Tuyển tập 55

28/11/201113:14(Xem: 19327)
Tuyển tập 55

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 55

(Từ bài số 541 đến số 550)

Trăm năm chưa vẹn lời thề ! 541

Phải biết sống ! 542

Quê hương, Dân tộc tồn sinh bất diệt 543

Chưa về cuối đỉnh 544

Trên chuyến tàu đêm 545

Phù ảnh hư hao 546

Bốn chiều gió động 547

Xây mộng kê thành 548

Nhiều khung chưa đóng 549

Khứ-Lai đáp khẽ, thế à ! 550

Trăm năm, chưa vẹn lời thề !

Tháng 02-2006

Ba mươi năm, tam thập nhi lậphĩ !

Bảy mươi năm, thất thập cổlai hề !

Một trăm năm, thế kỷ kéo lêthê

Ai không thấm quãng đời bavạn sáu

Máu động tĩnh, nhịp tim dầncạn máu

Xương khô gầy, cốt tủy lụntàn xương

Là nam nhi, cũng vắt kiệt cantrường

Là nữ nhi, cũng nhũn mềm cơcảm

Ba mươi năm, dốc đồi treoghềnh ráng

Bảy mươi năm, đèo hố mỏi sơnkhê

Nước Biển Đông, cũng bạc sóngê chề

Núi Trường Sơn, cũng bạc màusương khói

Hoàng hôn xuống, đã mòn baođêm tối

Vầng nhật lên, đã mỏi ánhhừng đông

Ta với ta, cũng héo ruột cạn lòng

Tằm rũ mục, còn đâu tơ với kén

Tôi tỉnh mộng, dù không một hứa hẹn

Em tỉnh hồn, dù không một ước thề

Hứa hẹn chi, thề ước hỡi lý hề

Tôi hết thở thì em làm sao sống

Sóng đẩy thuyền, thuyền lung linh đẩy sóng

Chống tay chèo, chèo chống bến sông xưa

Ba mươi năm, biết nói nữa sao vừa

Bảy mươi năm, hỏi còn chi em nhĩ

Tích tịch tang, đàn không dây, tuyệt ý

Tang tích tịch, đàn không phím, tuyệt đàn

Ba mươi năm, một lối rẽ âm vang

Bảy mươi năm, một lối về, đoản khúc

Trăm năm kết thúc

Đã hết một đời

Tôi đi về với chơi vơi

Em đi về với mù khơi dặm trường

Sương mờ, mờ khói, thương thương

Tình vương vương lý, lý vương lý hề

Trăm năm chưa vẹn lời thề

Thôi đi, chớ để lỗi thề nghe em !

*****541*****

Phải biết sống

Tháng 02-2006

Nhìn người đau, trong ta nghe thấy khổ

Nhìn người cười, trong ta cảm an vui

Nhìn người sầu, trong ta xót ngậm ngùi

Nhìn người chết, ta làm sao thoát nắng

Khi đau khổ đã đến hồi tuyệt đích

Thì an vui sẽ đột biến tất sinh

Khi sầu bi đi đến chỗ tuyệt tình

Thì lối thoát mở đường từ tử lộ

Cuộc đời này, thế thường, thường vẫn thế

Kiếp sống này, thời thế, thế phải xoay

Ước sẽ thành khi điểm cuối hết quay

Nguyện sẽ tựu khi điểm cùng hết đợi

Nay người chết, nghĩa là ta không khỏi

Đừng nghĩ rằng, cái chết chẳng đến ta

Chỉ khác nhau, lóng ngóng cách gần xa

Cùng sắp lớp đua nhau về nghĩa địa

Nếu còn sống, sống sao cho ý nghĩa

Nếu chết đi, cõi tử chẳng lo âu

Phải đón thêm một của nợ bù đầu

Sao dương thế không kéo dài hơn nữa

Đừng nghĩ rằng, sống không kèn không cựa

Chết là xong, chẳng dính líu đến ai

Con đường đi giữa trần cảnh-tuyền đài

Giây túc trái vẫn ngàn đời nối kết

Khi bên này hiện sinh ra một vệt

Thì bên kia đã trống mất một ô

Lấm lét nhau, kêu thảng thốt, ố ồ

Sao oan nghiệt tiền khiên chi thế nhỉ !

