thân sửa thể mặt mày

Vô hòm, tẩm liệm đã dày thờigian

Nữ nam, lão ấu hàng hàng

Không còn phân biệt giàu sangthấp hèn

Cũng đều trơ cứng lạnh tanh

Cũng đều vắng ngắt như thềmhoang vu

Khi nào hơn thiệt, bạn thù

Khi nào ngậm miệng, ậm ừchẳng ra

Khi nào, một chút chẳng tha

Khi nào, tất cả như pha chẳngcần

Trần gian gởi lại dương trần

Nhân gian gởi lại thế trầnnhân gian

Nằm im, không một than van

Ra đi, không một âm vang cõivề

Đạo tỳ, tôi sống trong nghề

Hai đường sống chết, cõi vềlà đâu

Xanh xanh mây nước một màu

Âm u cõi mộng đêm sâu mịt mờ

Hai đường hai nẻo như mơ !

Tôi là một người xây mộ

Tháng 10-2005

Tôi là một người xây mộ

Nhiều nghĩa trang, tôi rấtrõ, rất quen

Tôi đã xây, cho người đượcnằm yên

Để đi vào giấc ngủ ngàn thu,bất động

Tôi xin xây, cho người vàocõi mộng

Tôi đang làm, như đang sốngcõi mê

Giữa hai nơi dù khác nẻo đivề

Nhưng cả hai đều dường nhưkhông thật

Tôi là một người xây mộ

Đưa người đi, nằm yên vàolòng đất

Nghe nói rằng có một cõi âm ty

Nhưng nhiều năm, tôi chẳngthấy được gì

Chỉ có thấy những nấm mồhoang lạnh

Chỉ có thấy khói hương mờ hiuquạnh

Những mộ bia theo năm thángphai màu

Những tấm hình nhòa nhạt khắcchìm sâu

Và tên tuổi loang mờ tronggió cát

Tôi là một người xây mộ

Như con dã tràng se mình trênbờ cát

Xây thì xây, nhưng biết ngườicó ở đó đâu

Ngày cũng yên, mà thanh vắngcũng đêm thâu

Không một chút âm vang haytiếng động

Dù lão làng hay trẻ thơ bébỏng

Dù bình thường hay diễm tuyệtdung nhan

Dù nghèo hèn hay bề thế, giàusang

Cũng nằm đó, một nghĩa trangvắng ngắt

Tôi là một người xây mộ

Dù tinh sương hay hoàng hônchưa tắt

Bàn tay tôi đặt xuống biếtbao người

Nhìn tấm hình, đều thoángthấy nụ cười

Nhưng tất cả, đều lặng thinh,nín thở

Mọi nghĩa trang, trông bốnmùa lá đổ

Mọi mộ phần, trông im bặt âmvang

Người đi đi như trời đất mênhmang

Tôi trở về như mơ hồ cõi sống

Hình vương theo bóng

Xin vĩnh biệt người

Xin đừng nhìn tôi

Và đừng chúm chím cười

Để tôi được bình yên tronggiấc ngủ !

