Tuyển tập 18

28/11/201113:14(Xem: 18687)
Tuyển tập 18

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 18

(Từ bài số 171 đến số 180)

[email protected]

HéoHon, Còn Đó Nụ Cười ! 171

Nắngđổ ngày về 172

TôiNgười Cạo Mủ Cao Su 173

Tôi là Người Phu Hầm Mỏ 174

Ta đứng đó, nhìn ta cùng hư huyễn ! 175

Tôi đi Mở Cửa Thềm Hoang 176

Tôi đi Mở Cửa Ngày Mai 177

Tôi gởi bài thơ Thứ Nhất 178

Tôi gởi bài thơ Thứ Hai 179

Tôi gởi bài thơ Thứ Ba 180

Héo Hon CònĐó, Nụ Cười !

Tháng 9 - 2004

Ai đem nước đổ về sông

Để cho con nước bềnh bồng trôi đi

Ai đemlệ đổ bờ mi

Để cho đôi mắt nhiều khi hoen mờ

Ai đemmộng phủ lên mơ

Để cho ước vọng vật vờ trời mây

Ai đemgió để rung cây

Đểcho lá rụng bay bay tháng ngày

Ai đem đắng đổ vườn cay

Đểcho nhân thế tỏ bày thiệt hơn

Ai đem ải vắt lên non

Để cho rêu phủ đá mòn phong sương

Ai gieocát bụi bên đường

Để cho mờ mịt tang thương nỗi này

Ai đemlăn lộn con quay

Để cho điên đảo đọa đày trần gian

Ai đemtrăng gởi trên ngàn

Để cho đêm tối bịt ngang lối về

Ai làmloang lở bờ đê

Để cho non nước lỗi thề nước non

Một nămxây xát mỏi mòn

Trăm năm thử hỏi có còn gì không

Núi kiađứng đó nhìn sông

Sông kia hun hút, đá chồng non cao

Đêm đêmtỉnh mộng rì rào

Ba sinh chìm nổi máu đào còn tươi

Hươngquê còn đó ! Nụ cười

Tình quê còn đó ! gởi người Việt Nam

Nỗi lòngđeo đẳng, không cam

Đan tay vun vén, tay làm, tay xây

Niềmđông rúng động niềm tây

Đá vàng, cơ cảm nỗi nầy tình ta.

Nắng ĐổNgày Về !

Tháng 9 - 2004

Kén mãi giăng tơ

Tơ tằm rút mãi

Nước kéo lên nguồn

Nước chảy về sông

Mây trắng giăng ngang

Mây ửng màu hồng

Máu chảy về tim

Máu hồng chưa cạn

Cầu gập ghềnh, ta bắt thêm miếng ván

Nẻo chông chênh, ta lót gạch bên đường

Leo ải, trèo non, dù có vạn phong sương

Ta vẫn còn nhau, trên quê hương ta đó

Giông tố nhiều rồi, ta hãy ngăn đầu gió !

Nước xoáy nhiều rồi, ta đắp lại bờ đê

Ta với ta, nào ai lỗi ước thề

Đường muôn nẻo, nên ta đi ngang dọc

Gió lộng Trường Sơn

Ngồi trên đỉnh dốc

Bóng cả cây cao

Ta thấy cả quê hương

Giẫm lối mòn xưa

Ta thấy vạn con đường

Những con đường quê hương

Nối dài lịch sử

Ta kể nhau nghe, quê hương tình tự

Ta kể nhau nghe, non nước ngàn năm

Ta nhìn nhau trong ánh mắt xa xăm

Bông lúa chín, đưa ta về đồng nội

Trời nghiêng bóng tối

Nắng đổ ngày về

Ta bước đi dọc theo lối bờ đê

Nghe sóng vỗ rì rào sông bến cũ.

Tôi, ngườicạo mủ cao su !