*****542*****

Quê hương dân tộc,tồn sinh bất diệt

Tháng 02-2006

Vừa sinh ra, mới có mặt trong đời

Bật tiếng khóc, thay tiếng cười

Mắt nhắm nghiền, chứ không thốt ra lời

Ta đã mang huyết thống Việt Nam từ đó

Ngay ngày đầu còn trẻ thơ bé nhỏ

Nói bập bẹ đầu đời, đã tiếng Việt Nam

Vùng đất sinh ta, là của cha ông

Dòng sống nuôi ta, thơm thơm sữa mẹ

Thước bảng phấn bay, Thầy làng gõ trẻ

Dẫm bước sân trường, con cháu Rồng Tiên

Tự thuở Văn Lang, nay kết Ba Miền

Chữ S cong cong, non sông mộtdãi

Nam Quan phía Bắc, địa đầuquan ải

Cà Mau phía Nam, giáp vịnh Thái Lan

Khắp nẻo quê hương, lẫm liệthiên ngang

Tổ quốc kiêu hùng, ngàn nămvăn hiến

Càng lớn lên, trong ta cànglưu luyến

Bước vào đời, bao tình tự tamang

Của người Việt Nam,máu đỏ da vàng

Của nước Việt Nam,lịch sử huy hoàng

Sông núi hồn thiêng, ngàn xưađể lại

Một, nguyện ước quê cha cònmãi mãi

Hai, vẹn thề đất mẹ trọn ngànsau

Dù biển dâu có biến đổi sắcmàu

Nhưng nòi giống, ngàn đờikhông thay đổi

Chân có mỏi trên đường dàimuôn lối

Sức không tàn trên vạn nẻođắp xây

Tay đan tay, tiếp nối mọi bàn tay

Tâm đan tâm, mọi tấm lòngtrao chuyển

Cờ bay khói quyện

Đất nước non này

Từ ngàn xưa cho đến tận hômnay

Từ hôm nay cho đến tận ngànsau

Vẫn ngước mặt, ngẩng đầu

Đất nước nầy, dân tộc nầy,tồn sinh, bất diệt !

*****543*****

Chưa về cuối đỉnh !

Tháng 3-2006

Bao lần cất bước ra đi

Đồng hành dị thể, không vìcùng ai

Bao lần bước ngắn bước dài

Đơn thân dĩ đáo không ai cùngmình

Mới hay từng cuộc đăng trình

Mỗi người một bóng đeo hìnhmà thôi

Cũng may nghiệp dĩ chưa vơi

Đi-về, còn đó, nói cười, nọkia

Chẳng may nghiệp dĩ xa lìa

Biệt còn không biết, nào chianỗi gì

Nếu mà sự thể thế ni

Bọt tan sóng nước thầm thìbèo mây

Xạc xào gió động rung cây

Rụng rơi xác lá, lay layhoang tàn

Lung linh gió bụi lan man

Tinh anh bảng lảng trên đàngphiêu du

Thân sơ, bặt tích mịt mù

Ghét thương, bặt dấu thiênthu xa mờ

Rồi ra, như một cơn mơ

Nghê thường gối mộng trôi bờtử sinh

Nhưng chưa cuối đỉnh tuyệt tình

Nên ta nói chuyện với mình, a ha !

*****544*****

Trên chuyến tàu đêm

Tháng 3-2006

Trên chuyến tàu đêm, cao vút lưng trời

Đèn phố xa mờ, bỏ lại sau lưng

Hun hút ngàn sao, nhấp nháy vô chừng

Một cõi mịt mùng, về với mênh mông

Trên chuyến tàu đêm, nói chuyện riêng mình

Vắng ngắt, im lìm, không một âm thinh

Nhìn thấu tâm tư, khắp cùng chơn thể

Khi đến khi đi, độc lộ phiêu hành

Trên chuyến tàu đêm, đi về phương nào

Cỡi sóng phiêu bồng, vần vũ trăng sao

Vũ trụ băng trinh, cơ hồ diễm ảo

Một cố sự gì, xin gởi hư hao

Trên chuyến tàu đêm, tất cả xa rồi

Ta bước riêng mình, bóng tiễn đưa chân

Cát bụi vương vương, biết mấy phong trần

Cớ sự thế nào, xin gởi phù vân

Ta đã từng đi, độc hành như thế

Cuộc lữ xưa nay, khép mấy khung thềm

Như đi chuyến này, một chuyến tàu đêm

Nhỡ một chuyến này, xin gởi lãng quên !

