Tuyển tập 65

28/11/201113:14(Xem: 19062)
Tuyển tập 65

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 65

(Từ bài số 641 đến số 650)

(Ghi chú : từ 641 đến 700là toàn bộ Tỉnh, Thành nước Việt Nam)

An Giang quêtôi 641

Bà Rịa – VũngTàu quê tôi 642

Bạc Liêu quêtôi 643

Bắc Giang quêtôi 644

Bắc Kạn quêtôi 645

Bắc Ninh quêtôi 646

Bình Dươngquê tôi 647

Bình Định quêtôi 648

Bình Phướcquê tôi 649

Bình Thuậnquê tôi 650

An Giang, quê tôi

(TP Long Xuyên,TX Châu Đốc)

Tháng 3 – 2007

An Giang quê tôi, đầu nguồn Cửu Long

Đón cả hai dòng, ngay từ biên giới

Mênh mông nước chảy, khi xiết khi ròng

Tiền Giang, bên đó anh trông

Hậu Giang, em đứng chờ mong bên này

Đồng vàng thẳng cánh cò bay

Lúa vàng ửng mộng, đong đầy tình ca

Bao con kênh, rạch, nối qua

Ghe đi dưới nước, cá sa trên bờ

Em gái Hậu Giang, quê hương tôi đó

An Phú, Châu Phú, còn có Châu Thành

Chợ Mới, Phú Tân, lại có Thoại Sơn

Tân Châu, Tịnh Biên, và Tri Tôn nữa

Lại còn Vàm Láng, Châu Đốc, Thất Sơn

An Giang quê tôi

Lúa thóc đầy đồng

Ghe chạy dưới sông

Cá chèo trên nước

Cuộc sống đậm đà

Tình nghĩa mặn mà

Hậu Giang em đó

Ai còn nhớ không.

*****

Bà Rịa – Vũng Tàu,quê tôi

(Tp Vũng Tàu, Tx BàRịa)

Tháng 3 – 2007

Bà Rịa quê tôi, Thành phố Vũng Tàu

Một vùng biển lộng trời xanh

Sóng lướt, thi nhau đuổi gió

Mây bay, rượt bóng trên ngàn

Kia, Xuyên Mộc, Long Đất,

Nọ, Châu Đức, Tân Thành

Con người yêu nắng thấm da

Dân tình thắm nghĩa mặn mà mến nhau

Vũng Tàu, bãi trước, bãi sau

Đưa nhau ra biển, nhớ nhau thì về

Bà Rịa ơi,

Giọt mồ hôi vương mùi biển mặn

Vũng Tàu ơi,

Lộng trùng khơi đẩy sóng vô bờ

Thì thầm biển gọi đêm mơ

Lăng tăng biển nhớ vỗ về có nhau

Bà Rịa quê tôi, thành phố Vũng Tàu

Trăng tàn rơi rụng nơi đâu

Còn đây, bãi trước bãi sau, rì rào

Đón mây, xin hỏi ngàn sao

Đi đâu cũng nhớ, mến nhau thì về.

*****

Bạc Liêu, quê tôi

(Thị xã Bạc Liêu)

Tháng 3 – 2007

Quêtôi, vùng đất Bạc Liêu

Ai nghe có biết nhiễu điều hay không

BạcLiêu, chỉ một dòng sông

Còn toàn kênh, rạch, không thông thì đào

Ởngay bờ biển, mưa rào

Quanh năm sóng vỗ xạc xào, lạ chưa

Khácnào đem nắng chan mưa

Đem mưa chan nắng, cho vừa hóa công

BạcLiêu vẫn sống bình yên

Ít sông thì rạch, không kênh thì đào

Ầuơi, í dầu

Ídầu, ầu ơi

Mìnhlàm mình biết mình ơi

Người dân bốn huyện, một đời vẫn vui

Bạc Liêu là xứ quê mùa

Dưới sông cá chốt trên bờ Triều Châu

Chạnhlòng xa xứ đã lâu

Nhớ canh cá chốt nhớ câu tiếng Tiều

Như Vĩnh Lợi, thì thầm biển cát

Như Giá Rai, Kênh Xáng nối nhau

Như Hồng Dân, nằm kế Gò Quao

Còn Phước Long, hai đầu hai tỉnh

Bạc Liêu quê tôi

Hai tiếng nhiễu điều

Hỏi ai, ai nhớ

Con người Bạc Liêu.