Tháng 9 - 2004

Tôi người cạo mủ cao su

Màn đêm còn khép, mịt mù tôi đi

Rừng caosu, chẳng nói gì

Lần mò từng gốc, tôi đi lần mò

Một taylấy mủng, trút vò

Một tay tôi xắn, sao cho sắc lằn

Vỏ câyvừa đứt chưa quăng

Mủ cây trắng đục đã lăn thành dòng

Một câynhư thế là xong

Tôi đi cây khác giáp vòng mới thôi

Đèn dầuleo lét rọi soi

Đến khi trời sáng thức rồi rừng khuya

Trời lênđứng bóng tôi về

Một ngày cứ thế, kéo lê cả đời

Cao sutừng giọt đầy vơi

Nhựa tuôn tuôn mãi không lời tiếc than

Giacông, chế biến, muôn ngàn

Muôn hình muôn vẻ bằng hàng cao su

Tinh, thô, xấu, tốt, thanh, u

Đủcông đủ dụng trưng thu cho đời

Cao su cạo mủ, người ơi

Nhàtôi nho nhỏ bên đồi hoang sơ

Học hành ba chữ i tờ

Lớnlên cạo mủ đến giờ chưa lơi

Nghề nào cũng sống trong đời

Quennghề cạo mủ thì thôi cứ làm

Cao su mùi mủ lên chàm

Nhàtôi ẩm thấp khói lam ven rừng

Tháng ngày cơm gạo đầy lưng

Củatiền rỗng đáy, cầm chừng dần qua

Cao su dính mủ trầm kha

Rừng su dính nhựa sắc pha phong trần

Ai đilên ải Hải Vân

Tôi vào rừng lá lựa lần trần ai

Cao sumùi mủ chưa phai

Đời tôi cạo mủ, còn dài cao su !!!

Tôi LàNgười Phu Hầm Mỏ

Tháng 9 - 2004

Tôi là người phu hầm mỏ

Giữa núi rừng vắng lạnh

Giữa sa mạc hoang vu

Sơn lam chướng khí tỏa khói mịt mù

Thân chống đỡ giữa đất trời vũ trụ

Dã thú, ách tai, phong trần vá đủ

Đoàn dân phu cùng một toán phiêu hành

Mỗi bước đi là một bước mới toanh

Như trái đất mới tựu hình xuất hiện

Tôi là người phu hầm mỏ

Mỏ sắt, mỏ chì, mỏ than, chưa luyện

Mỏ vàng, mỏ bạc, mỏ thiết, mỏ đồng

Mỏ ngọc, mỏ ngà, mỏ thạch, mỏ nhôm

Mỗi một mỏ, ê mình, rởn gai, kinh dị

Xuyên thủng đường hầm, vang vang huyền bí

Đá tảng, hòn chồng, đập vỡ choang choang

Ám khí, oan khiên, độc địa, kinh hoàng

Tôi vẫn sống và thành công, mở đường khai phá

Mỗi chuyến đi là một vùng mới lạ

Ngày tháng dài hun hút những hoang vu

Hầm mỏ ơi, tiếng nói của dân phu

Trôi lạc lõng giữa mênh mông man dại

Tôi là người phu hầm mỏ

Đất phủ đầy người

Mồ hôi nhuễ nhoại

Bụi tấp tràn thân

Đôi mắt hoen mờ

Người phu một đoàn sống giữa hoang mơ

Như những vết nhỏ nhoi chấm vành đại địa

Ngày mới đến, còn thoạt nhìn ngắm nghía

Mỗi chiều về, như hình người dị hợm man khai

Nếu được quay phim, chiếu ảnh, lên đài

Chẳng khác những diễn viên chuyện dài huyền sử

Không, đó là thời đại hôm nay đó chứ

Là những người phu đào mỏ, đào hầm

Ngày cũng như đêm, lầm lũi âm thầm

Để phá vỡ những kho tàng mỏ quặng

Ngậm nuốt bồ hòn để nghe trái đắng

Đập giũa phong trần để nếm hy sinh

Trải tang thương mới xây đắp phồn vinh

Lăn gai góc mới kết thành nhung lụa.

Ta đứng đó,nhìn ta cùng hư huyễn !

Tháng 9 - 2004

Kéo hoàng hôn cho bóng chiều xuống thấp

Đẩy trăng lên cho trăng vắt lưng trời

Xô sóng về cho sóng vỗ trùng khơi

Xới đồng ruộng cho thơm mùi lúa mạ

Gió xào xạc nghe rừng cây khua lá

Đêm dần khuya nghe tiếng dế nỉ non

Ta cùng ta để nói chuyện mất còn

Từng dòng sống đi qua, cơ hồ mộng mị

Đến là điểm tới, không ngừng không nghỉ

Đi là điểm về, không tiếng không vang

Ta ngồi đây, có phải một gạch ngang

Nối một móc giữa muôn bề như chứng tích

Ta nói ngươi nghe đêm dài cô tịch

Đêm từng đêm, thử hỏi, đó là những đêm nào

Ngày từng ngày, thử hỏi, một ngày nữa ra sao

Ngươi và ta, dùng chỗ nào để tựa ???