*****545*****

Phù ảnh hư hao!

Tháng 3-2006

Chỉ nghe tiếng nói rồi thôi

Lại nghe tiếng nói thế rồi mờ xa

Cơ chừng mới thoáng đi qua

Mà sao thấm thoát đã tà tháng năm

Cá ơi, bặt dấu ly tăm

Chim ơi, bặt dấu dặm băng chưa về

Nhỡ khi qua khỏi cơn mê

Mông mênh xin trả bốn bề mênh mông

Nhưng còn, nên hỏi khỏekhông

Rồi thôi, lại gởi thả sông trôi bờ

Trông chi, đâu có rằng chờ

Ước chi, đâu có rằng mơ nữa nào

Ngày qua, như giấc chiêm bao

Ngày nay, như giấc mộng đào gió bay

Ngày mai, còn chút mảy may

Tìm trong hoang vắng tỏ bàythinh không

Để nghe rét buốt mùa đông

Để nghe tím ngắt gió lồng mùathu

Để nghe vào hạ ve ru

Sang xuân cũng thế, mặc dù láhoa

Nhân gian hư ảo kết tòa

Hợp tan còn mất nhạt nhòa bèomây

Như vầng dương đổ về tây

Như hoàng hôn phủ cho đầytrăng sao

Mịt mờ phù ảnh hư hao !

*****546*****

Bốn chiều gió động

Tháng 3-2006

Hiu hiu từ gió Bắc

Nhè nhẹ ngọn gió Nam

Tây, còn vướng sơn lam

Đông, còn vương biển lộng

Ta ngồi đây, giữa bốn chiềugió động

Đâu có đi, mà hỏi chẳng lầnvề

Bỡi không gian nhiều tầng

Còn giăng mắc nhiêu khê

Bỡi thời gian nhiều mốc

Còn chập chùng lắm mộng

Thuyền lắc lư giữa ba đàongược sóng

Buồm lộng căng kéo gió khuấtxa bờ

Và trùng dương bốc khói phủmịt mờ

Hướng không định, địa-hải bànchao đảo

Tin khí tượng, nâng cấp báo

Nhiệt độ thấp, cố dự phòng

Trục lăn quay, vẫn xoáy vòng

Những bất ngờ, chưa tránhkhỏi

Trên màn ảnh chập chờn tranhsáng tối

Mỗi một nơi tùy ứng chẳng giống nhau

Chẳng biết trước, chẳng biếtsau

Gió xoay bốn hướng, biết đâumà lần

Có chi, sao biết đỡ đần !

*****547*****

Xây mộng kê thành

Tháng 3-2006

Thời gian thấm thoát đi qua

Tháng ngày lần lữa bóng tàđầu non

Ráng chiều đẩy nhẹ hoàng hôn

Vầng dương đã tắt cuối cồnđảo xa

Lạc vào một bãi tha ma

Hồn ai tê tỉ canh gà điểm sương

Đèn khuya phố thị quên đường

Trên cầu vọng nhớ vương vương dưới cầu

La đà mặt nước chìm sâu

Nghiêng nghiêng bóng núi lộn đầu ngó nhau

Tang thương dù có đổi màu

Biển dâu dù có làm nau mấy lần

Thể nào chẳng nhớ thươngthân

Xuân Huyên còn để gốc phần qui căn

Dù cho, cá lặn bặt tăm

Chim bay bặt dấu, nhện giăng bặt hình

Tuyết phong còn có băng trinh

Xa mơ còn có ngàn tinh tú cầu

Đêm mơ còn có canh thâu

Ta mơ còn có kê đầu điểmkhông

Ô hay, cát bụi mây hồng

Kê thành xây mộng kết vòngthiên nhai

Một mai trơ cội phương đài

Tư nghì độc chiếu riêng ai !

