Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Quyển 5

15/05/201312:38(Xem: 6321)
Quyển 5

Kinh Bảo Tinh Đà La Ni

Quyển 5

Cư Sĩ Tuệ Khai

Nguồn: Cư Sĩ Tuệ Khai dịch

PHẨM THỨ NĂM: TƯỚNG

Lúc bấy giờ, hàng trăm ức những ma của ba ngàn đại thiên thế giới phát sinh ý niệm như vầy: "Nay đức Phật Thế Tôn vào cửa thành Vương Xá, chúng ta nên dùng sự trang nghiêm tối thượng để nghiêm sức bên trong cửa thành này và địa phương đó như sự trang nghiêm của trời, rồng, dạ xoa... ở bên ngoài thành đó".

Lúc bấy giờ, đức Thế Tôn dùng trí tha tâm, biết được ý niệm trong lòng của trăm ức ma. Ngài muốn dùng sức thần thông sắc tướng tối thượng để trang nghiêm chỗ đức Phật. Lúc đó, đức Thế Tôn dùng sức thần thông, ở bên trong mười hai hai cửa của thành Vương Xá, trong mỗi một cửa đều có đức Như Lai và các đại chúng, cùng đi vào cửa thành. Trăm ức ma dùng thần thông đem Atăngkỳ những đồ trang nghiêm tối thắng trong đủ thứ thắng trang nghiêm để mà nghiêm sức cửa thành và địa phương. Tường thành, những cây cối, trên đất, trong hư không các ma cũng dùng đồ trang nghiêm thắng diệu mà trang nghiêm. Có hàng trăm ức ma cùng các quyến thuộc, hoặc có ma, hóa làm hình thể Phạm thiên... cho đến hóa làm hình dáng Đại tiên, trụ ở trong cửa sổ, cửa của trùng các, công sự chống địch, rừng cây, đất trong các chỗ và trong hư không... Họ dùng đủ thứ hoa, hương bột, hương đốt, hạt vàng, hạt bạc... dùng Ma ni chơn châu và đủ thứ y phục trang nghiêm cùng những tơ dệt ngũ sắc, đồ trang nghiêm.v.v.. mưa xuống khắp nơi để cúng dường. Họ lại dùng đủ thứ âm nhạc trời, đánh trống, vỗ tay, đủ thứ khen ngợi, ca vịnh công đức không lường của đức Như Lai. Hết thảy đều tụ tập lại cúng dường đức Thế Tôn với những hình tướng rất hy hữu, trang nghiêm tối thắng đệ nhất, chưa từng có, chưa từng nghe như vậy.

Lúc bấy giờ, đức Thế Tôn đứng ở dưới cửa thành, dùng ngón bàn chân phải chạm vào ngưỡng cửa thì ngay tức thời liên tục tất cả ba ngàn đại thiên thế giới đều chấn động khắp và Đế thích, Phạm vương, mặt trời, mặt trăng, chúa trời Hộ Thế, chúa trời Đại Tự Tại, chúa của trời, rồng, dạ xoa, Càn thát bà, A tu la, Già lâu la, Khẩn na la, Ma hầu la già.v.v... địa thiên, thủy thiên, trời biển cả, trời các núi, trời của thành ấp.v.v... và các nam nữ, đồng nam, đồng nữ chúng thiên tiên.v.v... cho đến cung trời A Ca Ni Sấc trong ba ngàn đại thiên thế giới, cũng đã đến. Chúng sinh sở hữu được vị thêm nhuận, sắc mạo mơn mởn. Tất cả chúng đó thấy đất đai động, ánh sáng chiếu đều giác ngộ. Ở đại thành Vương Xá và trên hư không, họ vây quanh mà đứng... cho đến họ dùng hương hoa, bột thơm hắc chiên đàn tung lên cúng dường đức Phật. Lúc đó, đức Thế Tôn Thích Ca Mâu Ni Phật dùng sức thần thông khiến cho hoa tung lên đó cho đến hương bột phổ biến khắp những cõi nhiều như vi trần trong mười phương. Mỗi một phương sở hữu các cõi Phật thanh tịnh và chẳng thanh tịnh, không và chẳng không.v.v... đều cúng dường cung cấp hoa hương cho các đức Phật ở đó. Những hoa tung lên này cùng các hương bột, đồ trang nghiêm.v.v... ở từng cõi Phật đó đều phát ra tiếng của câu kệ như vầy:

Các ngươi mau giác ngộ
Quán hạnh chẳng buông lung
Nhân Bồ đề tối thượng
Lưu chuyển lậm tử sinh
Ngươi nay ta cứu vớt
Mau bỏ việc thế gian.
Nhớ thuở xưa thệ nguyện
Thành thục đến tương ưng
Đều được Bồ đề ký
Mâu Ni thiên đế vương
Vì thế gian lợi ích
Nay vào Vương Xá thành.
Đại tiên Vô Ưu Thắng
Trăm ức ma đã hàng (phục)
Chuyển pháp luân thanh tịnh
Nên phải rất vui mừng.
Thế gian lợi như vậy
Bày khắp việc dũng cường
Giải thoát thế gian khổ
Nay vì "ma lợi sa" (?)
Sẽ được đạo Bồ đề
Nay trao các ngươi ký
Mau đến đất nước kia
Thấy trang nghiêm diệu hảo
Như vậy được tự nhiên
Vào thành Vô ưu đó
Hành Bồ đề dần dần
Quyết định sẽ đắc Phật.