Dùng thời gian, bóng hư vô, mở cửa

Dùng không gian, một điểm sống, tượng hình

Cát bụi đi về không hữu lung linh

Đứng giữa mênh mông, đâu là khởi điểm

Nhưng ta có mặt, nên ta vào chuyện

Câu chuyện dài, hiện hữu xưa nay

Ngươi và ta, không một chút mảy may

Nhưng vạn hữu tồn sinh, nên muôn đời ta có mãi

Giữa hai bước không thời, vô ngại

Giữa hai cửa vào ra, không màng

Giữa hai nẻo đi về, không mang

Ta đứng đó, nhìn ta cùng hư huyễn !!!

Tôi đi mởcửa thềm hoang !

Tháng 9 - 2004

Tôi đi mở cửa thềm hoang

Tìm trong dĩ vãng có còn gì không

Nơi nàylạnh ngắt như đồng

Nơi kia loang lổ chất chồng phong sương

Nơi nàyhoang vắng thê lương

Nơi kia rêu phủ vương vương bụi mờ

Lặng thinh, một cõi hư vô

Ngậmcâm, một cõi trơ trơ vô tình

Không nghe một tiếng âm linh

Tâmquang chưa động cựa mình hồn mê

Sao nghe “một cõi đi về”

Mênhmông, trống rỗng, cõi về là đâu

Hay về một cõi nhiệm mầu

Khôngthinh không sắc không màu không vang

Tôi leo lên thử trên ngàn

Lạicàng huyễn mộng lại càng huyền mơ

Ngàn sao lấp lánh xa mờ

Ngànmây chìm nổi lững lờ bay bay

Tôi về nghĩa địa loay hoay

Thửnghe âm phủ giải bày ra sao

Mồ ma lổm ngổm thấp cao

Khônglay động tĩnh không xao xuyến gì

Ơ hờ tôi bước ra đi

Vôtình động cửa huyền vi, giật mình

Trần gian là cõi sắc hình

Cõikhông vô sắc vọng tình mà chi

Thử vang một tiếng lên đi

Khôngvang tiếng nữa vô vi đã về

Thì ra một cõi đi về

Khiđi mới biết cõi về là đâu

Huyềnvi, huyễn thể, nhiệm mầu.

Tôi đi mở cửa Ngày Mai

Tháng 9 -2004

Tôi đi mở cửa ngày mai

Thửtìm về cõi vị lai là gì

Trống không, chẳng có cái chi

Hìnhchưa hiện thể, li ti chưa thành

Mờ mờ cát bụi vờn quanh

Lanlan khói tỏa tử sanh vẽ hình

Bóng kia, nghiêng bóng soi hình

Hìnhkia nghiêng bóng, vô tình bóng tan

Đường đi không dấu bên đàng

Nẻovề không vết mơ màng mà chi

Hồn chưa mở cửa huyền vi

Chưavương cát bụi, cớ chi tựu hình

Mơ hồ vẽ bóng tánh linh

Hữuhình tìm cõi vô hình sao xong

Kìa xem nước chảy dòng sông

Bèotrôi bến mộng, bọt bồng bến mê

Một mai con nước trở về

Thử xem bèo bọt còn mê mộng gì

Sao nghe tử biệt sinh ly

Sinhđi vô trụ, tử đi vô thường

Một mai cát bụi còn vương

Tùyduyên đối tác, mở đường hiện sinh

Tôi đang mang một bóng hình

Chưavề cửa tử, cõi sinh sao về

Đừng đem mộng phủ lên mê

Đừngđem biển cả vỗ về ba sinh

Lo chi một cuộc tử sinh

Basinh còn có, tử sinh nghĩa gì

Tử, là chuẩn bị để đi

Sinh, là cửa tử huyền vi tạo thành

Cho hay một khối tinh anh

Đemtreo lơ lửng trên cành tầm không

Tôi đi, về với mênh mông !!!