*****

Bắc Giang, quê tôi

(TX Bắc Giang)

Tháng 3 – 2007

Nhớ tỉnh Bắc Giang đẹp tuyệt trần

Sông Cầu uốn khúc gặp Sông Thương

Lục Nam thanh tú chìm mây nước

Chân bước đi rồi, dạ vấn vương

Ai về Bắc Giang, vùng đất quê tôi

Ai đến sông Cầu, ai nhớ sông Thương

LụcNam,Lục Ngạn mờ sương

Sơn Động, Yên Dũng trên đường đi qua

ViệtYên, Tân Yên hát ca

Hiệp Hòa trổi khúc, đậm đà Lạng Giang

Nhớngười Hùm Xám dọc ngang

Anh hùng Yên Thế vang vang một thời

Aivề Trung Du,

Khiđến Bắc Giang

Nốiliền Hà Nội,

Bănglên núi rừng

Bướcđi, nửa bước nửa dừng

Sông Cầu gờn gợn, sông Thương ngập ngừng

Dừngchân, bước nữa, hay đừng

Sông Cầu vỗ sóng Sông Thương.

*****

Bắc Cạn, quêtôi

(TX Bắc Cạn)

Tháng 3 – 2007

Bắc Cạn quê tôi, nằm giữa Thượng Du

Năm tỉnh bao quanh, đi đâu không nhớ

Nhớ Sông Cầu thì thầm muôn thuở

Sông Nà Rì tựa cửa Bắc Giang

Nhớ sông Lô, nhớ sông Năng

Nhớ thượng du, nhớ Hồ Ba Bể

Hồ Ba Bể, giữa núi rừng tuyệt thế

Nước trong xanh nhìn trời đất bao la

Như kết tinh thành một dải ngân hà

Mời vũ trụ và trăng sao thăm viếng

Bắc Cạn quê tôi

Như một thân, tựu hình Cao - Bắc - Lạng

Vững như kiềng thạch trụ ba chân

Trải bao phen bèo bọt thế nhân

Vẫn ngạo nghễ đuổi xâm lăng sạch bóng

Bắc Cạn quê tôi

Đây Hồ Ba Bể, đó có Ngân Sơn

Chợ Đồn, Chợ Mới, Na Rì, Bạch Thông

Nhớ thương một mảnh non sông

Thượng du Bắc Cạn một lòng sắt son

Bắc Cạn, cạn mấy không sờn

Cho người Bắc Cạn, vẫn còn nhớ nhau.

*****

Bắc Ninh, quê tôi

(TX Bắc Ninh)

Tháng 3 – 2007

Bắc Ninh quê tôi

Nằm giữa hai bờ trên dòng Sông Đuống

Nhận nước Sông Hồng, chảy về hướng đông

Xuống gặp Sông Thương, đổ sông Thái Bình

Phía bắc còn có Sông Cầu, nối nhịp Bắc Giang

Bắc Ninh quê của chúng mình

Xuất phát tiếng hát câu hò

Tiên Du đưa đẩy Võ Giàng

Trổi khúc nhịp nhàng quan họ Bắc Ninh

Bắc Ninh, ơi hỡi quê mình

Quốc Võ bên đó, Gia Bình bên đây

Lương Tài xin ngỏ lời nầy

Từ Sơn dang rộng kết tay Thuận Thành

Yên Phong, còn nói chi anh

Bước đi chẳng nỡ, bước quanh chẳng về

Ai về Bắc Ninh, trôi về nỗi nhớ

Nhớ Cổ Pháp, dựng xây Nhà Lý

Nhớ Tiên Du, Phù Đổng Thiên Vương

Bát Vân Sơn, lại nhớ Cao Biền

Nhớ quá nhiều, trăm nhớ ngàn thương

Bắc Ninh ta đó nên thơ

Như chim chuyền cánh trên cành líu lo

Líu lo tiếng hát câu hò

Quan họ quan hò, quan họ Bắc Ninh.

Bình Dương, quê tôi

(Thị xã Thủ Dầu Một)

Tháng 3 – 2007

Bình Dương quê tôi

Giữa hai dòng sông

Sông Sài Gòn, Sông Bé

Tiến thẳng về Đồng Nai

Rồi tạo nên Nhà Bè

Bình Dương quê tôi

Dĩ An, Thuận An nối liền thành phố

Thủ Dầu Một ra xa

Dầu Tiếng, Phú Giáo giao hòa

Bến Cát, Tân Uyên liên khúc

Dân tình Bình Dương

Hòa ái mến thương

Như Sông Nước Trong

Như Hồ Đá Bàn

Như Hồ Cần Nôm

Hồ Suối Bông Trang

Bình Dương quê tôi

Ngày ngày đổi mới

Người người đi tới

Công nghiệp dựng nên

Bước tiến ngày mai

Rộng mở thênh thang

Bình Dương quê tôi

Còn có Lái Thiêu

Đất cát phì nhiêu

Cây trái bốn mùa

Nếp sống chan hòa

Con người Bình Dương.

