Tuyển tập 69

28/11/201113:14(Xem: 20557)
Tuyển tập 69

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài thơ MặcGiang - 69

(Từ bài số 681 đến số 690)

(Ghi chú : từ 641 đến 700là toàn bộ Tỉnh, Thành nước Việt Nam)

Phú Thọ quê tôi 681

Phú Yên quê tôi 682

Quảng Bình quê tôi 683

Quảng Nam quê tôi 684

Quảng Ngãi quê tôi 685

Quảng Ninh quê tôi 686

Quảng Trị quê tôi 687

Sài Gòn, thành phố mến yêu 688

Nhớ Sài Gòn 689

Sơn La quê tôi 690

Phú Thọ, quê tôi

(TP Việt Trì, TXPhú Thọ)

Tháng 3 – 2007

Phú Thọ quê tôi

Nửa thời gối mộng thượng du

Đồi caonúi thẳm sương mù rừng sâu

Nửa thời gối mộng trung châu

Hai miền xuôi - ngược, bắccầu lại qua

Kinh – Hoa - Mường – Mán chanhòa

Đồn điền, nương, rẫy, đơm hoabốn mùa

Ruộng đồng phe phảy gió lùa

Tre, mây, gỗ, lá nắng mưa chemình

Hồng Hà uốn khúc lượn quanh

Sông Lô, sông Hắc, nước xanhxanh rì

Khởi từ thành phố Việt Trì

Em thì Thanh Thủy, anh thìLâm Thao

Thanh Ba rẽ lối Sông Thao

Hạ Hòa hai nửa nằm cao trênđầu

Đoan Hùng núi nhớ rừng sâu

Yên Lập cây cối nhuộm màuThanh Sơn

Phù Ninh gió thoảng từng cơn

Tam Nông xuống thấp mưa nguồnbụi bay

Miền Xuôi miền Ngược thángngày

Anh bên núi dốc, em đây lưngđồi

Nhớ thương Phú Thọ ai ơi

Tình người Phú Thọ vang lờihát ca.

Phú Yên, quê tôi

(Thị xã Tuy Hòa)

Tháng 3 – 2007

Quê hương tôi, vùng đất PhúYên

Không giàu sang, lắm bạc,nhiều tiền

Nhưng hai hai, chung đôi sánhbước

Nên muôn đời không thể nàoquên

Huyện Sông Cầu, còn có SôngCầu

Huyện Sông Hinh, bên Hồ SôngHinh

Lại Đồng Xuân, Sơn Hòa kếtmối

Còn Tuy An, sát nách Tuy Hòa

Sông Đà Rằng, vòng quanh uốnkhúc

Sông Kỳ Lô, dẫn lối xa xa

Cù lao Xanh, thì thầm biểnnhớ

Biển bao la, vỗ, Hòn Mái Nhà

Phú Yên ơi, quê hương ta đó

Tuy Hòa ơi, thị xã nên thơ

Gối hai phương, hai đèo, hai ngả

Nên đi đâu, đi khó, dễ về

Tôi đưa anh đi về

Tôi đưa em đi về

Hai ngả, hai đèo

Vùng đất Phú Yên.

Quảng Bình, quê tôi

(TX ĐồngHới)

Tháng 3 – 2007

Ai về Quảng Bình, vùng đất quê tôi

Dừng chân đứng lại đôi lời nhớ ghi

Đến đây, đừng có ngại chi

Nỗi niềm còn đó, ai vì, có nghe

Đến Đồng Hới, thầm thì biển gọi

Đến Quảng Ninh, thăm thẳm Hạ Lào

Sông Gianh ơi, hồn sử rạt rào

Lệ Thủy ơi, lung linh Bến Hải

Nhớ Bố Trạch, lại thương Quảng Trạch

Nhớ Tuyên Hóa, lại thương Minh Hóa

Biển Đông ngàn sóng

Trường Sơn ngàn trùng

Thương quá Quảng Bình

Nối Bắc liền Nam

Tự ngàn xưa, là tiền đồn bảo quốc

Mấy trăm năm, làm đầu cầu mở cõi xuyên Nam

Bắt ngang Đồng Hới - Quảng Bình

Nước non một giải, quê mình thắm tươi

Quảng Bình, vùng đất quê ta

Còn thêm thạch động Phong Nha tuyệt vời

Dừng chân, nhắn gởi đôi lời

Quảng Bình tôi đó, muôn đời nhớ thương.