Tôi Gởi Bài Thơ Thứ Nhất

Tháng10 - 2004

Thơtôi gởi đến ruộng đồng xanh

Đồngthấp ruộng cao lúa trổ cành

Thoangthoảng hương thơm mùi lúa mạ

Càybừa gieo hạt giống tinh anh

Bàithơ tôi gởi đến miền quê

Xómdưới làng trên lối ngõ về

Hai buổi mai chiều reo gió nắng

Mái tranh bếp lửa vẹn câu thề

Tôi gởi bài thơ đến thị thành

Đường dài soi bóng những hùng anh

Phố phường đan kín bao tên tuổi

Đá dẫu mòn nhưng sử vẫn xanh

Tôi gởi bài thơ đến phố phường

Phố phường đô hội của quê hương

Đi về ai cũng mang nhung nhớ

Một thoáng xa xôi của phố phường

Bài thơ tôi gởi đến quê hương

Tình tự lan xa khắp nẻo đường

Thôn dã lam chiều khuya phố vắng

Cho hồn vương vấn những yêu thương

Tôi gởi bài thơ đến nước non

Non thương nhớ nước nước thương non

Nước non gói trọn hồn non nước

Son sắt một lòng dạ sắt son.

Tôi Gởi BàiThơ Thứ Hai

Tháng 10 - 2004

Bài thơ tôi gởi những em thơ

Tuổi ngọc em ơi đẹp ước mơ

Em hãy vui chơi thời tuổi ngọc

Lớn lên tìm lại chẳng bao giờ

Tôi gởi cho em bé học trò

Bài thơ thành nét để em đồ

Xanh vàng đỏ trắng loang màu mực

Thànhbức tranh thơ em chẳng cho

Tôigởi bài thơ đến học sinh

Nhưtrang giấy trắng của riêng mình

Mộtmai khôn lớn xa đèn sách

Tìmtuổi hoa niên tuyệt bóng hình

Bàithơ tôi gởi giới sinh viên

Viễnmộng bay xa thật diễm huyền

Đếnnhững chân trời cao ước vọng

Cùngthơ mở lối bước thanh thiên

Tôigởi bài thơ thanh thiếu niên

Cáithời tuổi trẻ đẹp như tiên

Đắpxây sức sống nhồi sinh lực

Manggói hành trang bước mọi miền

Tôigởi bài thơ đến mái trường

Thầy,Cô vẽ viết phấn bay hương

Phấtphơ tà áo vương thơ lại

Đểrớt vài câu xuống vệ đường.

Tôi Gởi Bài Thơ Thứ Ba

Tháng 10 -2004

Thơtôi gởi đến chị hàng rong

Chịmúc liền tay khách đẹp lòng

Kiếmchác đôi đồng lưng cuộn đáy

Sợithơ khô cạn chị còn đong

Thơtôi gởi đến giới doanh thương

Sạp,gụ gần xa khắp nẻo đường

Tonhỏ hàng hàng đem chất đống

Ngườingười ngắm nghía thấy thương thương

Bàithơ tôi gởi giới công nhân

Giankhổ trôi đi gánh nợ lần

Cấttiếng ngâm vang rơi nặng nhọc

Hồnthơ trang trải bước phong trần

Bàithơ tôi gởi giới nhân viên

Nhấtnghệ tinh chuyên lương hậu tiền

Bánghệ đong đời trôi lận đận

Nhưthơ một chữ viết huyên thuyên

Bàithơ tôi gởi giới trung niên

Đãnửa đời qua nửa dốc triền

Tráisống thấm mình thương trái chín

Nửasau sao bớt những ưu phiền

Tôigởi bài thơ giới lão thành

Đãmòn ba vạn sáu trôi nhanh

Thờigian sót lại soi mê tỉnh

Kẻo trễ, rong rêu cỏ ngậm vành !