Tôi là một ngườitiều phu

Tháng 10-2005

Tôi là một người tiều phu

Gà còn gáy sáng, sương mù đan mây

Vét cơm nửa vắt hao gầy

Muối mè một muổng, gói nhầy mo cau

Đi vào tận mé rừng sâu

Tìm cây đốn củi phát đầu phạn đuôi

Kéo chung một chỗ để phơi

Xếp theo thứ lớp khô tươi gọn gàng

Quá trưa xuống suối bắtngang

Ăn xong đánh giấc nhẹ nhàng như tiên

Xế chiều một gánh nặng kiềng

Mang đi đổi lấy gạo tiền cân đong

Có khi gặp mối đẹp lòng

Nhanh chân, gánh nữa, muốn còng tấm lưng

Cái nghề đốn củi vô chừng

Mỗi khi gặp lái, phát mừng phát lo

Nhà thì đỡ lúc đói no

Nhưng thân phải chịu ốm o nặng đòn

Gánh gồng lao nhọc phải mòn

Quanh năm chặt, đốn, phải chồn thịt da

Tiều phu mưa nắng mặn mà

Tay riều tay rựa mới ra thế này

Tiều phu, nghe hát cũng hay

Được vào âm nhạc cũng khuây nỗi niềm

Nhưng khi quay lại đời riêng

Một đời đốn củi, của tiền theo cây

Củi còn, còn chút lất lây

Củi hết, cơm gạo theo cây về rừng

Cả nhà đeo đẳng gánh chung

Đời tôi khốn khổ, cơ cùng tiều phu

Tiều phu ơi hỡi tiều phu !!!

Tôi là người côngan, cảnh sát

Tháng 10-2005

Tôi là một người công an, cảnh sát

Trật tự, an ninh, tôi canh,tôi gác

Bảo vệ, giữ gìn, công vụ tôimang

Nếu sống bình thường, muôn sựvô can

Còn nếu bất thường, thì tôicó mặt

Thường trực ngày đêm, khôngkể gì thời khắc

Bất luận lúc nào, không sá gìnắng mưa

Nhưng nhân gian không có muốnchịu chừa

Nên chẳng mấy ai, ưa gì côngan cảnh sát

Tôi là một người công an,cảnh sát

Thiên hạ hay gán cho tôi,những tiếng quá ác :

Lấm lét bảo nhau, coi chừngmấy ông cò

Không cho mấy ổng ăn, mấy ổnglàm khó dễ đủ trò

Còn lạng quạng, coi chừng cáidùi cui, và cái còng số “8”

Nếu không biết điều, coichừng xộ khám

Mấy ổng móc tay trên, taydưới, thật tinh vi

Hối lộ, hối liết, chứ trậttự, an ninh, cái quái gì

Chuyên núp ló săn mồi, vàchuyên nghề bắt nạt

Tôi là một người công an,cảnh sát

Bảo vệ người dân, nên tôi đeomặt nổi, mặt chìm

Phố phường, khu vực, công lộ,ca ngày, ca đêm

Nhưng xã hội, ít khi nàokhông xáo trộn

Đức pháp trị, công minh, thìmay ra yên ổn

Công an trị lông lá, thì đìnhđốn chứ sao

Biết bao giờ, nền pháp trịnâng cao

Đó là cả một vấn đề dân sinh,dân trí

Cảnh sát tôi, chỉ là một cáinghề nhi nhí

Công an tôi, chỉ là một côngchức quèn quèn

Xin góp một phần, cho xã hộiđược bình yên

Xin xây một phần, cho dântình thêm đẹp

Hãy tôn trọng luật pháp

Hãy tôn trọng dân quyền

Chứ đừng mua bán bạc tiền

Mà sản sanh những loài sâumọt

Hỡi chính giới, chính quyền,người dân, ai muốn tốt

Hỡi những người công an, cảnhsát, của tôi ơi !!!