Quảng Nam, quê tôi

(TX Tam Kỳ, TX HộiAn)

Tháng 3 – 2007

Hội An - Quảng Nam,thành phố cổ

Tam Kỳ thị xã, kết tơ duyên

Cho người xứ Quảng, quê tôiđó

Địa linh nhân kiệt của mộtmiền

Điện Bàn, Đại Lộc, nối DuyXuyên

Hiệp Đức, Quế Sơn, kết HuyệnHiên

Nam Giang, Phước Sơn, Trà Mynữa

Thăng Bình, Tiên Phước, dệtNúi Thành

Trăng gió hữu tình soi non nước

Thu Bồn quyền quyện hát Vu Gia

Cửa Đại, An Hòa, reo DungQuất

Quảng Nam tôi đó, đượm tình ca

“Eng, không eng, tét đèn đi nghẻo”

“Úi chui choa, ngọt lụa, tơtàm” (tơ tằm)

Thương quá chừng cái xứ QuảngNam

Nói một lời đóng cột mất đinh

Nhớ miền trung Quảng Namyêu dấu

Ta hẹn nhau, cùng đón nhau về

Thời gian gởi nhớ trôi nămtháng

Ta đón nhau về, trọn tìnhquê.

Quảng Ngãi, quê tôi

(Thị xã Quảng Ngãi)

Tháng 3 – 2007

Quê hương tôi Quảng Ngãi cằnkhô

Mé gối cao nguyên, mé vỗ bờ

“Quảng Ngãi hay lo” là thế đó

Của, thời, gian khó, có côngcho

Quảng Ngãi ơi tình nghĩa nặngtình

Ngay đầu đời thuở mới vừasinh

Khi lớn lên đi đây đi đó

Đi đến đâu cũng nhớ quê mình

Nhớ : Sơn Hà, Sơn Tịnh, SơnTây

Nhớ : Bình Sơn, Lý Sơn, dặnlòng

Thương : Đức Phổ, Nghĩa Hành,Tư Nghĩa

Thương : Ba Tơ, Mộ Đức, MinhLong

Trà Bồng nhẹ ru Trà Khúc

Nam Châm sóng đẩy Sa Huỳnh

Sông Vệ ngập ngừng Cửa Lở

Chợ Chùa thư thả ngắm trăng

Quảng Ngãi ơi !

Quảng Ngãi ơi !

Dù sống ở đâu

Lòng nhớ dặn lòng !

Quảng Ninh, quê tôi

(TP Hạ Long, TX Cẩm Phả,TX MôngCái, TX Uông Bí)

Tháng 3 – 2007

Quảng Ninh, sơn thủy nhấttrời đông

Như một kỳ quan, đó Hạ Long

Như một Trúc Lâm, đó Yên Tử

Nhắc hai, cũng đã nhất nonsông

Quảng Ninh quê tôi

Tỉnh cực bắc còn reo sóngbiển

Tỉnh đầu tiên, liền biển giápTrung Hoa

Tỉnh ven biển, gối núi rừngchất ngất

Nghề biển vơi đầy, nghề quặngphủ trầm kha

Cẩm Phả ơi, nhớ Vân Đồn, MóngCái

Yên Hưng ơi, nhớ Hoành Bồ,Bình Liêu

Uông Bí ơi, nhớ Quảng Hà, BaChẽ

Tiên Yên ơi, nhớ Cô Tô, ĐôngTriều

Quảng Ninh quê tôi, lạ khônganh

Với ba Thị xã, một tỉnh thành

Hỏi nơi nào một thành ba thị

Ngoài Quảng Ninh, không thểcó thêm

Hạ Long khéo vẽ bức dư đồ

Thạch động nghiêng trời, đẩysóng xô

Tiên cảnh cố chầu xin đến viếng

Thế nhân tấm tắc, ngủ còn mơ.