*****548*****

Nhiều khung chưa đóng

Tháng 3-2006

Nếu một mai có đi về mộtchuyến

Một chuyến về, cũng phải mộtchuyến đi

Thử nhìn xem trong đó sẽ đượcgì

Hay để thấm thêm một lần tanhợp

Nếu một mai, có đi về mộtchuyến

Tháng năm dài cũng đã lắngchìm sâu

Những xa xưa như nước chảyqua cầu

Cuốn hun hút bềnh bồng rabiển cả

Cánh đồng xanh mởn mơ màu lámạ

Lúa đòng đòng trĩu hạt ngậmsữa non

Và còn kia trái chín ánh mộngvàng

Từng mùa mới thơm thơm lòngđất mẹ

Núi vọng đồi nghiêng bờ rừngnói khẽ

Quá, đi rồi, khép cánh, gởithiên thu

Hiện, là đây, từng bước dẫucho dù

Tương, sẽ biến, không bao giờđứng lại

Lịch là sử, đi và đi mãi mãi

Phiêu là hành nào có nghĩa từly

Theo thời gian, khi đến nghĩalà đi

Thì một chuyến, cũng đều nhưthế cả

Nếu có về thì cũng cây runglá

Nếu không về thì cũng lá rungcây

Như đất trời còn có gió heomay

Như con người có niềm tây chothõa

Rồi tơi tấp vào bụi mờ bôixóa

Cho cuộc đời thêm những nétrong rêu

Và thầm nghe trong khe khẽtiếng kêu

Vũng tiếc nuối còn nhiềukhung chưa đóng.

*****549*****

Khứ-Lai đáp khẽ, thế à !

Tháng 3-2006

Một mai về lại thăm quê

Đã lâu biết nhớ lối về haykhông

Lần mò, dọ dẫm, ngóng trông

Sao dời vật đổi trôi dòngthời gian

Đổi thay cả phố cả làng

Đổi thay rào dậu đến hàng trexanh

Thành Hoàng lên núi xem thành

Cột Đình xuống biển ngắm vànhtrăng soi

Sông xưa, nay khác nhiều rồi

Bến xưa, nay khác đến ngườilại qua

Biết rằng dĩ vãng là xa

Tìm trong dĩ vãng càng xa mịtmùng

Như con sóng vỗ điệp trùng

Như con đóm nhỏ đường cùngkhuất nhanh

Trăng vàng cũng ánh trăng thanh

Sao đêm cũng ánh mong manhtrên ngàn

Tâm tư rụng ý mênh mang

Mùi cơm gạo mới bay ngangthơm lừng

Bước chân dừng lại ngập ngừng

Cõi lòng chùn xuống nửa chừngnghe đau

Thời gian, quả thật qua mau

Ngày mai cũng hết ngày sau có còn

Đường làng đứng đợi cuốithôn

Đèn khuya đứng đợi dấu mòn phố xa

Khứ-Lai đáp khẽ, thế à !