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/12/2025(Xem: 2717)
Đại tường tưởng niệm bậc chân nhân Duy thức thâm uyên chí xuất trần Chẳng ngại gian lao hành nguyện sấm Không màng khổ lụy trải nguyền âm Quê nhà đạo mạch khơi nguồn ấn Đất khách thiền hà mở suối tâm Thạch trụ tòng lâm gương đức sáng Thắng Hoan Hoà Thượng rạng ngời Xuân
18/12/2025(Xem: 1972)
Quặn lòng trở lại đảo quê nhà Cây bàng cổ thụ vẫn chưa già Tuổi đời mình nhìn lên tóc trắng Mẹ theo về thành hũ tro ma. Côn Đảo quê xưa thuở ấu thời Trong ngủ mơ thấy cả cuộc đời Có mẹ có cha cùng em nhỏ Giờ còn ai nữa để cúng mời.
10/12/2025(Xem: 2888)
Hạnh phúc của tuổi trẻ thường nằm ở hy vọng ! Hạnh phúc của tuổi hoàng hôn, lại mang đầy sự tri ân Nếu đời là cánh đồng bạt ngàn mênh mông Thì mỗi cuộc gặp gỡ, giống như mỗi nhánh lúa vàng rộ chín!
04/12/2025(Xem: 3070)
Có những người thầy không đứng trước ta, giảng giải thế nào là rèn luyện ! Mà đi bên cạnh ta như một ngọn đèn trầm, Tỏa hương lặng lẽ, dẫn đường theo cách âm thầm Người thầy ấy biết rằng con đường hạnh phúc không thể trao cho nhau bằng lời dạy, mà bằng sự hiện diện,
04/12/2025(Xem: 3232)
(Qua tác phẩm “The Art of Happiness in a trouble world”– Đức Đạt Lai Lạt Ma & Howard Cutler. Và những tư tưởng của các bậc hiền triết Đông-Tây ) (Trân trọng kính dâng tặng những vị Thầy tâm linh và đặc biệt riêng gửi đến TT. Thích Nguyên Tạng nhân dịp sinh nhật lần thứ 59 vào ngày 5/12/2025 ) Hạnh phúc — trong cái nhìn tâm linh — không phải là một điểm đến để nắm bắt, mà là sự khai mở dần dần của tâm thức. Nó giống một buổi bình minh: ánh sáng không bừng lên ngay tức khắc, mà lan từ từ, dịu dàng, đánh thức từng mảng tối trong lòng người.
02/12/2025(Xem: 3273)
( Cảm tác từ tác phẩm “ The Unbearable Lightness of Being” nổi tiếng nhất của Milan Kundera viết năm 1982 và xuất bản lần đầu tiên năm 1984 tại Pháp. Bản tiếng Việt “ Đời Nhẹ Khôn Kham “do dịch giả Trịnh Y Thư dịch từ bản tiếng Anh (The Unbearable Lightness of Being của Michael Henry Heim) xuất bản năm 2002 tại Hoa Kỳ. “ Đời Nhẹ khôn kham" lấy bối cảnh chủ yếu ở Praha trong những năm 60-70, tiểu thuyết đã mô tả đời sống của tầng lớp nghệ sỹ và trí thức của xã hội Czech đương thời, cùng với đó là gợi ra những vấn đề triết học căn cốt và sâu sắc. Hơn thế nữa tác phẩm này dạy chúng ta về sự nhẹ nhàng và nặng nề trong cuộc đời, về ý nghĩa của tự do cá nhân và trách nhiệm, và cách đối mặt với sự ngẫu nhiên của số phận.
02/12/2025(Xem: 1986)
Bạn ơi, Muốn sống hạnh phúc thì xin bạn: Đừng đem chuyện hàng xóm vào gia đình. Đừng đem chuyện đường phố vào nhà. Đừng đem chuyện cộng đồng vào những bữa cơm. Đừng đem chuyện của thế giới vào buồng ngủ.
01/12/2025(Xem: 2600)
Việt Nam tội lắm Miền Trung Hàng năm vẫn chịu bão bùng mưa rơi Thiên tai lũ lụt khắp nơi Người dân chiếu đất màn trời tang thương Nhiễu điều phủ lấy giá gương Người chung dòng giống xin thương nhau cùng Tịnh tài tịnh vật góp chung Giúp người lâm cảnh não nùng thê lương Biết bao nhiêu cảnh đoạn trường Cửa nhà tan tác, người thương lìa trần Ít nhiều xin góp đỡ đần Cho người đói lạnh, rất cần lắm thay.
01/12/2025(Xem: 2229)
Diệu pháp cao siêu khó nghĩ bàn Độ người vượt thoát nỗi hàm oan Thường suy ngẫm kỹ tu tinh tấn Mãi niệm trì chuyên gỡ ngỡ ngàng Bát Nhã soi đường đèn tuệ sáng Kim Cang chiếu lối nghĩa ân tràn Gieo trồng việc tốt ươm mầm ngọc Truyền đạt lời hay tiếp kệ vàng Khổ não tiêu mòn xây bến tịnh
01/12/2025(Xem: 2153)
Mấy hôm trời đổ mưa rào Hàng cây trút lá khẽ chào tiết Đông Giọt mưa tí tách bên song Tiếng rơi êm tựa giấc nồng mẹ ru. San Jose, ngày cuối thu Mưa qua thung lũng sương mù giăng giăng Chạnh niềm lữ thứ mênh mang Nghe mưa gõ nhịp song lang ai hoài…