Bấy giờ, từng đại chúng của tất cả các cõi Phật nhiều như vi trần trong mười phương, nhờ Phật lực nên đều thấy đại chúng Bồ tát Mahatát nơi rừng trúc của Phật này, mỗi mỗi đều tư lương tam muội. Lúc đó các vị Đại Bồ tát có trong rừng trúc tư duy an trụ cùng với các Thanh văn, Đại Thanh văn đều thấy đức Thế Tôn ở cửa thành Vương Xá điều phục đứng đợi. Những đại chúng đó theo đức Thế Tôn đứng sau. Họ nghe thấy trong đồ đại trang nghiêm phát ra các kệ rồi thì đều đầy khắp tất cả cõi Phật không chẳng không, tịnh chẳng tịnh nhiều như vi trần trong mười phương. Những vị Đại Bồ tát và Thanh văn có trong những cõi Phật đó nghe tiếng kệ này rồi thì khởi lên ý niệm như vầy: "Chỗ nào có tiếng pháp này mà đầy khắp tiếng vừa ý như vậy, mỹ diệu như vậy, đáng yêu như vậy, đáng vui như vậy, đáng mừng như vậy, khuyến phát như vậy, tiếng xưng dương công đức lớn như vậy". Và họ thấy hoa, hương bột mưa xuống, mưa xuống khắp mười phương vô lượng đồ trang nghiêm, mưa xuống vô lượng bột mịn hoa hương. Các vị Đại Bồ tát và Đại Thanh văn đó bỏ hết nghiệp đã làm, đều rất kinh ngạc, ngợi khen.

Bấy giờ, đức Thích Ca Như Lai liền vào tam muội tên là Y Phật Trang Nghiêm Nghiêm Sức tam muội. Đức Phật vào tam muội rồi thì ngay tức thời, không gián đoạn, tất cả đại chúng đã có trong thế giới Ta Bà và tất cả cõi Phật nhiều như vi trần ở mười phương đều thấy tướng đại trang nghiêm như vậy trong cõi Phật này. Như trong đời vị lai kia đều thấy đức Như Lai thanh tịnh vô nhiễm gom công đức của thế giới mà trang nghiêm. Chỉ có một việc là vách thành.v.v.. mà tự nhiên trang nghiêm. Tất cả các đức Phật Thế Tôn của thế giới nhiều bằng vi trần của các cõi Phật trong mười phương, đều thấy đức Thích Ca Như Lai trụ ở thành Vương Xá, quang minh, hiển hách rất là đoan nghiêm. Đại Bồ tát Mahatát và Đại Thanh văn có trong các cõi Phật đó, nghe bài kệ này rồi, từng người đều nhớ nghĩ, quan sát bốn phương, thấy thế giới này như đối diện trước mắt, nhờ lực cảnh giới của tất cả chư Phật và thấy đủ thứ trang nghiêm của chư thiên. Các vị Đại Bồ tát và Đại Thanh văn đó khởi lên ý nghĩ như vầy: "Chúng ta quyết định đi đến cõi đó, chỗ trang nghiêm trong đại tập hội và quan sát khắp cõi Phật công đức trang nghiêm đó. Thấy đức Thích Ca Như Lai rồi, tu hành, cúng dường, chúng ta ở chỗ đức Phật đó, được thọ ký Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Các vị Đại Bồ tát và Đại Thanh văn của những thế giới nhiều bằng vi trần của tất cả cõi Phật trong mười phương đó nhờ thần lực của đức Thích Ca gia hộ nên đều ở cõi Phật của mình, chừng trong khoảnh khắc một sát na, họ biến mất ở đây, hiện đến thế giới Ta Bà. Mỗi một phương của mười phương có vô lượng vô số cõi Phật với số Đại Bồ tát nhiều như vi trần, tất cả đều đi đến cõi Phật này, đứng đầy khắp trên đất và trong hư không. Các vị Đại Bồ tát đó đều nương ngần ấy lực của đủ thứ thiện căn của Bồ tát để chuẩn bị cúng dường đức Thích Ca Như Lai. Để thiết trí việc này, hoặc có Bồ tát, ở cõi Phật này, mưa xuống đủ thứ hoa, đầy khắp tất cả, để cúng dường đức Thế Tôn. Hoặc có Bồ tát mưa xuống đủ thứ chơn châu... cho đến có Bồ tát mưa xuống vàng, bạc, tỳ lưu li, pha lê, thạch tạng bảo mộ tát la, ngưu đầu chiên đàn, long kiên chiên đàn, đa ma la diệp... đều dùng bằng bột mà mưa xuống đầy hư không làm đồ cúng dường để cúng dường đức Thế Tôn. Hoặc có Bồ tát mưa xuống đủ thứ những đồ trang nghiêm để nghiêm sức, y phục, lụa dệt ngũ sắc... làm đồ cúng dường để cúng dường đức Thế Tôn. Hoặc có Bồ tát dựng lên những tràng phan, lọng hoa, làm đồ cúng để cúng dường đức Thế Tôn.Hoặc có Bồ tát đốt đủ loại hương thơm, hoặc tung lên đủ thứ vòng hoa cài tóc, hoặc tấu lên đủ thứ kỹ nhạc. Hoặc có Bồ tát thị hiện đủ thứ ca múa, hoặc có Bồ tát dùng đủ loại nước thơm mưa xuống đất phương này mà tưới cho thấm nhuần. Hoặc có Bồ tát dùng đủ thứ bảo khí đựng đủ loại báu ở trước đức Thế Tôn dâng lên cúng dường. Hoặc có Bồ tát dùng đủ thứ bảo khí đựng đầy nước thơm trang nghiêm bằng hoa, trái và lá cây rồi ở trước đức Thế Tôn dâng lên cúng dường. Hoặc có Bồ tát dùng đủ thứ cây báu, đủ thứ thiên y trang nghiêm bằng hoa quả, cất tay dâng lên ở trước đức Thế Tôn, làm đồ cúng dường. Hoặc có Bồ tát hóa làm thân trời Đại Phạm chắp tay ở trước đức Phật... cho đến nói rộng ra như trước đã làm. Hoặc có Bồ tát hóa làm hình tướng sư tử ở trước đức Thế Tôn lễ bái như vậy. Những chúng sinh đó nhờ thần lực đức Phật và sức thiện căn của mình gia hộ hỗ tương quan sát nhìn thấy mà ở nhãn căn của mình chẳng thủ lấy các sắc. Do đức Thế Tôn hiện ra tướng như vậy và sự tạo tác đại cảnh giới của ma vương, sự tạo tác ngần ấy cảnh giới của trời. Và do đức Như Lai tự niệm xứ, chánh đoạn, thần túc, căn, lực, giác đạo, mười tám pháp bất cộng của chư Phật mà biến hiện ra ngần ấy cảnh giới. Tất cả theo sau đức Thế Tôn vào đại thành Vương Xá, hướng về chỗ của hoa sen ở giữa đường lớn đó. Đức Thế Tôn đến rồi, dùng bàn tay phải xoa cánh hoa sen mà kéo lại trụ. Hoa sen đó nhân bị kéo động nên ở cõi Phật này nơi chỗ ngồi của tất cả ma cung đều chấn động. Chỗ cư trú của nam nữ quyến thuộc của ma và của các đồ chúng đều phát sinh sợ hãi kinh ngạc mà trụ. Chúng tự nói với nhau rằng:

- Không nhân, không duyên mà cung thất này của ta chấn động như vậy? Không lẽ cảnh giới ma vương chúng ta tự mất địa vị sao? Không lẽ pháp tiêu diệt cung thất, chỗ ở của chúng ta ở sự khởi động này sao? Hôm nay chúng ta quyết phải quan sát!

Các ma đó thấy việc như vậy rồi thì khởi lên ý niệm như vầy: "Đất nước Phật này xưa là ngũ trược, hôm nay ai có thể lại khiến cho trang nghiêm vi diệu rất đáng yêu thích như vậy?" Các ma đó ở chỗ cư trú của cảnh giới mình, cùng với quyến thuộc đều biến mất, chỉ thấy đức Thích Ca Như Lai với ba mươi hai tướng, tướng của bậc đại nhân, đầy đủ trang nghiêm, quang minh rực rỡ, hiển chiếu rất lớn. Ở tất cả ba ngàn đại thiên thế giới và tất cả cõi Phật này có đủ thứ hình tướng, sắc mạo chúng sinh hiện trú khắp cùng mà không một chúng sinh có thể nhận thức. Tất cả vô lượng chúng sinh đó, ở trước đức Thế Tôn, đều thấy chuẩn bị làm việc cúng dường. Các ma đó khởi lên ý niệm như vầy: "Chúng ta quyết định đi đến chỗ đức Thích Ca Như Lai. Thấy ngài rồi, lễ bái đồng thời thỉnh vấn ngài, Ma vương chúng ta cùng các quyến thuộc, ngày hôm nay đều đi về đâu vậy?" Bấy giờ, hàng trăm câu chỉ ma thế giới Phật này cùng các quyến thuộc đi đến chỗ đức Thế Tôn. Đến rồi chúng cung kính trụ ở trước đức Phật. Ma vương hướng về đức Phật cúi mình, chắp tay cung kính nói kệ như vầy:

Con đem lòng thanh tịnh
Qui y đức Thế Tôn
Mau thả con đi khỏi
Pháp hạnh từ nay làm.
Bấy giờ, đức Thế Tôn
dùng kệ đáp lại rằng:
Một người ta chẳng ngăn
Lai giả và khứ giả
Nếu đạo người biết thông
Ra đi theo ngươi muốn.


Bấy giờ, Ma vương lại nói kệ rằng:


Như muốn đi của con
Niềm vui tự cung thất
Nay thấy năm thứ buộc
Trói buộc của Cù Đầm.


Bấy giờ, đức Thế Tôn dùng kệ đáp rằng:


Ta đoạn các phân biệt
Tự giải thoát thế gian
Ta đã mở trói buộc
Khiến người lìa não phiền.