*****550*****

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/12/2025(Xem: 2718)
Đại tường tưởng niệm bậc chân nhân Duy thức thâm uyên chí xuất trần Chẳng ngại gian lao hành nguyện sấm Không màng khổ lụy trải nguyền âm Quê nhà đạo mạch khơi nguồn ấn Đất khách thiền hà mở suối tâm Thạch trụ tòng lâm gương đức sáng Thắng Hoan Hoà Thượng rạng ngời Xuân
18/12/2025(Xem: 1973)
Quặn lòng trở lại đảo quê nhà Cây bàng cổ thụ vẫn chưa già Tuổi đời mình nhìn lên tóc trắng Mẹ theo về thành hũ tro ma. Côn Đảo quê xưa thuở ấu thời Trong ngủ mơ thấy cả cuộc đời Có mẹ có cha cùng em nhỏ Giờ còn ai nữa để cúng mời.
10/12/2025(Xem: 2891)
Hạnh phúc của tuổi trẻ thường nằm ở hy vọng ! Hạnh phúc của tuổi hoàng hôn, lại mang đầy sự tri ân Nếu đời là cánh đồng bạt ngàn mênh mông Thì mỗi cuộc gặp gỡ, giống như mỗi nhánh lúa vàng rộ chín!
04/12/2025(Xem: 3072)
Có những người thầy không đứng trước ta, giảng giải thế nào là rèn luyện ! Mà đi bên cạnh ta như một ngọn đèn trầm, Tỏa hương lặng lẽ, dẫn đường theo cách âm thầm Người thầy ấy biết rằng con đường hạnh phúc không thể trao cho nhau bằng lời dạy, mà bằng sự hiện diện,
04/12/2025(Xem: 3238)
(Qua tác phẩm “The Art of Happiness in a trouble world”– Đức Đạt Lai Lạt Ma & Howard Cutler. Và những tư tưởng của các bậc hiền triết Đông-Tây ) (Trân trọng kính dâng tặng những vị Thầy tâm linh và đặc biệt riêng gửi đến TT. Thích Nguyên Tạng nhân dịp sinh nhật lần thứ 59 vào ngày 5/12/2025 ) Hạnh phúc — trong cái nhìn tâm linh — không phải là một điểm đến để nắm bắt, mà là sự khai mở dần dần của tâm thức. Nó giống một buổi bình minh: ánh sáng không bừng lên ngay tức khắc, mà lan từ từ, dịu dàng, đánh thức từng mảng tối trong lòng người.
02/12/2025(Xem: 3273)
( Cảm tác từ tác phẩm “ The Unbearable Lightness of Being” nổi tiếng nhất của Milan Kundera viết năm 1982 và xuất bản lần đầu tiên năm 1984 tại Pháp. Bản tiếng Việt “ Đời Nhẹ Khôn Kham “do dịch giả Trịnh Y Thư dịch từ bản tiếng Anh (The Unbearable Lightness of Being của Michael Henry Heim) xuất bản năm 2002 tại Hoa Kỳ. “ Đời Nhẹ khôn kham" lấy bối cảnh chủ yếu ở Praha trong những năm 60-70, tiểu thuyết đã mô tả đời sống của tầng lớp nghệ sỹ và trí thức của xã hội Czech đương thời, cùng với đó là gợi ra những vấn đề triết học căn cốt và sâu sắc. Hơn thế nữa tác phẩm này dạy chúng ta về sự nhẹ nhàng và nặng nề trong cuộc đời, về ý nghĩa của tự do cá nhân và trách nhiệm, và cách đối mặt với sự ngẫu nhiên của số phận.
02/12/2025(Xem: 1988)
Bạn ơi, Muốn sống hạnh phúc thì xin bạn: Đừng đem chuyện hàng xóm vào gia đình. Đừng đem chuyện đường phố vào nhà. Đừng đem chuyện cộng đồng vào những bữa cơm. Đừng đem chuyện của thế giới vào buồng ngủ.
01/12/2025(Xem: 2605)
Việt Nam tội lắm Miền Trung Hàng năm vẫn chịu bão bùng mưa rơi Thiên tai lũ lụt khắp nơi Người dân chiếu đất màn trời tang thương Nhiễu điều phủ lấy giá gương Người chung dòng giống xin thương nhau cùng Tịnh tài tịnh vật góp chung Giúp người lâm cảnh não nùng thê lương Biết bao nhiêu cảnh đoạn trường Cửa nhà tan tác, người thương lìa trần Ít nhiều xin góp đỡ đần Cho người đói lạnh, rất cần lắm thay.
01/12/2025(Xem: 2242)
Diệu pháp cao siêu khó nghĩ bàn Độ người vượt thoát nỗi hàm oan Thường suy ngẫm kỹ tu tinh tấn Mãi niệm trì chuyên gỡ ngỡ ngàng Bát Nhã soi đường đèn tuệ sáng Kim Cang chiếu lối nghĩa ân tràn Gieo trồng việc tốt ươm mầm ngọc Truyền đạt lời hay tiếp kệ vàng Khổ não tiêu mòn xây bến tịnh
01/12/2025(Xem: 2153)
Mấy hôm trời đổ mưa rào Hàng cây trút lá khẽ chào tiết Đông Giọt mưa tí tách bên song Tiếng rơi êm tựa giấc nồng mẹ ru. San Jose, ngày cuối thu Mưa qua thung lũng sương mù giăng giăng Chạnh niềm lữ thứ mênh mang Nghe mưa gõ nhịp song lang ai hoài…