Quảng Trị, quê tôi

(TX Quảng Trị, TX ĐôngHà)

Tháng 3 – 2007

Ai về Quảng Trị, quê hươngtôi

Nửa mảnh cằn khô, vắt núi đồi

Nửa mảnh chênh vênh, trèobiển cả

Hỡi người Quảng Trị của tôiơi

Đây, Đa Krông, Hướng Hóa, GioLinh

Kia, CamLộ, Triệu Phong, Đông Hà

Vĩnh Linh, Hải Lăng, hai đầuhai ngã

Ngược ra Miền Bắc, xuôi vềMiền Nam

Ri, Bến Hải, đây rồi

Rứa, Thạch Hãng, kia thôi

Soi Cửa Tùng, Cửa Việt

Nhớ quê tôi đời đời

Nhớ Cổ Thành còn lưu dấu tích

Nhớ đến thời mở nước xa xưa

Nhớ lằn ranh con đò vĩ tuyến

Quảng Trị ơi, biết nói saovừa

Tôi đi về Quảng Trị quê tôi

Thắp ngọn đèn khuya viếtnhững lời

Tình tự, nỗi niềm trao nhauđó

Cho người Quảng Trị của tôiơi.

Sài Gòn, thành phố mến yêu

Tháng 3 – 2007

Sài Gòn, thành phố mến yêu

Phố xá công viên, thanh tú mỹmiều

Hạnh phúc phú cường, vươn caorực sáng

Sức sống thăng hoa, đẹp nhấtđô thành

Sài Gòn, hòn ngọc viễn đông

Ba trăm năm rạng rỡ non sông

Ba trăm năm đi vào lịch sử

Vang danh bốn phương, giònggiống Lạc Hồng

Sài Gòn, còn nhớ không em

Bốn tỉnh ven biên, bảo bọcchâu thành

Mười một quận năm nào

Nay phát triển hăm hai

Từ Quận 12, băng ra Thủ Đức

Bình Chánh, Hóc Môn, đi tớiCủ Chi

Bình Thạnh, Phú Nhuận, tabước chân đi

Gò Vấp, Tân Bình, hòa vanglên tiếng

Nhà Bè, Cần Giờ, còn nhớkhông em

Sài Gòn, còn nhớ không em

Nhớ Chợ Bến Thành, nhớ phốThanh Đa

Nhớ Chợ An Đông, nhớ Bến BạchĐằng

Nhớ sông Nhà Bè, phân hainước chảy

“Nhà Bè, nước chảy chia hai

Ai về Gia Định, Đồng Nai thìvề”

Nhà Bè, nước chảy đó đây

Ai về bên đó, bên đây thì về.

Ôi, nhớ Sài Gòn, thành phốmến yêu

Nhớ những đêm khuya, nhớnhững buổi chiều

Nhớ lúc lang thang, đèn mờgiăng mắc

Để nhớ Sài Gòn, thành phố tôiyêu.

Nhớ Sài Gòn

Tháng 3 – 2007

Sài Gòn ơi !

Nhớ Sài Gòn, dâng tràn trongnỗi nhớ

Nhớ Sài Gòn, ôi niềm nhớkhông tên

Có những đêm, rơi vào giấcngủ quên

Choàng thức dậy, giọt buồnlăn trên má

Sài Gòn ơi !