Tôi là một người tiếp thị

Tháng 10-2005

Tôi là một người tiếp thị

Trên thị trường, tôi bắt mùirất nhạy

Trên thương trường, tôi bắthơi rất nhanh

Ngay cả những màu đen, đỏ,trắng, xanh

Ngay cả những màu sậm, nâu,xám, tím

Như cây đàn, đã lên dây, nhấcphím

Như bỗng trầm, khơi động mọiâm ba

Đánh một vòng nhè nhẹ lướt điqua

Là đã biết cái gì, được,không được

Tôi là một người tiếp thị

Một cái nghề với rất nhiềuphương chước

Không được ghi trong sách vởnhà trường

Vượt ra ngoài những bài bảndoanh thương

Thật bén nhạy những gì chưatiếp cận

Như tấm bảng dù đã lau màuphấn

Nhưng xa mờ vẫn lấm tấm bụibay

Nên một khi tôi đã quyết ratay

Không dính lượng thì cũng còndính phẩm

Tôi là một người tiếp thị

Khi kiếm chác tàng tàng,nhưng có khi khá đậm

Chạy long rong mà có mãi, dưxài

Rủng rỉnh để dành, và rỏn rẻnlai rai

Nên sự nghiệp ngày càng thêmbề thế

Cái nghề tiếp thị, biết saomà kể

Những tranh thương muôn mặtchốn thương trường

Những khôn ngoan muôn hướngkhắp nẻo đường

Ở trong nghề, và giỏi lắm,may ra mới hiểu

Hãy vượt qua đàm tiếu

Hãy băng khỏi luận bàn

Nhưng phải nghe tiếng nói củalương tâm

Làm đã khó, nhưng sống ở đờicàng khó

Xin nói nhau nghe, vài lờinho nhỏ

Hỡi những người tiếp thị củatôi ơi !!!

Tôi là một người YTá

Tháng 10-2005

Tôi là một người y tá

Những bịnh nhân, tôi chăm sóc đỡ đần

Tôi nâng niu, ngon ngọt, như thể thương thân

Tay dắt, tay dìu, tay thang, tay thuốc

Không vì đồng tiền, mà vìlương tâm mới được

Biết thương yêu như thươnglấy tay nghề

Như những ngày xưa đi học,tôi đã từng mơ

Xin giúp đời, bằng đôi tay bénhỏ

Tôi là một người y tá

Thấy người đau, tôi không ngại gì gian khó

Thấy người khổ, tôi không ngại gì sạch nhơ

Đưa tay, xin đắp vành khô

Đưa tay, xin thấm lệ nhòa ai rơi

Bịnh đau, là của cuộc đời

Thương người, là của ai người biết thương

Từ khi dưới mái học đường

Bây giờ cũng thế tình thương đong đầy

Tôi là một người y tá

Vào nghề, từ đó đến nay

Cứu đời, bằng cả đôi tay yếu mềm

Ca ngày cho đến ca đêm

Lắng nghe từng tiếng la rêntừng người

Đớn đau nên khó như rươi

Tôi tìm mọi cách mỉm cười mớithôi

Tay dìu đi, đứng, nằm, ngồi

Tay dìu ăn uống, tẩm bồi thuốc thang

Lại còn tay xách tay mang

Lo cho đến chuyện cá nhân nữakìa

Tôi là một người y tá

Đêm đêm chong ngọn đèn khuya

Mong từng con bịnh khỏi chưa, mau về

Thoảng nghe có tiếng tỉ tê

Sao mà tốt bụng quá hè, cảm ơn

Biết đâu, mai mốt có còn

Gặp người y tá, lòng son đẹp lòng

Thôi đi, đừng có lông bông

Mau mau hết bịnh mà dong về nhà

Tôi là một người y tá

Giúp đời, như một bông hoa

Đôi tay bé nhỏ, dịu xoa cuộc đời

Hỡi người y tá tôi ơi !!!