Lúc bấy giờ, đức Thế Tôn liền dùng Phật nhãn xem thấy chúng sinh đầy khắp đất và hư không của tất cả cõi Phật này, mà nói kệ rằng:

Các ngươi nay nghe kỹ
Tất cả người có mặt
Xả bỏ các nghi hoặc
Vừa đều trụ mặc nhiên.
Thế gian Phật khó gặp
Cũng khó gặp Pháp, Tăng
Khó đầy đủ tịnh tín
Hành Bồ đề khó khăn.
Thân cận ở trước Phật
Nghe pháp rất khó khăn
Hay tu hành các nhẫn
Nhất thời cũng khó khăn.
Điều phục tâm là khó
Và tu ở hạnh "không"
Hay đoạn các phân biệt
Tất cả ác thế gian.
Hạnh Bồ đề khó được
Như hạnh ta trước tiên
Ta sẽ vì ngươi nói
Chỉ có một hoa phần (một phần tinh hoa).
"Ấm" tối khiến diệt hoại
Thị hiện đạo không trên (Vô thượng)
Bồ đề, người sở đắc
Ba cấu, nay đoạn liền.
Nghe đại sư khéo nói
Qua bờ kia các dòng
Bỏ các đại khát ái
Ba giải thoát lập nên
An lập ở ba hộ...
Ba cõi, các não phiền
Diệt tan không còn nữa.Tam Bảo, ngươi cúng dường
Lại vì pháp nên đến
Ma, trời và Thế Tôn
Ba đời đều gia hộ,
Ba đời hoặc che lòng
Đều được Tối Thắng đoạn (dứt)
Giải thoát ba cõi thành.
Nhẫn diệt tan phiền não
Và bốn thứ đảo điên
Các phàm phu điên đảo
Thể tính phân biệt không.
Đó chẳng phải nhẫn khí(đồ chứa nhẫn)
Mắt... đắm trước sắc hình
Thân, miệng, ý che lấp
Đó không có bốn Thiền (định).
Thân cận với sinh tử
Người trí tuệ thông minh
Hay tu hành thiền định
Giải thoát nay chứng thành.
Lìa khỏi bốn điên đão
Và giải thoát chúng sinh
Cứu bốn dòng tự tại
Các khởi, diệt biết thông.
Kẻ nhu hòa đã có
Bờ kia sẽ được sang
Bồ tát đủ bốn hạnh (?)
Vô sở úy kèm thêm
Chánh trí đều hay đoạn
Các hữu trói chúng sinh (trói buộc của hữu)
Hay hiểu biết năm ấm
Không lậu, lìa buộc ràng
Chẳng lại thỉnh thoảng sinh
Đến bờ kia biển Hữu.
Các ngươi trước Thế Tôn
Mau phát lộ các ác
Các ác đoạn không còn
Đến bờ vô úy đó.
Sở hữu sinh tử khổ
Người theo thọ hữu vi
Thường thường sinh các hữu
Đuổi theo với ác hữu (bạn ác).
Bạn ác phải xa lìa
Đoạn trừ các ác kiến
Nhớ nghĩ khổ tử sinh
Tu tập Đệ nhất nghĩa.
Nên uống nước vô thượng
Nên tu tập pháp không
Thể đệ nhất nghĩa không
Không thật cũng không tướng
Sáu căn giống như không
Trong này không tác giả.
Phân biệt tướng như trên
Chỉ phân biệt không pháp
Sáu thọ, sáu ái cùng
Sáu xúc là gốc ấy.
Sáu xúc vào như vậy
Cùng cần hiểu biết không
Quan sát không tất cả
Như pháp tự tánh thể.
Không khởi, không diệt tan
Trong này thấy không thật
Các pháp, pháp tánh đồng
Ba đời không một vật.
Nếu biết nhiệt não không
Đạo này tối vô thượng
Lìa mười ba ngã tướng
Chúng sinh tưởng phân biệt
Tu Sàn đề như vậy
Đó được giải thoát liền.

Lúc bấy giờ, đức Thế Tôn, do phước lực vô ngại mà không sở úy, nương theo sự gieo trồng thiện căn nên có thể biến hiện, phát ra âm thanh đại viên mãn vang khắp mười phương, nói kệ như trên.

Bấy giờ, mười phương vô lượng a súc tỳ hằng hà sa thí dụ những thế giới ngũ trược không chẳng không (rỗng) đều nghe diễn nói viên âm này. Nghe âm thanh này rồi, trong khoảnh khắc sát na, vô lượng vô số trăm ngàn câu chỉ na do tha chúng sinh sở hữu của mỗi một vô lượng cõi Phật đều không sở dục, chỉ có lòng yêu thích thanh tịnh. Vào thuở xưa, họ đã được bất thoái chuyển Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, hoặc đã được đủ thứ Tam ma đề, Sàn đề Đà la ni. Vô lượng vô số chúng sinh đã tập họp ở chỗ đức Phật này nghe được câu nghĩa văn tự này rồi liền được Bất thoái chuyển. Lại có vô lượng vô số chúng sinh đối với pháp ba thừa đều theo được độ.

Lúc bấy giờ, đại Bồ tát Quang Vị dùng thần lực của mình hóa làm thềm bảy báu, dùng hoa trải khắp lên thềm ấy làm tòa hoa sen. Muốn cho đức Như Lai thăng lên tòa này nên Bồ tát hướng về đức Phật cung kính cúi mình chắp tay, nói kệ như vầy:

Phật, trăng Nhất thiết trí
Quán bịnh tử thế gian
Ưu hoạn bị chìm đắm
Động chẳng động thế gian.
Vì họ làm cầu pháp (pháp kiều)
Phật thấy cõi đầy tràn
Chúng sinh nhiều vô lượng
Chắp tay đợi Thế Tôn.
Phân bố thí pháp hội
Thị hiện sở đắc mình
Phá chúng sinh phiền não
Trí phương tiện tuyệt vời
Ở đây thị hiện khắp
Phật lên tòa hoa sen
Mưa khắp mưa đại pháp
Tất cả Phật mười phương,
Và Đại Tiên trí khác
Cùng Phật làm chứng minh
Đấng Mâu Ni Thiên Đế
Hàng phục đại ma vương
Tự tính không, không có
Biết pháp như hư không
Nhớ nghĩ xưa thệ nguyện
Chuyển vô thượng pháp luân.
Nay phải cứu sinh chúng
Đang trụ ở bốn dòng
Vua sư tử trong người (loài)
Pháp này, Phật biết thông.
Khiến qua biển ba hữu
Phật nói pháp thâm diệu
Trừ tội cấu sinh chúng
Đại trí tuệ Thế Tôn.
Lợi ích các sinh chúng
Đạo Thiện Thệ đặt yên.

Lúc bấy giờ, đức Thế Tôn thăng lên đài hoa sen của tòa ngồi Bát Đầu Ma trên thềm báu như đã hóa ra ấy. Đức Như Lai ngồi rồi, quan sát khắp tất cả đại chúng mười phương, bảo ma vương rằng:

- Ông nay ở đây nên sinh vui mừng. Do nhân duyên ông nay được pháp môn Đại Tập chỗ này! Khi nói pháp này, vô lượng vô số chúng sinh sở hữu đời nay và đời sau đều được giải thoát. Bốn dòng, ở thai, ương ngạnh, già chết khắp đều được độ, trụ ở đạo cát Tường. Lại nữa, pháp này khiến cho họ được trí ngang bằng hư không. Này Ma vương! Nay ông đứng đầu ở xứ này, khiến cho các chúng sinh tăng trưởng căn lành. Này Ma vương! Ông có thể thỉnh ta nói pháp, khiến cho chúng sinh cao mạn trong chúng hội này qua được các dòng mà ta sẽ vì họ nói pháp.

Lúc đó Ma vương nói kệ như vầy:

Cù Đàm nếu không lỗi
Và không mạn không sân
Sao làm ta kinh động?
Nay nói Đại pháp chân.
Như ông có mạn sân
Thì sao được giải thoát?
Ta nay chưa xét biết
Mâu Ni nói vì ta!


Bấy giờ, đức Thế Tôn dùng kệ tụng đáp ma vương rằng:


Ta ở thai mười tháng
Việc đó đồng thế nhân
Ta mà ngươi muốn hại
Ta đều không ghét hờn.
Ta nhẫn độ các ác
Ác bẩn đều không còn
Ta đã sinh cõi thế
Ông lại lay đất rung.
Hại ta, mưa đá xuống
Lại muốn sữa ta tan
Khiến sữa mau khô kiệt
Việc chẳng yên không lường.
Giống gì mà chẳng tạo
Khi ta trụ ở Thiền
Sai ma nữ não hại.
Khi ta đi xin ăn
Ngăn người chẳng cho thí
Thỉnh ta làm quốc vương
Cho ta bị sinh tử.
Khi xuất gia vượt thành
Lại khiến đêm hắc ám(đen tối)
Binh chúng vây quanh thành
Đều do ông tạo tác
Ta cưỡi thần thông sang
Ông lại tuông mưa gió
Khiến đất thành hầm hố
Cát đá chất đầy đường
Ta trụ rừng tịch tịnh
Ngươi tạo úy ác thanh
Ta ở chỗ khổ hạnh
Ngươi thổi gió rét run.
Tại sông muốn qua khỏi
Dòng nước dữ, ngươi tuông
Hiện làm mãnh sư tử
Ngươi muốn giết ta liền.
Khi ta muốn ăn uống
Ngươi bỏ độc thức ăn.
Ta đến Bồ đề thọ
Tuông mưa đá Kim cương
Mưa dao tên, binh khí.
Cà sa và y phục
Ngươi đều muốn làm bẩn.
Ta ngồi tòa Kim Cương
Lợi ích các sinh chúng
Lúc đó ngươi cũng đem
Con gái đến não hại.
Ngươi cùng chúng tướng quân
Khi hại ta chẳng nhớ
Ý ta không vi trần (mảy may)
Đối với ngươi tác loạn
Đạo Vô thượng ta thành
Ngươi từng bị hàng phục
Ngươi nay không thẹn thùng
Lại nói lời ác đó.
Phương tiện ác lại dùng
Để não hại Ca Diếp
Chúng sinh thiện không lường
Ngươi đều đã diệt hoại.
Ngươi đã không buồn thương
Nay lại muốn hại ta.
Ta vào thành xin ăn
Lại thả voi say dữ.
Đá lớn, Điều Đạt lăn
Ba tháng ăn đại mạch (lúa đại mạch)
Tôn đà la ác thanh
Hầm lửa, đồ ăn độc
Là đều do ngươi làm
Nhất định nghiệp ác nặng.
Xưa ông hướng đạo tràng(đạo thọ)
Uy lực cùng quân chúng
Dùng vô lượng dao, tên
Muốn hại ta mang đến.
Chẳng động ta sợi lông
Vì sao còn ở đấy?
Như bị say độc hại
Câu chỉ ma dấy lên
Na do tha sinh chúng
Cõi Phật này đầy tràn
Chứng biết ta như vậy.
Ta trụ Từ bi tâm
Xót thương đến tất cả
Mà ngươi với ta luôn
Tạo chướng ngại cực ác.
Các đấng tôn Tịch Mặc (Mâu Ni)
Nhân Đà La Ngưu vương
Vì ta hiện chứng biết.
Ta nay ở thời ác
Làm công việc Thế Tôn.
Ta đã vì sinh chúng
Trụ ở giải thoát tâm.
Giả sử ngươi gia (thêm) ác
Nhẫn nhục ta chẳng buông
Ta không ý tật đố (ganh ghét)
Uế ác, các lỗi lầm.
Ta theo ngươi nhiếp độ
Cần lao như vậy luôn.
Ta muốn ngươi tịch diệt
Nên thỉnh ta tuyên dương
Pháp cam lộ đệ nhất
Khiến ba cõi tịch nhiên (diệt).
Vì ngươi trừ nghiệp ác
Ý ngươi mau sạch trong(thanh tịnh)
Ở ta sinh nương cậy
Lòng ta luôn sạch trong
Muốn khiến ngươi giải thoát
Ông thường mang ác tâm
Nên phải bỏ ác kiến
Ý tạo tin sạch trong.
Ông nay phải hiểu biết
Được thọ ký rất gần (chẳng lâu).