Nhớ Sài Gòn, con đường nàoxanh lá

Con đường nào, in dấu, bướcchân đi

Chiếc lá khô phơi cát bụithầm thì

Phố xá khuya, đèn mờ giăngxanh đỏ

Nhớ Sài Gòn, nét đan thanhkết sử

Ba trăm năm, hòn ngọc viễnđông

Ba trăm năm, minh châu trời Nam

Cho nước Việt thành ba miềnrạng rỡ

Sài Gòn ơi !

Nhớ Sài Gòn, lâng lâng trongnỗi nhớ

Nhớ hừng đông, nắng gọi, phốvươn lên

Nhớ chiều về, nắng ngủ, kéohoàng hôn

Nhớ phố thị, về khuya, cònvui sống

Sài Gòn ơi !

Nhớ Sài Gòn, như tình yêumuôn thuở

Nhớ Sài Gòn, như tình nhớthiết tha

Thời gian qua, không nhòanhạt phôi pha

Thời gian tới, vẫn ngời ngờitươi sáng

Sài Gòn ơi,

Sài Gòn ơi,

Hòn ngọc viễn đông

Minh châu trời Nam,

Rực sáng !!!

Sơn La, quê tôi

(TX Sơn La)

Tháng 3 – 2007

Quê em miền Sơn La

Núi đồi vang tiếng hát ca

Chim muông hòa reo trổi khúc

Nhạc rừng theo gió bay xa

Quê em miền Sơn La

Nước reo róc rách Sông Đà

Nước reo gập ghình Sông Mã

Rì rào suối nhỏ ngân nga

Từ Quỳnh Nhai, đến Sông Mã,Thuận Châu

Từ Mai Sơn, đến Mường La, Yên Châu

Bắc Yên, Phù Yên hai mối

Mộc Châu kê gối mộng đầu

Quê em miền Sơn La

Nối liền Thanh Hóa thật xa

Chạy lên trùng trùng Việt Bắc

Bờ Tây, bát ngát Thượng Lào

Sơn La quê em

Ngàn cây reo gió

Ngàn lá đón sương

Ngọn cỏ bên đường

Ghi dấu thương thương

Sơn La quê em

Hốc đá làm nhà

Núi đồi che nắng

Rừng kín đan mưa

Thiên nhiên hòa vang tiếng hát

Hát cùng cô gái Sơn La.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/12/2025(Xem: 2717)
Đại tường tưởng niệm bậc chân nhân Duy thức thâm uyên chí xuất trần Chẳng ngại gian lao hành nguyện sấm Không màng khổ lụy trải nguyền âm Quê nhà đạo mạch khơi nguồn ấn Đất khách thiền hà mở suối tâm Thạch trụ tòng lâm gương đức sáng Thắng Hoan Hoà Thượng rạng ngời Xuân
18/12/2025(Xem: 1972)
Quặn lòng trở lại đảo quê nhà Cây bàng cổ thụ vẫn chưa già Tuổi đời mình nhìn lên tóc trắng Mẹ theo về thành hũ tro ma. Côn Đảo quê xưa thuở ấu thời Trong ngủ mơ thấy cả cuộc đời Có mẹ có cha cùng em nhỏ Giờ còn ai nữa để cúng mời.
10/12/2025(Xem: 2888)
Hạnh phúc của tuổi trẻ thường nằm ở hy vọng ! Hạnh phúc của tuổi hoàng hôn, lại mang đầy sự tri ân Nếu đời là cánh đồng bạt ngàn mênh mông Thì mỗi cuộc gặp gỡ, giống như mỗi nhánh lúa vàng rộ chín!
04/12/2025(Xem: 3070)
Có những người thầy không đứng trước ta, giảng giải thế nào là rèn luyện ! Mà đi bên cạnh ta như một ngọn đèn trầm, Tỏa hương lặng lẽ, dẫn đường theo cách âm thầm Người thầy ấy biết rằng con đường hạnh phúc không thể trao cho nhau bằng lời dạy, mà bằng sự hiện diện,
04/12/2025(Xem: 3232)