*****

Bình Định, quê tôi

(Thành phố Qui Nhơn)

Tháng 3 – 2007

Bình Định quê tôi, đất cày lên sỏi đá

Mỗi năm hai mùa, một nắng một mưa

Biển réo trùng khơi, rừng khua gió núi

Dòng máu miền trung, dũng khí có thừa

Nhớ thuở nào tháp chàm Chiêm quốc

Nhớ thuở nào nhà Nguyễn Tây Sơn

Ngược thời gian không thể nào hơn

Xuôi thời gian rạng soi sử sách

Qui Nhơn ơi, Vân Canh, Tuy Phước

Phù Cát ơi, Vĩnh Thạnh, Hoài Nhơn

Phù Mỹ ơi, Hoài Ân, An Lão

Đá hay vàng, thử mấy sắt son

Đèo Cù Mông, xuôi Nam, thẳng tiến

Đèo An Khê, vắt vảnh cao nguyên

Sông Hà Thanh xuyên thành ra biển

Sông Lại Giang thẳng tắp Thái Bình

Nhớ không anh, đất cày sỏi đá

Nhớ không em, vùng đất nằm nôi

Dừa Tam Quan, củ mì, của “nẫu”

“Nẫu” ra sao,

“Nẫu” cũng là Bình Định, quê tôi !

*****

Bình Phước, quê tôi

(Thị xã Đồng Xoài)

Tháng 3 – 2007

Bình Phước quê tôi, tay vẫy tay chào

Bao nhiêu đồn điền, cây trái vương cao

Lập ấp khẩn hoang, khai nuơng khai rẫy

Đắp xây đời mới, nặng sức cần lao

Khó khăn nào rồi cũng đi qua

Giọt mồ hôi mưa nắng chan hòa

Giữa núi rừng thông thương biên giới

Tayđan tay ôm ấp mọi nhà

Bình Phước quê tôi, ta còn ghi nhớ

Nhớ Đồng Xoài, Đồng Phú năm xưa

Nhớ Bù Đăng, Phước Long chẳng vừa

Còn Lộc Ninh, Bình Long đây nữa

Cả một vùng nghiêng nắng, đổ mưa

Bình Phước quê tôi

Mở thượng nguồn Sông Bé

Rẽ một nhánh Đồng Nai

Mênh mông Bù Gia Mập

Mộng đời, ru Thác Mơ

Bình Phước quê tôi

Một nhánh Đồng Nai

Mở dòng Sông Bé

Mộng đời, ru Thác Mơ.

*****

Bình Thuận, quê tôi

(Thành phố Phan Thiết)

Tháng 3 – 2007

Bình Thuận quê tôi, Phan Thiết hữu tình

Tuy Phong – Phan Rí, ôm ấp Bắc Bình

Đức Linh, Tánh Linh, Hàm Tân, Phú Quý

Anh, Hàm Thuận Bắc, em, Hàm Thuận Nam

Nương sông La Ngà, xuyên qua ba huyện

Theo dòng Sông Cả, giữa phố thanh tao

Đến mũi Kê Gà, viếng thăm Hòn Bà

Đi ra Mũi Né, nhớ ghé Hòn Lao

Ai về Bình Thuận, Phan Thiết quê tôi

Nước mắm thơm thơm, lừng danh Nam Bắc

Hữu xạ nhiên hương

Không thêm không bớt

Quê tôi hiền hòa

Ngọc nhiểu, châu sa

Bình Thuận ơi, nghĩa nặng tình nồng

Bình Thuận ơi, biển nhớ chờ sông

Cho người Bình Thuận

Muôn thuở bình mông

Phan Thiết ơi, phố nhỏ quanh phường

Phan Thiết ơi, cỏ ngậm mùi sương

Cho người Phan Thiết

Trọn đời mến thương.