Lúc bấy giờ, Ma vương ở chỗ đức Phật lại càng thêm sân hận. Từ việc muốn đi mà tự biết năm trói buộc này, ma liền muốn phát ra tiếng đáng sợ nhưng lại chẳng thể phát ra được. Do sức sân của mình phát ra khí nhiệt độc. Khí ấy của ma mạnh nhiều muốn hại đức Như Lai. Khi đó, đức Thế Tôn dùng lực từ thiện biến ác khí này thành lọng hoa Tô Ma Na che khắp tất cả cõi Phật trong mười phương. Ở tất cả các cõi Phật thọ mạng yên ổn hiện đang nói pháp thì lọng hoa Tô Ma La, ở trong hư không, trụ gần đỉnh Phật. Các Đại Bồ tát có trong các cõi Phật đó, mỗi mỗi đều thỉnh vấn rằng: " Nay lọng hoa này từ đâu mà đến? Là sự biến hóa của thần lực người nào?" Các đức Phật đó đều đáp câu hỏi của các Bồ tát rằng: " Này các thiện nam tử! Nơi kia có thế giới tên là Ta Ha, cõi ngũ trược bất tịnh. Nơi đó có đức Phật Thế Tôn hiệu là Thích Ca Như Lai A La Ha Tam Miệu Tam Phật Đà, do bổn nguyện lực nên đã thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, hiện đang nói pháp, vì muốn tiêu diệt cảnh giới lực của các ma, kiến lập tất cả các Phật lực, cảnh giới Phật vô sở úy, kiến lập đèn Tam Bảo Chủng, giáo pháp của tất cả chư Phật... khiến cho trụ thế lâu dài. Ngài muốn cho tất cả thiện căn tăng trưởng nên dùng thần lực tinh tấn biến hóa hàng phục tất cả oán địch ngoại đạo. Tất cả đều kinh sợ, chẳng vui mừng tranh luận. Ác mộng, ác tướng, oán địch, trong ngoài, đấu tranh trói buộc, nói năng chẳng hòa, nước, hạn, phóng túng, tằn tiện, mưa chẳng phải lúc, lạnh, nóng, gió, ẩm, bệnh khí, dịch lệ, tiếng ác... đều tiêu diệt hết. Tất cả trời, rồng, dạ xoa, người, chẳng phải người.v.v... đều khiến cho quay lại hướng về. Tất cả sát lợi cũng khiến cho quay lại hướng về (hồi hướng). Răn bảo bốn họ ngài dùng pháp nghĩa. Ngài thắp đuốc trí tuệ, bày ra đường chính. Chúa người của tất cả nhà cửa, thành ấp, tụ lạc đoạn dứt việc. Vương cung quốc vương, chỗ quán chợ nhân dân đều khiến cho quay lại hướng về. Tất cả ánh sáng tinh tú, ngày đêm vận hành, nửa tháng, một tháng, thời tiết hàng năm.... đều vận hành chính đáng. Tất cả ngũ cốc, hoa trái, dược thảo.... đều thành thục. Tất cả công xảo sanh nghiệp nơi nào cũng không tán thất, đều thành tựu. Tất cả tội lỗi của nghiệp thân, miệng, ý đều được tiêu diệt. Trù lượng khéo làm, niệm tuệ tổng trì, dũng mãnh vô úy, sắc tướng lạc thuyết... đều tăng trưởng. Tất cả pháp không chướng ngại, minh giác pháp bốn Thánh chủng, tạo tác thọ trì, quang hiển Đại thừa, tăng trưởng Đại Bồ tát, an ủi Bất thoái chuyển địa. Lòng Kim cương làm hộ trì, làm mười địa (thập địa) một vị (mùi vị). Hiểu vô sinh pháp nhẫn, thọ chức Phật, kiến lập Bồ đề. Chúng sinh đã được hóa độ như đã theo nhiếp lấy mà chuyển bánh xe đại pháp. Đại bi che khắp tất cả chúng sinh. Trụ ở Ba la mật. Trụ ở đạo Vô thượng. Mưa xuống pháp vũ. Dùng pháp thêm vị làm sung túc chúng sinh. Thỏa mãn việc của tất cả chư Phật. Giải thoát tất cả cảnh giới bốn ma. Kiến lập cõi Vô dư Niết bàn. Đức Phật đó có ấn Đà la ni tên là: " Kim Cương Tồi Toái Tâm Cao Duyên Pháp Đẳng Cú Nhập Sai Biệt Ký" muốn nói. Tất cả đức Như Lai A La Ha Tam Miệu Tam Phật Đà đời quá khứ gọi là Kim Cương Tồi Toái Tâm Cao Duyên Pháp Đẳng Cú Đà La Ni Ấn Nhập Sai Biệt Ký, thọ trì hỗ tương tùy hỷ. Và các đức Phật hiện tại mười phương đang trụ thế nuôi dưỡng thọ mạng. Tất cả các đức Phật cũng nói Kim Cương Tồi Toái Tâm Cao Duyên Pháp Đẳng Cú Đà La Ni Ấn Nhập Sai Biệt Ký, hiện nói, thọ trì hỗ tương tùy hỷ. Ở đời vị lai, các đức Như Lai A La Ha Tam Miệu Tam Phật Đà khác của thế giới mười phương, nếu có các đức Phật sẽ ra đời thì cũng nói Kim Cương Tồi Toái Tâm Cao Duyên Pháp Đẳng Cú Đà La Ni Ấn Nhập Sai Biệt Ký cũng sẽ nói, thọ trì, hỗ tương tùy hỷ".