(Qua tác phẩm “The Art of Happiness in a trouble world”– Đức Đạt Lai Lạt Ma & Howard Cutler. Và những tư tưởng của các bậc hiền triết Đông-Tây ) (Trân trọng kính dâng tặng những vị Thầy tâm linh và đặc biệt riêng gửi đến TT. Thích Nguyên Tạng nhân dịp sinh nhật lần thứ 59 vào ngày 5/12/2025 ) Hạnh phúc — trong cái nhìn tâm linh — không phải là một điểm đến để nắm bắt, mà là sự khai mở dần dần của tâm thức. Nó giống một buổi bình minh: ánh sáng không bừng lên ngay tức khắc, mà lan từ từ, dịu dàng, đánh thức từng mảng tối trong lòng người.
02/12/2025(Xem: 3272)
( Cảm tác từ tác phẩm “ The Unbearable Lightness of Being” nổi tiếng nhất của Milan Kundera viết năm 1982 và xuất bản lần đầu tiên năm 1984 tại Pháp. Bản tiếng Việt “ Đời Nhẹ Khôn Kham “do dịch giả Trịnh Y Thư dịch từ bản tiếng Anh (The Unbearable Lightness of Being của Michael Henry Heim) xuất bản năm 2002 tại Hoa Kỳ. “ Đời Nhẹ khôn kham" lấy bối cảnh chủ yếu ở Praha trong những năm 60-70, tiểu thuyết đã mô tả đời sống của tầng lớp nghệ sỹ và trí thức của xã hội Czech đương thời, cùng với đó là gợi ra những vấn đề triết học căn cốt và sâu sắc. Hơn thế nữa tác phẩm này dạy chúng ta về sự nhẹ nhàng và nặng nề trong cuộc đời, về ý nghĩa của tự do cá nhân và trách nhiệm, và cách đối mặt với sự ngẫu nhiên của số phận.
02/12/2025(Xem: 1986)
Bạn ơi, Muốn sống hạnh phúc thì xin bạn: Đừng đem chuyện hàng xóm vào gia đình. Đừng đem chuyện đường phố vào nhà. Đừng đem chuyện cộng đồng vào những bữa cơm. Đừng đem chuyện của thế giới vào buồng ngủ.
01/12/2025(Xem: 2600)
Việt Nam tội lắm Miền Trung Hàng năm vẫn chịu bão bùng mưa rơi Thiên tai lũ lụt khắp nơi Người dân chiếu đất màn trời tang thương Nhiễu điều phủ lấy giá gương Người chung dòng giống xin thương nhau cùng Tịnh tài tịnh vật góp chung Giúp người lâm cảnh não nùng thê lương Biết bao nhiêu cảnh đoạn trường Cửa nhà tan tác, người thương lìa trần Ít nhiều xin góp đỡ đần Cho người đói lạnh, rất cần lắm thay.
01/12/2025(Xem: 2229)
Diệu pháp cao siêu khó nghĩ bàn Độ người vượt thoát nỗi hàm oan Thường suy ngẫm kỹ tu tinh tấn Mãi niệm trì chuyên gỡ ngỡ ngàng Bát Nhã soi đường đèn tuệ sáng Kim Cang chiếu lối nghĩa ân tràn Gieo trồng việc tốt ươm mầm ngọc Truyền đạt lời hay tiếp kệ vàng Khổ não tiêu mòn xây bến tịnh
01/12/2025(Xem: 2153)
Mấy hôm trời đổ mưa rào Hàng cây trút lá khẽ chào tiết Đông Giọt mưa tí tách bên song Tiếng rơi êm tựa giấc nồng mẹ ru. San Jose, ngày cuối thu Mưa qua thung lũng sương mù giăng giăng Chạnh niềm lữ thứ mênh mang Nghe mưa gõ nhịp song lang ai hoài…