*****

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/12/2025(Xem: 2722)
Đại tường tưởng niệm bậc chân nhân Duy thức thâm uyên chí xuất trần Chẳng ngại gian lao hành nguyện sấm Không màng khổ lụy trải nguyền âm Quê nhà đạo mạch khơi nguồn ấn Đất khách thiền hà mở suối tâm Thạch trụ tòng lâm gương đức sáng Thắng Hoan Hoà Thượng rạng ngời Xuân
18/12/2025(Xem: 1974)
Quặn lòng trở lại đảo quê nhà Cây bàng cổ thụ vẫn chưa già Tuổi đời mình nhìn lên tóc trắng Mẹ theo về thành hũ tro ma. Côn Đảo quê xưa thuở ấu thời Trong ngủ mơ thấy cả cuộc đời Có mẹ có cha cùng em nhỏ Giờ còn ai nữa để cúng mời.
10/12/2025(Xem: 2897)
Hạnh phúc của tuổi trẻ thường nằm ở hy vọng ! Hạnh phúc của tuổi hoàng hôn, lại mang đầy sự tri ân Nếu đời là cánh đồng bạt ngàn mênh mông Thì mỗi cuộc gặp gỡ, giống như mỗi nhánh lúa vàng rộ chín!
04/12/2025(Xem: 3091)
Có những người thầy không đứng trước ta, giảng giải thế nào là rèn luyện ! Mà đi bên cạnh ta như một ngọn đèn trầm, Tỏa hương lặng lẽ, dẫn đường theo cách âm thầm Người thầy ấy biết rằng con đường hạnh phúc không thể trao cho nhau bằng lời dạy, mà bằng sự hiện diện,
04/12/2025(Xem: 3244)
(Qua tác phẩm “The Art of Happiness in a trouble world”– Đức Đạt Lai Lạt Ma & Howard Cutler. Và những tư tưởng của các bậc hiền triết Đông-Tây ) (Trân trọng kính dâng tặng những vị Thầy tâm linh và đặc biệt riêng gửi đến TT. Thích Nguyên Tạng nhân dịp sinh nhật lần thứ 59 vào ngày 5/12/2025 ) Hạnh phúc — trong cái nhìn tâm linh — không phải là một điểm đến để nắm bắt, mà là sự khai mở dần dần của tâm thức. Nó giống một buổi bình minh: ánh sáng không bừng lên ngay tức khắc, mà lan từ từ, dịu dàng, đánh thức từng mảng tối trong lòng người.
02/12/2025(Xem: 3276)
( Cảm tác từ tác phẩm “ The Unbearable Lightness of Being” nổi tiếng nhất của Milan Kundera viết năm 1982 và xuất bản lần đầu tiên năm 1984 tại Pháp. Bản tiếng Việt “ Đời Nhẹ Khôn Kham “do dịch giả Trịnh Y Thư dịch từ bản tiếng Anh (The Unbearable Lightness of Being của Michael Henry Heim) xuất bản năm 2002 tại Hoa Kỳ. “ Đời Nhẹ khôn kham" lấy bối cảnh chủ yếu ở Praha trong những năm 60-70, tiểu thuyết đã mô tả đời sống của tầng lớp nghệ sỹ và trí thức của xã hội Czech đương thời, cùng với đó là gợi ra những vấn đề triết học căn cốt và sâu sắc. Hơn thế nữa tác phẩm này dạy chúng ta về sự nhẹ nhàng và nặng nề trong cuộc đời, về ý nghĩa của tự do cá nhân và trách nhiệm, và cách đối mặt với sự ngẫu nhiên của số phận.
02/12/2025(Xem: 1989)
Bạn ơi, Muốn sống hạnh phúc thì xin bạn: Đừng đem chuyện hàng xóm vào gia đình. Đừng đem chuyện đường phố vào nhà. Đừng đem chuyện cộng đồng vào những bữa cơm. Đừng đem chuyện của thế giới vào buồng ngủ.
01/12/2025(Xem: 2616)
Việt Nam tội lắm Miền Trung Hàng năm vẫn chịu bão bùng mưa rơi Thiên tai lũ lụt khắp nơi Người dân chiếu đất màn trời tang thương Nhiễu điều phủ lấy giá gương Người chung dòng giống xin thương nhau cùng Tịnh tài tịnh vật góp chung Giúp người lâm cảnh não nùng thê lương Biết bao nhiêu cảnh đoạn trường Cửa nhà tan tác, người thương lìa trần Ít nhiều xin góp đỡ đần Cho người đói lạnh, rất cần lắm thay.
01/12/2025(Xem: 2257)
Diệu pháp cao siêu khó nghĩ bàn Độ người vượt thoát nỗi hàm oan Thường suy ngẫm kỹ tu tinh tấn Mãi niệm trì chuyên gỡ ngỡ ngàng Bát Nhã soi đường đèn tuệ sáng Kim Cang chiếu lối nghĩa ân tràn Gieo trồng việc tốt ươm mầm ngọc Truyền đạt lời hay tiếp kệ vàng Khổ não tiêu mòn xây bến tịnh
01/12/2025(Xem: 2155)
Mấy hôm trời đổ mưa rào Hàng cây trút lá khẽ chào tiết Đông Giọt mưa tí tách bên song Tiếng rơi êm tựa giấc nồng mẹ ru. San Jose, ngày cuối thu Mưa qua thung lũng sương mù giăng giăng Chạnh niềm lữ thứ mênh mang Nghe mưa gõ nhịp song lang ai hoài…