Tôi là một người ởđợ

Tháng 11-2005

Tôi là một người ở đợ

Được mang danh là giúp việc trong nhà

Còn được mang thật tốt bụng lắm đa

Mọi lớn nhỏ, giành, nai lưng ráo trọi

Đồ dư thừa, nghe tiếng kêu bụng đói

Món ngọt ngon, nghe vị đắng mềm môi

Nên nhiều đêm, đánh những giọt buông rơi

Không muốn chảy nhưng trào tuôn lả chả

Tôi là một người ở đợ

Vẻ bề ngoài, tôi đã nhìn thấy cả

Nét bên trong, tôi đã rõ nguồn cơn

Nên lòng tôi biến mất hết điểm son

Chỉ rơi rớt úa tàn pha sắc tím

Đàn đau khổ, còn lên dây, nhấc phím

Nhạc thê lương, còn réo rắc, buông lơi

Để thấm thêm những tủi nhục trong đời

Đắp hẩm hiu trên tấm mền thân phận

Tôi là một người ở đợ

Tôi không than, sao người ta tàn nhẫn

Tôi không trách, sao người ta bẽ bàng

Bỡi “nô lệ” của kiếp nào tôi mang

Chưa trả hết nên ngày nay phải trả

Tôi có xem những bộ phim vô giá

Ở đợ bây giờ, hơn “nô lệ” ngày xưa

Dù khổ tâm nhưng cũng có mành thưa

Dù khổ lòng, cũng còn cơm thừa canh cặn

Đã quá quen, nên quên đi cay đắng

Đá quá thuộc, nên chẳng nhớ đê hèn

Đưa tay đếm hết ưu phiền

Đan tâm gom góp tiền khiên nghẹn lời

Cân đong những giọt đầy vơi

Hỡi người ở đợ cuộc đời tôi ơi !!!