Bấy giờ, Bồ tát sở hữu của các cõi Phật đó, mỗi mỗi đều thỉnh đức Phật rằng: " Đây là pháp gì? Từ xưa, con chưa nghe Kim Cương Tồi Toái Tâm Cao Duyên Pháp Đẳng Cú Đà La Ni Ấn Nhập Sai Biệt Ký có thể tạo tác vô lượng lợi ích như vậy, có thể đầy đủ pháp lợi chẳng thể nghĩ bàn như vậy, có thể tạo tác ánh sáng không chướng ngại của tất cả pháp... cho đến tịch diệt. Khi các đức Phật Thế Tôn nói Kim Cương Tồi Toái Tâm Cao Duyên Pháp Đẳng Cú Đà La Ni Ấn Nhập Sai Biệt Ký này thì tất cả cảnh giới ma lực bị tiêu diệt... cho đến ở Vô dư Niết bàn đó mà Bát Niết bàn, đối với các chúng sinh lợi ích không lường, an lạc không lường. Vì thương xót thế gian nên gom lại cho chúng sinh, người trời lợi ích, an lạc không lường". Các đức Phật đó bảo các Bồ tát kia bằng lời như vầy: " Này thiện nam tử! Ta cũng cùng với ông đi đến thế giới Ta Bà đó, trụ xứ của đức Thích Ca Như Lai A La Ha Tam Miệu Tam Phật Đà. Đã có Thế Tôn hiện tại trong mười phương nuôi dưỡng thọ mạng. Các đức Thế Tôn đó của các thế giới khác cùng với tất cả Bồ tát vây quanh trước sau và tăng Thanh văn theo hầu ở trước. Các đức Thế Tôn đó cũng sẽ đi đến chỗ đức Thích Ca Như Lai kia mà tập hội lớn. Đức Thích Ca Như Lai kia cùng với chư Phật cũng sẽ nói Kim Cương Tồi Toái Tâm Cao Duyên Pháp Đẳng Cú Đà La Ni Ấn Nhập Sai Biệt Ký này, sẽ chung thọ trì sẽ hỗ tương tùy hỷ. Vì lợi ích chúng sinh, ngăn ngừa hạnh nghiệp ác, làm đầy hạnh hiền, đầy trí Vô thượng, nên tất cả chư Phật hôm nay đều vân tập ở chỗ đó cùng với các Bồ tát, tăng Thanh văn.v.v... vây quanh theo hầu. Hôm nay tất cả đều hiện tiền ở chỗ đức Phật đó. Nếu các ông muốn được Kim Cương Tồi Toái Tâm Cao Duyên Pháp Đẳng Cú Đà La Ni Ấn Nhập Sai Biệt Ký này thì nên đi đến đó nghe và muốn cúng dường các đức Phật Thế Tôn của tất cả cõi Phật nhiều ví như cát sông Hằng vô số vô lượng, nhất thời muốn thấy những đức Phật đó. Cái mà xưa chưa thấy như cảnh giới chư Phật, cảnh giới Bồ tát, cảnh giới chư thiên, cảnh giới các ma, sự trang sức của cõi Phật trang nghiêm... và muốn thấy những cái đó, xưa chưa thấy vô lượng đức Phật tập hội thì hôm nay chính là lúc chúng ta hãy cùng đi đến thế giới đó, trú xứ của đức Thích Ca Như Lai mà đại tập pháp hội (tập họp lớn mở pháp hội)". Các vị Đại Bồ tát kia đều bạch đức Phật đó rằng: " Đúng vậy! Đúng vậy! Thưa đại đức Thế Tôn! Chúng con sẽ cùng với đức Như Lai đi đến xứ đó, thế giới Ta Bà, chỗ của đức Thích Ca Như Lai mà tập họp pháp hội. Ở chỗ đức Phật đó, nghe được cái từ xưa chưa nghe là nghe pháp Kim Cương Tồi Toái Tâm Cao Duyên Pháp Đẳng Cú Đà La Ni Ấn Nhập Sai Biệt Ký đó. Chúng ta đối với vô lượng vô số các đức Phật Thế Tôn nhất thời tập họp một chỗ, trụ thế nuôi dưỡng đó là được cúng dường và nghe pháp đó. Chúng ta ở thế giới Ta Bà, được thấy bốn thứ cảnh giới thần thông, việc nghiêm sức khắp trang nghiêm đó và thấy đại tập pháp hội trang nghiêm đó. Chúng ta nếu khi đi đến cõi Phật nói Đà la ni đó có được chỗ dừng chân chăng? Và có được thừa sự cúng dường đức Phật đó và nghe pháp chăng? Lại ở đó, sự tập họp đồ chúng Đại Bồ tát như vậy có được cúng dường chăng?" Các đức Phật đó mỗi mỗi đều bảo các Đại Bồ tát Ma ha tát và Đại Thanh văn bằng lời như vầy: "Này các thiện nam tử! Các ông chớ nghi