*****

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/05/2025(Xem: 6687)
Thơ mộng, uyên bác, thấu suốt Phật lý... Những dòng thơ của Thầy Tuệ Sỹ hiện lên trang giấy như các dãy núi nơi những đỉnh cao ẩn hiện mơ hồ giữa các vầng mây. Do vậy, dịch thơ Thầy Tuệ Sỹ qua tiếng Anh cũng là một công trình lớn, khi phải cân nhắc từng chữ một để giữ được cái thơ mộng, cái uyên bác, và cái nhìn thấu suốt ba cõi sáu đường của một nhà sư thiên tài, độc đáo của dân tộc. Hai dịch giả Terry Lee và Phe X. Bạch đã làm được phần rất lớn trong việc giới thiệu thơ của Thầy Tuệ Sỹ cho các độc giả trong thế giới Anh ngữ.
22/05/2025(Xem: 5590)
Âm nhạc được xem là nghệ thuật giúp tỉnh thức ! Chỉ một lời nhắn nhủ đánh động tâm linh Mời ngâm nga hai lời nhạc khiến cảnh tỉnh mình (1) Trong hành trình tâm thức , thong thả nhìn vũ trụ, trò đời trưởng dưỡng
20/05/2025(Xem: 6318)
Hôm nay con vào nghe Thầy giảng về từ thiện Con vào chậm nửa tiếng anh Huệ Sơn hỏi Thầy Về từ thiện xã hội ban đầu phát tâm lành Nhưng sau sanh bất thiện xin Thầy giảng cho nghệ
17/05/2025(Xem: 5156)
Sống một kiếp người, bình an là được! Hai bánh, bốn bánh chạy được là được Tiền ít ,tiền nhiều sống được là được Người xấu, người đẹp dễ coi là được Người trẻ, ngườì già miễn khỏe là được Nhà giàu, nhà nghèo hòa thuận là được Ông xã về trễ miễn về là được Bà xã càu nhàu miễn thương là được
17/05/2025(Xem: 8683)
Trong 6 năm qua, từ năm 2019 đều đặn mỗi năm Viên Giác Tùng Thư và Báo Viên Giác có xuất bản một Đặc San Văn Hóa Phật Giáo. Và chính quý Ngài và quý thân hữu đã đóng góp những bài viết giá trị (xin xem 1 bản mẫu của năm 2024 đính kèm). Chúng con/ chúng tôi tiếp nối truyền thống đó nên viết Thư này kính mong quý Ngài tiếp tục gởi bài cho Đặc San 2025 (chi tiết xin xem Thư đính kèm). Đặc San năm nay mang chủ đề là "TÂM BÌNH - THẾ GIỚI BÌNH". ấn hành vào tháng 8 năm 2025 nhân dịp Chào mừng Đại lễ Vu Lan Phật lịch 2569.
16/05/2025(Xem: 3867)
Ngày xưa con bé mẹ bồng Bón cơm mớm sửa quạt nồng Mẹ chăm Bây giờ Mẹ tuổi gần trăm Thân vương bệnh yếu Mẹ nằm con lo Sớm trưa đều đặn thăm dò Cận kề bên cạnh nhỏ to lời lành Dâng Mẹ chay tịnh cơm canh Thuốc thang sửa uống để nhanh phục hồi Mỗi khi trời nóng bức oi Tay cầm quạt phẩy như thoi đưa đều Tạo nên thoáng mát hiu hiu Giúp Mẹ an giấc thiu thiu trưa hè Bài thơ dâng tặng, câu vè Nhờ người đọc để Mẹ nghe vui lòng Phận con chí hiếu rõ trông Khiến người ngưỡng mộ nhủ lòng noi gương.
15/05/2025(Xem: 5452)
Đừng định kiến vì không thể thích nghi với đời sống hiện đại ! Khi nhịp sống, công cụ , cách tiếp cận khác biệt xa Nào …qua YouTube cùng nghe pháp thoại miễn là Cần một thiết bị để nghe rõ, giữ gìn mãi trong tâm trí Đến từ bài giảng của bậc cao tăng truyền trao chân lý
14/05/2025(Xem: 7112)
Tháng tư ngập tràn nắng gió Cây cỏ xanh tươi Trời đất mười phương lộng lẫy Ba ngàn thế giới hoan ca
14/05/2025(Xem: 5720)
Mẹ bệnh nằm nhà thương Thầy tự tay săn sóc Dỗ Mẹ từng bữa ăn Cho Mẹ vui ngon miệng Mau khỏe khỏi bệnh căn Thầy cầm bàn tay Mẹ Truyền hơi ấm tình thương Của người con chí hiếu Tình Mẹ như ngàn phương Kính thương cầm tay Mẹ Thầy chăm sóc thương yêu Cắt móng tay Mẹ hiền Con thấy Mẹ bình yên Chúm chím Mẹ nhoẻn cười Con Mẹ liều thuốc tiên! Ngày xưa khi còn trẻ Mẹ lặn lội bờ sông Cho con nguồn hạnh phúc Mẹ phấn đấu nuôi con Chẳng quảng bao nhọc nhằn Giờ con Mẹ là Tăng Theo gót Đức Thế Tôn Luôn kính yêu Mẹ già Lòng Mẹ thật bao la Tình Thầy khắp gần xa Thương cho đời nhân thế Khổ đau kiếp con người Thầy giảng Tứ Diệu Đế Lòng Mẹ thật an vui. Thầy đọc cho Mẹ nghe Những câu vè Mẹ kế Ngày xưa nơi làng Mẹ Mẹ vui hồi tưởng lại Sửa cho Thầy từng câu Chỗ nào tên không đúng Thầy cười trông thật vui Khi thấy Mẹ minh mẫn Con xem hình ảnh ấy Cảm động sao cảm động Nước mắt bỗng dâng trào Bài pháp về lòng hiếu Từ Thầy con cảm nhận Nhân ngày Phật sơ sanh Con kính
13/05/2025(Xem: 8965)
Sự chứng ngộ Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác (Sanskrit: Anuttara-samyak-sambodhi) là một thuật ngữ cao quí, giác ngộ hoàn toàn không sai lầm vượt qua mọi giới hạn loại bỏ hoàn toàn vô minh, thấu rõ trọn vẹn bản chất của vũ trụ và Phật đã nói ra giáo pháp, chỉ rõ con đường, phương pháp để hành giả chứng ngộ, an lạc, giải thoát. Giáo pháp đã được truyền thừa qua kinh điển mà thiền đường, tu viện…nơi các nhà sư giảng giải khơi thông những khúc mắc, hoài nghi, hướng cho phật tử đến tu tập ngày càng thấu rõ hơn. Ghi ơn sự truyền dạy ấy trong tập nầy tác giả phần lớn những bài thơ tán thán công đức chư vị giảng sư, trụ trì, hành giả … và hoạ lại những bài thơ của chư vị Tỳ Kheo, thi hữu.