ngờ, ở thế giới đó có chỗ dừng chân không? Vì sao vậy? Vì cảnh giới chư Phật nhập vào trí xảo bình đẳng vô biên, chúng sinh thành thục vô biên, chỗ trống không rộng rãi vô biên. Này các thiện nam tử! Đức Thích Ca Như Lai đó đầy đủ phương tiện đại xảo. Này thiện nam tử! Đã nhiếp lấy hết chúng sinh có trong cõi chúng sinh thì chỉ vào cõi là đã có chỗ nương. Những chúng sinh ở đó, nếu mỗi một chúng sinh, giả sử thân to bằng núi Tu di, thì đức Thích Ca Như Lai có thể khiến cho tất cả vô lượng chúng sinh thân to như vậy vào trong một hạt cải mà chỗ cư trú của mỗi một chúng sinh đó đều được trống không rộng rãi, xa đến nỗi tất cả địa giới đó vào trong một hạt bụi rất nhỏ nhoi. Đại địa và hạt bụi đó cũng chẳng hay biết có tướng tăng giảm. Đó gọi là Trí phương tiện khéo của Như Lai đầy đủ như vậy. Lại nữa, này thiện nam tử! Tất cả bến bờ, hang sâu của thủy giới, đức Thích Ca Như Lai đều có thể khiến cho tất cả thủy giới đó vào trong một sợi lông rất nhỏ mà một sợi lông và tất cả thủy giới đó cũng chẳng hay biết có tướng tăng giảm. Lại nữa, này thiện nam tử! Tất cả tướng nóng ấm của hỏa giới, đức Thích Ca Như Lai đều có thể khiến cho tất cả hỏa giới có trong ba đời vào trong một hạt bụi rất nhỏ nhoi mà hỏa giới đó vào hạt bụi nhỏ nhoi đi trong cảnh giới của mình giống như chỗ hư không rộng rãi. Lại nữa, này thiện nam tử! Phong giới sở hữu mà ta có thể biết được thì đức Thích Ca Như Lai đều có thể khiến cho tất cả phong giới đó vào trong một lỗ chân lông mà tất cả gió đó ở trong một lỗ chân lông đi trong cảnh giới của mình giống như chỗ hư không rộng rãi. Lại nữa, này thiện nam tử! Tất cả chúng sinh và bốn đại đó trong cõi Phật mười phương, đức Thích Ca Như Lai đều có thể khiến cho chúng vào bên trong một hạt bụi rất nhỏ nhoi mà tất cả chúng sinh cùng bốn đại đó đi trong cảnh giới của mình và việc sở dụng giống như hư không chẳng nhiễu loạn nhau, cũng chẳng hay biết một vi trần đó có tướng tăng giảm. Đó gọi là trí phương tiện khéo léo đầy đủ như vậy của Như Lai. Lại nữa, này thiện nam tử! Cho đến ba đời chúng sinh đã nhiếp lấy sáu nhập, hành thủ, nguyện trì, ngữ ngôn, âm thanh, văn tự, ngôn thuyết, ba hạnh, tác nghiệp, ấm, giới, phân biệt, trưởng dưỡng... đủ thứ sở tác. Tất cả chúng sinh đó từ thuở xưa đến nay, ba đời đã nhiếp lấy sáu đường sinh tử, khởi diệt... Cho đến tất cả chúng sinh ba đời đều nhiếp hết, qua sát na, la bà, mâu hốt đa... Tất cả chúng sinh ba đời đều nhiếp hết, thậm chí tất cả chúng sinh ba đời đều nhiếp thọ, chỗ hiểu biết khổ, lạc, tất cả trong một khoảnh khắc, đức Thích Ca Như Lai kia cũng đều hiểu biết. Ngần ấy các tướng đều biết một cách đầy đủ mà đức Như Lai chẳng phân biệt, không phân biệt, không suy nghĩ mà ngài đều biết những tướng này như thật tế của ba đời. Này thiện nam tử! Các đức Phật vào phương tiện trí cảnh giới, phương tiện bình đẳng thành thục chúng sinh đầy đủ". Bấy giờ, khi các đức Phật nói tướng này của đức Thích Ca Như Lai thì ở đủ thứ các phương hướng, các đức Như Lai đó và đồ chúng của từng vị, vô lượng vô số trăm ngàn Bồ tát với cảnh giới thắng diệu thần thông nguyện trí đều qua bờ kia.

KINH BẢO TINH ĐÀ LA NI

- Quyển thứ năm - hết.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn